Cổng Kết Nối Từ Xa
Tiếng rít tần số cao từ chiếc máy chiếu ký ức cầm tay dội thẳng vào cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của Sơn như một mũi khoan điện xoáy sâu vào đại não. Dòng xung điện đầu tiên chạy qua sợi cáp đồng bọc chì nối giữa thái dương anh và gáy của Thiết đột ngột đảo chiều. Ngón tay sắt của gá thợ mỏ Thiết co giật điên cuồng trên bàn mổ thép, phát ra những tiếng cọc cọc khô khốc dội vào bức tường ẩm ướt của Nhà xác số 4.
"Chết tiệt! Ngắt kết nối khẩn cấp!"
Sơn gầm lên trong cổ họng, tay phải run rẩy bấu chặt lấy sợi cáp mạ vàng. Nhưng dòng điện sinh học phản hồi từ chip nơ-ron bị ép xung của Thiết đã khóa chặt khớp cơ tay trái của anh. Hệ thống tự vệ của Basic-OS trên thi thể đang cố tình kéo nhận thức của anh vào một vòng lặp dữ liệu vô tận. Trước mắt Sơn, hình ảnh hologram của Mai bị kéo giãn ra thành những vệt sáng đỏ rực như máu, gương mặt cô méo mó trong tiếng nhiễu sóng vô tuyến cực đại.
Bằng một nỗ lực sinh tồn tột cùng, Sơn dùng tay phải vồ lấy chiếc tuốc-nơ-vít trên bàn mổ, đâm mạnh vào khe cắm cáp trên gáy Thiết để ngắt mạch vật lý.
Một tiếng "xoẹt" chói tai vang lên kèm theo luồng tia lửa điện màu xanh neon bắn ra. Sợi cáp đồng đứt lìa. Sơn ngã gục xuống nền nhà xác lạnh ngắt, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội. Thái dương trái của anh đau buốt như bị nung đỏ, một dòng dịch mô màu vàng nhạt trộn lẫn máu tươi rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc sờn cũ dán bên tai. Ngón tay trái bọc da giả hoàn toàn mất cảm giác, tê dại như một khúc gỗ chết.
Anh nằm đó, nhìn chằm chằm lên trần nhà rêu phong, nơi những giọt mưa axit đang từ từ thấm qua khe nứt, nhỏ xuống sàn thành những tiếng "tách... tách" đều đặn. Chiếc máy chiếu ký ức cầm tay rít thêm một tiếng nhỏ rồi hoàn toàn tắt lịm, trả lại cho nhà xác không gian u tối, lạnh lẽo sực mùi hóa chất bảo quản rẻ tiền.
"Suýt chút nữa là nát nơ-ron rồi..." Sơn lẩm bẩm, gượng dậy tựa lưng vào chân bàn mổ. Ý chí báo thù là thứ duy nhất giữ cho nhịp tim của anh không ngừng đập sau cú sốc điện vừa rồi. Thuật toán trên chip của Thiết chứa chữ ký số của kẻ sát hại Mai, nhưng với hệ điều hành Basic-OS thô sơ và kết nối cáp vật lý trực tiếp này, anh sẽ chết não trước khi tìm ra chân tướng.
"Cộc. Cộc cộc. Cộc."
Tiếng gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài vang lên từ phía cửa nhận tử thi. Sơn lập tức cảnh giác, tay phải với lấy khẩu súng điện sinh học tự chế giấu dưới gầm bàn mổ. Anh nín thở, lắng nghe tiếng mưa axit gầm rú bên ngoài hẻm tối.
"Anh Sơn! Em nè, Huy nè! Mở cửa lẹ đi anh, mưa axit muốn thối cả da đầu em rồi!"
Nghe thấy giọng nói lanh lẹ quen thuộc của Huy, Sơn khẽ thở phào. Anh đứng dậy, bước đi khập khiễng đến bên cửa sập bằng sắt rỉ, kéo mạnh chốt khóa khóa cơ.
Cánh cửa mở ra, mang theo một luồng gió lạnh buốt và sương sương axit hăng hắc mùi lưu huỳnh vào phòng. Huy lách người thật nhanh vào trong, người ướt sũng. Cậu nhóc hai mươi tuổi gầy gò, khoác chiếc áo khoác quá khổ dính đầy dầu mỡ công nghiệp, đầu đội chiếc mũ trùm đầu bằng nhựa tái chế để che đi chiếc tai nghe vô tuyến analog cũ kỹ đeo quanh cổ.
