Cuộc Gặp Ở Chợ Cũ
Nước thải hóa chất dưới lòng cống ngầm Bình Tân lạnh buốt, sộc lên mùi lưu huỳnh và metan hăng hắc, ngập đến tận ngang hông của Huy. Cậu nhóc hai mươi tuổi gầm ghè một tiếng trong cổ họng, bả vai trái đã khâu dở rỉ ra từng vệt máu tươi ấm nóng, thấm đẫm qua lớp áo khoác bằng nhựa tái chế sũng nước. Trên lưng Huy, Sơn nằm liệt bại hoàn toàn nửa người bên trái. Tác dụng phụ tàn khốc của liều huyết thanh khẩn cấp "Necro-Shield" đang phong tỏa mọi liên kết vận động của anh, biến cánh tay cơ khí trái chắp vá thành một khối kim loại vô hồn, nặng nề tì vào sườn Huy.
Qua nhãn cầu trái bị chứng mù màu tạm thời hành hạ, Sơn chỉ nhìn thấy một thế giới đơn sắc xám xịt. Bóng người đứng chắn ngang lối đi hẹp phía trước—Khánh Tần Số—mặc chiếc áo khoác dù màu vàng chanh nổi bật, nhưng dưới mắt Sơn, nó chỉ là một vệt xám sáng bẩn thỉu, nhòe nhoẹt giữa làn sương mù axit độc hại. Trên tay Khánh, chiếc máy dò sóng nơ-ron dã ngoại bọc thép tự chế phát ra những tiếng tạch tạch khô khốc. Ngón tay cái bọc titan của gã đặt sẵn trên nút truyền tin khẩn cấp màu đỏ, sẵn sàng gửi tọa độ của Sơn cho Tuấn Cáp Quang tại tổng bộ TSPD.
"Mày có đúng ba phút nữa thôi, gã pháp y bóng ma," Khánh cười khẩy, kẽ răng bọc titan của gã lóe lên dưới ánh đèn neon rỉ sét vọng xuống từ khe cống. "Mười ngàn Điểm Sinh Mạng. Chuyển vào tài khoản ẩn danh của tao, hoặc tao nhấn nút. Khi đó, drone của TSPD sẽ nướng chín não mày trước khi mày kịp lết ra tới Kênh Nước Đen."
Sơn nhắm chặt mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết. Cơn đau từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử bên thái dương trái giật thắt liên hồi, rỉ ra từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp. Anh biết mình đang ở trong một tình thế bế tắc sinh tử. Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông chỉ còn đúng ba phần trăm pin sinh học dã chiến vừa được Huy sạc khẩn cấp. Ba phần trăm điện năng chỉ đủ cho đúng một lần kích hoạt giao thức, và anh không thể dùng súng điện tự chế vì tiếng nổ điện sẽ kích hoạt cảm biến âm thanh của hệ thống Sentry-9 ngay lập tức. Anh bắt buộc phải đấu trí.
"Huy..." Sơn thào thào sát tai cậu nhóc, hơi thở yếu ớt mang theo mùi máu tanh. "Túi đồ nghề... thả rơi kìm cắt... đánh lạc hướng."
Huy khẽ rùng mình, hiểu ý Sơn ngay lập tức. Cậu nhóc lén lút luồn bàn tay phải dính đầy bùn thải vào túi đồ nghề đa năng đeo bên hông trái, cố ý không tạo ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.
"Tao không có đủ mười ngàn điểm ở đây," Sơn khàn giọng mặc cả, cố tình ho khan vài tiếng để phân tán sự tập trung của Khánh. "Tài khoản của tao bị TSPD đóng băng một nửa sau vụ đột kích nhà xác. Tao chỉ còn năm ngàn điểm tự do. Tao sẽ chuyển trước ba ngàn làm tiền cọc. Nhận được tiền, mày phải tắt máy quét trong mười phút."
