Nhạc nềnDeep_Sea

Dưới Lòng Đất Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Đường cống ngầm Bình Tân không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một thực thể đặc quánh, nhớp nháp và sực mùi lưu huỳnh. Dòng nước thải hóa chất lạnh buốt dâng cao đến ngang hông, cuốn theo những mảng váng dầu công nghiệp lấp loáng sắc xám tro dưới nhãn cầu trái bị mù màu của Sơn.


“Ráng lên anh Sơn... một chút nữa thôi...”


Tiếng của Huy vang lên đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề. Cậu nhóc hai mươi tuổi đang gồng hết sức bình sinh, bả vai trái rách nát rỉ máu tươi liên tục bị nước cống ô nhiễm và sương sương axit tạt vào, đau buốt đến tận xương tủy. Huy phải dùng một tay đỡ lấy thân hình rã rời của Sơn, tay còn lại ôm chặt lấy chiếc đĩa cứng bọc chì chứa ký ức của Mai dắt bên hông.


Sơn nửa tỉnh nửa mê. Cơn sốc điện phản hồi cực mạnh từ loạt đạn EMP của đặc nhiệm TSPD-Beta ở nhà xác số 4 vẫn đang tàn phá hệ thần kinh của anh. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái rỉ ra từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt, nóng hổi, nhỏ giọt xuống dòng nước thải lạnh buốt. Mùi kim loại rỉ sét và hóa chất bảo quản xác rò rỉ từ vết thương gáy của Sơn bốc lên hăng hắc, tạo thành một vệt mùi hương kéo dài trong không khí ẩm ướt.


*U... U... U...*


Từ phía sau, sâu trong những khúc cua tối tăm của đường ống chính, một tiếng rít cơ học trầm thấp dội lại. Đó không phải là tiếng gầm của dã thú sinh học, mà là tiếng xích sắt và khớp nối thủy lực chuyển động với tốc độ cực cao.


“Lũ chó săn... tụi nó xuống tới rồi!” Huy run lên bần bật, bước chân loạng choạng suýt ngã quỵ xuống dòng nước đen.


Đó là đàn cơ khuyển S-01 của TSPD. Những cỗ máy săn mồi bọc thép đen tuyền, sở hữu hàm răng bằng lưỡi dao titan sắc nhọn và cảm biến mùi hóa chất bảo quản cực nhạy. Chúng đang lần theo vệt mùi Necro-Fluid rò rỉ từ thái dương của Sơn.


Sơn cố rướn mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết nơ-ron để quan sát. Trong tầm nhìn đơn sắc xám xịt của mắt trái, anh chỉ thấy những vệt sáng trắng nhạt ghostly quét qua quét lại trên vách cống—những ảo ảnh phân rã của Mai đang chập chờn xuất hiện rồi biến mất. Anh muốn kích hoạt Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông, nhưng màn hình hiển thị của nó hoàn toàn tối đen. Pin sinh học đã cạn kiệt về mức không phần trăm sau trận chiến sinh tử trên mặt đất. Anh hoàn toàn bất lực, không thể điều khiển bất kỳ xác sống nào để làm lá chắn.


Đột ngột, một bàn tay thô bạo, sần sùi chộp lấy cổ áo khoác măng-tô của Sơn, kéo mạnh anh và Huy vào một nhánh cống hẹp khuất sau đường ống dẫn khí metan.


“Lũ ngu! Tụi mày muốn làm mồi cho đống sắt vụn đó hả?”


Một giọng nói khàn đặc, cộc cằn vang lên trong bóng tối. Sơn nhận ra khuôn mặt hốc hác, bám đầy bùn thải của Sơn Què dưới ánh đèn pin dã ngoại mờ nhạt. Gã canh cống lập dị đứng tựa vào chiếc nạng gỗ thô sơ bọc cao su, đôi mắt lấm lét nhìn ra ngoài hành lang cống chính.


“Anh Sơn Què... cứu chúng tôi với...” Huy thở hổn hển, giọng nói run rẩy van nài.


