Bẫy Tĩnh Điện
Ánh sáng neon từ biển hiệu của sạp Linh Chợ Đen hắt xuống một vệt xám bẩn thỉu, loang lổ trên cổ tay phải của Sơn. Tên thuộc hạ của Long Sẹo đứng khựng lại, đôi mắt hí của hắn dán chặt vào hình xăm mã vạch pháp y đã bị nhòe bởi dầu máy và nước mưa axit. Đó là ký hiệu độc quyền của Nghiệp đoàn Pháp y Công cộng Quận 9—thân phận mà Sơn đã cố gắng chôn vùi dưới những nấm mồ công nghệ.
"Mã vạch pháp y..." Tên thuộc hạ rít lên qua kẽ răng bọc thép, gã lập tức vung chiếc gậy sắt tích điện lên cao, luồng điện xanh lam xẹt qua xối xả. "Đại ca Long Sẹo! Thằng trộm xác Sơn lậu ở đây!"
Linh Chợ Đen biến sắc, cô dứt khoát giật chiếc tẩu thuốc điện tử ra khỏi môi, định mở miệng mắng chửi để phân tán sự tập trung của gã đòi nợ, nhưng gã đã thô bạo đẩy văng chiếc tủ kính chứa bo mạch sang một bên. Tiếng thủy tinh vỡ vụn loảng xoảng hòa lẫn với tiếng còi hú dồn dập của lực lượng Sentry-9 từ xa vọng lại.
"Huy! Đẩy thùng xác đi!" Sơn gầm lên qua kẽ răng, mặc dù nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn liệt bại do tác dụng phụ của liều Necro-Shield. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được bám chặt vào mạn thùng gỗ chứa xác Duy thợ điện, cố gắng đẩy mạnh trọng lượng của cả hai về phía lối thoát hiểm sau sạp hàng.
Huy cắn chặt môi, vết rách sâu trên bả vai trái đã được khâu dở lại rách toác ra, máu tươi rỉ qua lớp áo nhựa tái chế ướt sũng. Cậu nhóc gầm lên một tiếng đầy quả cảm, dùng hết sức bình sinh đẩy chiếc xe cút kít tự chế chở thùng gỗ lao thẳng ra cánh cửa tôn rách nát phía sau sạp.
*XOẢNG!*
Tấm tôn rỉ sét đổ sụp dưới sức nặng của chiếc xe. Sơn, Huy và cái xác lạnh ngắt của Duy thợ điện lao ra ngoài con hẻm tối tăm, ngập tràn trong sương mù mưa axit của Chợ Cũ Quận 9.
Phía sau họ, tiếng bước chân nện rầm rầm của năm tên thuộc hạ băng đòi nợ và tiếng chửi bới điên cuồng của Long Sẹo dội lại ngày một gần. Con hẻm tối tăm này là một ngõ cụt dài chưa đầy ba mươi mét, bị chặn đứng bởi bức tường bê tông đổ nát của đường cao tốc bỏ hoang. Mặt đất sụt lún tạo thành một vũng nước mưa axit khổng lồ, sâu đến mắt cá chân, bốc lên mùi lưu huỳnh và hóa chất công nghiệp hăng hắc, sủi bọt khí metan xám xịt.
Sơn loạng choạng ngã quỵ xuống vũng nước lạnh buốt. Mắt trái mù màu của anh chỉ nhìn thấy một thế giới đơn sắc đen trắng, nơi vũng nước mưa axit hiện lên như một tấm gương xám xịt phản chiếu những vệt sáng trắng lập lòe từ các biển quảng cáo neon trên cao. Cơn đau từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử bên thái dương trái giật thắt liên hồi, rỉ ra từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp.
"Anh Sơn! Ngõ cụt rồi!" Huy hoảng loạn thét lên, cậu cố gắng che chắn cho chiếc đĩa cứng bọc chì chứa dữ liệu của Mai đeo bên hông, trong khi vết thương trên vai trái đang co rút dữ dội vì ngấm nước mưa axit.
Sơn không trả lời. Bộ não pháp y của anh đang hoạt động hết công suất. Anh nhìn vũng nước mưa axit dưới chân. Với độ pH cực thấp do nồng độ lưu huỳnh cao từ các nhà máy hóa chất lân cận, cộng với hàng vạn mạt sắt và đồng phế liệu từ Chợ Cũ hòa tan bên trong, vũng nước này không còn là nước thông thường nữa—nó là một dung dịch điện ly có độ dẫn điện cao gấp ba lần nước thường.