"Ba ngàn? Mày giỡn mặt với tao hả-"
*XOẢNG! COONG!*
Huy dứt khoát buông tay. Chiếc kìm cắt cáp bọc titan nặng nề rơi thẳng xuống dòng nước thải hóa chất sủi bọt, tạo ra một tiếng vang dội đinh tai nhức óc dọc theo đường ống hẹp. Nước bùn độc hại bắn tung tóe, tạt thẳng vào mặt kính ngắm dã ngoại của Khánh Tần Số.
"Mẹ kiếp! Lũ rác rưởi này!" Khánh giật mình lùi lại một bước, đưa bàn tay bọc kim loại lên lau vội vết bẩn trên kính ngắm. Mắt gã rời khỏi màn hình máy dò sóng trong đúng hai giây.
Hai giây là quá đủ cho một kỹ sư pháp y lão luyện.
Sơn dùng bàn tay phải còn cử động được, bấm điên cuồng trên bàn phím analog của Cổng kết nối từ xa. Anh cắm sợi cáp mạ vàng trực tiếp từ bộ kết nối vào cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương phải của mình—chấp nhận chịu đựng cơn đau buốt nhói dội ngược do thùy trán bị ép xung đột ngột. Anh kích hoạt kỹ năng **Phân thân tín hiệu (Signal Spoofing)**.
Dòng mã nguồn Assembly cổ điển của Lão Hạc Số chạy như chớp qua màn hình analog. Sơn không truyền tín hiệu điều khiển xác chết, mà anh mượn dải sóng vô tuyến ngắn của Toàn Mã để phát ra ba luồng sóng nơ-ron giả lập giống hệt chữ ký điện từ của mình. Ba luồng tín hiệu giả này lập tức bắn thẳng lên các trạm tiếp sóng công cộng ở ba ngõ hẻm khác nhau của Quận 9, cách xa vị trí cống ngầm Bình Tân hàng cây số. Đồng thời, anh chuyển khoản đúng 500 Điểm Sinh Mạng vào tài khoản của Khánh. Nhưng tệp tin chuyển khoản đó không phải là dữ liệu tài chính thông thường; nó chứa một đoạn mã độc tự trị tàng hình dã chiến.
"Mày làm cái gì thế hả?" Khánh Tần Số lau xong kính ngắm, mắt gã trợn trừng khi nhìn thấy màn hình máy dò sóng của mình đột ngột nhảy loạn xạ. Ba vệt sáng đỏ rực đại diện cho tần số 412.8 MHz của Sơn xuất hiện đồng thời ở ba tọa độ khác nhau trên bản đồ Quận 9. Cùng lúc đó, thiết bị liên lạc cầm tay của gã kêu lên một tiếng bíp ngắn, hiển thị thông báo nhận 500 điểm, rồi lập tức đông cứng màn hình thành một màu xám xịt của giao thức nhiễu analog.
Đoạn mã độc của Sơn đã khai thác lỗ hổng bảo mật của máy dò sóng phế thải, khóa chặt hoàn toàn cổng truyền dữ liệu không dây của Khánh trước khi bất kỳ byte dữ liệu định vị nào kịp gửi về cho TSPD.
"Thiết bị của mày bị lỗi dải tần rồi, Khánh," Sơn cười lạnh qua kẽ răng rớm máu đen. "Mưa axit ngoài kia đang làm nhiễu sóng ngắn toàn khu vực. Ba ngàn điểm tao đã chuyển một phần, phần còn lại tao sẽ thanh toán khi tao an toàn. Giờ thì tránh ra, hoặc tao sẽ kích nổ pin sinh học của máy dò trên tay mày."
Khánh Tần Số nhìn chằm chằm vào chiếc máy dò sóng đang bốc lên một làn khói khét lẹt của nhựa cháy. Gã biết mình đã bị gã pháp y lậu chơi xỏ, nhưng trong bóng tối cống ngầm, khi đối phương có thể bẻ khóa thiết bị của mình chỉ bằng ba phần trăm pin, Khánh không dám mạo hiểm mạng sống. Gã hậm hực lùi lại, ép sát lưng vào vách cống sũng nước.
"Mày sẽ không thoát khỏi Quận 9 đâu, Sơn," Khánh rít lên qua kẽ răng. "Long Sẹo và người của VNG-Necro đã phong tỏa hết các lối ra của cống ngầm rồi."