Sơn Què khạc một bãi đờm đen ngòm xuống dòng nước thải, ánh mắt gã dừng lại ở cổng cấy ghép đang rò rỉ máu của Sơn: “Mùi Necro-Fluid nồng nặc thế này, đàn S-01 của TSPD nó xé xác tụi mày trong ba nốt nhạc. Tao không rảnh mạng để làm từ thiện.”


“Mười... mười ngàn Điểm Sinh Mạng...” Sơn thào thào qua kẽ răng rớm máu, bàn tay cơ khí trái của anh siết chặt lấy nạng gỗ của gã canh cống như một lời giao ước bóng tối. “Dẫn đường... đến phòng khám của... Bác sĩ Đức.”


Nghe đến con số Điểm Sinh Mạng khổng lồ, đôi mắt ti hí của Sơn Què lóe lên tia tham lam. Gã nhanh nhẹn tháo hai thùng hóa chất thải công nghiệp màu vàng đục treo bên hông, dứt khoát đổ ập xuống dòng nước chảy xiết phía sau để làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến mùi của đàn cơ khuyển.


“Đi lối này! Đừng có phát ra tiếng động!” Sơn Què vung nạng gỗ, dẫn họ luồn lách qua những đường ống thoát nước nhỏ hẹp chứa đầy bùn hóa chất độc hại.


Đúng lúc đó, một chùm tia sáng laser màu đỏ rực rỡ từ mắt quét của cơ khuyển S-01 bất ngờ rọi thẳng vào ngã ba cống chính nơi họ vừa đi qua. Tiếng móng vuốt titan cào sột soạt trên nền bê tông rít lên chói tai.


Huy hoảng loạn bước hụt chân, trượt dài xuống một hố ga chứa đầy khí metan đậm đặc. Cú ngã đột ngột khiến chiếc đĩa cứng chứa dữ liệu của Mai tuột khỏi tay cậu, rơi tự do về phía dòng nước thải đen ngòm.


“Không!” Huy hét lên trong câm lặng, bất chấp bả vai đang rách nát rỉ máu, cậu phóng người nhoài ra, dùng những ngón tay dính đầy mỡ máy chộp lấy mép đĩa cứng bọc chì ngay trước khi nó bị dòng nước cuốn trôi. Cả cơ thể Huy ướt sũng nước thải hóa chất độc hại, da thịt bỏng rát dữ dội.


Tiếng động từ cú ngã của Huy lập tức kích hoạt cảm biến âm thanh của đàn cơ khuyển. S-01 đã mất dấu vết mùi do hóa chất thải của Sơn Què, nhưng chúng lập tức chuyển sang chế độ quét radar âm thanh tầm hẹp. Tiếng xích sắt dồn dập áp sát nhánh cống hẹp.


Sơn Què chửi thề một tiếng nhỏ, gã rút từ trong túi áo rách nát ra một chiếc loa phát thanh vô tuyến analog cũ kỹ, ném mạnh nó vào một đường ống dẫn nước thải đối diện rồi kích hoạt nút phát sóng ngắn dã ngoại. Chiếc loa lập tức phát ra những tiếng rít điện từ và tiếng động giả lập ầm ĩ, dụ đàn chó cơ khí chuyển hướng lao về phía nhánh cống ngược lại.


Tuy nhiên, sự đánh lạc hướng bằng âm thanh chỉ mua được cho họ vài chục giây ngắn ngủi. Cảm biến tầm nhiệt của S-01 bắt đầu quét dọc các vách tường cống hẹp. Nhiệt độ cơ thể sống của Huy và dòng máu nơ-ron nóng hổi rò rỉ từ Sơn là những vệt sáng đỏ rực rỡ trong bóng đêm lạnh lẽo của cống ngầm.


Sơn cảm nhận được tử thần đang bước đi ngay trên đầu mình. Anh nghiến chặt răng, dùng chút sức tàn thào thào với Huy: “Bùn... bôi bùn hóa chất lạnh... lên người... mau!”


