Nhạc nềnDeep_Sea

Kế Hoạch Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hầm trú ẩn Vanguard-01 nằm cô độc dưới lòng đất Quận 9, sâu hơn cả những đường cống ngầm Bình Tân sũng nước thải hóa chất. Nơi đây từng là một ga tàu điện ngầm trung tâm bị bỏ hoang từ thế kỷ trước, nay được nhóm phản kháng Analog của Vy cải tạo thành một căn cứ quân sự thu nhỏ. Không gian ngập tràn mùi ozone nồng nặc, tiếng máy phát điện diezen chạy bằng dầu thải rầm rì đều đặn, và sương mù ẩm ướt bốc lên từ các rãnh thoát nước rỉ sét. Bao bọc xung quanh các bức tường bê tông nứt nẻ là những lớp lưới đồng bọc chì dày đặc—hệ thống chống nhiễu dã chiến giúp bảo vệ căn cứ khỏi những đợt quét lượng tử tầm nhiệt của TSPD và vệ tinh giám sát của tập đoàn VNG-Necro.


Sơn nằm nghiêng trên một chiếc băng ghế thép hoen gỉ ở góc phòng y tế dã chiến. Nửa thân người bên trái của anh vẫn tê liệt hoàn toàn, nặng trịch như một khối chì nguội dưới tác động phụ của liều huyết thanh khẩn cấp 'Necro-Shield' mà anh đã tiêm trước đó. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái râm ran đau buốt, nhưng nhờ liều thuốc ức chế ảo giác 'Neurolink-Suppressant' chất lượng cao mà Vy cung cấp, những ảo ảnh phân rã của Mai đã tạm thời lùi sâu vào bóng tối của vỏ não. Mắt trái của anh vẫn chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng xám xịt, loang lổ những vệt sọc nhiễu analog, trong khi mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết đang cố gắng điều chỉnh tiêu cự để nhìn rõ xung quanh.


"Nằm yên đó đi, gã pháp y," Vy bước vào phòng, khẩu súng trường xung điện tự chế bọc đồng gác hờ trên vai. Chiếc kính ngắm dã chiến cấy ghép bên mắt phải cô nhấp nháy đèn đỏ liên tục khi quét qua tình trạng bại liệt của Sơn. "Thuốc ức chế đang hoạt động tốt, nhưng nếu mày cố tình vận động nơ-ron trong mười hai giờ tới, não mày sẽ tự thiêu rụi trước khi kịp chạm vào xe chở xác của tập đoàn."


Sơn khàn giọng, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc: "Chúng ta không có mười hai tiếng. Thẻ nhớ bảo mật của Long Sẹo cho thấy chuyến xe chở xác đặc biệt chứa xác đặc vụ Phong sẽ đi qua bến cảng Kênh Nước Đen vào rạng sáng mai. Đặc vụ bọc thép Hắc Phong sẽ chỉ huy đội lính gác bọc thép tuần tra nghiêm ngặt. Để tiếp cận và bẻ khóa thùng hàng, chúng ta cần hỏa lực yểm trợ tầm xa. Một tay súng bắn tỉa."


Vy nhíu mày, cô ném một tệp hồ sơ giấy ố vàng xuống bàn sắt: "Tao biết mày muốn gì. Nhưng nhóm Vanguard của tao không có tay súng bắn tỉa nào đủ trình độ bắn xuyên giáp bọc thép của lính VNG từ cự ly nửa cây số trong sương mù axit cả. Người duy nhất làm được việc đó là Lâm—nhưng gã đã chết vì quá liều thuốc ức chế từ tuần trước. Xác gã đang nằm trong kho lạnh dã chiến của tao."


"Đưa xác gã ra đây," Sơn chống cánh tay phải bọc da giả gượng ngồi dậy, đôi mắt phải đỏ lựng ánh lên một vẻ quyết đoán lạnh lùng. "Tôi sẽ lập trình lại hệ thần kinh của gã. Tôi sẽ biến gã thành tay súng bắn tỉa bảo vệ vòng ngoài cho chúng ta."


Huy bước vào từ cửa sau, bả vai trái đã được Thảo Kim Tiêm khâu vá và băng bó cẩn thận bằng gạc trắng dính vệt máu khô. Cậu nhóc gầy gò ôm khư khư chiếc ba-lô chứa đĩa cứng bọc chì của Mai, đặt nhẹ nhàng xuống cạnh bàn mổ.


"Anh Sơn, em đã sạc đầy pin sinh học dã chiến cho Cổng kết nối nơ-ron từ xa của anh bằng bộ chuyển đổi nguồn của trạm phát sóng lậu," Huy thì thầm, đôi mắt sáng lên niềm hy vọng. "Nhưng cổng nạp bị cháy nhẹ, em phải đấu nối trực tiếp bằng một sợi cáp mạ vàng để tránh rò rỉ điện."


