Nhạc nềnDeep_Sea

Liên Minh Bất Đắc Dĩ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chùm tia laser màu đỏ sậm rạch đôi màn mưa axit dày đặc, quét qua quét lại trên những mảng tường gạch vỡ nát của con hẻm ngõ cụt. Ánh sáng ấy rực lên như một con mắt quỷ vô hồn đang lùng sục ráo riết giữa màn sương lưu huỳnh vàng đục. Tiếng rít cao tần từ cánh quạt của chiếc drone Sentry-9 của TSPD dội thẳng xuống lòng hẻm, át cả tiếng mưa đang gào rú trên những mái tôn rỉ sét.


Sơn nằm rạp dưới vũng nước lạnh buốt. Qua nhãn cầu trái bị chứng mù màu tạm thời hành hạ, toàn bộ thế giới trước mắt anh chỉ là một bức tranh đơn sắc xám xịt, nhòe nhoẹt. Nhưng mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của anh vẫn nhận biết rất rõ luồng sáng đỏ chết chóc kia đang nhích dần về phía bả vai của Huy. Nửa thân người bên trái của Sơn hoàn toàn tê liệt, một cái giá tàn khốc của liều huyết thanh khẩn cấp 'Necro-Shield' mà anh đã tiêm vào huyết quản cổ trước đó để tàng hình sóng não. Các bó cơ bên trái của anh giờ đây cứng đờ, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục.


"Huy..." Sơn thào thào qua kẽ răng dính máu, giọng nói khàn đặc bị tiếng mưa nuốt chửng. "Nằm sát xuống... đừng động đậy..."


Huy cắn chặt môi đến bật máu để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ. Vết rách sâu hoắm trên bả vai trái của cậu nhóc đã bị rách toác hoàn toàn sau cú đẩy xe cút kít, máu tươi rỉ ra ròng ròng, bị nước mưa axit gột rửa thành những vệt đỏ nhạt loang lổ trên nền đất sình lầy. Hai tay cậu vẫn ôm khư khư chiếc túi chứa đĩa cứng bọc chì của Mai, ép chặt nó vào lồng ngực đang phập phồng run rẩy vì lạnh và sợ hãi.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Chiếc drone tuần tra đột ngột dừng lại ngay trên đỉnh đầu họ, cách chưa đầy năm mét. Chùm tia laser đỏ quét sát mép gót chân của Sơn. Thiết bị cảm biến nhiệt của nó đang cố gắng phân tích dị biệt nhiệt độ giữa vũng nước axit buốt giá và hai cơ thể sống đang nằm co quắp. Cổng kết nối nơ-ron cầm tay bên hông Sơn khẽ rung nhẹ, màn hình analog nhấp nháy dòng chữ đỏ lòm: *Dung lượng pin: 0.8%*. Thiết bị sắp tắt nguồn hoàn toàn. Nếu pin cạn kiệt trước khi họ thoát khỏi đây, Sơn sẽ không còn bất kỳ công cụ nào để bẻ khóa hay điều khiển dã ngoại nữa.


"Anh Sơn..." Huy thì thầm, đôi mắt cậu nhóc trợn trừng nhìn họng súng máy tự động dưới bụng chiếc drone đang từ từ xoay nòng. "Nó khóa mục tiêu rồi..."


Sơn dùng tay phải còn cử động được bóp chặt lấy cổ tay Huy. Anh biết, trong thế giới cyberpunk tàn nhẫn này, một khi cảm biến Sentry-9 phát hiện ra dấu vết sinh học lậu, nó sẽ xả đạn xuyên giáp mà không cần cảnh báo. Sơn không có kỹ năng võ thuật, nửa thân người lại đang bại liệt, anh chỉ có duy nhất một vũ khí: bộ não lập trình pháp y của mình.


