Phòng Khám Trong Bóng Tối
Tiếng sủa cơ khí rít lên ngay phía sau lưng khi họ vừa chạm vào cánh cửa hầm bí mật của phòng khám lậu.
Luồng khí xả nóng hổi mang theo mùi dầu thủy lực cháy khét tạt mạnh vào gáy Huy. Cậu nhóc gầm lên một tiếng, dùng hết chút sức tàn cuối cùng để đẩy Sơn lao thẳng qua cánh cửa gỗ mục nát của tiệm thuốc thú y. Ngay phía sau họ, hàm răng titan của con cơ khuyển S-01 táp mạnh vào không khí, để lại một tiếng "bập" khô khốc, xé toạc một vạt áo măng-tô đen dính bùn thải của Sơn.
"Vào mau!"
Một bàn tay gầy guộc nhưng cứng cáp như gọng kìm chộp lấy cổ áo Huy, giật mạnh hai người vào trong. Cánh cửa gỗ dày cộp, bên trong bọc một tấm thép tấm phế liệu chống đạn, lập tức đóng sầm lại. Khóa chốt cơ học bằng đồng thô xoay rắc rắc.
*RẦM!*
Cú tông mạnh từ bên ngoài của con cơ khuyển làm cánh cửa rung lên bần bật, nhưng tấm thép bọc gia cố vẫn đứng vững. Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt trên gỗ vang lên đầy điên cuồng, rồi nhỏ dần khi hệ thống chống ồn dã chiến của căn phòng hoạt động.
Sơn đổ ập xuống sàn gạch lạnh ngắt. Tầm nhìn từ mắt trái của anh hoàn toàn là một màu đen trắng xám xịt, loang lổ những vệt sáng nhiễu từ cổng nơ-ron đang bị hoại tử nặng bên thái dương. Máu đen đặc sệt trộn lẫn với dịch mô vàng nhạt rỉ ra liên tục, nóng hổi và dính dớp, bốc mùi hăng hắc của hóa chất bảo quản rẻ tiền. Cơn đau từ thùy đỉnh đại não giật thắt theo từng nhịp tim yếu ớt, như thể có một mũi khoan rỉ sét đang từ từ xoáy sâu vào xương sọ.
"Đức! Mau lên! Thằng nhỏ bị rách vai nặng quá, còn gã này sắp nát não rồi!" Giọng nói nhanh nhẹn, lạnh lùng của Thảo Kim Tiêm vang lên trong bóng tối mờ ảo của tiệm thuốc. Cô khóa chặt khẩu trang lọc độc màu xám, dứt khoát kéo Sơn lên chiếc bàn mổ bằng inox rỉ sét ở góc phòng.
Bác sĩ Đức bước ra từ sau bức màn nhựa vô trùng màu đục. Lão già râu tóc bạc phơ, mắt trái đeo chiếc kính lúp phẫu thuật nhiều tầng nhấp nháy ánh sáng vàng neon, tay cầm bộ dao mổ rung siêu âm đã sờn cũ. Ánh mắt lão đanh lại khi nhìn thấy vệt máu đen rò rỉ dọc theo gò má hốc hác của Sơn.
"Tao đã cảnh báo mày bao nhiêu lần rồi hả Sơn?" Giọng Bác sĩ Đức khàn đặc, cộc cằn nhưng đầy lo lắng. Lão đặt khẩu súng kích tim sinh học thế hệ cũ lên bàn máy: "Băng thông của mày đã chạm ngưỡng hủy hoại vĩnh viễn sau cú sốc điện dội ngược của TSPD. Cổng nơ-ron hoại tử lan rộng thế này... mày đang tự giết mình đấy!"
Sơn không thể trả lời. Hàm răng anh nghiến chặt vào nhau để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn. Tay cơ khí trái của anh run rẩy chỉ vào túi áo măng-tô, nơi đĩa cứng bọc chì chứa dữ liệu của Mai đang được Huy ôm khư khư.
"Huy... cất... cất nó đi..." Sơn thào thào qua kẽ răng rớm máu.
Huy quỵ dưới chân bàn mổ, bả vai trái rách nát rỉ máu tươi đầm đìa do ngấm nước cống hóa chất độc hại. Cậu nhóc thở dốc, nhưng đôi bàn tay dính đầy mỡ máy vẫn ghì chặt chiếc đĩa cứng như bảo vật mạng sống: "Em giữ được rồi anh Sơn. Em giữ được di sản của chị Mai rồi."