Huy không đợi Khánh nói hết câu, cậu nhóc xốc mạnh Sơn lên, lướn người băng qua khúc cua, hướng thẳng về phía lối thoát hiểm dẫn lên Chợ Cũ Quận 9.
***
Nửa tiếng sau, họ bò lên từ một nắp cống rỉ sét nằm khuất sau một đống thùng container phế thải.
Cơn gió lạnh buốt mang theo những hạt mưa axit nồng nặc mùi lưu huỳnh quật thẳng vào mặt Sơn. Trước mắt anh, Chợ Cũ Quận 9 hiện lên dưới gầm cầu vượt bê tông khổng lồ của đường cao tốc liên quận. Đó là một tổ hợp hỗn độn, dơ bẩn và ngập tràn ánh sáng từ những biển quảng cáo neon lập lòe rỉ sét. Dưới mắt trái mù màu của Sơn, những ánh đèn neon xanh đỏ rực rỡ chỉ là những vệt sáng xám tro và trắng bệch, cắt xẻ không gian tối tăm thành những mảng tương phản nhức nhối. Tiếng động cơ phản lực gầm rú từ những chiếc hover-car sang trọng của giới thượng lưu chạy trên cao dội xuống rầm rầm, hòa lẫn với tiếng mặc cả, tiếng chửi thề và tiếng rao bán linh kiện điện tử lậu của hàng vạn cư dân thuộc giai tầng 'Vô Danh'.
Sơn loạng choạng bước đi, nửa thân người bên trái kéo lê trên nền đất sình lầy đầy váng dầu công nghiệp. Huy phải dùng bả vai rỉ máu của mình làm điểm tựa cho anh, đầu cả hai sụp mũ trùm đầu bằng nhựa để tránh camera quét của hệ thống AI Sentry-9 đang rà soát trên các cột điện cao thế.
"Anh Sơn... chúng ta phải tìm Linh Chợ Đen nhanh lên," Huy thì thầm, giọng run rẩy vì lạnh và mất máu. "Vết khâu ở vai em bắt đầu buốt rồi, và cổng nơ-ron của anh đang rỉ thêm dịch vàng kìa."
"Tao biết... đi lối này..." Sơn khàn giọng chỉ hướng về phía gầm cầu vượt tối tăm nhất, nơi những sạp hàng bán chip cũ xếp san sát nhau như những chiếc lồng sắt.
Họ len lỏi qua những lối đi hẹp sực mùi nhựa cháy, dây cáp mục nát và hóa chất cấm. Cuối cùng, họ dừng lại trước một sạp hàng treo đầy những sợi dây cáp quang rủ xuống như liễu rủ. Phía sau chiếc tủ kính dính đầy dầu mỡ là một người phụ nữ trung niên nhưng ăn mặc cực kỳ sặc sỡ—Linh Chợ Đen. Cô khoác chiếc áo khoác lông thú nhân tạo màu xám bạc, đôi môi tô son đen bóng bẩy dưới ánh đèn neon mờ ảo, và mười ngón tay đeo đầy những chiếc nhẫn chứa cổng cắm USB mạ vàng.
Linh Chợ Đen đang dùng một thiết bị quét quân sự cũ để kiểm tra một khay chip bán dẫn. Khi nhìn thấy Sơn và Huy lếch thếch bước vào, đôi mắt sắc sảo của cô khẽ nheo lại. Cô ngửi thấy mùi máu tươi, và quan trọng hơn, mùi hăng đặc trưng của hóa chất bảo quản xác "Necro-Fluid" rò rỉ từ người Sơn.
"Gã pháp y lậu của nhà xác số 4," Linh Chợ Đen hạ thiết bị quét xuống, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực của một bà trùm chợ trung cấp. "Mày đang bị TSPD truy nã đỏ toàn quận, và Long Sẹo thì đang lùng sục khắp nơi để tìm cái xác của thằng Thiết. Mày vác cái thân tàn phế đó đến sạp của tao làm gì? Muốn kéo cảnh sát tới đây hả?"
