Nhạc nềnSakuya2

Bản Nhạc Của Mẹ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng loa đài cũ rè rè bỗng ngưng bặt, nhường chỗ cho tiếng bước chân rình mò sát bên ngoài sạp hàng loa cũ của Vy 'Hacker'.


Trong căn phòng nhỏ phía sau sạp hàng, bầu không khí đặc quánh mùi nhựa thông cháy và mùi chì hàn nóng hổi. Ánh sáng từ chiếc đèn tuýp treo trên trần nhà nhấp nháy liên tục, hắt những vệt sáng xanh xám lạnh lẽo lên những chồng loa thùng cũ kỹ chất cao như những bức tường thành bảo vệ. Tiếng mưa rả rích của buổi sớm Sài Gòn ẩm ướt ngoài kia dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng căng thẳng đang bao trùm lấy ba con người bên trong.


Lâm 'Sẹo' ngồi lọt thỏm trên một chiếc loa sub lớn, cánh tay trái của gã thõng xuống rã rời, tê dại hoàn toàn sau phát đạn điện của bảo an cảng từ đêm hôm trước. Gã dùng tay phải bóp chặt bả vai trái, cơ mặt giật mạnh vì những cơn đau âm ỉ, nhưng đôi mắt sắc lạnh vẫn không rời khỏi lối cửa ra vào.


Ở góc bàn làm việc bám đầy vết chì hàn, Vy 'Hacker' đang gập người trên hệ thống máy tính tự chế của mình. Mái tóc ngắn nhuộm màu xanh neon của cô rủ xuống, phản chiếu ánh sáng xanh lét từ màn hình CRT cũ kỹ. Đôi ngón tay thon dài của cô lướt nhanh trên bàn phím cơ gõ lách cách, cố gắng thiết lập đường truyền giữa chiếc ổ cứng chứa AI 'Mã Diện' và vòng giải mã 'The Black-Market Deck' đang được đặt trên một tấm đệm cao su chống tĩnh điện.


"Không được rồi," Vy 'Hacker' nghiến răng, giọng nói lạnh lùng bộc lộ sự bất lực rõ rệt. "Lớp bảo mật vật lý của cái ổ cứng này quá tàn bạo. Nó không dùng thuật toán mã hóa thông thường mà là một giao thức nhảy tần số sinh học. Cứ mỗi mili-giây, nó lại tự động thay đổi cấu trúc khóa dựa trên một chuỗi tần số dao động mà tôi không thể nắm bắt được."


Kiệt đứng lặng lẽ bên cạnh cô, dải băng gạc bẩn quấn quanh mắt trái của gã hơi thấm ra một vệt dịch mỏng. Vết sẹo cấy ghép lỗi bên dưới lớp gạc nhói giật liên hồi theo nhịp tim, tỏa ra một luồng nhiệt lượng âm ỉ khiến nửa khuôn mặt gã nóng bừng. Ngón tay trỏ tay trái của gã, vẫn quấn chặt lớp băng keo đen từ vết thương rách sâu do dao găm của Sáu Búa để lại, khẽ gõ lên thành bàn theo một nhịp điệu vô thức.


"Cô không bẻ khóa bằng phần mềm được sao?" Kiệt khàn giọng hỏi, mắt phải nhìn chằm chằm vào những dòng mã nhị phân màu đỏ đang chạy loạn xạ trên màn hình.


"Cậu tưởng tôi chưa thử à?" Vy 'Hacker' gắt lên, cô gạt chiếc kính áp tròng phân cực đen lên trán, để lộ đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. "Tôi vừa thử chạy ba thuật toán bẻ khóa tự động mạnh nhất mua từ mạng tối Darknet. Kết quả là gì? Hệ thống tường lửa tự động của cái ổ cứng này lập tức phản hồi ngược một luồng xung điện từ cực mạnh. Nếu tôi không ngắt cầu chì kịp thời, không chỉ cái máy tính này nổ tung, mà cả bộ não của cậu cũng bị nướng chín rồi!"


Để chứng minh cho lời mình nói, Vy chỉ tay vào một con tụ điện trên bo mạch của chiếc Deck tự chế. Nó đã bị phồng rộp, rỉ ra một lớp dung dịch điện phân màu xám bốc mùi khét lẹt.


