Nhạc nềnDeep_Sea

Kẻ Săn Tần Số

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tít tít từ thiết bị quét đa phổ của trung úy Lê Minh dội qua tấm sàn gỗ mục nát, rít lên từng hồi báo động đỏ rực rỡ ngay trên đầu họ.


Dưới hầm ngầm của phòng khám lậu, không khí đặc quánh mùi cồn sát trùng và hóa chất trung hòa nơ-ron. Sơn nằm bất động trên chiếc bàn mổ inox lạnh ngắt. Tác dụng phụ của liều huyết thanh khẩn cấp "Necro-Shield" đang tàn phá cơ thể anh một cách tàn nhẫn. Toàn bộ nửa người bên trái—từ cánh tay cơ khí chắp vá cho đến các bó cơ chân—hoàn toàn liệt bại, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác vật lý như một khúc gỗ chết. Võng mạc mắt trái của anh chìm vào chứng mù màu tạm thời, chỉ còn nhìn thấy hai sắc độ đen và trắng xám xịt của những mảng tường loang lổ vết rỉ sét.


"TSPD... tụi nó đang cạy cửa sau!" Sơn Què thì thầm, giọng run lên bần bật khi gã tựa tấm lưng gầy guộc vào chiếc nạng gỗ bọc cao su.


Bác sĩ Đức không nói một lời. Lão già dứt khoát đẩy mạnh bức tường gạch giả phía sau tủ thuốc thú y, lộ ra một đường ống thoát nước thải khẩn cấp tối tăm, sực mùi metan và lưu huỳnh hăng hắc.


"Huy, cõng nó xuống cống ngầm Bình Tân. Đi lối rẽ trái hướng về Kênh Nước Đen!" Đức gầm ghè qua kẽ răng, tay lão ghì chặt khẩu súng kích tim thế hệ cũ để chuẩn bị đối phó với Lê Minh. "Thảo, dọn sạch kim khâu sinh học. Mau!"


Huy cắn chặt môi để nén cơn đau buốt từ vết rách bả vai trái đã được khâu dở. Cậu nhóc gầy gò rướn người, dùng đôi tay dính đầy dầu máy xốc nửa thân người liệt bại của Sơn lên vai. Đĩa cứng bọc chì chứa dữ liệu của Mai được Huy găm chặt bên hông, lạnh lùng tì vào sườn Sơn.


*RẦM!*


Tấm cửa hầm gỗ phía trên nứt toác dưới cú nện của gậy sắt điện. Sơn chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Bác sĩ Đức khuất dần sau cánh cửa hầm sập lại, trước khi cả cơ thể anh và Huy trượt dài xuống lòng cống tối tăm của Quận 9.


Nước thải hóa chất lạnh buốt, xám xịt và sủi bọt lưu huỳnh ngập đến ngang hông. Huy lảo đảo bước đi, hơi thở dốc dập dồn dội vào tai Sơn. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của Sơn lúc này hoại tử nặng nề hơn do ngấm nước mưa axit rò rỉ từ các khe cống, rỉ ra từng vệt dịch mô màu vàng nhạt lẫn máu đen đặc sệt. Đầu anh đau buốt như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua thùy trán. Chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông anh hoàn toàn tối đen, pin sinh học đã cạn kiệt về mức không phần trăm sau đợt xung kích điện từ dội ngược.


"Anh Sơn... cố lên... chúng ta sắp ra tới Kênh Nước Đen rồi..." Huy thào thào, bước chân loạng choạng giữa dòng nước thải đen ngòm.


Nhưng họ không thể ra tới kênh.


Từ trong bóng tối của khúc cua cống ngầm phía trước, một tiếng click cơ học trầm thấp vang lên, theo sau là ánh sáng vàng chanh dị dị từ một chiếc kính ngắm dã ngoại cỡ lớn. Một bóng người bước ra từ làn sương mù axit độc hại. Hắn mặc chiếc áo khoác dù màu vàng chanh nổi bật—thứ màu sắc mà mắt trái mù màu của Sơn chỉ nhận diện được như một vệt xám sáng kỳ dị. Tai hắn đeo chiếc tai nghe chống ồn khổng lồ, và trên tay là một thiết bị dò sóng nơ-ron dã ngoại bọc thép tự chế.