Anh liếc nhanh sang cái xác lạnh ngắt của Duy thợ điện nằm nghiêng trong thùng gỗ đổ nát cách đó hai mét. Bộ tụ điện sinh học trên ngực Duy đã cháy đen thui sau cú phóng điện bẫy tĩnh điện, nhưng hệ xương khớp gia cố bằng đồng của Duy vẫn còn khả năng dẫn điện thụ động. Sơn dùng ngón tay phải bấm một chuỗi lệnh thô trên Cổng kết nối cầm tay, vắt kiệt dòng điện sinh học cuối cùng trong cơ thể mình truyền qua sợi cáp mạ vàng đang cắm dở vào gáy Duy.


*XOẸT!*


Một tia lửa điện nhỏ xẹt ra từ đầu ngón tay của Duy, đánh thẳng vào một bo mạch điện tử hỏng nằm trên vũng nước axit kế bên. Sự đoản mạch đột ngột tạo ra một vệt nhiệt độ cao bùng phát trong tích tắc. Cảm biến hồng ngoại của chiếc drone Sentry-9 ngay lập tức bị thu hút bởi vệt nhiệt mới xuất hiện. Nó xoay họng súng máy sang hướng thùng gỗ, xả một loạt đạn chớp nhoáng.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Những viên đạn xuyên giáp bắn nát bét thùng gỗ phế liệu, dăm gỗ và mạt sắt văng tung tóe. Lợi dụng khoảnh khắc chiếc drone bị đánh lạc hướng, Huy dùng hết sức bình sinh, nghiến răng chịu đựng cơn đau xé thịt từ bả vai rách nát, một tay kéo lê thân hình bại liệt của Sơn, cả hai cùng lăn xuống mép bờ dốc sạt lở, trượt dài xuống dòng nước đen ngòm của Kênh Nước Đen.


Nước kênh lạnh buốt, bốc mùi hóa chất nồng nặc và váng dầu công nghiệp trơn trượt nuốt chửng lấy họ. Sương mù axit dày đặc trên mặt nước đã cứu mạng họ khỏi chùm laser đỏ của chiếc drone đang rà quét điên cuồng phía trên bờ dốc. Huy thở hổn hển, cố gắng ngoi đầu lên khỏi dòng nước đen kịt, một tay bám vào những cọc gỗ mục nát dưới gầm cầu tàu cũ, tay kia vẫn ghì chặt Sơn.


"Anh Sơn... anh tỉnh lại đi..." Huy khóc không thành tiếng, nước mưa axit chảy tràn vào mắt cậu nhóc làm đỏ hoe và rát buốt.


Sơn ho sặc sụa, dòng nước kênh độc hại tràn vào cổ họng làm anh bỏng rát. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của anh đau buốt như bị ai đó đóng đinh rỉ sét vào thùy trán. Máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt tiếp tục rỉ ra, hòa vào dòng nước kênh hôi thối. Mắt trái của anh mờ mịt, chỉ còn mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết là nhận biết được họ đang trốn dưới gầm một cầu tàu bằng sắt cũ kỹ, xung quanh ngập tràn rác thải công nghệ và sương mù dày đặc.


*CẠCH.*


Một tiếng lên đạn cơ học lạnh lùng vang lên ngay trên đỉnh đầu họ. Âm thanh ấy không phải của robot, mà là tiếng kim loại cọ sát của một khẩu súng tự chế dã chiến.


"Đừng động đậy. Đứa nào ngoi đầu lên, tao bắn nát sọ."


Giọng nói của một người phụ nữ vang lên từ trong bóng tối của gầm cầu tàu, lạnh lùng, sắc bén và tràn đầy sát khí. Sơn cố rướn mắt phải nhìn lên. Từ trong làn sương mù lưu huỳnh màu vàng đục, một họng súng trường xung điện tự chế bọc đồng (khẩu súng trường xung điện tự chế bọc đồng) thò ra, chỉ thẳng vào giữa trán anh.


Người phụ nữ bước ra khỏi bóng tối, đứng trên một tấm ván gỗ nổi. Cô có mái tóc tém nhuộm đỏ rực như lửa, khoác chiếc áo khoác da sờn rách dán đầy những đề-can phản quang chống quét hồng ngoại. Mắt phải của cô được thay thế bằng một kính ngắm dã chiến cấy ghép nhấp nháy ánh sáng đỏ lục liên tục. Gương mặt cô góc cạnh, phủ một lớp bụi than xám xịt nhưng đôi môi mím chặt đầy kiên định và thực tế.