Sự bế tắc bao trùm lấy căn phòng. Lâm 'Sẹo' khẽ thở dài, tiếng thở của gã nặng nề: "Vy, không còn cách nào khác sao? Thằng Kiệt không có cái vòng giải mã đó để ổn định dòng điện sinh học thì mắt nó sẽ nổ tung mất. Mà bọn dò sóng chợ đen ngoài kia đang bắt đầu đánh hơi thấy mùi rồi. Thằng Quốc 'Chì' vừa bỏ đi với vẻ mặt đó, thế nào nó cũng đi chỉ điểm cho băng Bảy 'Thép'."


Vy 'Hacker' khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế gỗ: "Cần phải có một mật mã gốc để khởi động hệ thống giải mã cổ này. Đó phải là một chuỗi dao động tần số vật lý chính xác để khớp nối với cổng kết nối sinh học của chiếc Deck. Không có cái khóa đó, chiếc Deck này chỉ là một đống sắt vụn rỉ sét."


Kiệt im lặng. Gã đưa bàn tay quấn băng keo đen lên chạm nhẹ vào vết sẹo phát sáng xanh nhạt dưới da mắt trái. Trong đầu gã, tiếng rè rè của thuật toán cũ kỹ lại vang lên, mơ hồ và dằn vặt. Gã nhắm mắt lại, cố gắng lục tìm trong ký ức rách nát của mình.


*Một chuỗi dao động tần số vật lý...*


Ký ức của gã trôi về mười lăm năm trước, căn nhà cũ ở Quận 4. Những ngày tháng trước khi cha gã biến mất và mẹ gã, bà Nguyễn Thị Lan, qua đời trong một vụ tai nạn đáng ngờ. Gã nhớ về những buổi chiều mưa Sài Gòn tầm tã, mẹ gã ngồi bên hiên nhà, dịu dàng chải tóc cho Vy. Trên chiếc bàn gỗ sồi cũ cạnh đó luôn đặt một vật vô tri nhưng phát ra những âm thanh cơ học thanh mảnh.


Kiệt mở mắt ra. Đôi mắt gã chợt lóe lên một tia sáng.


Gã vội vàng cúi xuống, thò tay vào sâu trong lớp lót chống nước của chiếc túi da tháo dỡ phế liệu cũ kỹ luôn mang theo bên mình. Gã lục lọi giữa những chiếc kìm mỏ nhọn, những cuộn băng keo và linh kiện rác, rồi rút ra một hộp nhỏ bọc trong một mảnh vải bố sờn rách.


Kiệt cẩn thận mở lớp vải bố ra. Một chiếc hộp nhạc cơ khí cũ bằng gỗ sồi hiện ra dưới ánh đèn tuýp. Chiếc hộp nhạc đã bị nứt một góc lớn, lớp sơn bóng bên ngoài đã bong tróc lộ ra thớ gỗ mục màu xám, nhưng phần trục quay bằng đồng thau bên hông vẫn còn nguyên vẹn.


"Cái gì đây?" Vy 'Hacker' nhíu mày nhìn chiếc hộp gỗ cũ kỹ trên tay Kiệt.


"Kỷ vật của mẹ tôi," Kiệt nói, giọng gã trầm xuống, mang theo một nỗi xúc động hiếm hoi. "Trước khi bà mất, bà đã đưa cái này cho em gái tôi và dặn phải giữ gìn thật kỹ. Tôi luôn mang nó theo khi bị đuổi ra bãi rác. Trên nắp hộp có khắc những ký tự cơ khí rất lạ, giống như những vạch chia tần số."


Vy 'Hacker' giật lấy chiếc hộp nhạc từ tay Kiệt. Cô dùng chiếc kính lúp phóng đại một bên mắt để soi kỹ vào những bánh răng kim loại rỉ sét bên trong qua vết nứt của thớ gỗ. Đôi mắt cô trợn tròn khi nhìn thấy cấu trúc của những chiếc răng thép trên trục quay.


"Trời đất ơi..." Vy thì thào, giọng cô run lên vì kinh ngạc. "Đây không phải là một chiếc hộp nhạc thông thường. Các răng thép này không được sắp xếp theo thang âm nhạc lý tiêu chuẩn. Chúng được mài dũa thủ công với những khoảng cách dị biệt cực kỳ chính xác. Đây là một bộ tạo dao động cơ học!"


