Nhạc nềnSakuya2

Tia Sáng Xanh Lục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động từ chiếc container quân sự NI-9 rít lên xé toạc màn đêm bão bùng của cảng sông Nam Sài Gòn. Luồng ánh sáng đỏ lòe nhấp nháy điên cuồng, hắt lên những bức vách bọc chì rỉ sét, biến không gian chật hẹp bên trong thành một lò sát sinh rực lửa. Khí độc hóa chất tích tụ lâu ngày từ các thiết bị phân hủy bị xáo trộn, xộc thẳng vào mũi Kiệt qua lớp màng lọc rách nát của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự hỏng. Phổi anh bỏng rát, lồng ngực co thắt dữ dội.


Nhưng Kiệt không buông tay. Ngón tay trỏ tay trái bị rạch sâu của anh đang bám chặt vào vỏ kim loại lạnh ngắt của chiếc ổ cứng di động mang ký hiệu di sản của Trần Vĩnh. Máu tươi rỉ ra xối xả, hòa cùng lớp bụi phóng xạ nhẹ phát sáng xanh lục trên bề mặt thiết bị, tạo thành một chất dẫn điện sinh học kỳ dị.


"Kiệt! Chạy mau! Thằng Mạnh dẫn bảo an tới cửa rồi!" Lâm 'Sẹo' hét lên, tiếng gầm của gã bị át đi bởi tiếng bốt da nện rầm rập trên sàn sắt bên ngoài.


Ngay cửa container, bóng dáng to khỏe của Lê Mạnh đột ngột xuất hiện. Gã đội trưởng bảo an cảng béo múp bọc trong bộ giáp composite màu xanh lục đậm, gương mặt gian xảo biến dạng vì giận dữ dưới ánh đèn pha tuần tra quét qua quét lại. Tay gã lăm lăm khẩu súng ngắn chích điện cao áp tiêu chuẩn quân sự, luồng tia la-zer định vị màu đỏ rực rọi thẳng vào ngực Lâm 'Sẹo'.


"Đứng im! Hai thằng rác rưởi kia! Tao biết ngay tụi mày mò vô đây trộm đồ mà! Bỏ cái hộp đó xuống không tao bắn nát sọ!" Lê Mạnh quát lớn, ngón tay gã siết nhẹ cò súng.


Lâm 'Sẹo' không hề nao núng. Gã thợ cơ khí lỳ lợm bước lên một bước, vác chiếc mỏ lết lực hợp kim titan tự chế lên vai, che chắn hoàn toàn cho Kiệt phía sau. Vết sẹo dài trên má gã giật mạnh: "Mạnh 'Béo', chiều nay thằng Kiệt đã chung tiền bảo kê cho mày rồi. Luật giang hồ cảng sông đâu có cái kiểu ăn hai đầu thế này?"


"Luật giang hồ cái con khỉ! Đây là vùng cấm quân sự!" Lê Mạnh rít lên. Không chần chừ một giây, gã bóp cò.


Một luồng đạn điện cao áp xé rách không khí, phóng ra những tia chớp xanh lam chói mắt. Lâm 'Sẹo' phản xạ cực nhanh, gã nghiêng người né tránh nhưng luồng điện quá nhanh đã sượt qua bả vai trái. Dòng điện 220V truyền qua lớp áo bảo hộ ẩm ướt, khiến Lâm rên rỉ một tiếng đớn đau, toàn bộ cánh tay trái của gã tê dại, chiếc mỏ lết titan rơi keng xuống sàn sắt.


Chứng kiến chiến hữu bị thương, lồng ngực Kiệt bùng lên một ngọn lửa căm hờn tột độ. Vết sẹo cấy ghép bên mắt trái của anh nhói giật liên hồi, phát ra luồng sáng xanh lục rực rỡ theo nhịp tim đang đập điên cuồng ở ngưỡng 150 lần một phút. Sự phẫn nộ và nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết của Vy nếu anh không thoát khỏi đây đã kích hoạt một cơ chế sinh học tiềm ẩn sâu trong mã gen dị biệt của dòng họ Trần.


