Nhạc nềnSakuya2

Căn Hầm Của Bác Sĩ Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ xuồng máy đuôi tôm của chú Ba 'Lưới' lịm dần rồi tắt hẳn, chỉ còn tiếng nước sông Nhà Bè vỗ oàm oạp vào mạn gỗ mục. Đêm bão đen kịt, mưa như trút nước xuống rặng dừa nước rậm rạp bên bờ kênh tẻ Quận 7. Sương mù dày đặc trộn lẫn với mùi dầu thải bốc lên hôi thối.


Lâm 'Sẹo' nghiến răng, dùng bả vai phải còn lành lặn xốc ngược Kiệt lên. Cánh tay trái của Lâm thõng xuống rã rời, tê dại hoàn toàn sau phát đạn điện sượt qua từ họng súng của Lê Mạnh ở bến cảng. Gã thở hồng hộc, từng luồng hơi trắng phả ra trong màn mưa lạnh buốt. Bên hông gã, chiếc vali hợp kim chì chứa ổ cứng di sản đập vào đùi đau điếng, nhưng gã không dám buông tay.


"Chú Ba... cháu đưa nó đi trước. Chú lánh tạm vô rạch, có động tĩnh gì cứ nổ máy chạy ngay," Lâm 'Sẹo' khàn giọng nói, vết sẹo dài trên má gã giật mạnh dưới ánh chớp xa.


Chú Ba 'Lưới' không nói gì, chỉ gật đầu lầm lì, tay ghì chặt bánh lái, nón lá sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt dạn dày sông nước. Chiếc xuồng lặng lẽ lùi sâu vào bóng tối của rặng dừa.


Lâm 'Sẹo' cõng Kiệt lao băng qua con đường đất đỏ nhão nhoét, hướng thẳng về phía khu tập thể xập xệ Quận 7. Trên lưng gã, Kiệt vẫn không ngừng co giật. Từ hốc mắt trái đang nhắm nghiền của Kiệt, luồng sáng xanh lục ngọc bích ma quái vẫn rò rỉ ra ngoài, xuyên qua kẽ tay Lâm đang giữ đầu anh, rực lên giữa màn mưa như một đốm lửa lân tinh không thể dập tắt. Bọt mép sùi ra bên khóe miệng Kiệt đã nhuốm màu máu đỏ nhạt.


"Ráng lên em trai... sắp tới rồi," Lâm lầm bầm, bước chân loạng choạng suýt ngã quỵ xuống bùn lầy.


Đi sâu vào con hẻm tối tăm bốc mùi rác thải sinh hoạt, Lâm dừng lại trước một tiệm thuốc tây cũ nát, bảng hiệu rỉ sét đung đưa cành cạch trong gió bão. Gã không gõ cửa chính, mà vòng ra phía hẻm hông, tiếp cận cánh cửa sắt hoen ố nằm khuất sau đống thùng carton ẩm ướt.


Lâm dùng gót chân nện mạnh vào cửa sắt theo nhịp quy ước: ba ngắn, một dài.


*CỘC! CỘC! CỘC! ... CỘC!*


Không gian im ắng trôi qua vài giây dài dặc. Rồi tiếng chốt cửa cơ khí lạch cạch vang lên. Cánh cửa sắt hé mở một khe nhỏ, để lộ gương mặt mệt mỏi nhưng sắc sảo của Hiền 'Bông'. Cô y tá khoảng ba mươi tuổi, mặc chiếc áo blouse trắng ngả vàng, tóc búi cao gọn gàng. Khi nhìn thấy luồng sáng xanh lục ma quái phát ra từ mắt Kiệt, đồng tử cô co rút lại.


"Lâm? Thằng Kiệt bị sao thế này? Vào mau!" Hiền 'Bông' nhanh chóng kéo hai người vào trong rồi khóa chặt ba lớp chốt sắt.


