Bóng Đêm Nhà Xác Số 4
Tiếng mưa axit gõ vào mái tôn rỉ sét của Nhà xác số 4 Quận 9 nghe như tiếng hàng vạn mảnh vi mạch vụn đang rơi xuống từ bầu trời Tân Sài Gòn năm 2099. Không khí bên trong căn phòng rộng tuềnh toàng sực mùi formalin rẻ tiền, trộn lẫn với hương ozone tanh nồng phát ra từ những bóng đèn neon chập chờn và mùi rỉ sét ẩm ướt của những chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ.
Sơn ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế xoay đã bong tróc hết lớp giả da, hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm. Gương mặt anh hốc hác, nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh xao của màn hình CRT cũ kỹ đang chạy những dòng mã chẩn đoán pháp y vô tận. Thái dương bên trái của anh gồ lên một cổng cấy ghép nơ-ron tự chế bằng đồng thô sần, xung quanh vùng da bọc silicon bảo vệ đang tấy đỏ và rỉ ra vài vệt dịch mô màu vàng nhạt—dấu hiệu của sự hoại tử nhẹ do rò rỉ điện sinh học liên tục suốt hai tuần qua. Cánh tay trái của anh, từ cổ tay trở xuống, được bọc trong một lớp da giả thô rách để che giấu những sợi cáp kết nối trực tiếp chạy ngầm dưới da.
Anh với tay lấy chiếc máy chiếu ký ức cầm tay bọc đồng xước xát đặt trên góc bàn mổ. Khi ngón tay cái gầy gò của anh miết nhẹ lên nút nguồn cảm ứng nhiệt, thiết bị khẽ rít lên một tiếng nhỏ rồi phóng ra một luồng sáng ba chiều mờ nhạt giữa không trung. Hình ảnh của Trần Thị Mai hiện lên.
Đó là Bản sao ký ức Mai v1.0—một tệp dữ liệu nơ-ron thô sơ, chắp vá mà Sơn đã thức trắng nhiều đêm để khôi phục từ những mảnh vụn dữ liệu còn sót lại trong máy chiếu cá nhân của cô. Hình ảnh Mai ảo ảnh mờ ảo, thỉnh thoảng lại bị những vệt sọc nhiễu quét ngang qua do đầu phát quá cũ kỹ. Cô đứng đó, gương mặt thanh tú với nụ cười hiền hậu quen thuộc, đôi mắt đeo kính áp tròng phân tích dữ liệu màu xanh lục nhấp nháy phản chiếu một thời đại mà họ từng có nhau. Giọng nói của cô phát ra từ bộ loa rè, đứt quãng và tràn ngập tiếng rít của băng từ:
"Sơn... nếu anh nghe thấy điều này... đừng... đừng đánh mất nhân tính... Hệ thống... hệ thống Corpse-OS..."
Tín hiệu đột ngột tắt lịm, để lại khoảng không gian âm u và tiếng mưa rơi rỉ rả bên ngoài cửa sổ kính mờ bám đầy bụi dầu công nghiệp. Sơn nhắm mắt lại, một cơn đau buốt nhói như kim châm thẳng vào đại não từ cổng cấy ghép bên thái dương trái khiến anh khẽ rên lên. Mỗi lần cố gắng khôi phục hay tương tác với bản sao của Mai, hệ thần kinh của anh lại phải gánh chịu một đợt phản hồi điện từ nhẹ. Nhưng đó là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không phát điên giữa khu ổ chuột Quận 9 lạnh lẽo này.
"Rầm!"
Một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa nhận tử thi của nhà xác, cắt đứt dòng suy nghĩ u uất của Sơn. Tiếng động cơ diezen hạng nặng rít lên rồi lịm dần, kèm theo tiếng xích sắt loảng xoảng đặc trưng của những chiếc xe chở rác công nghiệp tự trị của tập đoàn VNG-Necro. Sơn đứng dậy, kéo lại chiếc măng-tô đen sờn cũ dính đầy dầu máy để che đi cổng cấy ghép nơ-ron, rồi bước về phía cửa sập bằng sắt rỉ.