Cô ngước lên nhìn Kiệt, ánh mắt đầy chấn động: "Cha mẹ cậu... họ đã đồng lòng lên kế hoạch này từ trước. Họ biết rằng bất kỳ mật mã kỹ thuật số nào lưu trữ trên mạng cũng sẽ bị tập đoàn Net-dyne hack và xóa sổ. Vì vậy, mẹ cậu đã giấu mật mã khởi động vòng giải mã Deck vào trong một thực thể cơ học thuần túy – thứ mà không một thuật toán nào trên thế giới có thể định vị hay bẻ khóa từ xa!"


"Kích hoạt nó đi, Kiệt!" Lâm 'Sẹo' nhỏm dậy, quên cả cơn đau ở cánh tay trái.


Kiệt nhận lại chiếc hộp nhạc cơ khí cũ. Ngón tay gã đặt lên trục quay bằng đồng thau hoen gỉ. Gã hít một hơi thật sâu, rồi chầm chậm quay cót cơ khí bằng tay. Tiếng *két... két...* khô khốc của lò xo thép bị nén lại vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch.


Vy 'Hacker' nhanh chóng với lấy chiếc micro thu âm chuyên dụng dùng để chẩn đoán lỗi loa thùng, đặt sát vào vết nứt của chiếc hộp nhạc. Cô kết nối micro với phần mềm phân tích tần số âm thanh trên máy tính.


Kiệt buông tay.


*Tùng... cắc... tùng...*


Những nốt nhạc cơ học thanh mảnh, khô khốc bắt đầu vang lên từ chiếc hộp nhạc gỗ sồi cũ kỹ. Đó là giai điệu của một bản nhạc Trịnh cũ kỹ, chậm rãi và u buồn, bản nhạc mà mẹ gã vẫn thường nghe mỗi khi trời đổ mưa. Những chiếc răng thép gảy vào phiến kim loại, tạo ra những âm thanh lách cách cơ học đều đặn.


Trên màn hình CRT của Vy 'Hacker', dải sóng âm thanh bắt đầu hiển thị dưới dạng một đồ thị hình sin dao động liên tục. Nhưng thay vì những đỉnh sóng đều đặn của âm nhạc thông thường, đồ thị này liên tục nhảy vọt, tạo thành những khoảng trống tần số dị biệt.


"Nó đang khớp!" Vy 'Hacker' hét lên, đôi mắt cô rực sáng dưới ánh đèn màn hình. "Tần số âm thanh của bản nhạc này... nó khớp chính xác từng mili-giây với thuật toán nhảy tần số sinh học của chiếc ổ cứng! Nhìn xem, các vạch sóng đỏ đang chuyển dần sang màu xanh lục!"


Cô gõ phím liên hồi, chuyển đổi dải sóng âm thanh cơ học trực tiếp vào bộ khởi động của vòng giải mã 'The Black-Market Deck'.


Chiếc vòng giải mã bằng hợp kim tự chế đeo trên cổ tay trái của Kiệt bắt đầu rung lên khe khẽ. Những bóng đèn LED nhỏ li ti chắp vá trên bo mạch của nó đột ngột lóe sáng. Một luồng sáng xanh lục rực rỡ, ấm áp chạy dọc theo các đường dẫn bằng đồng siêu mảnh, lan tỏa ra xung quanh.


*OONG...*


Một tiếng rít tần số cao vang lên, xé toạc không gian yên tĩnh. Cùng lúc đó, vết sẹo cấy ghép bên mắt trái của Kiệt nhói lên một cú dữ dội, nhưng không còn là cơn đau bỏng rát tàn phá thần kinh như trước. Thay vào đó, gã cảm nhận được một luồng điện sinh học mát lạnh, dịu nhẹ chạy từ chiếc Deck dọc theo dây cáp quang siêu dẫn bọc chì, truyền thẳng vào thùy thái dương trái của gã.


Vòng giải mã Deck đã khởi động thành công!


"Được rồi! Hệ thống giải mã đã đồng bộ hóa sóng não của cậu với ổ cứng ở mức mười phần trăm!" Vy 'Hacker' reo lên đầy phấn khích, cô đấm mạnh tay xuống bàn. "Dòng điện sinh học của cậu đã được ổn định hoàn toàn. Cậu sẽ không bị nổ não nữa!"


Kiệt thở phào nhẹ nhõm, gã đưa tay lên sờ vào dải băng gạc trên mắt trái. Luồng sáng xanh lục ngọc bích rực rỡ bên dưới lớp gạc đã dịu đi, chuyển thành một luồng sáng ấm áp ổn định. Trong đầu gã, giọng nói thuật toán mơ hồ của cha gã bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn một chút, nhấp nháy theo nhịp đập của chiếc hộp nhạc.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Chiếc hộp nhạc cơ khí gảy đến nốt nhạc cuối cùng, trục quay dừng lại với một tiếng *CẠCH* khô khốc.