Họ đi xuống một lối cầu thang bê tông hẹp, ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất. Đây là căn hầm nước cũ của khu tập thể, được bác sĩ Nguyễn Văn Minh âm thầm cải tạo thành một phòng khám chui biệt lập. Không gian dưới hầm ngập tràn mùi thuốc sát trùng rẻ tiền trộn lẫn mùi ẩm mốc của bê tông cũ. Tiếng máy thở oxy tự chế rè rè đều đặn phát ra từ góc phòng, bên cạnh chiếc bàn mổ bằng inox rỉ sét được chiếu sáng bởi một cụm đèn mổ chắp vá từ bóng đèn halogen.


Bác sĩ Nguyễn Văn Minh đang ngồi trên chiếc ghế xoay rách nệm, tay cầm điếu thuốc lá tự cuốn bốc khói khét lẹt. Ông lão trung niên tóc muối tiêu, đeo kính gọng tròn trễ xuống mũi, liếc nhìn Kiệt đang co giật trên lưng Lâm. Ông lập tức dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn làm bằng vỏ lon bia cũ, đứng bật dậy.


"Đặt nó lên bàn mổ! Hiền, chuẩn bị bộ phẫu thuật nano chui và đá lạnh ngay!" Giọng bác sĩ Minh trầm lạnh, không một động tác thừa.


Lâm 'Sẹo' đặt Kiệt nằm ngửa lên bàn inox lạnh ngắt. Cơ thể Kiệt giật mạnh một cú khiến chiếc bàn rung lên bần bật.


"Nó bị sốc điện cấy ghép, điện áp phản hồi từ thiết bị ngoài dội thẳng vào thùy thái dương," Lâm 'Sẹo' thở dốc, giải thích nhanh. "Mạnh 'Béo' nổ súng chích điện cao áp ở cảng sông, rồi cái ổ cứng rác kia phát nổ xung điện EMP..."


Bác sĩ Minh bước tới, kéo chiếc đèn mổ sạt xuống sát mặt Kiệt. Ông vạch mí mắt trái của gã ra. Một luồng điện xanh lục nhỏ bắn xèo một tiếng, làm cháy sém đầu ngón tay của bác sĩ. Minh nhíu mày, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn lo ngại.


"Không phải sốc điện thông thường. Thiết bị cấy ghép lỗi bên mắt trái của nó đang bị quá tải dòng điện sinh học đảo chiều. Các vi mạch silicon bên trong đang tự thiêu rụi và chảy ra," Bác sĩ Minh quay sang phía tủ kính. "Hiền! Đưa máy laser y tế cầm tay đây!"


Hiền 'Bông' nhanh chóng đưa chiếc máy laser cầm tay cũ kỹ. Nhưng ngay khi bác sĩ Minh vừa đưa đầu máy laser lại gần mắt trái của Kiệt khoảng mười phân, luồng sáng xanh lục từ mắt Kiệt đột ngột rực lên.


*XOẸT! BÙM!*


Một tia điện nhỏ phóng ra từ hốc mắt Kiệt, găm thẳng vào đầu máy laser. Chiếc máy y tế rít lên một tiếng chói tai, bốc khói khét lẹt rồi chập cháy hoàn toàn trên tay bác sĩ Minh.


"Mẹ kiếp! Xung điện từ mắt nó quá mạnh, nó tự động phá hủy mọi thiết bị điện tử y tế tiếp cận!" Bác sĩ Minh quăng chiếc máy hỏng xuống đất, nghiến răng. "Buộc phải mổ thủ công hoàn toàn bằng tay không. Lâm, giữ chặt hai vai nó! Hiền, giữ đầu nó lại!"


Lâm 'Sẹo' dùng cánh tay phải khỏe mạnh ghì chặt bả vai Kiệt xuống bàn inox, trong khi Hiền 'Bông' dùng hai tay giữ chặt thái dương của gã. Kiệt giãy giụa điên cuồng, cơ bắp gầy guộc căng lên như dây đàn.


Bác sĩ Minh đeo găng tay cao su, cầm chiếc kìm gắp y tế nano bằng hợp kim cũ kỹ nhưng cực kỳ sắc bén. Ông hít một hơi sâu, tay không hề run rẩy, đưa mũi kìm vào sâu trong hốc mắt trái đang rỉ máu của Kiệt.