Huy vừa thở hổn hển vừa cởi bỏ lớp nylon bảo hộ, để lộ một gói đồ lớn được bọc cẩn thận trong tấm bạt chống thấm dính đầy dầu máy đen kịt.
"Anh Sơn, tụi tay sai của Long Sẹo đang càn quét đầu hẻm!" Huy hạ thấp giọng, đôi mắt lém lỉnh đảo liên tục xung quanh phòng mổ. "Tụi nó gõ cửa từng phòng khám lậu, dò hỏi về cái xác của thợ mỏ Thiết. Em phải luồn qua đường cống ngầm Bình Tân mới né được mấy cặp mắt quét hồng ngoại của tụi nó đó. Nhà xác này không an toàn nữa đâu anh."
Sơn nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cái xác khổng lồ của Thiết vẫn nằm bất động trên bàn mổ. "Long Sẹo... Hắn siết nợ thể xác của Thiết, giờ phát hiện mất xác nên muốn thu hồi để bàn giao cho lò mổ VNG-03."
"Đúng vậy đó anh!" Huy đặt mạnh gói đồ lên bàn cơ khí bên cạnh, háo hức tháo các lớp dây buộc bạt. "Bởi vậy nên em mới chạy thẳng qua Trạm phế liệu số 7. Bà Phượng Đồng Nát định bán món này cho mấy gã độ chế giang hồ, nhưng em nhanh tay dùng hết số Điểm Sinh Mạng tháng này để nẫng tay trên của tụi nó. Anh coi nè!"
Tấm bạt chống thấm mở ra, lộ ra một thiết bị cơ khí thô sần, vỏ ngoài bằng hợp kim quân sự màu xám tro dính đầy vết trầy xước và dầu máy. Thiết bị có kích thước bằng một chiếc hộp sọ người, phía trên cấy bốn cổng cáp đồng lớn mạ vàng và một hệ thống anten quét tần số cực rộng có thể gập mở linh hoạt.
Sơn bước tới, dùng bàn tay phải vuốt ve dọc theo những đường vân kim loại của thiết bị. Đôi mắt anh sáng lên dưới ánh đèn mổ trắng dã.
"Cổng kết nối nơ-ron từ xa... Dòng Scan-Wave thế hệ cũ của quân đội liên bang bỏ hoang." Sơn lẩm bẩm, nhận ra ký hiệu quân sự rỉ sét khắc chìm dưới thân máy. "Thiết bị này có tần số quét cực rộng, không kết nối với mạng lưới của VNG-Sentry. Nếu sửa được nó, anh có thể truyền mã lệnh điều khiển xác chết không dây từ khoảng cách tối đa năm trăm mét."
"Chuẩn luôn anh Sơn!" Huy cười toe toét, tự hào vỗ ngực. "Em biết anh đang kẹt cái Basic-OS kết nối cáp trực tiếp dễ chết não nên em mới liều mạng đi kiếm. Nhưng mà... món này bị cháy mạch bảo mật rồi. Bà Phượng vứt xó nó cũng vì không gã thợ độ nào ở Chợ Cũ bẻ khóa nổi cái chip bảo mật lượng tử thế hệ cũ này."
Sơn không nói gì, anh lẳng lặng cầm thiết bị đặt dưới kính lúp phẫu thuật của bàn cơ khí. Anh dùng chiếc kìm cắt cáp quang bọc titan tháo dỡ lớp vỏ hợp kim bảo vệ phía sau. Bên trong, một mùi nhựa cháy nồng nặc bốc lên. Cuộn cảm biến dòng lớn của mạch sạc điện sinh học đã bị nổ tung, các vi mạch nơ-ron xung quanh bám đầy muội than đen kịt.
"Huy, canh gác cửa sập." Sơn lạnh lùng ra lệnh, lấy chiếc mỏ hàn điện tự chế bọc chì đặt lên bàn. "Anh cần bẻ khóa nó trước khi tụi tay sai của Long Sẹo tìm tới đây."
Huy lập tức gật đầu, kéo chiếc mũ trùm đầu lên, lách người ra phía cửa sập rỉ sét. Cậu nhóc ngồi xổm sau cánh cửa, tay cầm chiếc kìm cắt cáp quang bọc titan phòng thủ, tai áp sát vào khe hở để nghe ngóng tiếng động cơ diezen hay tiếng bước chân bọc thép ngoài hẻm tối.
