Phục Kích Kênh Nước Đen
Tiếng rít cơ học từ nhãn cầu giả của Lâm dội thẳng vào màng tai Sơn như một mũi kim nung đỏ. Họng súng trường bắn tỉa cổ điển bọc băng keo đen chỉ cách lồng ngực anh chưa đầy hai mươi centimet. Khóa mục tiêu màu đỏ lòm từ thấu kính hồng ngoại của cái xác chết bắn tỉa nhấp nháy liên tục, đồng bộ với nhịp tim đang đập hỗn loạn của Sơn.
"Anh Sơn!" Huy hét lên, hai tay cậu nhóc ôm chặt lấy chiếc ba-lô chứa đĩa cứng bọc chì của Mai, chân lùi lại một bước nhưng mắt vẫn trừng trừng nhìn cái xác đang nổi loạn.
Vy không nói một lời. Khẩu súng trường xung điện tự chế trên vai cô đã hạ xuống, họng súng hướng thẳng vào thùy trán của Lâm. Ánh sáng đỏ từ kính ngắm dã chiến cấy ghép bên mắt phải cô quét dọc theo sống lưng cái xác. Chỉ cần Lâm cử động thêm một milimet, cô sẽ nổ súng thiêu rụi toàn bộ tế bào não của gã.
Sơn cắn chặt môi để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ. Nửa thân người bên trái của anh vẫn tê liệt hoàn toàn, nặng trịch và vô cảm do tác dụng phụ của liều huyết thanh khẩn cấp 'Necro-Shield'. Thái dương trái của anh đau buốt, dịch mô vàng nhạt trộn lẫn máu đen dính dớp rỉ ra từ cổng nơ-ron hoại tử, chảy dài xuống gò má hốc hác. Anh không có sức mạnh thể chất để gạt họng súng của Lâm ra. Tất cả những gì anh có là ngón tay của bàn tay phải bọc da giả đang đặt trên bàn phím của Cổng kết nối nơ-ron từ xa.
*TẠCH... TẠCH... TẠCH...*
Ngón tay Sơn lướt nhanh trên những phím cơ rỉ sét. Mắt trái của anh, giờ đây chỉ còn nhìn thấy hai màu đen trắng do chứng mù màu tạm thời, cố gắng phân tích các dải sóng nhiễu trên màn hình hiển thị analog. Anh nhận ra lỗi nằm ở chip xử lý hình ảnh của Lâm. Con chip bán dẫn sinh học thế hệ cũ cấy trong sọ gã đã bị mài mòn vật lý quá nặng do mưa axit, khiến hệ thống nhắm mục tiêu tự động bị xung đột logic, nhận diện nhịp tim của người điều khiển thành mục tiêu thù địch.
"Đồng bộ hóa thủ công... ngắt giao thức tự động ngắm..." Sơn thào thào, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại cạ vào nhau.
Anh gõ một dòng lệnh Assembly nơ-ron thô sơ, cưỡng ép ghi đè lên thuật toán của chip não Lâm. Anh chuyển hướng dải tần số nơ-ron của cái xác từ 412.8 MHz sang một dải tần analog sóng ngắn dã ngoại.
*CẠCH.*
Nhãn cầu cơ khí màu đỏ của Lâm nhấp nháy hai lần rồi đột ngột tắt lịm luồng sáng hồng ngoại. Họng súng đen ngòm từ từ hạ xuống, buông thõng theo cánh tay gầy gò khô héo của gã. Cái xác đổ sụp xuống cáng thép rỉ sét như một con rối bị cắt đứt dây, lồng ngực không hề phập phồng nhịp thở.
Vy thở hắt ra một hơi, hạ họng súng trường xuống nhưng ánh mắt nhìn Sơn vẫn đầy vẻ cảnh giác: "Mày vừa đi dạo một vòng sát cửa tử đấy, gã pháp y. Nếu tao nổ súng, bộ não đang quá tải của mày cũng sẽ bị nướng chín theo mạch liên kết."
Sơn dùng tay phải lau vệt máu đen bên thái dương, lạnh lùng đáp: "Nhưng gã đã nghe lời. Đi thôi. Xe chở xác của VNG-Necro sẽ không đợi chúng ta bẻ khóa xong lỗi hệ thống."
***
Ba tiếng sau, rạng sáng.
Cơn mưa axit vẫn gào rú điên cuồng trên bầu trời Tân Sài Sài Gòn, trút những dòng nước độc hại màu vàng nhạt xuống khu ổ chuột Quận 9. Sương mù hóa chất dày đặc, nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu thải công nghiệp bao phủ toàn bộ khu vực bến cảng cũ nát ven Kênh Nước Đen. Dòng kênh bốc mùi hôi thối hăng hắc, mặt nước đen ngòm sủi bọt khí metan liên tục, phản chiếu những ánh đèn neon mờ ảo từ các tòa nhà chọc trời phía xa.