"Giữ chặt!"


Bác sĩ Minh bấm kìm.


*XOẸT... XÈO...*


Tiếng thịt da bị nung nóng bởi dòng điện rò rỉ vang lên ghê rợn. Bác sĩ Minh dùng lực tay cực kỳ chuẩn xác, từ từ kéo ra một mảnh vi mạch silicon siêu nhỏ, cháy đen thui và đang co rúm lại khỏi võng mạc của Kiệt. Máu tươi trộn lẫn dịch sinh học màu xanh nhạt chảy tràn ra dọc thái dương gã, thấm đẫm chiếc gối vải thô.


"Nhịp tim nó vọt lên một trăm bốn mươi rồi!" Hiền 'Bông' hét lên khi nhìn vào chiếc máy đo nhịp tim rè rè bên cạnh. "Nguy cơ tràn dịch não do xung điện ngược rất cao!"


"Huyết áp đang tăng phi mã. Nếu không hạ nhiệt thùy thái dương ngay lập tức, não nó sẽ bị nướng chín!" Bác sĩ Minh quát. "Hiền! Áp dụng Quy trình điều trị sốc thần kinh khẩn cấp! Tiêm trực tiếp Neuro-Supp vào tủy sống!"


Hiền 'Bông' không hề do dự. Cô nhanh chóng rút từ hộp cứu thương di động ra một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch màu xanh dương đậm - Thuốc ức chế đào thải thần kinh 'Neuro-Supp' liều cao, thứ dược phẩm bọc lậu đắt đỏ và khan hiếm nhất phòng khám.


Lâm 'Sẹo' phối hợp nhịp nhàng, lật nghiêng người Kiệt sang một bên. Hiền 'Bông' dùng ngón tay xác định vị trí đốt sống cổ thứ ba của Kiệt, đâm mũi kim dài găm thẳng vào tủy sống.


*PỰT!*


Cô đẩy pittông, bơm toàn bộ liều thuốc Neuro-Supp trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương của Kiệt. Đồng thời, bác sĩ Minh vớ lấy một túi đá lạnh lớn, chườm chặt lên thùy thái dương trái của gã để cưỡng bức hạ nhiệt.


Cơ thể Kiệt co giật dữ dội một cú cuối cùng, miệng thét lên một tiếng câm lặng không thành lời, rồi hoàn toàn lịm đi, đổ sụp xuống bàn inox như một khúc gỗ chết.


***


Trong bóng tối sâu thẳm của tiềm thức, ý thức của Kiệt chìm vào một khoảng không vô tận.


Không còn tiếng mưa bão gầm rú của sông Nhà Bè, không còn mùi thuốc sát trùng rẻ tiền của căn hầm ẩm mốc. Chỉ có một bóng tối tuyệt đối, lạnh lẽo và tĩnh lặng.


Đột ngột, một dải ánh sáng xanh lục mờ nhạt xuất hiện dưới dạng các khối ký tự nhị phân chạy dọc trong không gian ảo 3D của đại não. Kiệt cảm thấy mình đang đứng giữa một lưới dữ liệu khổng lồ. Đây chính là Ngưỡng Thức Tỉnh Sơ Khởi - ranh giới mong manh giữa sự sống vật lý và sự đồng bộ hóa lượng tử đầu tiên.


Từ sâu thẳm lưới dữ liệu, một giọng nói thuật toán trầm khàn, mang theo những âm thanh rè rè của sóng vô tuyến nhưng đầy dằn vặt dội thẳng vào thính giác thần kinh của Kiệt:


*"Kiệt... con trai của ta..."*


Kiệt giật mình, ý thức ảo của gã run rẩy dữ dội trong bóng tối. Giọng nói này... dù đã mười lăm năm trôi qua, dù đã bị bóp méo qua hàng triệu dòng lệnh mã hóa, gã vẫn nhận ra ngay lập tức.