"Tao cần một con **Chip Nơ-ron thế hệ cũ (Basic-Chip)** bọc chì chống EMP," Sơn không vòng vo, anh vịn tay phải vào mép tủ kính, cố gắng giữ cho cơ thể không ngã quỵ. "Loại quân sự liên bang cũ, tần số chậm nhưng không có định vị GPS. Tao biết mày đang có một con trong kho."
Linh Chợ Đen cười nhạt, gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn USB lên mặt kính: "Có thì có. Nhưng giá của nó hiện tại là tám ngàn Điểm Sinh Mạng. Mày đang trốn chạy, Sơn ạ. Giá của sự tự do ở Chợ Cũ này chưa bao giờ rẻ."
"Tám ngàn điểm?" Huy đứng bên cạnh bất bình kêu lên. "Chị Linh, loại chip đó ở bãi rác quân sự đầy ra, chị chém giá đó là ăn cướp!"
"Bãi rác quân sự đầy ra thì tụi mày tự đi mà nhặt," Linh Chợ Đen lạnh lùng liếc nhìn Huy. "Nhưng để có một con chip đã được làm sạch dữ liệu, bọc chì chống EMP hoàn hảo và sẵn sàng nạp mã thì chỉ có ở sạp của tao. Tám ngàn điểm, không bớt một xu."
Sơn hít một hơi thật sâu, cơn đau từ cổng nơ-ron hoại tử giật mạnh một phát khiến anh loạng choạng. Anh biết mình không thể chi tiêu hết số Điểm Sinh Mạng còn lại, anh cần nó để duy trì sự sống cho Huy và tìm kiếm tung tích con chip của Mai. Anh phải dùng đến quân bài kỹ thuật của mình.
"Tao không trả bằng điểm," Sơn nhìn thẳng vào mắt Linh Chợ Đen. "Tao thấy trong giỏ phế liệu dưới chân mày có mười bo mạch điều khiển lượng tử của dòng drone quân sự cũ. Tất cả đều bị cháy cầu chì sinh học do sốc điện. Ở Quận 9 này, ngoài tao ra, không ai có khả năng hàn lại các vi mạch nơ-ron siêu nhỏ đó mà không làm hỏng đĩa cứng đệm của chúng. Tao sẽ sửa hết mười bo mạch đó cho mày để đổi lấy con Basic-Chip."
Linh Chợ Đen khựng lại. Đôi mắt đen của cô dán chặt vào mười bo mạch drone rỉ sét dưới chân—thứ cô thu mua với giá rẻ mạt nhưng không thể bán được vì không có kỹ sư nào bẻ khóa được mạch nơ-ron của chúng. Nếu Sơn sửa được, trị giá của chúng trên thị trường đen lên tới hơn mười lăm ngàn điểm.
"Mày đang bị liệt nửa người, Sơn," Linh hoài nghi chỉ vào cánh tay trái buông thõng của anh. "Mày định hàn mạch bằng một tay sao?"
"Một tay phải của tao là đủ," Sơn khàn giọng đáp, ánh mắt hiện lên sự tự tin lạnh lùng của một thiên tài lập trình phần cứng. "Cho tao mượn trạm hàn vi mạch cầm tay của mày. Trong vòng mười lăm phút, tao sẽ cho mày thấy bo mạch đầu tiên hoạt động."
Linh Chợ Đen im lặng một lát, rồi dứt khoát gật đầu. Cô đẩy chiếc trạm hàn siêu chính xác và một khay công cụ về phía Sơn: "Được. Nếu bo mạch đầu tiên không chạy, tao sẽ tự tay giao nộp mày cho người của Long Sẹo để lấy tiền thưởng."
Sơn ngồi sụp xuống chiếc ghế sắt rỉ sét cạnh tủ kính. Anh dùng tay phải giữ chặt chiếc nhíp gắp vi mạch, kẹp một sợi cáp đồng bọc chì siêu nhỏ. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương phải của anh khẽ nhấp nháy ánh sáng xanh lục khi anh kết nối trực tiếp với trạm hàn thông qua Cổng kết nối từ xa. Mặc dù nửa người bên trái hoàn toàn liệt bại, nhưng ngón tay phải của Sơn vẫn cực kỳ chuẩn xác, di chuyển mềm mại và nhanh chóng như một cỗ máy lập trình chuyên nghiệp.
