Sói Đêm Vào Cuộc
"RẦM! RẦM!"
Tiếng búa tạ nện liên tiếp vào lớp cửa cuốn tôn rỉ sét ngoài sạp hàng loa cũ của Vy 'Hacker' khiến những mảnh bụi chì và rác điện tử bám trên trần hầm rơi xuống lả tả. Bức tường gạch mốc meo rung lên bần bật như muốn đổ sập. Sự im lặng căng thẳng của chợ Nhật Tảo trong buổi sớm mưa dầm sùi sụt đã bị xé toạc bởi tiếng thét tàn bạo của đám tay sai đòi nợ thuê dưới quyền Bảy 'Thép'.
"Kiệt 'Rác'! Bước ra đây nộp mạng! Mày không trốn được nữa đâu!"
Trong căn phòng nhỏ ngột ngạt phía sau sạp hàng, Kiệt đứng lặng người. Vết sẹo cấy ghép bên mắt trái của gã dưới lớp băng gạc bẩn nhói giật liên hồi theo nhịp tim, tỏa ra một luồng nhiệt lượng âm ỉ khiến nửa khuôn mặt gã nóng bừng. Chiếc vòng giải mã 'The Black-Market Deck' chắp vá từ bo mạch cũ đeo trên cổ tay trái gã đang rung lên khe khẽ, phát ra luồng điện sinh học mát lạnh để ổn định cổng cấy ghép, nhưng gã biết thiết bị này chưa có bộ đệm chip nhớ NAND quân sự, nếu duy trì kết nối quá mười phút sẽ có nguy cơ chập cháy nổ tung.
Lâm 'Sẹo' ghì chặt chiếc mỏ lết lực bọc thép bằng cánh tay phải duy nhất còn cử động được. Cánh tay trái của gã thõng xuống rã rời, tê dại hoàn toàn sau phát đạn điện cao áp từ đêm hôm trước. Vết sẹo dài trên má Lâm giật mạnh, gã nghiến răng, đứng chắn trước cửa hầm ngầm dẫn ra lối thoát hiểm: "Kiệt, Vy, thu dọn đồ đạc mau! Tao sẽ chặn cửa cuốn này lại. Cánh tay này của tao tuy phế tạm thời, nhưng mạng của tao thì chưa phế!"
"Không kịp đâu, Lâm!" Vy 'Hacker' hét lên, cô gạt chiếc kính áp tròng phân cực đen lên trán, nhanh tay giật phăng các sợi cáp quang siêu dẫn bọc chì khỏi hệ thống máy tính tự chế rồi nhét vội vào chiếc ba lô sờn rách. "Phúc 'Mắt Ma' đang cầm máy dò tần số ngoài kia. Tín hiệu rò rỉ khi khởi động chiếc Deck đã làm lộ vị trí của chúng ta hoàn toàn rồi. Bọn chúng đã khóa chặt hẻm trước!"
Kiệt nhìn ngón tay trỏ tay trái của mình, vết thương rách sâu do dao găm của Sáu Búa để lại đã bục máu tươi, thấm qua lớp băng keo đen quấn vội. Gã không hoảng loạn. Bản năng sinh tồn của một kẻ dưới đáy bãi rác Nam Sài Gòn dạy gã rằng trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, sự sợ hãi chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn. Gã đưa mắt nhìn chiếc hộp nhạc cơ khí cũ nát bằng gỗ sồi của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Lan đang đặt trên bàn – chiếc hộp nhạc vừa cứu mạng gã bằng mật mã cơ học vật lý độc nhất vô nhị. Gã nhanh chóng nhét chiếc hộp nhạc vào sâu trong túi da phế liệu đeo bên hông, rồi nắm lấy cổ tay trái đeo vòng Deck.
"Tôi sẽ kích hoạt xung nhiễu," Kiệt khàn giọng nói, mắt phải gã híp lại sắc lạnh. "Vy, Lâm, chuẩn bị chạy ra cửa sau ngay khi tôi phát tín hiệu."
Kiệt tập trung tinh thần, truyền dòng điện sinh học từ thùy thái dương trái vào chiếc vòng giải mã Deck. Gã nhẩm lại chuỗi tần số dao động vừa học được từ bản nhạc của mẹ, ép xung nguồn điện một chiều từ viên pin hạt nhân thải loại chạy thẳng vào bộ tạo dao động tự chế.
*OONG...*
Một luồng xung điện từ tần số thấp màu xanh dương nhạt lan tỏa ra xung quanh cơ thể Kiệt trong bán kính năm mét. Ở bên ngoài cửa cuốn, chiếc máy dò tần số cũ kỹ của Phúc 'Mắt Ma' lập tức phát ra những tiếng rè rè chói tai, màn hình tinh thể lỏng hiển thị các chỉ số định vị nhảy loạn xạ rồi tối đen hoàn toàn.