Một ý tưởng điên cuồng bùng lên trong đầu Sơn. Anh phải thiết lập một **Bẫy Tĩnh Điện**.
"Huy! Tránh xa vũng nước ra! Trèo lên đống container rỉ sét kia mau!" Sơn khàn giọng ra lệnh, tay phải anh thọc vào túi áo măng-tô rút khẩu súng điện sinh học tự chế (Taser-Gun v1) ra. Anh bóp cò nhắm thẳng vào tên thuộc hạ đi đầu đang lao tới.
*CẠCH!*
Khẩu súng chỉ phát ra một tiếng kêu khô khốc của lò xo cơ học. Nước mưa axit đậm đặc đã thấm vào mạch kích nổ dã chiến, làm ẩm cuộn tụ điện bên trong. Súng bị ẩm không phát hỏa. Thất bại này đẩy họ vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
"Hahaha! Thằng phế vật! Súng của mày tịt ngòi rồi!" Long Sẹo bước vào con hẻm, khuôn mặt loang lổ vết sẹo bỏng axit của gã co rúm lại đầy tợn dưới ánh sáng neon nhạt nhẽo. Trên tay gã, chiếc gậy sắt điện rít lên tiếng nạp điện cao thế o o, sẵn sàng đập nát hộp sọ của Sơn. "Bắt sống thằng nhóc, còn gã pháp y thì bẻ gãy tay chân cho tao!"
Năm tên thuộc hạ vung gậy sắt điện lao vào vũng nước mưa axit, tiếng bước chân đạp nước bắn tung tóe. Chúng hoàn toàn tự tin nhờ số lượng đông đảo và vũ khí tích điện áp đảo ở cự ly gần.
Sơn nằm sát mép vách tường gạch mục nát, anh dứt khoát cắm sợi **Cáp kết nối trực tiếp mạ vàng** từ Cổng kết nối nơ-ron từ xa cầm tay vào cổng nhận nơ-ron gáy của xác thợ điện **Duy** nằm trong thùng gỗ đổ nát. Dung lượng pin sinh học dã chiến của cổng kết nối chỉ còn vỏn vẹn ba phần trăm, nhưng thế là đủ để chạy một đoạn mã nguồn ngắn.
Sơn gõ điên cuồng bằng tay phải trên bàn phím analog của cổng kết nối. Anh áp dụng **Kỹ thuật bẫy dòng điện phản hồi**—một phương pháp lập trình xung điện tự trị dựa trên sơ đồ mạch nơ-ron cổ điển của Lão Hạc Số.
"Giải phóng khóa sinh học... Ghi đè hệ điều hành nơ-ron cấp 1..." Sơn lẩm nhẩm qua kẽ răng dính máu.
Trên màn hình analog, các dòng lệnh Assembly nơ-ron chạy ngược với tốc độ chóng mặt. Bộ tụ điện sinh học cấy dưới da ngực của Duy thợ điện đột ngột rít lên một tiếng kêu chói tai, như tiếng một tuabin phản lực siêu nhỏ đang tăng tốc cực đại. Làn da loang lổ vết bỏng điện màu tím đen của Duy co rút mạnh, các đầu ngón tay của cái xác bắt đầu xẹt ra những tia điện màu xanh lam nhỏ li ti.
"Kích hoạt dòng xả cực đại!" Sơn ra lệnh.
Cái xác của Duy thợ điện co giật mạnh dưới tác động của xung điện sinh học cường độ cao. Sơn điều khiển cánh tay phải của Duy cắm phập hai ngón tay bọc kim loại trực tiếp xuống vũng nước mưa axit sủi bọt dưới chân.
*UỲNH! XOẸT!*
Một tiếng nổ điện điếc tai vang dội khắp con hẻm tối.
Hàng vạn tia chớp màu xanh lam rực rỡ đột ngột bùng phát từ đầu ngón tay của Duy, chạy loang loáng trên mặt vũng nước mưa axit giống như những con rắn lửa đang cuồng loạn săn mồi. Dung dịch điện ly axit dẫn dòng điện cao thế hàng ngàn volt lan truyền với tốc độ ánh sáng, bao phủ toàn bộ diện tích vũng nước trong bán kính mười lăm mét.