Qua khe hở của cánh cửa, anh nhìn thấy chiếc xe rác khổng lồ đang từ từ nâng thùng ben đổ một đống phế liệu sinh học xuống máng trượt dốc của nhà xác. Trong đống rác thải công nghệ rỉ sét và những phần chi cơ khí hỏng hóc, một thi thể khổng lồ trượt xuống, đập mạnh vào thềm bê tông lạnh ngắt. Chiếc xe chở rác không hề dừng lại, lập tức rồ ga lao đi vào màn sương mù mưa axit dày đặc, bỏ lại cái xác vô chủ nằm trơ trọi.
Sơn bước tới, cúi người nắm lấy vai của thi thể và dùng hết sức bình sinh kéo nó vào trong sảnh mổ. Cái xác nặng đến đáng sợ. Đó là Thiết, một cựu thợ mỏ cơ khí lực lưỡng của Quận 9. Làn da của Thiết đã chuyển sang màu xám ngoét của người chết, nhưng điều đáng chú ý nhất là toàn bộ cánh tay phải của anh ta đã được thay thế bằng một mũi khoan thủy lực khổng lồ bọc hợp kim titan rỉ sét dính đầy bụi đá.
Sơn đặt Thiết lên chiếc bàn mổ bằng thép ở trung tâm nhà xác. Anh bật ngọn đèn mổ phía trên, ánh sáng trắng lạnh lẽo quét dọc theo cơ thể lực lưỡng nhưng rách nát của người thợ mỏ. Sơn tỉ mỉ dùng gạc y tế lau sạch lớp bùn đất bám trên gáy của Thiết. Khi lớp da xám ngoét được lau sạch, Sơn nín thở.
Một cổng cấy ghép nơ-ron thế hệ cũ nằm sâu dưới đốt sống cổ của Thiết. Nhưng nó không còn nguyên vẹn. Xung quanh cổng cấy ghép, những sợi cáp đồng dẫn truyền thần kinh bị đốt cháy sém đen, da thịt xung quanh bị hoại tử loang lổ. Sơn sử dụng chiếc kính quét võng mạc dã ngoại đeo một bên mắt để kiểm tra sâu vào vi mạch bên trong.
Màn hình kính ngắm hiển thị cấu trúc phần cứng của con chip nơ-ron cấy trên Thiết. Nó đang chạy hệ điều hành nơ-ron cấp 1 (Basic-OS). Tuy nhiên, có một dấu vết can thiệp thô bạo bằng một thuật toán ghi đè cưỡng bức nơ-ron vận động. Những đường vân mã độc màu đỏ rực chạy dọc theo các nhánh cáp nơ-ron thần kinh cột sống của Thiết, phá hủy hoàn toàn hệ thống tự vệ sinh học của cơ thể trước khi anh ta chết.
Sơn lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Thuật toán này... cấu trúc xung điện bẻ khóa này... anh không thể nào nhầm được. Nó mang cấu trúc mã hóa nhị phân độc quyền mà chỉ có các lập trình viên cấp cao của phân khu R&D tập đoàn VNG-Necro mới có thể tiếp cận. Nó chính là chữ ký số của kẻ đã lập trình bẻ khóa não bộ của Trần Thị Mai trước khi cô bị đẩy ngã xuống cầu vượt Thanh Đa hai năm trước.
Một cuộc đấu tranh tâm lý dữ dội bùng lên trong lòng Sơn. Là một chuyên viên pháp y số, nguyên tắc đạo đức y khoa tối thượng mà Bác sĩ Đức luôn dạy anh là phải tôn trọng sự an nghỉ của người chết, tuyệt đối không được tự ý can thiệp vào hệ nơ-ron của họ khi chưa được nghiệp đoàn cho phép. Nhưng Thiết chính là manh mối sống duy nhất—hoặc đúng hơn là một chứng tích vật lý duy nhất—dẫn anh tới kẻ sát hại Mai.
Nếu muốn tìm hiểu xem Thiết đã gặp ai trước khi chết, Sơn bắt buộc phải cắm cáp kết nối trực tiếp vào cổng nơ-ron của Thiết để trích xuất dữ liệu đệm chưa kịp xóa sạch. Nhưng việc này cực kỳ nguy hiểm. Chip của Thiết đang bị ép xung và chứa mã độc bảo mật cực mạnh. Nếu anh kết nối, dòng điện phản hồi EM Feedback có thể chạy ngược qua cáp đồng, thiêu rụi hoàn toàn hệ thần kinh vốn đã suy kiệt của anh vĩnh viễn.