Khánh Tần Số.


Kẻ săn lùng dải sóng lậu khét tiếng nhất thế giới ngầm Quận 9 đứng chắn ngang lối đi hẹp. Khớp ngón tay bọc kim loại của hắn gõ nhịp nhàng lên thân máy dò sóng, phát ra tiếng tạch tạch khô khốc.


"Tao đã đợi mày ở đây từ lúc lưới điện Quận 9 sụt áp, gã pháp y bóng ma," Khánh cười khẩy, để lại những kẽ răng bọc titan xám xịt dưới ánh sáng đèn neon rỉ sét vọng xuống từ khe cống. "Mày giấu kỹ thật. Nhưng dải tần số 412.8 MHz từ vụ mày hack chip phổi đứa trẻ mồ côi ở xóm trọ Ánh Sáng... nó sáng rực như ngọn hải đăng trong mắt máy quét của tao."


Huy khựng lại, tay siết chặt vách cống rêu phong để giữ thăng bằng. Cậu nhóc gầm lên qua kẽ răng: "Khánh! Tránh ra! TSPD đang ở ngay phía sau!"


"TSPD?" Khánh Tần Số nhún vai, vẻ mặt đầy sự cợt nhả và tham lam cực hạn. "Đại úy Nguyễn Hùng và Tuấn Cáp Quang đang treo thưởng năm mươi ngàn Điểm Sinh Mạng cho tọa độ của gã kỹ sư pháp y lậu này. Mày nghĩ tao sợ TSPD hơn thèm tiền sao?"


Hắn giơ chiếc máy ghi âm sóng não dã ngoại lên. Màn hình hiển thị các đường vân sóng nơ-ron màu đỏ rực—chính là chữ ký điện từ độc quyền từ cổng cấy ghép của Sơn. Chỉ cần Khánh nhấn nút truyền dữ liệu không dây, tọa độ chính xác của họ dưới lòng đất Bình Tân sẽ bay thẳng về máy chủ của Tuấn Cáp Quang tại tổng bộ TSPD.


Sơn tựa nửa thân người liệt bại vào vai Huy, mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết cố gắng tập trung tiêu cự. Anh biết mình đang ở trong một tình thế tuyệt vọng vĩnh viễn: cơ thể bị liệt nửa trái do Necro-Shield, cổng kết nối nơ-ron từ xa cạn sạch năng lượng, và đối thủ thì nắm giữ nút kích hoạt tử thần. Anh bắt buộc phải dùng đến trí tuệ pháp y và lập trình dã chiến để tìm một kẽ hở.


"Mày muốn gì?" Sơn khàn giọng, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau.


"Mười ngàn Điểm Sinh Mạng (Life-Credits)," Khánh Tần Số liếm môi, ngón tay cái của hắn lăm lăm đặt trên nút truyền tin màu đỏ của máy liên lạc cầm tay bọc đồng. "Chuyển vào tài khoản ẩn danh của tao trên mạng lưới bóng tối trong vòng năm phút. Nếu không, tao sẽ gửi định vị này cho Tuấn Cáp Quang. Mày biết thừa gã kỹ sư mạng của TSPD đó có thể điều drone nướng chín não mày trong vòng ba mươi giây từ khi nhận được sóng."


Sơn nhắm mắt phải lại, âm thầm tính toán. Tài khoản điểm sinh mạng dự trữ của anh chỉ còn chưa đầy mười hai ngàn điểm—đây là số tiền xương máu anh tích lũy để mua thuốc ức chế nơ-ron và khí nitơ lỏng bảo quản mẫu mô của Mai. Nếu mất mười ngàn điểm, họ sẽ chết đói hoặc phát điên trước khi kịp giải mã đĩa cứng.