Sơn gật đầu, ra hiệu cho Huy chuẩn bị thiết bị. Vy khoanh tay đứng tựa vào vách tường sắt, ánh mắt đầy hoài nghi nhưng cũng xen lẫn sự tò mò của một kẻ muốn chứng kiến điều kỳ diệu từ công nghệ y khoa hắc ám. Hai chiến binh Vanguard đẩy chiếc cáng thép rỉ sét vào phòng. Trên cáng là thi thể của Lâm.


Cái xác gầy gò, khô héo bám đầy bụi đường và sương muối của khu ổ chuột. Làn da xám ngoét, lạnh ngắt dưới ánh sáng xanh neon mờ ảo của phòng khám dã chiến. Mắt phải của Lâm nhắm nghiền, nhưng mắt trái của gã đã được thay thế bằng một nhãn cầu cơ khí cấy ghép trực tiếp—một thấu kính kính ngắm hồng ngoại màu đỏ mờ, bám đầy những vết xước vật lý do bụi kim loại ăn mòn.


Sơn kéo sụp chiếc kính quét võng mạc dã ngoại xuống mắt phải, tay phải cầm chiếc Kim khâu da sinh học tự động mượn từ Thảo. Anh hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ do tác dụng phụ của thuốc.


"Huy, kích hoạt dòng khí nitơ lỏng làm mát cổng nơ-ron gáy của Lâm. Đừng để nhiệt độ vượt quá âm mười độ C. Nếu mô não bị đóng băng, các sợi cáp đồng sẽ không thể dẫn điện," Sơn ra lệnh, giọng nói lạnh lùng như một bác sĩ phẫu thuật thực thụ.


"Dạ, em đang xả khí khẩn cấp!" Huy nhanh nhẹn xoay núm analog trên bình khí nén. Một luồng sương mù màu trắng đục, lạnh buốt rít lên xè xè, bao phủ lấy vùng gáy lạnh ngắt của cái xác.


Sơn bắt đầu thi triển **Phương pháp khâu vá cơ sinh học**. Anh dùng mũi dao mổ rung siêu âm rạch một đường mảnh dọc theo đường rãnh nơ-ron hoại tử ở gáy Lâm, để lộ ra những sợi dây thần kinh thị giác bị đứt lìa, chuyển sang màu xám đen do phân hủy. Bằng những ngón tay phải cực kỳ tỉ mỉ, Sơn luồn từng sợi cáp đồng bọc chì siêu nhỏ thay thế cho các dây thần kinh bị đứt, kết nối thùy chẩm của Lâm với bộ mạch điều khiển của **Kính ngắm hồng ngoại tháo lắp** cấy trên nhãn cầu cơ khí.


*XOẸT!*


Một tia điện sinh học rò rỉ đột ngột dội ngược từ chip gáy của Lâm chạy thẳng qua sợi cáp mạ vàng, lao thẳng vào cổng cấy ghép bên thái dương trái của Sơn. Cơn đau buốt nhói như kim nung đóng thẳng vào thùy trán khiến Sơn co giật mạnh, suýt chút nữa đánh rơi chiếc kim khâu sinh học. Máu đen đặc sệt bắt đầu rỉ ra từ mép gạc dán bên tai anh, nhỏ giọt xuống sàn gạch.


"Anh Sơn!" Huy hốt hoảng định lao tới đỡ.


"Đứng yên đó! Điều chỉnh van nitơ tăng thêm mười phần trăm!" Sơn gầm lên qua kẽ răng dính máu, mắt phải trợn trừng nhìn vào sơ đồ mạch hiển thị trên kính quét võng mạc. Anh thầm cảm ơn những bài học y khoa hắc ám của Bác sĩ Đức và Quy tắc tương thích sinh học của Giáo sư Phan. Nếu không có những kiến thức về độ tương thích mô cấy ghép, anh đã bị dòng điện phản hồi này làm nát nơ-ron ngay lập tức.


Sơn gõ một chuỗi mã Assembly nơ-ron thô sơ trên màn hình analog của Cổng kết nối cầm tay, nạp lệnh kích hoạt hệ cơ bắp ngón tay trỏ của Lâm.


*RẮC... RẮC...*


Các khớp ngón tay khô khốc của Lâm co rút cơ học dữ dội, tiếng xương khớp kêu răng rắc ghê rợn trong không gian yên tĩnh của hầm ngầm. Nhưng ngay lập tức, toàn bộ cánh tay phải của cái xác cứng đờ lại, các bó cơ co thắt mạnh mẽ rồi kẹt cứng hoàn toàn, không thể cử động.