Đó chính là Vy, thủ lĩnh của Phe Phản Kháng Analog 'Vanguard' nổi tiếng ở Quận 9.


Phía sau cô, ba chiến binh bọc giáp phế liệu của nhóm Vanguard cũng từ từ nhô ra từ những góc tối dưới gầm cầu tàu, tay lăm lăm súng điện tự chế khóa chặt mọi lối thoát của Sơn và Huy.


"Chờ... chờ đã..." Huy run rẩy giơ một tay lên, cố gắng che chắn trước người Sơn. "Đừng bắn! Chúng tôi không phải người của tập đoàn! Anh Sơn... anh ấy vừa cứu một đứa trẻ mồ côi ở xóm trọ Ánh Sáng!"


Vy không hạ súng. Chiếc kính ngắm dã chiến trên mắt phải cô xoay nhẹ tiêu cự, quét dọc từ cổng nơ-ron rỉ máu trên thái dương Sơn xuống cánh tay cơ khí trái chắp vá đang liệt bại của anh, rồi dừng lại ở chiếc túi bọc chì đeo bên hông Huy.


"Mã vạch pháp y của Nghiệp đoàn... cổng cấy ghép nơ-ron tự chế..." Giọng Vy lạnh tanh, cô nhổ một ngụm nước bọt dính bụi than xuống dòng nước đen. "Mày chính là gã pháp y bóng ma chuyên trộm xác ở Nhà xác số 4. Và mày cũng là kẻ đã gây ra vụ mất điện cục bộ ở Chợ Cũ đêm qua bằng cách bẻ khóa trạm biến thế lậu."


Sơn im lặng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng. Thuốc ức chế ảo giác 'Neurolink-Suppressant' trong máu anh đã cạn kiệt từ lâu. Cơn loạn thần ngoại lai (Foreign Dementia) bắt đầu bùng phát dữ dội. Trong mắt trái đơn sắc của anh, hình bóng của Mai—vợ anh—đột ngột hiện ra. Cô đứng bên cạnh Vy, gương mặt thanh tú nhạt nhòa nước mắt, đôi môi mấp máy như đang cầu cứu anh từ một không gian số trắng xóa rực rỡ. Sơn nhắm chặt mắt, lắc đầu điên cuồng để xua tan ảo ảnh, nhưng tiếng nói đứt quãng của Mai vẫn rít lên trong tai trái bị điếc tạm thời của anh.


"Anh Sơn... cứu em... tụi nó đang xóa..."


"Sơn! Tỉnh lại đi!" Vy gầm khẽ, cô bước tới một bước, dùng họng súng trường bọc đồng thúc mạnh vào bả vai phải của anh. "Tao không quan tâm mày là gã điên hay anh hùng phố nghèo. Tao chỉ biết mày đang dùng công nghệ cấy ghép nơ-ron của tụi VNG-Necro. Lũ Vanguard tụi tao căm ghét bất kỳ kẻ nào cắm cáp vào đầu."


"Tôi... tôi không dùng... công nghệ của tụi nó để phục vụ chúng..." Sơn thào thào, cố gắng giữ lấy một chút tỉnh táo cuối cùng. Anh dùng tay phải chỉ vào thái dương trái đang rỉ máu của mình. "Nhìn kỹ đi... Cổng nơ-ron của tôi... hoàn toàn là analog... không kết nối mạng... không liên kết với Genesis-AI..."


Vy nheo mắt trái, cúi người xuống sát mặt Sơn. Chiếc kính ngắm cơ khí trên mắt phải cô rít lên o o khi quét cận cảnh vết thương hoại tử bên thái dương anh. Đúng như Sơn nói, cổng cấy ghép của anh được hàn gắn chắp vá bằng các sợi cáp đồng mạ chì chống nhiễu và bo mạch dã ngoại lỗi thời, hoàn toàn không có chip định vị GPS hay cổng thu phát sóng lượng tử của tập đoàn. Đó là một thiết bị analog thô sơ, lập dị và đầy đau đớn.