"Huy..." Sơn thào thào sát tai cậu nhóc, môi anh rớm máu đen. "Túi phế liệu... của mày... có lõi pin axit amin cũ nào không?"


Huy khẽ rùng mình, hiểu ý Sơn ngay lập tức. Cậu nhóc lén lút thọc bàn tay phải dính đầy bùn thải vào túi đồ nghề đa năng đeo bên hông trái, cố gắng không tạo ra tiếng động cơ học nào. Những ngón tay cậu chạm vào một khối kim loại nhỏ, lạnh ngắt và nhớp nháp—một lõi pin sinh học (Bio-Battery) phế thải bị chai một nửa nhặt được từ bãi rác số 7.


"Có... nhưng nó chỉ còn khoảng ba phần trăm điện tích," Huy thì thầm cực nhỏ, dùng thân hình gầy gò của mình để che khuất tầm nhìn của Khánh Tần Số.


"Cắm nó vào... cổng sạc phụ... phía dưới bộ kết nối của anh," Sơn ra lệnh qua kẽ răng.


Trong lúc Huy âm thầm đấu nối lõi pin bằng những ngón tay run rẩy, Sơn bắt đầu đàm phán để kéo dài thời gian. Anh cố rướn mắt phải nhìn thẳng vào Khánh: "Mười ngàn điểm là quá lớn đối với một kẻ trốn chạy. Tao chỉ có thể chuyển trước ba ngàn làm tiền cọc. Khi tụi tao thoát ra khỏi Kênh Nước Đen, tao sẽ chuyển nốt."


"Đừng có giở trò mặc cả với tao, gã pháp y!" Khánh Tần Số gầm lên, bước tới một bước, đôi giày da bọc thép nện xuống nước cống văng ra những tia nước bẩn thỉu. "Mày nghĩ tao không biết mày đang kéo dài thời gian sao? Năm phút! Tao đếm ngược từ bây giờ!"


*Cạch.*


Một tiếng động nhỏ vang lên bên hông Sơn. Lõi pin sinh học đã được Huy cắm thành công vào cổng sạc phụ. Màn hình analog của Cổng kết nối nơ-ron từ xa khẽ nhấp nháy một vệt sáng xanh lục dịu nhẹ, báo hiệu dung lượng pin dự phòng đạt ba phần trăm. Chỉ có ba phần trăm—đủ cho đúng một lần kích hoạt xung điện cường độ cao, hoặc một giao thức tàng hình ngắn hạn.


Sơn không thể dùng súng điện sinh học tự chế lúc này; tiếng nổ điện từ cự ly gần dưới lòng cống hẹp sẽ kích hoạt các cảm biến âm thanh của hệ thống Sentry-9 ngay lập tức. Anh phải bẻ khóa thiết bị của Khánh từ xa bằng giao thức analog cổ điển.


"Huy... làm rơi cái gì đó... đánh lạc hướng hắn," Sơn âm thầm truyền lệnh.


Huy dứt khoát giật mạnh quai đeo của chiếc túi đồ nghề đa năng.


*XOẢNG! COONG!*


Chiếc túi chứa đầy kìm cắt cáp bọc titan, tuốc-nơ-vít và các mảnh sắt vụn rơi thẳng xuống dòng nước thải hóa chất sủi bọt, tạo ra một tiếng vang dội đinh tai nhức óc trong không gian hẹp của đường cống. Nước bùn hóa chất đen ngòm bắn tung tóe, tạt thẳng vào vạt áo khoác dù vàng chanh và mặt kính ngắm của Khánh Tần Số.


"Mẹ kiếp! Lũ rác rưởi này!" Khánh giật mình lùi lại, đưa tay lên lau vội vết nước bẩn trên mặt kính ngắm dã ngoại, mắt hắn rời khỏi màn hình máy dò sóng trong tích tắc.


Ba mươi giây vàng ngọc bắt đầu.