Đó là giọng nói của Trần Vĩnh. Người cha thiên tài đã bỏ rơi anh em gã ở bãi rác Nam Sài Gòn để rồi tự sát một cách bí ẩn.


*"Cha...?"* Kiệt thét lên trong tiềm thức, lồng ngực ảo thắt lại vì một nỗi u uất và căm hận bấy lâu nay bùng phát. *"Tại sao ông lại ở đây? Tại sao ông lại bỏ rơi chúng tôi? Ông có biết con Vy suýt chết đói không?"*


Giọng nói thuật toán không trả lời trực tiếp câu hỏi của gã, nó tiếp tục phát ra đều đặn, lạnh lùng nhưng ẩn chứa nỗi đau đớn tột cùng:


*"Mã Diện đã kích hoạt... Cấu trúc gen não bộ dị biệt của con là chìa khóa duy nhất tương thích với thuật toán này. Nhưng con đã phạm sai lầm lớn, Kiệt ạ... Con đã mở chiếc ổ cứng rác mà không có thiết bị bảo vệ..."*


*"Tôi chỉ muốn tìm tiền cứu con Vy! Tôi không cần thứ công nghệ bẩn thỉu của ông!"* Kiệt gào lên trong bóng tối.


*"Hãy nghe ta..."* Giọng nói của Trần Vĩnh bắt đầu bị nhiễu loạn bởi những tiếng rít tần số cao. *"Thiết bị cấy ghép bên mắt trái của con... không phải là tai nạn lỗi. Đó là nguyên mẫu cổng thần kinh tối mật do chính tay ta cấy ghép cho con từ nhỏ để bảo vệ con... Con đã vô tình kích hoạt thực thể AI Mã Diện. Net-dyne sẽ phát hiện ra tín hiệu rò rỉ... Chúng sẽ săn lùng con đến tận cùng trái đất... Chúng sẽ giết con, giết Vy, giết tất cả những ai che chở cho con... Con phải trốn đi..."*


*"Trốn? Tôi phải trốn đi đâu?"* Kiệt hoang mang tột độ.


*"Giải mã... hãy bẻ khóa phân vùng dữ liệu tiếp theo... chỉ có sự thật mới cứu được các con..."*


Giọng nói nhạt dần, lưới dữ liệu xanh lục xung quanh Kiệt bắt đầu vỡ vụn thành hàng triệu mảnh sáng li ti. Bóng tối lạnh lẽo ập trở lại, nuốt chửng ý thức của gã.


***


*HỰ!*


Kiệt bật dậy trên bàn mổ inox, lồng ngực phập phồng thở dốc như một kẻ vừa ngoi lên từ đáy nước sâu. Mồ hôi lạnh trộn lẫn máu khô bám đầy trên trán gã.


Ánh đèn mổ halogen chập chờn rọi thẳng vào mắt phải đang trợn trừng của Kiệt. Mắt trái của anh nhắm chặt, luồng sáng xanh lục ma quái lúc nãy giờ đã dịu đi hoàn toàn, co rút lại thành một vết sẹo dài phát sáng xanh nhạt rực rỡ dưới lớp da mỏng quanh hốc mắt.


"Kiệt! Mày tỉnh rồi!" Lâm 'Sẹo' mừng rỡ, dùng cánh tay phải đỡ lấy lưng Kiệt.


Kiệt ngơ ngác nhìn xung quanh. Cơn đau đầu dữ dội vẫn âm ỉ trong thùy thái dương, nhưng hệ thần kinh trung ương của gã đã dịu lại nhờ liều thuốc Neuro-Supp cực mạnh. Gã đưa bàn tay phải run rẩy lên chạm vào vết sẹo phát sáng bên mắt trái.


"Lâm... tao vừa nghe thấy... giọng của cha tao..." Kiệt khàn giọng nói, đôi mắt mờ đục chứa đầy sự hoang mang.


Lâm 'Sẹo' im lặng, liếc nhìn bác sĩ Minh đang đứng bên cạnh lau vết máu trên đôi găng tay cao su.