"Mẹ kiếp! Máy dò bị nhiễu sóng rồi!" Tiếng Phúc 'Mắt Ma' hoảng hốt thét lên ngoài hẻm.
"Chạy!" Kiệt gầm lên.
Lâm 'Sẹo' dùng vai phải đẩy mạnh cánh cửa thoát hiểm ngầm ở sàn sau. Cả ba người lao ra con hẻm nhỏ hẹp bốc mùi nước thải ẩm ướt của chợ Nhật Tảo ngay khi cánh cửa cuốn phía trước bị búa tạ đập sập rầm rầm.
Mưa Sài Gòn xối xả trút xuống những mái tôn rỉ sét, tạo thành một màn sương nước mờ đục. Con hẻm sau chợ Nhật Tảo ngoằn ngoèo như một mê lộ với những chồng loa đài hỏng, thùng carton bám đầy bụi chì chất cao quá đầu người. Lâm 'Sẹo' di chuyển rất khó khăn, cánh tay trái bị tê liệt khiến gã mất thăng bằng, bước chân loạng choạng suýt ngã xuống bùn lầy.
"Lâm, mày đi lối bờ kênh tẻ tìm bác sĩ Minh lánh tạm!" Kiệt vừa chạy vừa đỡ vai Lâm, mắt phải gã liên tục quan sát địa hình. "Bọn chúng chỉ muốn bắt tao và cướp cái ổ cứng này thôi. Tao và Vy sẽ kéo bọn chúng đi hướng ngược lại. Mày ở lại chỉ vướng chân tao!"
Lâm 'Sẹo' định cự nự, nhưng nhìn vào ánh mắt quyết liệt của Kiệt, gã biết chiến hữu nói đúng. Với cánh tay phế này, gã không thể giúp Kiệt cận chiến vật lý. Gã nghiến răng: "Được! Giữ mạng đó con chiên! Tao sẽ đợi mày ở phòng khám ngầm!" Nói rồi, Lâm 'Sẹo' vác chiếc mỏ lết lớn, rẽ vào một con ngách nhỏ dẫn ra phía bờ kênh tẻ.
Kiệt quay sang Vy 'Hacker': "Vy, đeo kính áp tròng phân cực đen vào cho tôi." Vy nhanh nhẹn rút chiếc kính áp tròng đặc chế từ túi áo khoác, giúp Kiệt đeo trực tiếp vào mắt trái cấy ghép lỗi. Ngay lập tức, luồng sáng xanh lục ngọc bích ma quái phát ra từ vết sẹo dưới da bị hấp thụ hoàn toàn, biến mắt trái của Kiệt thành một màu đen sâu thẳm, ngụy trang hoàn hảo trước mọi camera quét võng mạc tự động của tập đoàn.
Cả hai lao nhanh qua những con hẻm tối tăm, tiếng bốt da nện rầm rập của toán tay sai Bảy 'Thép' đuổi theo phía sau ngày một gần. Phúc 'Mắt Ma' đã khôi phục được máy dò, tiếng gã la hét chỉ điểm vang vọng giữa tiếng mưa rơi xối xả.
Nhưng mối đe dọa thực sự không đến từ đám đòi nợ thuê thô lỗ kia.
Khi Kiệt và Vy vừa chạy đến một con hẻm cụt tối tăm, bao quanh bởi những bức tường gạch mốc meo và đống sắt phế liệu cao ngất, bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh buốt đến gai người. Kiệt sững bước chân. Bản năng sinh tồn tích lũy qua mười năm nhặt rác ở những vùng cấm bãi rác Nam Sài Gòn khiến gã cảm nhận được một luồng sát khí vô hình đang khóa chặt lấy mình.
Từ trên mái tôn rỉ sét của dãy nhà trọ phía trên, một bóng đen nhảy xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ.
Đó là Sói Hoang.
Gã sát thủ chuyên nghiệp được Bảy 'Thép' thuê bằng một số tiền lớn đứng lặng lẽ trong màn mưa. Gã mặc chiếc áo khoác trùm đầu màu đen che kín mặt, bước đi không phát ra một tiếng động nhỏ. Dưới ánh sáng vàng vọt, mờ nhạt của chiếc đèn đường duy nhất còn hoạt động, Kiệt nhìn thấy gã đang cầm cặp dao găm bằng hợp kim titan cực kỳ sắc bén. Trên lưỡi dao phủ một lớp dịch lỏng màu xanh lam nhạt – chất độc thần kinh cực độc có thể làm tê liệt cơ hô hấp của nạn nhân trong vòng mười giây.