"Thảo! Khâu vết thương cho thằng nhỏ trước!" Bác sĩ Đức ra lệnh, rồi quay sang ấn mạnh vai Sơn xuống bàn mổ. "Còn mày, nằm yên. Vết rách gáy của mày bắt đầu nhiễm trùng hóa chất cống ngầm rồi. Phải xử lý hoại tử và khâu vá da sinh học ngay lập tức."
Thảo Kim Tiêm nhanh nhẹn đón lấy khẩu súng bắn ghim y tế tự động và Kim khâu da sinh học từ khay vô trùng. Cô kéo rách lớp áo đẫm nước mưa axit của Huy, dứt khoát đổ cồn sát trùng sinh học lên vết thương vai cậu. Huy cắn chặt môi, cơ thể gầy gò run lên bần bần nhưng không hề khóc lóc.
Trong khi đó, Bác sĩ Đức đưa ngón tay rà sát vùng da sưng tấy xung quanh thái dương trái của Sơn. Cơn đau nhói như điện giật khiến Sơn co rúm người.
"Không thể dùng thuốc tê nơ-ron," Đức lầm bầm, đôi mắt sau lớp kính lúp nhiều tầng hiện lên vẻ nghiêm trọng. "Lượng điện tích lũy dư thừa từ cổng cấy ghép của mày đang ở mức bão hòa. Nếu tao tiêm chất tê hóa học vào lúc này, nó sẽ phản ứng ngược với xung điện sinh học, nướng chín hoàn toàn thùy trán của mày lập tức. Mày phải chịu đựng không thuốc tê."
Sơn gật đầu nhẹ, hai tay bám chặt lấy mép bàn mổ inox. Đức nhét một thanh cao su cách điện vào miệng anh: "Cắn chặt vào."
Thảo Kim Tiêm áp sát Kim khâu da sinh học vào gáy Sơn. Sợi chỉ collagen tổng hợp mạ đồng lấp lánh dưới ánh đèn neon vàng vọt.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Mũi kim rung siêu âm đâm xuyên qua lớp da thịt hoại tử, bắt đầu khâu hàn gắn các vết rách xung quanh cổng nơ-ron. Cơn đau vật lý tột cùng ập đến như một luồng sét đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Sơn. Mắt phải của anh trợn trừng, xuất huyết đỏ lựng, trong khi mắt trái chỉ nhìn thấy một màn sương xám xịt của chứng mù màu tạm thời. Da đầu anh co rút dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm tấm đệm mổ.
"Đức! Tụi nó tới rồi!"
Tiếng hét trầm thấp của Sơn Què từ phía cửa hầm bí mật dội lên cắt ngang bầu không khí ngột ngạt. Gã canh cống lập dị đang đứng tựa vào chiếc nạng gỗ bọc cao su, khuôn mặt lấm lét nhìn lên trần nhà bằng gỗ mục.
Từ phía trên tiệm thuốc thú y, tiếng rầm rập của ủng da bọc thép và tiếng động cơ phản lực của drone tuần tra bắt đầu vang lên dồn dập.
"Lực lượng phản ứng nhanh TSPD... Trung úy Lê Minh dẫn đầu," Sơn Què thì thầm qua kẽ răng, giọng run rẩy đầy sợ hãi. "Tụi nó mang theo máy quét đa phổ cầm tay. Tụi nó biết có vệt máu nơ-ron lậu dẫn tới khu vực này!"
Bác sĩ Đức dừng tay mổ, sắc mặt lão già trở nên lạnh ngắt. Lão biết rõ sự tàn nhẫn của Lê Minh—kẻ thích tra tấn người nghèo Quận 9 bằng dao găm cơ khí tích điện để lập công với tập đoàn VNG-Necro.
"TSPD đã tịch thu thi thể của Thiết dưới đống đổ nát của nhà xác số 4," Đức thì thầm vào tai Sơn, giọng đầy gấp gáp. "Trịnh Thế đang phân tích đoạn mã lập trình xác lậu của mày trên chip của Thiết. Tụi nó biết mày là kẻ đứng sau vụ bẻ khóa không dây. Tụi nó sẽ san phẳng cái tiệm này nếu phát hiện ra mày!"
