Nhạc nềnDeep_Sea

Bão Thép Đêm Mưa Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú xé rách màn đêm dội vang từ đầu hẻm số 9, kéo theo những luồng ánh sáng đỏ rực như máu quét qua khe thông gió của nhà xác. Cơn bão mưa axit ngoài trời vẫn gầm rú, trút xuống mái tôn những tiếng rào rào chói tai. Không khí dưới hầm ngầm của Nhà xác số 4 lúc này đặc quánh mùi formalin, mùi rỉ sét của đồng và thứ mùi hăng hắc, ngọt lợ của xác chết phân hủy.


Sơn quỵ dưới đất, một tay ôm chặt lấy thái dương trái. Cổng nơ-ron cấy ghép đang hoại tử nặng nề, rỉ ra từng giọt máu đen đặc sệt lẫn dịch mô vàng nhạt, nóng hổi bò dọc theo gò má hốc hác của anh. Nhãn cầu trái của anh lúc này hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận màu sắc. Qua lăng kính đơn sắc xám xịt và nhòe nhoẹt, thế giới xung quanh Sơn chỉ còn là những mảng sáng tối vô hồn. Mắt phải của anh đỏ lựng vì xuất huyết nơ-ron, mỏi nhừ và căng thắt dữ dội—hậu quả tàn khốc của trạng thái Cộng hưởng tim mạch cận tử mà anh vừa ép xung để cứu đứa trẻ mồ côi.


“Sơn! Cảnh sát tới rồi! Tụi nó phong tỏa hết đầu hẻm rồi!” Bà Sáu ôm chặt đứa trẻ mồ côi vừa được cứu sống vào lòng, gương mặt sạm đen vì khói bụi của bà cắt không còn giọt máu. Đứa bé trong tay bà lồng ngực đã phập phồng đều đặn trở lại nhờ chiếc chip phổi được bẻ khóa, nhưng tiếng còi hú dồn dập ngoài kia đang đe dọa tước đi sự sống của tất cả bọn họ.


“Huy... đưa Bà Sáu và đứa nhỏ xuống cống ngầm... mau!” Sơn khàn giọng ra lệnh, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. Anh loạng choạng gượng dậy, nhưng hai đầu gối run rẩy khuỵu xuống, suýt chút nữa ngã nhào vào chiếc bàn mổ rỉ sét.


Huy, với bả vai rách nát rỉ máu tươi thấm đẫm chiếc áo khoác nhựa tái chế, nhanh nhẹn dùng chiếc xà-beng bọc cao su cách điện cậy mạnh nắp cống sắt ở góc hầm. Mùi hôi thối nồng nặc của khí metan và nước thải hóa chất lập tức bốc lên nghẹt thở.


“Bà Sáu, xuống trước đi! Men theo đường ống lớn bên trái mà chạy!” Huy hét lên giữa tiếng sấm sét dội vang từ trần nhà. Bà Sáu run rẩy bế đứa trẻ leo xuống thang sắt, biến mất vào lòng đất tối tăm.


Ngay khi Huy vừa quay lại định đỡ Sơn, một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ cấu trúc nhà xác.


*UỲNH! UỲNH!*


Trần bê tông của Nhà xác số 4 bị phá hủy bởi một khối thuốc nổ định hướng. Gạch đá cũ mục nát, bụi xi măng mù mịt kèm theo những tia lửa điện xanh loét rơi xuống như mưa. Bức tường gạch phía trên sụp đổ, chôn vùi chiếc máy tính analog tự chế cùng toàn bộ thiết bị thí nghiệm chắp vá của Sơn dưới đống đổ nát.


Từ khoảng trống rách nát trên trần, bốn bóng đen bọc thép nặng nề nhảy xuống, bọc trong lớp giáp chống bạo động màu xám tro của đội đặc nhiệm TSPD-Beta. Những chiếc mũ bảo hiểm che kín mặt của họ nhấp nháy ánh sáng kính hồng ngoại, tay lăm lăm khẩu súng tiểu liên bắn đạn xung điện từ EMP quân dụng.