Sự cảnh giác trong mắt Vy giảm đi một chút, nhưng khẩu súng trường vẫn không rời khỏi trán Sơn. Cô đứng thẳng dậy, khoanh tay trước ngực.


"Được, mày không phải chó săn của Trịnh Thế. Nhưng mày đang giữ một thứ mà tao cần." Vy chỉ vào chiếc túi bọc chì bên hông Huy. "Chiếc thẻ nhớ bảo mật màu bạc chứa lịch trình vận chuyển xác lậu của VNG-Necro mà mày vừa đoạt được từ thuộc hạ của Long Sẹo."


Sơn khẽ biến sắc. Anh không ngờ tin tức lại lan nhanh đến thế trong giới thế giới ngầm Quận 9. Chiếc thẻ nhớ đó là manh mối duy nhất dẫn anh đến lò mổ sinh học VNG-03 để tìm con chip ký ức bị đánh cắp của Mai. Anh không thể giao nó cho bất kỳ ai.


"Tôi không thể đưa nó cho cô," Sơn dứt khoát. "Nó là của tôi."


Một tên thuộc hạ của Vy bước lên, định giật lấy chiếc túi từ tay Huy, nhưng Vy giơ tay ngăn lại. Cô nhìn Sơn, đôi mắt đỏ rực dưới ánh đèn neon rỉ sét lấp lánh một sự khôn ngoan và thực tế của một kẻ đã lăn lộn nhiều năm trong các cuộc chiến du kích.


"Tao không cướp của mày, gã pháp y," Vy nói, giọng cô dịu đi một chút nhưng vẫn đầy uy quyền. "Tao đề xuất một thỏa thuận. Mày đang lên cơn loạn thần ngoại lai đúng không? Đầu óc mày đang bị ký ức rác của những cái xác mày bẻ khóa xâm nhập. Nếu không có thuốc ức chế chất lượng cao, não mày sẽ nát bét trong vòng vài giờ tới."


Vy thọc tay vào túi áo khoác da, rút ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu xanh lam óng ánh phát sáng dịu nhẹ dưới màn sương mù tối tăm. Đó là **Thuốc ức chế ảo giác 'Neurolink-Suppressant'** thế hệ mới, loại biệt dược quân sự cực kỳ đắt đỏ và khan hiếm ở chợ đen Quận 9.


Sơn nhìn chằm chằm vào lọ thuốc màu xanh lam. Sự thèm khát sinh học bùng lên trong từng tế bào thần kinh của anh. Não bộ anh đang gào thét đòi hỏi thứ hóa chất ấy để dập tắt những tiếng khóc của Mai và hàng trăm mảnh ký ức rác đang hỗn loạn xung quanh.


"Tao có thể cho mày lọ thuốc này để giữ mạng," Vy nói, cô khẽ lắc nhẹ lọ thủy tinh. "Nhưng trên đời này không có gì miễn phí. Nhóm Vanguard của tao đang chuẩn bị thực hiện một phi vụ phục kích lớn vào chuyến xe chở xác đặc biệt của VNG-Necro đi qua Kênh Nước Đen đêm mai. Nhưng hệ thống an ninh của chuyến xe đó được bảo vệ bởi một bộ đàm quân sự khóa lượng tử thế hệ mới. Tao cần một kẻ có kỹ năng bẻ khóa đỉnh cao như mày để vô hiệu hóa nó."


Sơn cười khổ, hơi thở dốc dập. "Cô nghĩ tôi... có thể giúp cô chiến đấu trong tình trạng bại liệt này sao?"


"Tao không cần mày cầm súng," Vy đáp đầy thực tế. "Tao cần bộ não của mày. Nhưng trước khi tao đưa lọ thuốc này cho mày, tao cần biết mày thực sự có tài bẻ khóa như lời đồn, hay chỉ là một gã may mắn nhặt được đồ cổ của Lão Hạc Số."