Sơn nằm bất động trên bàn mổ, thanh cao su trong miệng bị anh cắn chặt đến mức biến dạng. Cổng nơ-ron của anh vẫn đang liên tục phát xạ ra các dải sóng điện từ yếu do rò rỉ năng lượng sinh học—thứ mồi ngon cho máy quét đa phổ của Lê Minh.
"Phải cô lập hệ thần kinh của nó ngay lập tức!" Đức dứt khoát đưa tay vào tủ thuốc bảo mật bọc chì, rút ra một ống tiêm titan chứa chất lỏng màu hổ phách trong suốt. Đó là Huyết thanh khẩn cấp 'Necro-Shield'.
"Huyết thanh này sẽ phong tỏa hoàn toàn cổng cấy ghép của mày," Đức cảnh báo, ngón tay run rẩy gõ nhẹ vào thân ống tiêm. "Nó sẽ đưa cơ thể mày vào trạng thái cận tử sinh học tạm thời để qua mắt máy quét đa phổ. Nhưng cái giá là mày sẽ mất hoàn toàn cảm giác và bị liệt nửa người bên trái trong vòng hai mươi bốn giờ tới. Sẵn sàng chưa?"
Sơn trợn mắt, gật đầu dứt khoát. Giữa cái chết não vĩnh viễn dưới họng súng của Lê Minh và việc bị liệt tạm thời, anh không có quyền lựa chọn.
Đức đâm mạnh mũi kim tiêm áp lực của Necro-Shield trực tiếp vào bó cơ cổ bên trái của Sơn, ngay sát đường dẫn nơ-ron chính.
*PHỤT!*
Một luồng chất lỏng lạnh buốt như băng tràn vào huyết quản của Sơn. Ngay lập tức, một cảm giác tê dại kinh hoàng lan rộng từ cổ xuống cánh tay cơ khí trái, rồi chạy dọc xuống chân trái của anh. Hệ thống cảm biến điện sinh học trên cổng cấy ghép thái dương trái tắt lịm hoàn toàn. Đèn tín hiệu màu bạc trên cổng nơ-ron vụt tắt. Sơn cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, nhịp tim sụt giảm mạnh xuống mức cận tử, hơi thở trở nên mỏng manh đến mức gần như vô hình.
Anh nằm đó, bất động hoàn toàn như một xác chết thực sự trên bàn mổ.
Phía trên trần nhà gỗ, tiếng bước chân bọc thép rầm rập vang lên ngày một rõ hơn.
"Lục soát kỹ cho tao!" Giọng nói thanh mảnh nhưng đầy sát khí của Trung úy Lê Minh vang lên qua kẽ hở của sàn gỗ mục. "Thằng trộm xác đó bị hoại tử cổng nơ-ron, vệt máu của nó không thể biến mất nhanh như vậy được. Đập nát cái tiệm này nếu cần!"
*XOẢNG! XOẢNG!*
Tiếng tủ thuốc thú y phía trên bị đập phá dữ dội. Lê Minh dùng gậy sắt điện vung mạnh, đập nát các chai lọ thủy tinh chứa thuốc thú y để đe dọa tìm người. Tiếng điện xẹt "xoành xoạch" từ gậy sắt điện dội xuống hầm ngầm, khiến thần kinh của Huy căng thẳng tột độ. Cậu nhóc ôm chặt đĩa cứng của Mai, nép sát vào góc tối sau chiếc tủ hóa chất bảo quản.
Bác sĩ Đức nhanh nhẹn vớ lấy một xô hóa chất trung hòa mùi máu nơ-ron, dứt khoát đổ ập xuống sàn hầm ngầm để dập tắt hoàn toàn mùi Necro-Fluid rò rỉ. Thảo Kim Tiêm cũng tắt toàn bộ hệ thống đèn neon của phòng khám lậu, trả lại cho căn hầm một khoảng tối tĩnh lặng đáng sợ.
Bên trên, Lê Minh bắt đầu sử dụng máy quét đa phổ cầm tay. Tiếng "tít... tít... tít" đều đặn của máy dò quét vang lên dọc theo các kẽ hở của sàn gỗ.
"Có vệt nhiệt độ bất thường dưới sàn," tiếng một lính tuần tra TSPD báo cáo.