"Trần Thế Kiệt," giọng Sói Hoang lạnh lẽo, vô cảm như tiếng rít của gió qua khe cửa sắt. "Bảy 'Thép' trả giá rất cao cho cái đầu của mày và chiếc ổ cứng rác đó. Mày nên tự giao nộp ra, tao sẽ cho mày một cái chết không đau đớn."
Kiệt không nói một lời thừa thãi. Gã lùi lại một bước, tay phải thò vào bao da bên hông, rút ra chiếc "Dao găm tháo dỡ phế liệu" được rèn thủ công từ thép nhíp xe tải nặng, chuôi dao quấn chặt băng keo đen bám đầy dầu mỡ. Đây là vũ khí tự vệ duy nhất của gã, thô ráp nhưng cực kỳ sắc bén.
"Vy, lùi lại sau đống sắt kia mau!" Kiệt thì thầm, mắt phải gã không rời khỏi từng cử động nhỏ của Sói Hoang.
Sói Hoang lao tới. Tốc độ của gã nhanh đến mức kinh hoàng, tựa như một bóng ma lướt đi trong mưa. Kiệt chỉ kịp đưa dao găm phế liệu lên đỡ theo bản năng.
*KENG!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa nhỏ. Lực chém từ cặp dao găm của Sói Hoang cực kỳ mạnh mẽ, khiến Kiệt ê ẩm cả cánh tay phải. Vết thương ở ngón tay trỏ tay trái của gã bục máu xối xả, nhuốm đỏ lớp băng keo đen.
Sói Hoang xoay người điêu luyện, lưỡi dao găm thứ hai lướt sượt qua vai Kiệt, cắt đứt lớp áo bảo hộ dày và để lại một vệt rạch nông. Kỹ thuật cận chiến của gã sát thủ chuyên nghiệp hoàn toàn áp đảo Kiệt. Kiệt cố gắng vung dao chém trả một nhát chí mạng vào ngực đối phương, nhưng Sói Hoang dễ dàng nghiêng người né tránh, đồng thời tung một cú đá sấm sét vào mạn sườn Kiệt.
*BỊCH!*
Kiệt bị đá văng vào đống loa cũ bên tường gạch, ngã nhào xuống vũng nước bẩn. Cơn đau thấu xương từ mạn sườn khiến gã nghẹt thở. Chiếc dao găm phế liệu bị văng khỏi tay gã, rơi xuống rãnh nước thải.
Sói Hoang từ từ tiến lại gần, cặp dao găm bọc độc chĩa thẳng vào cổ họng Kiệt. Vy 'Hacker' từ góc tối lao ra, định ném một con tụ điện kích nổ tự chế để giải cứu, nhưng Sói Hoang không thèm quay đầu, gã dùng chân đá văng Vy vào góc tường, khiến cô ngã quỵ, chiếc ba lô chứa ổ cứng suýt rơi ra ngoài.
"Kết thúc rồi, thằng thợ rác," Sói Hoang lạnh lùng nói, gã nâng dao găm chuẩn bị đâm xuống thùy trán của Kiệt.
Đúng lúc nhát dao găm bọc độc chuẩn bị hạ xuống, một tiếng *VÚT* xé gió cực mạnh vang lên từ phía trên cao.
*CHOẢNG!*
Chiếc bóng đèn đường duy nhất của con hẻm bị một viên bi sắt bắn trúng, vỡ tan tành thành trăm mảnh. Dải ánh sáng vàng vọt tắt lịm, đưa toàn bộ con hẻm cụt vào bóng tối tuyệt đối của đêm mưa.
"Đại ca Kiệt! Vy! Chui xuống cống mau!"
Tiếng hét lanh lảnh của Tèo 'Mạng' vang lên từ mái nhà tôn đối diện. Thằng nhóc mười hai tuổi đen nhẻm đang đứng nép mình sau một bể nước cũ, tay giữ chặt chiếc súng cao su tự chế bắn đạn bi sắt, đôi mắt lanh lợi của nó quét qua bóng tối để cảnh giới.
Bóng tối đột ngột khiến Sói Hoang khựng lại trong một tích tắc. Nhưng ngay lập tức, gã sát thủ chuyên nghiệp hạ kính quét nhiệt hồng ngoại tích hợp trên mũ trùm đầu xuống. Chiếc kính phát ra luồng sáng đỏ nhạt, bắt đầu định vị bức xạ nhiệt cơ thể của Kiệt đang nằm dưới đất.