Vy dứt khoát ném mạnh lọ thuốc Neurolink-Suppressant màu xanh lam óng ánh xuống bãi bùn thải trơn trượt sát mép nước kênh, ngay trước mặt Sơn. Lọ thuốc cắm sâu vào bùn, ánh sáng xanh của nó phản chiếu lên mặt nước kênh đen ngòm như một đốm đom đóm cô độc.


Đồng thời, cô ném chiếc bộ đàm quân sự TSPD bọc thép đen tuyền dính đầy dầu máy xuống cạnh chân Sơn.


"Bẻ khóa chiếc bộ đàm quân sự này đi," Vy ra điều kiện, chiếc kính ngắm trên mắt phải cô nhấp nháy đèn đỏ rực rỡ. "Mày có đúng ba mươi giây để chứng minh năng lực. Nếu thành công, lọ thuốc kia là của mày, và chúng ta thiết lập liên minh. Nếu thất bại, tao sẽ lấy chiếc thẻ nhớ bảo mật và bỏ mặc hai thầy trò mày tự sinh tự diệt dưới gầm cầu tàu này."


Cơn đau giật mạnh thùy trán Sơn khiến anh khuỵu xuống bùn. Huy hốt hoảng định bò tới nhặt lọ thuốc nhưng bị họng súng của tên chiến binh Vanguard chặn lại.


"Anh Sơn... cố lên..." Huy thét lên trong nước mắt.


Sơn nhìn chiếc bộ đàm TSPD nằm trong bùn. Đây là dòng thiết bị mã hóa lượng tử đa tầng của lực lượng phản ứng nhanh TSPD-Beta, được lập trình bởi những kỹ sư hàng đầu như Phong Mã Nguồn. Với một cổng kết nối cầm tay chỉ còn dưới một phần trăm pin và một cơ thể bại liệt nửa người, bẻ khóa nó trong ba mươi giây là một nhiệm vụ bất khả thi đối với bất kỳ hacker nào.


Nhưng Sơn không phải là hacker thông thường. Anh là một kỹ sư pháp y lập dị.


Anh dùng cánh tay phải còn cử động được, run rẩy nhặt chiếc bộ đàm lên. Tay anh dính đầy bùn thải lạnh buốt, nhưng các ngón tay vẫn di chuyển cực kỳ tỉ mỉ và chuẩn xác. Sơn cắm sợi cáp đồng bọc chì từ **Cổng kết nối nơ-ron từ xa** cầm tay vào cổng dịch vụ vật lý dưới đáy bộ đàm.


Màn hình analog của cổng kết nối khẽ nhấp nháy, báo hiệu dòng điện sinh học sụt giảm xuống mức báo động: *0.5%*. Sơn nhắm chặt mắt trái mù màu, tập trung toàn bộ băng thông não bộ còn lại vào mắt phải.


Anh không cố gắng tấn công vào thuật toán lượng tử phức tạp của bộ đàm—đó là một cái bẫy tự hủy chắc chắn sẽ nướng chín não anh nếu bẻ khóa sai. Sơn chọn lối đi dã ngoại. Anh nhớ lại sơ đồ mạch điện nơ-ron cổ điển của Lão Hạc Số mà anh đã tìm thấy trong bãi rác. Thiết bị lượng tử hiện đại vẫn phải sử dụng một bộ chuyển đổi tín hiệu analog sang kỹ thuật số (ADC) ở phần cứng để truyền thanh âm.


Sơn gõ phím điên cuồng trên bàn phím analog của cổng kết nối. Anh viết một đoạn mã Assembly cổ điển cực ngắn, nhắm thẳng vào lỗ hổng tràn bộ đệm của chip ADC thô sơ bên trong bộ đàm.


*TÍCH... TẮC... TÍCH... TẮC...*


Thời gian trôi qua từng giây trong sự im lặng nghẹt thở dưới gầm cầu tàu. Vy đứng bất động, chiếc kính ngắm dã chiến trên mắt cô khóa chặt vào từng chuyển động ngón tay của Sơn. Huy nín thở, hai tay siết chặt túi đĩa cứng.