Sơn nằm trên bàn mổ, mắt phải trừng trừng nhìn lên trần nhà qua khe hở gỗ. Anh có thể nhìn thấy ánh sáng đỏ từ kính AR chiến thuật của Lê Minh đang quét qua quét lại ngay phía trên đầu mình. Cơn đau từ vết khâu chưa hoàn thành của Thảo vẫn đang gặm nhấm da thịt anh, nhưng dưới tác dụng của Necro-Shield, cơ thể anh không thể di chuyển hay phát ra bất kỳ tín hiệu co giật nào. Anh là một bóng ma vô hồn.
*Tít... Tít...*
Máy quét đa phổ của Lê Minh đang áp sát khu vực tấm cửa hầm giấu dưới sàn nhà kho.
Để đánh lạc hướng dải quét nhiệt, Bác sĩ Đức âm thầm nhấn nút kích hoạt hệ thống lò sưởi sấy khô lông thú cưng công nghiệp đặt ở góc tiệm thuốc phía trên. Chiếc lò sưởi cũ kỹ lập tức tỏa ra một lượng nhiệt khổng lồ, tạo thành một vệt sáng đỏ rực che mắt hoàn toàn cảm biến hồng ngoại của lính tuần tra.
"Chỉ là lò sưởi sấy khô thú y cũ," tiếng Lê Minh lầm bầm đầy bực dọc. Hắn vung gậy sắt điện đập mạnh một phát cuối cùng vào chiếc bàn gỗ phía trên. "Mẹ kiếp! Thằng rác rưởi đó chắc chắn đã trốn thoát theo đường kênh nước đen rồi. Đi! Thu quân tuần tra dọc bờ kênh!"
Tiếng bước chân bọc thép lùi dần ra ngoài, kèm theo tiếng động cơ phản lực của drone tuần tra nhỏ dần trong màn mưa axit gầm rú.
Căn hầm ngầm trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt.
Sơn thở hắt ra một hơi dài, thanh cao su rơi khỏi miệng anh. Nửa người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác vật lý. Mắt trái của anh vẫn chìm trong bóng tối đơn sắc đen trắng.
Bác sĩ Đức bước tới, dùng gạc vô trùng lau sạch vệt máu đen trên gáy Sơn. Lão già thở dài, cất khẩu súng kích tim vào bao da dán băng keo.
"Lê Minh sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu," Đức nói, giọng trầm xuống đầy nghiêm trọng. Lão nhìn Sơn bằng ánh mắt đầy ẩn ý. "Mày không thể trốn chạy mãi dưới lòng cống này được, Sơn ạ. Trịnh Thế và tập đoàn VNG-Necro đã bắt đầu vận hành thuật toán Corpse-OS trên diện rộng rồi."
Sơn gượng rướn người lên bằng cánh tay phải duy nhất còn cảm giác: "Tôi cần... tìm cách bẻ khóa nó. Tôi cần tìm... chip của Mai."
Bác sĩ Đức im lặng một hồi lâu, rồi lão cúi xuống, thì thầm vào tai Sơn một cái tên:
"Giáo sư Phan."
Sơn khựng lại, mắt phải co rút nhẹ.
"Người thầy cũ của mày tại R&D VNG-Necro," Đức tiếp tục, giọng đầy bí ẩn. "Ông ấy không hề qua đời do tai nạn như tập đoàn công bố. Phan đang sống ẩn dật dưới danh phận kẻ nghiện thuốc ức chế tại khu ổ chuột Quận 9. Ông ấy là người duy nhất giữ đĩa cứng chứa tài liệu nghiên cứu gốc của dự án Corpse-OS. Đó là chìa khóa duy nhất để mày giải mã con chip của Mai."
Sơn siết chặt nắm tay phải dính đầy bùn thải. Một manh mối mới, một ngọn hải đăng thông tin vừa được thắp lên giữa bóng tối hoang tàn của cuộc đời anh.
Nhưng ngay khi Sơn định hỏi thêm về vị trí của Giáo sư Phan, một tiếng động cơ phản lực trầm thấp bất ngờ dội lại từ phía trên trần nhà kho.
Thiết bị quét đa phổ cầm tay của Lê Minh—kẻ vừa quay lại một mình từ lối cửa sau để kiểm tra thủ công—dừng lại ngay phía trên tấm cửa hầm giấu phòng khám, phát ra tiếng tít tít báo động đỏ rực rỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!