Sơn ngồi tựa lưng vào một cột bê tông đổ nát trên tầng thượng của một nhà kho bỏ hoang sát bờ kênh. Nửa thân người bên trái của anh vẫn bại liệt, được Huy cố định vào cột bằng những sợi dây cáp bọc chì để tránh bị ngã. Trước mặt Sơn là chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng, màn hình hiển thị analog nhấp nháy đèn xanh lục dịu nhẹ báo hiệu pin sinh học dã chiến đã được sạc đầy.
Cách Sơn khoảng mười mét, thi thể của Lâm nằm bất động dưới lớp áo choàng ngụy trang rách nát bám đầy bụi đường. Khẩu súng trường bắn tỉa bọc băng keo đen của gã tì lên bệ lan can bê tông mục nát, hướng thẳng xuống con đường nhựa nứt nẻ chạy dọc bờ kênh.
Sơn kéo sụp chiếc kính quét võng mạc dã ngoại xuống mắt phải, nhắm chặt mắt trái mù màu. Anh cắm sợi cáp mạ vàng kết nối trực tiếp từ cổng cấy ghép thái dương trái vào gáy Lâm.
"Kích hoạt **Đồng bộ thị giác võng mạc**..." Sơn thầm ra lệnh trong đầu.
*O O O...*
Một luồng sóng điện từ chạy dọc theo sợi cáp. Nhãn cầu phải của Sơn giật liên tục. Tầm nhìn của anh đột ngột thay đổi. Thế giới xám xịt của nhà kho biến mất, thay vào đó là một luồng hình ảnh hồng ngoại màu đỏ trắng rực rỡ truyền về từ mắt trái cơ khí của Lâm. Sơn có thể nhìn thấy rõ từng đường vân nhiệt của những giọt nước mưa axit đang rơi, nhìn xuyên qua làn sương mù hóa chất dày đặc để khóa chặt khoảng sân trống của bến cảng cách đó năm trăm mét.
Cơn đau buốt nhói từ cổng nơ-ron hoại tử bên thái dương trái lập tức bùng phát dữ dội. Sơn cắn chặt răng, chịu đựng cảm giác co thắt thùy trán cực hạn. Anh biết mình chỉ có tối đa ba phút duy trì kết nối đồng bộ này trước khi mắt phải bị xuất huyết võng mạc nghiêm trọng.
"Vy, xe chở xác đang tiến vào vùng phục kích. Tốc độ bốn mươi km/h. Ba lính gác bọc thép đi kèm," Sơn truyền giọng nói qua bộ đàm vô tuyến analog ngắn của Toàn Mã cho Vy.
"Nhận," tiếng Vy vang lên qua tai nghe rè rè. "Nhóm Vanguard đã sẵn sàng. Nhớ giữ chặt tay súng của mày, Sơn. Đừng để gã bắn nhầm đồng minh."
Qua nhãn cầu của Lâm, Sơn nhìn thấy chiếc xe thiết giáp chở xác bọc thép của VNG-Necro lừ lừ tiến vào con đường ven kênh. Chiếc xe sơn màu xám tro lạnh lẽo, trên thân in hình logo bông sen cơ khí phát sáng xanh của tập đoàn. Hai lính gác bọc thép ngồi trên cabin, mắt đeo kính hồng ngoại quét liên tục dọc các bụi rậm.
Khi chiếc xe đi vào đúng giao lộ bến cảng, Vy từ trong bóng tối của một container phế thải lao ra. Cô quỳ một gối xuống nền sình lầy, vung khẩu súng trường tự chế bóp cò.
*BÙM!*
Một luồng xung điện từ màu xanh lam rực rỡ phát ra từ nòng súng bọc đồng, xé rách màn sương mù axit, găm thẳng vào trục bánh trước của xe chở xác. Tiếng nổ điện từ chói tai vang lên, làm đoản mạch hoàn toàn hệ thống lái thủy lực của chiếc xe. Chiếc xe khổng lồ mất lái, trượt dài trên mặt đường sình lầy rồi đâm sầm vào rào chắn bằng thép phế liệu của nhóm Vanguard, lật nghiêng sang một bên.
"Tấn công!" Vy hét lên qua bộ đàm.
Năm chiến binh Vanguard từ các góc khuất lao ra, xả đạn điện liên tục vào cabin xe để áp chế lính gác. Nhưng ngay khi họ vừa áp sát thùng xe chở xác, tấm cửa thép phía sau thùng xe đột ngột bị một lực lượng khổng lồ đạp bay, rơi rầm xuống đất.
Từ trong thùng xe ngập tràn sương lạnh bảo quản, một bóng người khổng lồ bước ra.