Đến giây thứ hai mươi lăm, cổng kết nối nơ-ron từ xa rít lên một tiếng nhỏ, tỏa ra một làn khói khét lẹt của nhựa thông cháy. Màn hình analog nhấp nháy dòng chữ xanh lục nhạt: *Bypass Successful. Analog Backdoor Active.* (Vượt qua thành công. Cổng hậu Analog hoạt động).


*RÈ... RÈ...*


Chiếc bộ đàm quân sự TSPD đột ngột phát ra tiếng rè rè của sóng ngắn, rồi một giọng nói cơ học của tổng đài viên TSPD vang lên đứt quãng từ loa ngoài:


"...Yêu cầu... đội tuần tra... phong tỏa... Kênh Nước Đen... phát hiện... dị biệt... nơ-ron..."


Sơn thở hắt ra một hơi dài, cả cơ thể anh đổ sụp xuống bùn thải, kiệt sức hoàn toàn. Nhưng tay phải anh vẫn nắm chặt chiếc bộ đàm đã được bẻ khóa thành công.


Vy nhìn chiếc bộ đàm đang phát ra âm thanh của cảnh sát, rồi nhìn xuống gã pháp y đang nằm bất động trong bùn. Sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt phải cơ khí của cô. Cô không ngờ gã lại có thể bẻ khóa một thiết bị lượng tử bằng một lối lập trình analog thô sơ và điên khứu đến thế chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây.


"Mã Assembly cổ điển..." Vy lẩm nhẩm, cô từ từ hạ họng súng trường bọc đồng xuống. "Mày thực sự là một con quái vật lập trình dã ngoại, Sơn ạ."


Cô cúi xuống, nhặt lọ thuốc Neurolink-Suppressant màu xanh lam óng ánh lên khỏi bùn thải, lau sạch vệt dầu máy bám trên thân lọ rồi đưa thẳng ra trước mặt Sơn.


"Giao ước bóng đêm đã thành lập," Vy nói, giọng cô mang một sự tôn trọng lạnh lùng nhưng sòng phẳng. "Thuốc của mày đây. Đổi lại, đêm mai mày phải giúp tụi tao bẻ khóa hệ thống bảo mật của chuyến xe chở xác đặc biệt đi qua Kênh Nước Đen. Tao cần chiếc thẻ nhớ bảo mật chứa lịch trình của mày để lên kế hoạch phục kích."


Sơn dùng tay phải giật lấy lọ thuốc, không chần chừ một giây, anh cắm thẳng kim tiêm tự động của lọ thuốc vào vết thương hoại tử bên thái dương trái.


*XOẸT!*


Chất lỏng màu xanh lam mát lạnh luồn lách vào hệ tuần hoàn nơ-ron của anh. Cơn đau buốt nhói biến mất lập tức. Tiếng khóc gào đứt quãng của Mai và ảo ảnh phân rã dần lùi vào bóng tối của vỏ não, trả lại cho Sơn sự tỉnh táo lạnh lùng quen thuộc của một chuyên viên pháp y.


Sơn mở mắt phải đỏ lựng, nhìn thẳng vào Vy, giọng anh đã lấy lại sự kiên định:


"Được. Tôi sẽ chia sẻ lịch trình vận chuyển xác lậu của Long Sẹo cho cô. Nhưng tôi có một điều kiện: chuyến xe chở xác đó... tôi phải là người trực tiếp bẻ khóa thùng hàng. Có thứ bên trong... thuộc về tôi."


Vy khẽ nhếch môi cười khẩy, chiếc kính ngắm trên mắt phải cô nhấp nháy đèn đỏ rực rỡ dưới sương mù mưa axit.


"Được thôi, gã pháp y. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần đi. Chuyến xe đêm mai được bảo vệ bởi đặc vụ bọc thép Hắc Phong—siêu chiến binh sinh học bọc thép tàn bạo nhất của tập đoàn VNG-Necro. Hắn sẽ không để mày dễ dàng cắm cáp vào hàng của hắn đâu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!