"Mai... anh không còn lựa chọn nào khác..." Sơn thì thầm.
Anh quyết định hành động. Sơn kéo lớp da giả ở tay trái ra, lộ ra đầu cắm cáp kết nối trực tiếp mạ vàng dính đầy vết xước. Anh cầm sợi cáp đồng bọc chì chống nhiễu, cắm một đầu vào cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của mình, đầu còn lại anh ấn mạnh vào cổng nơ-ron gáy của Thiết. Một tiếng "tạch" cơ học lạnh lẽo vang lên.
"Kích hoạt hệ điều hành nơ-ron cấp 1... Bắt đầu đồng bộ hóa vật lý..." Sơn gõ nhanh các dòng lệnh Assembly thô sơ trên màn hình CRT bằng tay phải.
Ngay lập tức, một luồng điện sinh học rò rỉ từ chip của Thiết dội ngược thẳng vào não bộ của Sơn. Cơn đau bùng lên như một nhát búa bổ găm thẳng vào thùy trán. Sơn khuỵu xuống bên cạnh bàn mổ, hai tay bám chặt vào mép thép rỉ sét, toàn thân co giật mạnh. Thị giác của anh đột ngột bị mù màu tạm thời, thế giới xung quanh mất sạch màu sắc, chỉ còn lại hai màu đen và trắng nhạt nhòa xen lẫn những vệt nhiễu sóng màu xanh neon.
Một cơn buồn nôn dữ dội ập đến do sốc sinh lý thần kinh. Sơn nôn mửa khan xuống nền nhà xác ẩm ướt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Dòng dữ liệu thô từ Thiết tràn vào não anh như một trận bão cát, mang theo những mảnh ký ức cơ bắp vụn vỡ của một cựu thợ mỏ: tiếng búa đập dưới lòng đất, mùi lưu huỳnh hăng hắc, và tiếng gào thét của một gã đàn ông béo phì có vết sẹo lớn trên mặt đòi siết nợ thể xác.
Sơn cắn chặt răng, cố gắng duy trì sự tỉnh táo bằng ý chí báo thù mãnh liệt. Anh không được phép ngắt kết nối. Anh phải giữ vững đường truyền. Sử dụng các dòng lệnh Assembly thô sơ của Lão Hạc Số, Sơn viết một đoạn mã bẻ khóa cô lập phân khu mã độc bảo mật trên chip của Thiết, ép dòng điện sinh học dội ngược trở lại mức an toàn dưới 12V.
Sau hai phút giằng co nghẹt thở giữa sự sống và cái chết não, biểu đồ sóng nơ-ron trên màn hình CRT dần ổn định lại. Dòng điện sinh học bắt đầu chảy đều đặn từ thái dương của Sơn qua sợi cáp đồng, truyền vào hệ thần kinh cột sống của Thiết. Chỉ số tương thích sinh học hiển thị trên màn hình đạt mức 72%.
Sơn từ từ đứng thẳng dậy, hơi thở vẫn còn hụt hơi và run rẩy. Ngón tay trái của anh đã bị tê liệt nhẹ do tác dụng phụ của Basic-OS, cổng nơ-ron bên thái dương rỉ ra một vệt dịch mô màu vàng nhạt dính vào má. Nhưng anh đã làm được. Anh đã thiết lập thành công đường truyền kết nối vật lý trực tiếp với thi thể của Thiết.
Cùng lúc đó, trên chiếc bàn mổ thép lạnh ngắt, ngón tay sắt của Thiết bỗng nhiên co giật nhẹ theo nhịp truyền lệnh từ não bộ của Sơn.
Nhưng ngay khi ngón tay của cái xác vừa cử động, chiếc máy chiếu ký ức cầm tay của Mai đặt ở góc bàn bỗng dưng tự động kích hoạt không cần nút bấm. Luồng sáng hologram của Mai chợt biến dạng dữ dội, màu sắc đảo ngược liên tục giữa đỏ và xanh neon rực rỡ. Từ bộ loa rè của máy chiếu phát ra một dải tín hiệu lạ—tiếng rít tần số cao đinh tai nhức óc chen ngang vào giọng nói đứt quãng của Mai, như thể có một thực thể số nào đó từ xa đang cố gắng thông qua đường truyền nơ-ron của Sơn để chiếm quyền điều khiển toàn bộ nhà xác số 4.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!