“Tiêu diệt mọi thiết bị nơ-ron lậu! Quét sạch mục tiêu!”


Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Đại úy Nguyễn Hùng vang lên qua bộ đàm phát thanh của chiếc xe thiết giáp đỗ ngoài hẻm. Gã chỉ huy bọc thép nặng nề bước vào từ lối cửa chính đã bị bắn nát, kính AR chiến thuật trên mắt gã quét qua căn hầm, khóa chặt vào Sơn và Huy.


Sơn biết mình không còn đường lui. Chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa cầm tay của anh đã cạn kiệt pin 0%, hoàn toàn vô dụng. Anh không có kỹ năng võ thuật, cũng không có siêu năng lực thể chất để đối đầu với bốn đặc nhiệm bọc thép tầm gần. Biện pháp duy nhất lúc này là kích hoạt Thạch—gã võ sĩ giác đấu khổng lồ đang đứng bất động trong góc hầm tối.


Không có sóng không dây, Sơn buộc phải dùng kết nối vật lý trực tiếp. Anh thọc tay vào túi măng-tô đen, rút ra sợi Cáp kết nối trực tiếp mạ vàng. Một đầu cáp anh dứt khoát cắm thẳng vào cổng cấy ghép nơ-ron đang hoại tử bên thái dương trái của mình.


*XOẸT! ACKKK!*


Cơn đau buốt nhói như một luồng sắt nung đâm xuyên qua thùy trán khiến Sơn co rúm toàn thân. Máu đen rỉ ra từ thái dương chảy dài xuống kẽ răng đang nghiến chặt đến rớm máu. Sơn dùng chút sức tàn lao tới, cắm đầu cáp còn lại vào cổng nhận nơ-ron trên gáy của Thạch.


“Kích hoạt... Thạch... Đứng dậy!” Sơn gầm lên trong đại não.


*O... O... O...*


Dòng điện sinh học từ tim và não bộ của Sơn truyền qua sợi cáp mạ vàng, kích hoạt lại toàn bộ hệ cơ bắp bọc titan của gã khổng lồ. Nhãn cầu cơ khí bên trái của Thạch đột ngột sáng rực luồng ánh sáng đỏ thẫm. Thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của gã võ sĩ bước ra khỏi bóng tối, chắn ngang trước mặt Sơn và Huy ngay khi loạt đạn súng máy của TSPD-Beta khai hỏa.


*CỘP! CỘP! CỘP!*


Những viên đạn xuyên giáp găm thẳng vào ngực Thạch, bắn ra những tia lửa điện chói mắt. Những tấm giáp thép phế liệu hàn trực tiếp vào xương sườn gã khổng lồ rít lên, méo mó dưới sức tàn phá của đạn động năng, nhưng Thạch không biết đau đớn. Gã đứng sừng sững như một bức tường thép di động, che chở cho Huy đang hoảng loạn phía sau.


“Đạn thường không có tác dụng! Bắn đạn xung điện từ EMP!” Đại úy Nguyễn Hùng ra lệnh qua bộ đàm.


Hai lính đặc nhiệm lập tức gạt chốt súng, bắn ra hai luồng đạn xung kích điện từ màu xanh lam rực rỡ.


*BÙM! BÙM!*


Luồng sóng EMP cực mạnh va đập vào lồng ngực Thạch. Dòng điện cao thế dội ngược tàn phá toàn bộ vi mạch nơ-ron dã ngoại cấy trên gáy gã khổng lồ. Sơn cảm nhận được cơn chấn động thần kinh EM Feedback chạy dọc theo sợi cáp mạ vàng dội thẳng về não mình. Đầu anh đau như búa bổ, mắt phải xuất huyết đỏ lựng, tim đột ngột co thắt dữ dội như muốn ngừng đập.


Các bó cơ bắp bọc titan của Thạch bắt đầu đông cứng, lớp giáp phế liệu rã ra từng mảng dưới tác động của sóng điện từ. Thạch quỵ xuống một gối, nhãn cầu cơ khí nhấp nháy yếu ớt.