Huy hiểu ý Sơn lập tức. Hai người vục tay xuống lớp bùn hóa chất xám xịt, lạnh buốt dưới đáy cống, bôi đầy lên cổ, mặt và khắp quần áo măng-tô để giảm bức xạ nhiệt cơ thể xuống bằng không. Cơn lạnh buốt từ hóa chất độc hại ăn mòn da thịt khiến Huy run rẩy dữ dội, nhưng vệt nhiệt độ của họ đã hoàn toàn biến mất trên màn hình cảm biến của S-01.


Một cỗ máy cơ khuyển S-01 bọc thép đen tuyền bước chậm rãi vào nhánh cống hẹp. Nhãn cầu cơ khí màu đỏ của nó đảo liên tục, quét luồng laser hồng ngoại qua đống bùn nơi Sơn và Huy đang nằm nín thở sát vách ống. Khoảng cách giữa hàm răng titan của con quái vật và đỉnh đầu Sơn chưa đầy nửa mét. Mùi dầu thủy lực nóng hổi và tiếng rít điện từ phát ra từ cơ thể nó khiến tóc gáy Sơn dựng đứng.


Nhưng S-01 không phát hiện ra nguồn nhiệt nào bất thường. Nó định quay đầu bước đi.


Đột ngột, cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của Sơn co thắt mạnh. Một cơn đau nhói như kim châm thẳng vào đại não khiến cơ mặt anh giật nảy, vô tình phát ra một dải tần số điện từ sinh học cực ngắn do rò rỉ năng lượng nơ-ron.


Nhãn cầu cơ khí của S-01 lập tức xoay tròn, khóa mục tiêu thẳng vào thái dương của Sơn.


Không còn đường lui, Sơn buộc phải dùng đến quân bài bảo mệnh cuối cùng. Anh dùng cánh tay cơ khí trái chắp vá gạt chốt an toàn trên Thiết bị gây nhiễu điện từ cầm tay (EMP) đeo bên hông. Do cổng kết nối cạn pin, Sơn buộc phải đấu nối trực tiếp một sợi cáp đồng nhỏ từ cổng cấy ghép thái dương trái vào tụ điện của thiết bị EMP, dùng chính dòng điện sinh học từ tim mình để kích hoạt ép xung.


*BÙM!*


Một luồng sóng xung kích điện từ cực mạnh phát ra trong không gian hẹp của đường cống. Luồng sóng EMP không tiếng động làm mù hoàn toàn camera hồng ngoại và hệ thống cảm biến của cơ khuyển S-01 trong vòng mười giây. Con quái vật cơ khí lảo đảo, các khớp chân titan rít lên tiếng chập điện xoành xoạch.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Cuộn cảm của thiết bị EMP bị cháy đen hoàn toàn thành tro bụi do quá tải ép xung. Sơn đau đớn gục xuống, lồng ngực co thắt dữ dội, nhịp tim sụt giảm mạnh nguy hiểm. Vết hoại tử ở cổng nơ-ron thái dương trái bắt đầu lan rộng ra xung quanh, chuyển sang màu xám đen đáng sợ.


“Chạy mau!” Sơn Què hét lên. Gã dùng lực nạng gỗ kéo sập một tấm lưới thép rỉ sét lớn chắn ngang đường ống, khóa chặt con cơ khuyển đang bị mất phương hướng ở phía bên kia.


Huy gượng dậy, cõng Sơn lao nhanh qua những bậc thang sắt rỉ sét dẫn lên mặt đất. Họ bò qua lối cửa sập bí mật dưới sàn nhà kho của tiệm thuốc thú y, chạm vào cánh cửa gỗ cũ nát dẫn vào phòng khám lậu của Bác sĩ Đức.


Nhưng ngay khi ngón tay run rẩy của Huy vừa chạm vào tay nắm cửa, một tiếng sủa cơ khí rít lên chói tai, vang dội ngay phía sau lưng họ từ dưới lòng ống cống tối tăm. Con cơ khuyển S-01 thứ hai đã vượt qua hệ thống lưới thép, nhe hàm răng titan sắc nhọn lao thẳng về phía họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!