Trong lúc Sơn đang tập trung hàn mạch, nhãn cầu phải của anh đột ngột đảo qua góc tối phía sau sạp hàng của Linh. Dưới đống thùng gỗ chứa phế liệu kim loại, anh phát hiện ra một thi thể nằm co quắp, được che phủ sơ sài bằng một tấm bạt nhựa rách.
Đó là một xác chết nam giới gầy gò, làn da loang lổ những vết bỏng điện màu tím đen chạy dọc từ bả vai xuống tận các đầu ngón tay—dấu vết đặc trưng của một thợ điện chết do tai nạn cao thế. Trên da ngực của gã, Sơn nhìn thấy một vết mổ cũ đã lành sẹo, để lộ một phần cấu trúc kim loại của bộ tụ điện sinh học (Bio-Battery) cấy ghép dưới da.
**Duy**.
Sơn nhận ra cái xác này ngay lập tức nhờ hồ sơ pháp y cũ của nhà xác. Duy là một thợ điện tự do của Quận 9, chết do vô tình chạm vào đường dây cao thế 220V hai tuần trước. Nhưng điều quan trọng nhất mà bộ não pháp y của Sơn phân tích được là: bộ tụ điện sinh học dưới da ngực của Duy vẫn còn nguyên vẹn và đang tự động sạc điện tích lũy từ nhiệt độ môi trường xung quanh. Đây là một nguồn sạc di động hoàn hảo! Nếu Sơn có thể lập trình lại Duy, anh sẽ có một nguồn năng lượng điện sinh học khổng lồ để vận hành cổng kết nối từ xa mà không lo cạn pin sinh học dã chiến.
"Cái xác đó..." Sơn vừa hàn xong bo mạch đầu tiên, vừa hất hàm về phía góc tối.
"Thằng Duy thợ điện," Linh Chợ Đen liếc nhìn, vẻ mặt thờ ơ. "Xác của nó bị vứt ở bãi rác số 7, người của tao vớt về định rã lấy bộ tụ điện ngực để bán phế liệu. Nhưng mạch tụ của nó bị khóa bảo mật sinh học cứng, không tháo ra được. Tao đang định đem vứt xuống Kênh Nước Đen cho rảnh nợ."
"Bán cái xác đó cho tao," Sơn dứt khoát nói, đặt bo mạch drone đã sửa xong lên bàn. Đèn tín hiệu trên bo mạch lập tức sáng lên màu xanh lục ổn định, báo hiệu mạch nơ-ron đã được khôi phục hoàn hảo. "Tao sẽ sửa nốt chín bo mạch còn lại cho mày. Đổi lại, tao lấy con Basic-Chip và cái xác của Duy."
Linh Chợ Đen cầm bo mạch lên kiểm tra, đôi mắt cô sáng lên sự kinh ngạc trước đường hàn vi mạch tinh xảo của Sơn. Cô liếm môi, nụ cười thực dụng trở lại trên khuôn mặt son đen: "Thỏa thuận thành công. Nhưng mày phải tự mang cái xác đó đi. Tao không muốn dính dáng đến việc vận chuyển xác chết lậu trong đêm nay."
"Huy... chuẩn bị thùng hàng..." Sơn khẽ ra hiệu cho cậu nhóc.
Huy nhanh nhẹn kéo một chiếc thùng gỗ phế liệu cỡ lớn lại gần, bắt đầu khiêng thi thể lạnh ngắt, loang lổ vết bỏng điện của Duy vào trong, phủ đầy những sợi dây cáp mục nát lên trên để ngụy trang.
*U... U... U...*
Đột ngột, tiếng còi hú báo động từ các drone tuần tra Sentry-9 vang lên dồn dập từ phía đầu cầu vượt Chợ Cũ. Tiếng bước chân nện rầm rầm của giày bọc thép và tiếng quát tháo hỗn loạn dội lại từ các sạp hàng bên cạnh.