Bác sĩ Nguyễn Văn Minh chầm chậm tháo găng tay vứt vào thùng rác y tế. Ông bước tới trước mặt Kiệt, gương mặt già nua nghiêm nghị đến đáng sợ dưới ánh đèn mổ chập chờn. Ông châm một điếu thuốc lá mới, rít một hơi thật sâu rồi phả khói ra không gian chật hẹp của căn hầm.


"Nó không phải là ảo giác đâu, Kiệt ạ," Bác sĩ Minh trầm giọng nói, đôi mắt sau gọng kính tròn nhìn thẳng vào mắt trái đang nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt của Kiệt.


Kiệt nhíu mày: "Bác sĩ... ý ông là sao?"


Bác sĩ Minh chỉ ngón tay vào vết sẹo phát sáng bên mắt trái của Kiệt, giọng ông lạnh buốt như băng:


"Thiết bị cấy ghép lỗi bên mắt trái của cậu... tôi đã nghi ngờ từ lâu khi lần đầu tiên vá mạch cho cậu mười năm trước. Hôm nay, khi dòng điện sinh học của cậu bùng phát, tôi mới dám chắc chắn. Nó không phải là một thiết bị cấy ghép rẻ tiền bị lỗi của chợ đen Nhật Tảo như cậu vẫn nghĩ."


Bác sĩ Minh dừng lại một chút, gõ gõ tàn thuốc xuống đất, tiếng gõ vang lên cộc cộc giữa không gian tĩnh mịch của căn hầm chui:


"Nó thực chất là một nguyên mẫu cổng thần kinh (neural port) thế hệ đầu, cực kỳ tối mật của tập đoàn Net-dyne. Và người duy nhất có khả năng chế tạo và cấy ghép nó vào cơ thể một đứa trẻ mười tuổi một cách hoàn hảo không để lại di chứng đào thải sinh học... chính là cha cậu, Trần Vĩnh."


Kiệt chết lặng. Toàn thân gã đông cứng lại trên bàn inox. Những lời cảnh báo của giọng nói thuật toán trong giấc mơ lập tức khớp hoàn toàn với những gì bác sĩ Minh vừa nói.


"Cha tôi... đã cấy thứ này vào người tôi từ nhỏ?" Kiệt lầm bầm, hàm răng nghiến chặt vì dằn vặt. "Tại sao ông ấy lại làm thế?"


Bác sĩ Minh thở dài, gương mặt ông hằn lên sự lo ngại tột cùng:


"Để biến cậu thành một vật chứa dữ liệu sống mà không một máy quét thông thường nào của tập đoàn có thể phát hiện ra. Nhưng Kiệt ơi, cậu đã phạm sai lầm lớn khi kích hoạt chiếc ổ cứng rác đó ở cảng sông. Cậu đã vô tình đánh động hệ thống quét tự động của Net-dyne. Cổng thần kinh của cậu đã mở, và nó đang liên tục rò rỉ tín hiệu vô tuyến nhẹ ra ngoài."


Bác sĩ Minh bước lại gần, đặt bàn tay già nua lên vai Kiệt, giọng ông nghiêm nghị đến run rẩy:


"Tôi cảnh báo cậu, Kiệt ạ. Cậu đã vô tình kích hoạt một thứ thuật toán lượng tử cực kỳ tối mật của tập đoàn. Thứ đó... có thể lấy mạng cả cậu, em gái Vy của cậu, và bất kỳ ai dám che chở cho cậu ở bãi rác này trong vòng vài ngày tới. Biệt đội Quét mạng của Net-dyne sẽ không dừng lại cho đến khi chúng trích xuất được đại não của cậu để thu hồi dữ liệu."


Không gian căn hầm chui đột ngột trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Tiếng máy thở rè rè đều đặn vang lên như tiếng đồng hồ đếm ngược đo đếm mạng sống của hai anh em Kiệt giữa cơn bão lớn đang gầm rú ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!