Đó là **Hắc Phong**.
Siêu chiến binh sinh học bọc thép của tập đoàn cao lớn như một bức tường titan di động. Bộ giáp bọc thép bọc kín toàn thân màu đen tuyền của hắn dính đầy những vệt dầu thủy lực và nước mưa axit rít lên tiếng xèo xèo. Cánh tay phải của hắn đã được thay thế hoàn toàn bằng một họng súng phun lửa plasma khổng lồ, luồng lửa mồi màu xanh lam rực rỡ bắt đầu cháy bỏng ở đầu nòng.
Hắc Phong không hề biết đau đớn hay sợ hãi. Hắn vung cánh tay cơ khí, bóp cò.
*HÙ-Ù-Ù-Ù!*
Một luồng lửa plasma màu xanh lục rực rỡ, mang nhiệt độ lên tới hàng ngàn độ C xả xối xả dọc theo con đường ven kênh. Luồng nhiệt cực đại lập tức thiêu rụi toàn bộ các rào chắn bằng thép phế liệu và nhựa tái chế của nhóm Vanguard thành những dòng kim loại nóng chảy đỏ rực. Không khí xung quanh bốc cháy ngùn ngụt, sương mù hóa chất bị bốc hơi tạo thành một quầng sáng chói lòa.
"Tránh ra!" Vy thét lên, cô nhảy lộn vòng ra sau một thùng container bọc chì để né tránh luồng lửa plasma đang liếm sát gót chân. Bộ áo khoác da chống hồng ngoại của cô bắt đầu co rút, bốc khói khét lẹt dưới sức nóng kinh hoàng.
Một chiến binh Vanguard cố gắng áp sát từ phía bên hông để đặt bom từ trường lên chân Hắc Phong, nhưng luồng nhiệt lượng cực cao tỏa ra từ bộ giáp của hắn đã đẩy lùi anh ta. Tiếng súng phun lửa plasma gầm rú điên cuồng, biến cả bến cảng Kênh Nước Đen thành một địa ngục rực lửa xanh.
"Sơn! Tay súng của mày đâu rồi!" Vy hét lên qua bộ đàm, hơi thở dồn dập đầy bất lực.
Trên nóc nhà kho, Sơn gõ phím điên cuồng. Mắt phải của anh rát bỏng, luồng ánh sáng chói lòa từ lửa plasma của Hắc Phong đang làm quá nhiệt hệ thống cảm biến kính ngắm hồng ngoại của Lâm. Màn hình hiển thị võng mạc của anh nhấp nháy dòng cảnh báo: *Scope Overheated. 85% Thermal Load.* (Kính ngắm quá nhiệt. 85% tải nhiệt).
"Lâm... nhắm vào lính gác cabin..." Sơn ra lệnh qua đường truyền Link-OS.
Anh điều khiển cánh tay phải của Lâm chuyển động thô cứng, nâng họng súng bắn tỉa lên. Sơn nín thở, đồng bộ nhịp tim của mình với nhịp co bóp cơ học giả lập của Lâm để giữ thăng bằng cho đường đạn.
*ĐOÀNG!*
Phát súng bắn tỉa đầu tiên vang lên, xé rách màn mưa axit. Viên đạn xuyên giáp bọc chì găm thẳng qua tấm kính chắn gió cabin, găm trúng thùy trán của tên lính gác cabin bên trái, khiến hắn chết ngay lập tức, đầu gục xuống vô lăng.
*ĐOÀNG!*
Phát súng thứ hai nổ ra ngay sau đó một giây. Viên đạn thứ hai xuyên qua mũ bảo hộ của tên lính gác thứ hai khi hắn vừa định bước ra khỏi cabin, máu tươi lẫn dịch mô cấy ghép bắn tung tóe lên cánh cửa xe.
Nhưng Hắc Phong đã phát hiện ra nguồn phát súng.
Hắn quay phắt thân hình khổng lồ về phía bồn chứa dầu cũ nơi Lâm đang ẩn nấp. Bộ giáp đen tuyền của hắn rít lên tiếng mô-tơ thủy lực cực đại. Hắc Phong kích hoạt khiên chắn plasma—một quầng sáng năng lượng màu xanh lam bao bọc lấy nửa thân trước của hắn.
Sơn điều khiển Lâm bắn phát thứ ba.
*ĐOÀNG!*
Viên đạn bắn tỉa thông thường chạm vào khiên chắn plasma của Hắc Phong liền bị dòng điện cao áp làm chệch hướng, bay sượt qua vai hắn rồi găm vào bức tường gạch phía sau, nổ tung thành những mảnh vụn kim loại vô hại.
Hắc Phong nâng súng phun lửa plasma lên, bắt đầu quét cảm biến hồng ngoại tầm hẹp để định vị chính xác vị trí của Lâm.