"Tránh ra! Băng đòi nợ của đại ca Long Sẹo đi càn quét tìm xác Thiết! Đứa nào cản đường tao bắn nát gáo!"
Tiếng hét hống hách của một tên thuộc hạ Long Sẹo vang lên sát sạt. Chúng đang dùng gậy sắt tích điện đập phá các sạp hàng xung quanh để truy tìm kẻ trộm xác.
Linh Chợ Đen biến sắc, cô lập tức giật lấy khay bo mạch đã sửa xong giấu xuống dưới tủ kính, rồi ra hiệu cho Sơn và Huy lui vào góc tối phía sau sạp: "Nấp vào đó! Đừng có phát ra tiếng động nào, nếu không tất cả chúng ta cùng chết!"
Sơn tựa nửa thân người liệt bại vào vách thùng gỗ chứa xác Duy. Tay phải anh nắm chặt lấy chiếc Cổng kết nối từ xa bọc đồng, cố nén nhịp thở dồn dập. Mắt trái đen trắng của anh quét qua khe hở của tấm bạt nhựa, nhìn thấy ba tên thuộc hạ của Long Sẹo đang hung hãn bước tới trước sạp hàng của Linh. Tên đi đầu có một vết sẹo dài trên trán, tay cầm gậy sắt xẹt ra những tia điện màu xanh lam đầy đe dọa.
"Chị Linh," tên cầm đầu gậy sắt gõ mạnh lên mặt tủ kính của Linh Chợ Đen, phát ra một tiếng *COONG* chói tai. "Có thấy hai gã, một gã phế liệt nửa người và một thằng nhóc nhặt rác cõng nhau chạy qua đây không? Tụi nó vừa bẻ khóa thiết bị của Khánh Tần Số dưới cống ngầm Bình Tân."
Linh Chợ Đen vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ của một kẻ lăn lộn chợ đen lâu năm. Cô nhả một hơi khói từ chiếc tẩu thuốc điện tử, giọng lạnh lùng: "Chợ Cũ này mỗi ngày có hàng ngàn gã phế thải đi qua. Tao không rảnh để nhớ mặt từng đứa. Muốn tìm người thì đi chỗ khác, đừng có làm phiền mối làm ăn của tao."
Tên thuộc hạ Long Sẹo nheo mắt nhìn Linh, rồi đảo mắt quét quanh sạp hàng. Ánh mắt gã dừng lại ở chiếc thùng gỗ phế liệu cỡ lớn ở góc tối phía sau sạp—nơi Sơn và Huy đang ẩn nấp sát bên thi thể của Duy.
"Trong cái thùng đó chứa cái gì?" Tên thuộc hạ bước tới một bước, nâng gậy sắt tích điện lên.
Sơn nín thở hoàn toàn. Cánh tay phải của anh âm thầm luồn vào trong thùng gỗ, chạm vào làn da lạnh ngắt, loang lổ vết bỏng điện của Duy. Anh bắt đầu gõ nhẹ ngón tay lên cổng nhận nơ-ron gáy của Duy để chuẩn bị kích hoạt bẫy điện khẩn cấp nếu bị phát hiện.
Tên thuộc hạ của Long Sẹo đã bước tới sát bên chiếc thùng gỗ. Gã dùng đầu gậy sắt gạt mạnh tấm bạt nhựa rách phủ phía trên ra, để lộ những sợi dây cáp mục nát và khuôn mặt nhợt nhạt của Duy.
Khi Sơn đang dùng tay phải âm thầm kiểm tra khớp nối cơ khí và bộ tụ điện sinh học dưới da ngực của Duy để chuẩn bị truyền xung điện dã chiến, tên thuộc hạ của Long Sẹo đột ngột dừng lại trước sạp hàng. Ánh mắt gã không nhìn vào Duy, mà dán chặt vào hình xăm mã vạch pháp y độc quyền của Nghiệp đoàn Pháp y Công cộng Quận 9 trên cổ tay phải đang lộ ra ngoài của Sơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!