Trong khoảnh khắc sinh tử, mắt phải của Sơn quét qua vũng nước mưa axit đang loang lổ trên nền hầm, rò rỉ từ trần nhà bị phá hủy. Anh nhìn thấy một sợi dây cáp điện cao thế cũ bị đứt từ trần hầm đang rơi lơ lửng, phát ra những tia lửa điện xẹt xối xả.


Một kế hoạch điên cuồng lóe lên trong đầu Sơn. Anh không thể chiến thắng hỏa lực của TSPD, anh phải tự tạo ra lối thoát.


Sơn gõ một dòng lệnh Assembly nơ-ron thô sơ cuối cùng trên chiếc terminal dính máu, truyền dòng điện quá tải sinh học từ tim mình để ép xung Thạch một lần cuối.


“Thạch! Chụp lấy sợi cáp... đập xuống nước!”


Thạch dùng chút năng lượng điện sinh học cuối cùng gầm lên một tiếng vô tri, gã khổng lồ phóng người lên, bàn tay cơ khí bọc titan chộp lấy sợi dây cáp điện cao thế đang rơi và đập mạnh xuống vũng nước mưa axit dưới chân hai lính đặc nhiệm đang áp sát.


*BÙM! XOẸT...*


Vũng nước mưa axit nồng độ cao dẫn điện cực mạnh nổ tung thành một lưới điện tĩnh khổng lồ màu xanh lam rực rỡ. Dòng điện cao áp giật tê liệt hoàn toàn hệ thống giáp bọc thép của hai lính đặc nhiệm TSPD-Beta, khiến họ co giật liên tục rồi ngã gục xuống sàn hầm ngập nước.


Nhưng Thạch cũng đã chạm đến giới hạn. Chip não của gã bị thiêu rụi hoàn toàn dưới loạt đạn EMP nặng nề tiếp theo của Đại úy Nguyễn Hùng. Thân hình khổng lồ bọc thép của Thạch đổ sụp xuống, đè nát chiếc bàn mổ rỉ sét.


“Huy... chạy... xuống cống... mau!” Sơn hét lên, nhưng thái dương anh đột ngột bùng phát một cơn sốc điện dội ngược cực mạnh từ cổng cấy ghép.


*HỰ...*


Tim Sơn ngừng đập trong năm giây. Anh rơi vào trạng thái chết não lâm sàng tạm thời, toàn thân rã rời, ngã gục xuống nền đất lạnh bên cạnh xác Thạch. Mắt trái anh mù màu hoàn toàn, chỉ còn một khoảng không xám xịt vô hồn.


Trong lúc sương mù bụi bặm bao phủ, Sơn nhìn thấy thi thể của Thiết—xác sống thợ mỏ cơ khí đầu tiên của anh—đang bị kẹt cứng dưới những tảng bê tông lớn đổ sập từ trần nhà. Anh cố gắng vươn cánh tay phải bọc da giả ra để kéo Thiết, nhưng vô dụng. Lực lượng TSPD-Beta đang tràn vào, họ sẽ tịch thu Thiết làm tang chứng.


“Anh Sơn! Đi thôi!”


Huy, bất chấp bả vai đang rách nát rỉ máu tươi đau đớn, lao tới ôm lấy thân thể bất tỉnh của Sơn. Cậu nhóc gầm lên, dùng toàn bộ sức lực cõng Sơn trên lưng, ôm chặt lấy chiếc đĩa cứng analog bọc chì chứa dữ liệu ký ức của Mai dắt bên hông Sơn, rồi nhảy thẳng xuống nắp cống ngầm Bình Tân tối tăm.


*BÙM!*


Tấm nắp cống sắt sập lại ngay khi loạt đạn súng máy của Đại úy Nguyễn Hùng bắn nát bét bục cửa đá phía trên.


Bóng tối bao trùm lấy Sơn và Huy khi họ rơi xuống dòng nước thải hóa chất lạnh buốt, hôi thối của hệ thống cống ngầm Bình Tân. Dưới lòng đất đen sâu thẳm, tiếng sủa cơ khí rít lên trầm thấp từ phía xa báo hiệu đàn cơ khuyển S-01 đã bắt đầu vào cuộc săn đuổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!