Long Sẹo và năm tên thuộc hạ đang đứng giữa vũng nước lập tức bị dòng điện cực đại chạy qua cơ thể. Tiếng gào thét của chúng bị dập tắt ngay lập tức bởi tiếng rít gầm của sấm sét điện từ. Cả băng nhóm co giật điên cuồng, mắt trợn ngược, cơ bắp co rút cứng đờ dưới tác động của dòng điện sinh học dã bạo. Những chiếc gậy sắt điện trên tay chúng bị đoản mạch, nổ tung thành những tia lửa đỏ rực trước khi rơi rụng xuống vũng nước.
Tuy nhiên, dung dịch nước mưa chứa quá nhiều tạp chất kim loại rỉ sét từ Chợ Cũ đã tạo ra một hiện tượng dội ngược dòng điện ngoài ý muốn. Một luồng điện cao áp hàng trăm volt chạy ngược từ vũng nước, qua cơ thể Duy, dọc theo sợi cáp mạ vàng bắn thẳng về phía cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của Sơn.
"A... A... A!" Sơn thét lên đau đớn. Thái dương trái của anh bùng lên một cảm giác nóng bỏng như bị nung bằng sắt đỏ, máu đen từ vết hoại tử bắn ra tung tóe. Luồng điện dội ngược đang cố gắng thiêu rụi toàn bộ thùy trán và hệ thần kinh trung ương của anh.
Trong giây phút sinh tử, Sơn dùng chút ý thức tỉnh táo cuối cùng, bấm mạnh vào nút kích hoạt khẩn cấp của **Bộ lọc tín hiệu từ xa** đeo bên hông.
*BỤP!*
Bộ lọc tín hiệu từ xa phát ra một tiếng nổ nhỏ của cầu chì chì bên trong, tỏa ra một làn khói khét lẹt. Nhưng thiết bị đã hoàn thành nhiệm vụ của nó—hấp thụ và triệt tiêu đến chín mươi phần trăm dòng điện dội ngược cao áp, bảo vệ bộ não của Sơn khỏi thảm cảnh chết não vĩnh viễn trong gang tấc. Sơn ngã gục xuống bùn đất, lồng ngực phập phồng dữ dội, tai trái chảy ra một dòng máu đen đặc sệt.
Khi tiếng rít điện từ dập tắt hoàn toàn, con hẻm rơi vào một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng mưa axit rơi "tách... tách" đều đặn trên những tấm tôn rỉ sét.
Duy thợ điện nằm bất động trong thùng gỗ, bộ tụ điện sinh học dưới da ngực đã bị cháy đen hoàn toàn sau cú phóng điện cực đại, không thể tái sử dụng nguồn sạc này nữa. Cái giá phải trả là sự hủy hoại vĩnh viễn của nguồn sạc di động duy nhất của Sơn.
Long Sẹo và năm tên thuộc hạ nằm la liệt trên vũng nước mưa axit sủi bọt, cơ thể chúng vẫn còn giật nhẹ do dư chấn điện, hoàn toàn mất đi khả năng nhận thức.
Sơn dùng cánh tay phải run rẩy bám vào mép tường, cố gắng lết cơ thể phế liệt của mình về phía Long Sẹo đang nằm bất tỉnh. Mắt trái mù màu của anh quét qua cơ thể gã trùm đòi nợ. Đột ngột, anh phát hiện ra một chiếc thẻ nhớ bảo mật màu bạc (Raw Data-Slate) rơi ra từ bàn tay co rút của một tên thuộc hạ nằm bên cạnh.
Sơn nhặt chiếc thẻ nhớ lên, áp sát vào thấu kính của Cổng kết nối cầm tay. Màn hình analog nhấp nháy hiển thị các dòng mã bảo mật của tập đoàn VNG-Necro. Đây chính là lịch trình vận chuyển xác chết lậu tối mật của tập đoàn trong đêm nay.
Chưa kịp vui mừng, một tiếng rít cơ học chói tai từ trên cao đột ngột dội xuống con hẻm tối.
Một chùm tia sáng laser quét nhiệt màu đỏ rực rỡ từ một drone tuần tra Sentry-9 của TSPD bất ngờ rọi thẳng từ trên cao xuống, khóa chặt vào vị trí của Sơn và Huy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!