Đúng lúc đó, tiếng loa đài rè rè từ sạp hàng phía ngoài bỗng ngưng bặt hoàn toàn. Sự im lặng đột ngột của chợ Nhật Tảo khiến tim Kiệt thắt lại. Gã ngửi thấy một mùi nguy hiểm quen thuộc đang len lỏi vào căn phòng qua các khe cửa hở.


Cách đó hai dãy nhà trọ, giữa con hẻm nhỏ mưa bay lếch thếch của chợ Nhật Tảo, một gã thanh niên gầy gò, lưng gù đang đứng nép mình dưới mái hiên tôn rỉ sét. Gã mặc chiếc áo khoác kaki sờn rách, đôi mắt ti hí luôn nhìn chằm chằm vào chiếc máy dò tần số cũ kỹ cải tạo lại từ linh kiện Nhật Tảo đeo trước ngực.


Đó là Phúc 'Mắt Ma' – trinh sát công nghệ của băng đòi nợ thuê Bảy 'Thép'.


Gã cầm chiếc máy dò bằng hai bàn tay bẩn thỉu dính đầy dầu mỡ, ngón tay gõ liên tục lên màn hình hiển thị tinh thể lỏng đã bị ố vàng. Chiếc máy dò vốn im lìm bỗng nhiên phát ra những tiếng rít tần số cao chói tai, kim chỉ số định vị vô tuyến đột ngột nhảy vọt vào vùng đỏ rực.


*TÍT! TÍT! TÍT! PHÁT HIỆN TẦN SỐ ĐỒNG BỘ HÓA LƯỢNG TỬ CỰC MẠNH TRONG PHẠM VI 20 MÉT.*


Một nụ cười xảo quyệt, tàn nhẫn hiện rõ trên khuôn mặt xám xịt của Phúc 'Mắt Ma'. Gã ghé sát miệng vào chiếc bộ đàm cũ nát giắt bên hông, giọng nói hèn nhát nhưng đầy đắc ý vang lên:


"Đại ca Bảy! Tôi dò thấy rồi! Thằng Kiệt 'Rác' đang ở ngay trong sạp loa cũ của con bé Vy 'Hacker'. Tín hiệu rò rỉ mạnh lắm, không sai đi đâu được!"


"Tốt!" Giọng nói ồm ồm, tàn nhẫn của Bảy 'Thép' vang lên từ đầu dây bên kia bộ đàm qua tiếng rè rè của sóng từ. "Bao vây cái sạp đó lại cho tao! Đập nát chân tay thằng Kiệt nếu nó dám chống trả, nhưng phải giữ nguyên cái đầu và cái vali chì của nó!"


Phúc 'Mắt Ma' tắt bộ đàm, gã quay sang ra lệnh cho toán tay sai bặm trợn mang theo gậy sắt và xích bọc thép đang đứng chờ sẵn trong bóng tối: "Lên! Khóa chặt lối hẻm sau! Đừng để nó chạy thoát xuống kênh tẻ!"


Bên trong phòng làm việc, Vy 'Hacker' nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính tự chế. Bản đồ dải sóng vô tuyến khu vực Nhật Tảo hiển thị trên màn hình đột ngột xuất hiện năm chấm đỏ rực đang di chuyển nhanh chóng bóp nghẹt lấy vị trí sạp loa của cô.


"Kiệt! Chúng ta bị định vị rồi!" Vy 'Hacker' hoảng hốt kêu lên, cô giật phăng các cổng kết nối khỏi máy tính. "Tín hiệu khởi động của chiếc Deck quá mạnh, nó đã chọc thủng lớp chắn sóng của sạp hàng này trong một giây. Bọn chúng đang bao vây bên ngoài!"


Tiếng bước chân nện rầm rập của những chiếc bốt da trên nền xi măng ẩm ướt ngoài hẻm vang lên ngày một gần.


*RẦM! RẦM! RẦM!*


Cánh cửa sắt cuốn của sạp hàng loa cũ phía ngoài bị chấn động dữ dội bởi những cú đập mạnh bằng gậy sắt. Tiếng quát tháo tàn bạo của đàn em Bảy 'Thép' xé toạc màn mưa đêm:


"Kiệt 'Rác'! Bước ra đây nộp mạng! Mày không trốn được nữa đâu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!