"Kính ngắm của Lâm sắp hỏng hoàn toàn do quá nhiệt!" Sơn thầm nghĩ, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu chảy ròng ròng trên mặt. Anh biết nếu để Hắc Phong định vị được Lâm, luồng lửa plasma sẽ thiêu rụi cái xác bắn tỉa duy nhất của anh trong vòng một giây.
Sơn ép xung bộ não của mình hoạt động hết công suất. Qua nhãn cầu của Lâm, anh quan sát thấy Hắc Phong có lớp giáp trước cực dày, khiên chắn plasma bảo vệ hoàn hảo mọi đòn tấn công trực diện. Nhưng mỗi khi hắn bóp cò súng phun lửa, hệ thống tản nhiệt sau lưng hắn—ba khe hở lớn xếp dọc sống lưng bọc titan—phải mở ra hết cỡ để xả bớt khí gas nóng.
Đó chính là điểm yếu chí mạng.
"Vy! Áp sát đánh lạc hướng hắn! Bắt hắn phải xả lửa về phía cô!" Sơn hét vào bộ đàm.
"Mày muốn tao làm mồi nhử cho ngọn lửa đó hả?" Vy gầm lên, nhưng cô không hề do dự. Cô lao ra khỏi thùng container, xả một loạt đạn xung điện vào chân Hắc Phong.
Tiếng đạn nổ làm Hắc Phong chú ý. Hắn gầm lên một tiếng vô tri qua bộ lọc âm thanh, quay họng súng phun lửa về phía Vy. Luồng lửa plasma xanh rực phun ra dữ dội, thiêu rụi mặt đường nhựa sình lầy dưới chân Vy.
Ngay trong khoảnh khắc Hắc Phong bóp cò, ba van xả khí gas sau lưng hắn mở toang, phun ra những luồng hơi nóng màu bạc.
Trên nóc nhà kho, Sơn gõ lệnh tối hậu: "Lâm... nạp đạn xuyên giáp bọc chì... nhắm vào van xả khí gas sau lưng hắn..."
Anh nhắm chặt mắt phải, chịu đựng cơn đau buốt nhói như muốn nứt sọ khi thùy chẩm phải bị quá tải băng thông hoàn toàn. Anh nhìn thấy rõ khe hở tản nhiệt sau lưng Hắc Phong qua kính ngắm hồng ngoại đang bốc khói nghi ngút của Lâm.
Sơn điều khiển ngón tay trỏ của Lâm bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Viên đạn xuyên giáp bọc chì độc nhất bay xuyên qua màn mưa axit, xé rách làn sương mù hóa chất, găm thẳng vào bên trong van xả khí gas của bình xăng phụ sau lưng Hắc Phong.
*UỲNH!*
Một tiếng nổ kinh hoàng bùng phát ngay sau lưng siêu chiến binh bọc thép. Luồng khí gas áp lực cao bị kích nổ, biến bình xăng phụ của hắn thành một quả cầu lửa khổng lồ màu xanh lam rực cháy. Sức nổ dội ngược làm bộ giáp titan của Hắc Phong rách toác, rò rỉ dầu thủy lực đen ngòm. Hắn lảo đảo, khiên chắn plasma trước ngực lập tức sụp đổ hoàn toàn do nguồn năng lượng bị cắt đứt.
"Thành công rồi!" Huy hét lên từ sau cột bê tông.
Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài, Sơn bỗng trừng mắt kinh hoàng qua nhãn cầu cơ khí của Lâm.
Hắc Phong bị cháy rụi nửa thân sau, nhưng bộ não sinh học cấy ghép của hắn vẫn hoạt động dưới mệnh lệnh tàn nhẫn của tập đoàn. Hắn không hề biết đau đớn. Với cơ thể đang rực cháy ngọn lửa xanh, Hắc Phong chậm rãi quay đầu lại.
Nhãn cầu cơ khí của hắn không nhìn về phía bồn chứa dầu nơi Lâm đang nằm.
Hắn nhìn thẳng về phía tòa nhà kho bỏ hoang cách đó năm mươi mét—nơi Sơn đang ẩn nấp.
Thiết bị quét radar tần số cao của Hắc Phong đã định vị được nguồn phát tín hiệu điều khiển nơ-ron không dây Link-OS phát ra từ thái dương của Sơn.
Hắc Phong nâng cánh tay cơ khí dính đầy dầu cháy lên, họng súng phun lửa plasma khổng lồ hướng thẳng về phía cửa sổ nhà kho nơi Sơn đang ngồi liệt bại. Luồng lửa xanh rực bắt đầu tích tụ áp lực cực đại ở đầu nòng, rít lên những tiếng o o đinh tai nhức óc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!