Trong phòng mổ, Sơn bật mỏ hàn điện tự chế. Thiết bị này hoạt động bằng pin sinh học thô sơ, phát ra những tiếng rít nhỏ và tỏa ra làn khói nhựa thông hăng hắc. Sơn tỉ mỉ dùng nhíp gắp bỏ các sợi cáp nơ-ron bị cháy sém, chuẩn bị đấu nối lại cuộn cảm.
Nhưng ngay khi đầu mỏ hàn nóng đỏ vừa chạm vào bảng mạch của cổng kết nối, một luồng điện sinh học dư thừa tích lũy trong tụ điện quân sự đột ngột phóng ra.
"Bùm!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo luồng ánh sáng chói mắt. Đầu mỏ hàn điện tự chế của Sơn bị nổ tung thành nhiều mảnh vụn kim loại, luồng điện sinh học dội ngược chạy dọc theo tay phải, suýt chút nữa thiêu rụi toàn bộ hệ thần kinh ngoại biên của anh. Sơn giật nảy người, lùi lại vài bước, tay phải bỏng rát, khói xám bốc lên từ các đầu ngón tay dính đầy muội thiếc hàn đen.
"Anh Sơn! Có sao không anh?" Huy hốt hoảng quay đầu lại hỏi, giọng run rẩy.
"Đứng yên đó! Canh gác ngoài kia!" Sơn gầm nhẹ, nén cơn đau buốt nhói đang chạy dọc cánh tay. Anh nhìn chằm chằm vào cổng kết nối nơ-ron từ xa giờ đã bị khóa chặt hệ thống tự vệ lượng tử. Đèn báo động đỏ trên thân máy nhấp nháy liên tục, báo hiệu bộ vi xử lý đã bị cô lập hoàn toàn.
Mạch bảo mật của thiết bị đã khóa cứng. Nếu không có mã giải mật quân sự, mọi nỗ lực can thiệp phần cứng tiếp theo sẽ làm nổ tung con chip nơ-ron trung tâm, biến thiết bị này thành một đống sắt vụn vô dụng.
Sơn cắn răng, dùng tay trái tê dại lật ngược thiết bị lại để tìm kiếm khe pin dự phòng. Anh muốn kiểm tra xem có thể ngắt nguồn hoàn toàn để reset lại hệ thống hay không. Khi dùng tuốc-nơ-vít cậy mạnh nắp đậy rỉ sét của khe pin bọc chì, một vật thể nhỏ màu vàng ố kẹt trong khe hở rơi ra bàn mổ.
Đó là một tờ giấy cổ điển, loại giấy bột gỗ thô sơ đã tuyệt chủng từ lâu trong thời đại số hóa, dính đầy vết dầu bôi trơn vi mạch đen kịt.
Sơn nhặt tờ giấy lên, cẩn thận mở ra dưới ánh đèn mổ trắng dã. Trên mặt giấy ố vàng là những đường vẽ tay nguệch ngoạc bằng bút mực carbon, mô tả chi tiết sơ đồ đấu nối của các cổng cáp đồng nơ-ron. Những dòng chú thích bên lề được viết bằng thứ ngôn ngữ Assembly nơ-ron cổ điển, ký tên ở góc dưới bằng một biểu tượng hình con hạc cơ khí.
"Sơ đồ mạch điện nơ-ron cổ điển... của Lão Hạc Số!"
Tim Sơn đập liên hồi. Lão Hạc Số chính là huyền thoại lập trình thế hệ đầu tiên của Quận 9, người đã viết nên cuốn nhật ký lập trình hệ thần kinh cổ điển mà Sơn luôn coi là sách gối đầu giường. Bản vẽ tay này chi tiết hóa cách thức đấu nối mạch điện nơ-ron bằng cáp đồng mạ vàng đi vòng qua các chip bảo mật kỹ thuật số, tạo ra một đường truyền analog tàng hình hoàn hảo mà không bị hệ thống AI lượng tử của tập đoàn phát hiện.
"Thì ra là vậy... Lão Hạc Số đã từng sở hữu thiết bị này." Sơn thì thầm, đôi mắt anh quét nhanh qua các dòng mã bẻ khóa viết tay.
"Anh Sơn! Tụi nó tới rồi!" Tiếng thì thầm hốt hoảng của Huy cắt đứt không gian yên tĩnh. "Ba gã tay sai của Long Sẹo... Tụi nó đang đứng trước quán hủ tiếu gõ của Bà Sáu đầu hẻm, đang gặng hỏi bà ấy về nhà xác số 4! Em nghe thấy tiếng gậy sắt điện của tụi nó xẹt điện liên tục ngoài kia!"