Kiệt nằm trong bóng tối, cảm nhận được luồng sóng quét hồng ngoại của kẻ thù đang rà soát qua người mình. Mắt trái gã nhói đau dữ dội dưới lớp kính áp tròng phân cực đen, AI 'Mã Diện' dội thẳng giọng nói thuật toán trầm ấm vào não bộ gã: *"Cảnh báo! Thiết bị định vị nhiệt tầm gần đang khóa mục tiêu. Vật chủ cần kích hoạt xung nhiễu điện từ để bảo mạng lập tức!"*
Kiệt nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ. Gã dồn toàn bộ năng lượng sinh học còn sót lại vào chiếc vòng giải mã Deck đeo ở cổ tay trái, ép xung nguồn điện từ viên pin hạt nhân thải loại lên mức tối đa.
"Kỹ thuật 'Quét tần số nhiễu'!" Kiệt gầm lên trong lòng.
*OONG!!!*
Một luồng xung điện từ cực mạnh phóng ra từ chiếc Deck, tạo thành một màn sương điện từ màu xanh dương rực rỡ bao bọc lấy cơ thể Kiệt trong phạm vi ba mét. Luồng xung điện này không chỉ làm chập cháy toàn bộ các thiết bị điện tử tầm gần mà còn dội ngược trực tiếp vào kính quét nhiệt hồng ngoại của Sói Hoang.
*BÙM!*
Chiếc kính quét nhiệt trên mũ trùm của Sói Hoang bị quá tải dòng điện đột ngột, phát nổ nhẹ và bắn ra những tia lửa điện ngay trước mắt gã. Sói Hoang rú lên một tiếng đau đớn, gã thối lui mấy bước, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang bị bỏng điện và mù tạm thời.
Kiệt không bỏ lỡ cơ hội sống còn này. Gã gượng dậy, nhặt chiếc dao găm tháo dỡ phế liệu dưới vũng nước bẩn, rồi lao tới bức tường gạch bên cạnh. Gã dùng hết sức bình sinh chém mạnh lưỡi dao sắc bén vào bó cáp bảo vệ bọc thép treo lơ lửng dọc theo tường – đường dây điện lực lậu của khu chợ đêm.
*XÈÈÈ!!! CHÁT!*
Tia lửa điện bắn tung tóe sáng rực cả con hẻm cụt. Cú chém đứt cáp tạo ra một vụ chập điện cực mạnh, kéo sập cả một đống loa thùng, khung sắt phế liệu chất cao như núi bên tường đổ sụp xuống rầm rầm, đè bẹp lối đi và chặn đứng hoàn toàn hướng truy đuổi của Sói Hoang.
"Vy! Đi mau!" Kiệt lao tới nắm lấy cổ tay Vy 'Hacker', kéo cô chạy về phía nắp cống ngầm đang mở sẵn ở góc hẻm, nơi Tèo 'Mạng' đã mở nắp từ trước để dẫn đường.
Cả hai nhảy xuống lòng cống ngầm ẩm ướt, bốc mùi hôi thối nồng nặc của hóa chất và nước thải sinh hoạt.
Sói Hoang từ trong đống đổ nát gầm lên giận dữ. Gã sát thủ chuyên nghiệp nhanh nhẹn nhảy vọt lên mái nhà tôn rỉ sét để tránh đống sắt đè, đôi mắt lạnh lùng quét qua làn khói điện từ đang tan dần. Gã nhìn thấy bóng Kiệt và Vy đang lao xuống lòng cống ngầm.
Với phản xạ của một kẻ săn mồi thượng thặng, Sói Hoang vung tay phóng con dao găm bọc độc cuối cùng xuống khe cống hẹp.
*XOẸT!*
Lưỡi dao găm bằng hợp kim titan sắc bén lướt sượt qua má trái của Kiệt, rạch một đường dài rỉ máu đỏ tươi pha lẫn luồng điện sinh học xanh nhạt rò rỉ từ vết sẹo cấy ghép lỗi. Kiệt khẽ rên rỉ vì đau đớn, nhưng gã vẫn nghiến răng kéo Vy lao sâu vào bóng tối hôi thối của đường cống ngầm dưới lòng đất.
Sói Hoang đứng trên mái nhà tôn rỉ sét dưới cơn mưa dầm sùi sụt của Sài Gòn. Ánh mắt gã lạnh lẽo như băng, nhìn chăm chằm vào vệt máu tươi dính chất độc thần kinh đang trôi dần theo dòng nước thải xuống nắp cống ngầm tối tăm. Gã biết, cuộc săn đuổi này chỉ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!