"Tương thích sinh học sụt giảm xuống dưới năm mươi phần trăm!" Sơn nhìn vào thanh chỉ số màu đỏ nhấp nháy trên kính quét. "Hệ thần kinh của gã bị co rút do thiếu dịch bôi trơn sinh học. Huy, lấy ống **Dịch tủy mô cấy ghép (Marrow-Extract)** trong hộp bảo ôn, tiêm khẩn cấp vào khớp vai và khuỷu tay của gã!"


Huy nhanh chóng rút ống tiêm áp lực cao chứa thứ dịch lỏng màu hổ phách trong suốt, đâm mạnh vào khớp vai bọc thép của Lâm. Tiếng *XÌ* của súng bắn ghim y tế vang lên. Dịch tủy mô cấy ghép luồn lách vào các bó cơ khô héo, bôi trơn các khớp nối cơ khí và làm mềm các sợi dây thần kinh đồng mạ chì.


Chỉ số tương thích sinh học trên màn hình lập tức nhảy vọt lên bảy mươi lăm phần trăm. Các khớp ngón tay của Lâm giãn ra, cử động nhẹ nhàng theo nhịp xung điện điều khiển.


Sơn cố gắng kích hoạt chế độ tự động ngắm bắn tích hợp trên kính ngắm hồng ngoại của Lâm, nhưng một tiếng *CẠCH* khô khốc vang lên từ bên trong hộp sọ của cái xác. Màn hình báo lỗi đỏ rực: *Targeting Chip Damaged. Auto-Aim Failed.* (Chip mục tiêu bị hỏng. Tự động ngắm thất bại).


"Chip xử lý hình ảnh của gã bị mài mòn vật lý quá nặng do mưa axit," Sơn thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. "Không thể dùng chế độ tự động. Tôi buộc phải dùng Đồng bộ thị giác võng mạc—nhìn trực tiếp qua nhãn cầu cơ khí của gã để ngắm bắn thủ công từ xa. Điều này sẽ tiêu tốn gấp đôi băng thông não bộ của tôi."


"Mày điên rồi, gã pháp y," Vy bước tới sát bàn mổ, đôi mắt cô nheo lại đầy cảnh báo. "Đồng bộ giác quan với một cái xác bắn tỉa ở cự ly xa sẽ khiến thùy đỉnh của mày quá tải. Nếu mày bị sốc điện phản hồi lần nữa trong khi không còn huyết thanh bảo mệnh, mày sẽ chết não thực sự."


"Tôi không có lựa chọn khác nếu muốn cướp được xác đặc vụ Phong từ tay Hắc Phong," Sơn lạnh lùng đáp. Anh cắm sợi cáp mạ vàng kết nối trực tiếp từ cổng thái dương của mình vào cổng nhận của Lâm. "Huy, chuẩn bị chạy chương trình đồng bộ nơ-ron. Ngưỡng mục tiêu là tám mươi phần trăm."


Huy đặt ngón tay run rẩy lên nút kích hoạt của máy tính dã chiến: "Dạ... hệ thống sẵn sàng. Bắt đầu truyền tải dữ liệu."


Sơn nhắm chặt mắt trái mù màu, tập trung toàn bộ ý thức vào thùy chẩm phải. Dòng mã lệnh Assembly chạy như chớp trên màn hình CRT cổ điển của căn hầm, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập. Chỉ số đồng bộ nơ-ron bắt đầu tăng dần: mười phần trăm... ba mươi phần trăm... sáu mươi phần trăm...


Toàn thân Sơn run lên bần bật, các mạch máu trên cổ nổi rõ dưới làn da nhợt nhạt, phát ra ánh sáng xanh neon nhạt do dòng điện sinh học cưỡng bức chạy qua cơ thể bại liệt.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


"Đạt ngưỡng tám mươi phần trăm!" Huy thét lên.


Ngay trong khoảnh khắc đó, nhãn cầu cơ khí màu đỏ rực cấy bên mắt trái của cái xác bắn tỉa Lâm đột ngột xoay tròn một vòng hoàn hảo, phát ra tiếng rít cơ học sắc lạnh. Không có bất kỳ cảnh báo nào, cái xác bắn tỉa từ từ rướn thẳng lưng dậy trên bàn mổ, cánh tay phải bọc thép thủy lực giật mạnh, nâng khẩu súng trường bắn tỉa cổ điển bọc băng keo đen lên, khóa mục tiêu thẳng vào ngực Sơn với một tốc độ nhanh đến đáng sợ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!