Áp lực thời gian đè nặng lên vai Sơn như một tảng đá nghìn cân. Bọn đòi nợ đang áp sát, thi thể của Thiết vẫn nằm trơ trọi trên bàn mổ. Nếu tụi nó đột nhập vào đây, không chỉ Sơn và Huy mất mạng, mà toàn bộ di sản ký ức của Mai cũng sẽ bị tiêu hủy vĩnh viễn.
Sơn không còn thời gian để do dự. Anh lấy sợi cáp đồng bọc chì mạ vàng cuối cùng, dùng kìm tuốt bỏ lớp vỏ cao su bảo vệ. Theo đúng Sơ đồ mạch điện nơ-ron cổ điển của Lão Hạc Số, anh bắt đầu thực hiện ca phẫu thuật phần cứng tinh vi nhất cuộc đời mình.
Bàn tay phải bỏng rát của Sơn run rẩy nhưng cực kỳ chính xác khi luồn sợi cáp đồng siêu nhỏ đi vòng qua con chip bảo mật lượng tử bị cháy, đấu nối trực tiếp từ cổng sạc điện sinh học vào thùy xử lý trung tâm của thiết bị. Anh không dùng mỏ hàn nữa—nhiệt độ cao sẽ kích hoạt bẫy tự hủy—mà sử dụng một lượng nhỏ keo bạc dẫn điện dã ngoại để cố định các mối nối.
"Nạp mã ghi đè... Assembly nơ-ron dòng 0x4F..."
Sơn cắm cáp kết nối trực tiếp từ thái dương trái của mình vào cổng phụ của thiết bị cầm tay. Anh nhắm mắt lại, ép thùy trán phát ra một luồng xung điện sinh học thô sơ, chạy dọc theo sợi cáp đồng mạ vàng, truyền trực tiếp mã bẻ khóa của Lão Hạc Số vào bộ xử lý.
Một cơn co thắt nhẹ chạy dọc thùy chẩm của Sơn. Anh rên khẽ, hai tai rít lên tiếng sóng vô tuyến ngắn. Nhưng lần này, không có dòng điện phản hồi EM Feedback tàn bạo nào dội ngược lại nữa. Thuật toán analog cổ điển đã thành công đánh lừa hệ thống tự vệ lượng tử của thiết bị.
"Vù... vù..."
Chiếc anten quét tần số cực rộng trên cổng kết nối từ xa đột ngột tự động gập mở, xoay tròn ba vòng để định vị dải sóng. Đèn báo động đỏ tắt lịm, thay vào đó là một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ phát ra từ màn hình hiển thị analog thô sơ.
"Đồng bộ hóa thành công... Hệ điều hành Link-OS dã ngoại đã sẵn sàng..." Dòng chữ xanh chạy dọc màn hình điện tử.
Sơn từ từ mở mắt ra, một nụ cười nhạt xuất hiện trên gương mặt hốc hác dính đầy muội than. Anh đã sửa chữa và bẻ khóa thành công Cổng kết nối nơ-ron từ xa lỗi thời, mở ra khả năng điều khiển xác chết không dây ở cự ly gần mà không cần cắm cáp trực tiếp vào thái dương.
"Anh Sơn! Tụi nó đang đi vào hẻm nhà xác rồi!" Huy chạy thụt mạng từ cửa sập vào sảnh mổ, mặt cắt không còn giọt máu. "Tiếng bước chân tụi nó rầm rập ngoài kia, tụi nó mang theo cả súng taser hạng nặng!"
Sơn bình thản cầm chiếc cổng kết nối nơ-ron từ xa vừa được hồi sinh đặt vào lòng bàn tay cơ khí trái. Anh nhìn chằm chằm vào thi thể khổng lồ của Thiết trên bàn mổ, ngón tay sắt của anh ta đang co giật mạnh mẽ hơn dưới tần số quét không dây mới.
"Huy, trốn sau tủ hóa chất bảo quản." Sơn lạnh lùng ra lệnh, ngón tay gõ nhanh một chuỗi mã lệnh Assembly lên bàn phím analog của thiết bị cầm tay. "Bọn đòi nợ của Long Sẹo muốn tìm xác của Thiết... Để anh cho tụi nó thấy Thiết sẽ tự mình đi ra đón tụi nó như thế nào."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!