Sơn dùng bàn tay phải còn cảm giác, bấm điên cuồng lên bàn phím analog của Cổng kết nối từ xa bọc đồng. Anh cắm sợi cáp kết nối trực tiếp mạ vàng từ cổng cầm tay vào cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương phải của mình—chấp nhận chịu đựng cơn đau buốt nhói dội ngược do cổng trái đang bị hoại tử phong tỏa.


Anh kích hoạt kỹ năng **Phân thân tín hiệu (Signal Spoofing)**.


Dòng mã nguồn Assembly cổ điển của Lão Hạc Số chạy như chớp qua màn hình analog. Sơn không truyền tín hiệu điều khiển xác chết, mà anh mượn dải sóng vô tuyến ngắn của Toàn Mã để phát ra ba luồng sóng nơ-ron giả lập giống hệt chữ ký điện từ của mình. Ba luồng tín hiệu giả này lập tức bắn thẳng lên các trạm tiếp sóng công cộng ở ba ngõ hẻm khác nhau của Quận 9, cách xa vị trí cống ngầm Bình Tân hàng cây số.


Đồng thời, Sơn âm thầm chạy giao thức quét địa chỉ IP thiết bị ghi âm sóng não của Khánh Tần Số thông qua cổng không dây Link-OS dã ngoại.


"Mày làm cái gì thế hả?" Khánh Tần Số lau xong kính ngắm, mắt hắn trợn trừng khi nhìn thấy màn hình máy dò sóng của mình đột ngột nhảy loạn xạ. Ba vệt sáng đỏ rực đại diện cho tần số của Sơn xuất hiện đồng thời ở ba tọa độ khác nhau trên bản đồ Quận 9.


"Thiết bị của mày bị lỗi dải tần rồi, Khánh," Sơn nói, giọng lạnh lùng vô cảm dù mồ hôi lạnh đang chảy ròng rọc trên trán anh. "Mưa axit ngoài kia đang làm nhiễu sóng ngắn toàn khu vực."


"Mày lừa tao!" Khánh Tần Số nhận ra có sóng lạ xâm nhập thiết bị của mình. Gương mặt hắn co rút lại đầy điên cuồng. Hắn không màng đến Điểm Sinh Mạng nữa, ngón tay cái dứt khoát ấn mạnh xuống nút truyền tin màu đỏ trên máy liên lạc cầm tay để gửi tọa độ thực tế về cho TSPD.


Nhưng ngón tay hắn chưa kịp nhấn hết hành trình nút bấm, màn hình thiết bị của hắn đã vụt tắt, chuyển sang một màu xám xịt của giao thức nhiễu analog.


Mã độc tàng hình của Sơn, truyền qua dải sóng ngắn cổ, đã bẻ khóa thành công hệ điều hành thô sơ của chiếc máy dò phế thải, khóa chặt hoàn toàn cổng truyền dữ liệu không dây của Khánh trước khi bất kỳ byte dữ liệu nào kịp thoát ra ngoài.


Khánh Tần Số đứng sững sờ, điên cuồng bấm nút nhưng thiết bị chỉ phát ra những tiếng bíp bíp nghẽn mạch vô vọng. Hắn ngước nhìn Sơn, đôi mắt sau lớp kính ngắm hiện lên sự kinh hoàng xen lẫn căm phẫn tột độ.


Tuy nhiên, Sơn biết ba phần trăm pin sinh học của anh đã cạn kiệt hoàn toàn sau cú hack lượng tử dã chiến này. Cổng kết nối từ xa trên tay anh một lần nữa tắt lịm. Cơn đau từ cổng nơ-ron hoại tử giật mạnh một phát cuối cùng, khiến Sơn lảo đảo suýt ngã quỵ xuống dòng nước thải độc hại.


Khánh cười khẩy, ngón tay hắn đặt sẵn trên nút truyền dữ liệu của máy liên lạc cầm tay, ra điều kiện trong vòng 5 phút phải chuyển Điểm Sinh Mạng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!