Kiệt nghiến răng, dồn toàn bộ sức tàn vào hai tay, giật mạnh chiếc ổ cứng ra khỏi giá đỡ sắt rỉ sét nhọn hoắt.


*XOẢNG!*


Ngay khoảnh khắc chiếc ổ cứng bị giật đứt lìa khỏi các cổng kết nối cổ của container, một biến cố dị biến kinh hoàng xảy ra. Dòng máu tươi bám trên ngón tay Kiệt hoạt động như một cầu nối năng lượng sinh học hoàn hảo. Chiếc ổ cứng di động đột ngột rít lên một âm thanh tần số cao chói tai, giải phóng một luồng xung điện sinh học màu xanh lục cực mạnh từ lõi thuật toán tự vệ của AI 'Mã Diện'.


Luồng điện xanh phóng ra như những con rắn lửa, chạy dọc theo cánh tay trái của Kiệt, truyền thẳng xuống nền cát ướt sũng nước mưa dưới đáy container.


Dưới lớp cát đen kịt kia, một quả mìn từ tính cũ từ thời chiến tranh công nghệ đang nằm im lìm bỗng nhiên bị kích xung điện thế cực cao.


*OÀNG!!!*


Vụ nổ không phát ra ngọn lửa đỏ rực của thuốc súng thông thường, mà là một quầng sáng xanh lam khổng lồ bùng phát, đi kèm với một làn sóng xung điện từ (EMP) quét qua trong bán kính năm mươi mét như một lưỡi hái vô hình.


Toàn bộ hệ thống điện lực của cảng sông Nam Sài Gòn lập tức tê liệt. Đèn pha tuần tra trên các bốt gác vụt tắt, đưa toàn bộ khu phế thải quân sự vào bóng tối đen kịt. Khẩu súng chích điện trên tay Lê Mạnh chập mạch, bắn ra những tia lửa xám xịt rồi tắt ngúm. Kính quét hồng ngoại trên mũ bảo hiểm của lính tuần tra phát ra tiếng xèo xèo, bốc lên những làn khói đen khét lẹt. Con chó săn tự động đang chạy tới cũng đổ sụp xuống cát, các khớp chân robot co giật liên hồi rồi im lịm.


Nhưng cái giá phải trả cho vụ nổ EMP tự phát đó là vô cùng tàn nhẫn.


Dòng điện phản hồi cực mạnh từ chiếc ổ cứng chạy ngược lên cánh tay Kiệt, dội thẳng vào cổng cấy ghép thần kinh lỗi bên mắt trái của anh. Cơn đau ập đến không giống bất kỳ thứ gì Kiệt từng trải qua trong đời. Nó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là cảm giác như có ai đó đang đổ chì nóng chảy trực tiếp vào hốc mắt, thiêu rụi từng sợi dây thần kinh thị giác và nung chảy các vi mạch silicon bám sâu trong thùy thái dương.


Kiệt thét lên một tiếng đau đớn xé lòng. Anh ngã quỵ xuống sàn container, hai tay ôm chặt lấy mắt trái đang rỉ máu tươi xen lẫn những tia lửa điện li ti. Vision của anh hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại một màn sương tĩnh điện màu xanh lục nhấp nháy điên cuồng kèm theo những tiếng rè rè chói tai dội thẳng vào đại não. Đầu anh đau như muốn nổ tung, cơ thể co giật mạnh, bọt mép bắt đầu sùi ra bên khóe miệng.


"Kiệt! Kiệt ơi! Tỉnh lại đi mày!" Lâm 'Sẹo' hoảng hốt. Dù cánh tay trái còn tê liệt, gã vẫn dùng tay phải còn lại ôm chặt lấy vai Kiệt, nhấc bổng anh lên khỏi vũng nước bẩn.


Bên ngoài container, Lê Mạnh đang điên cuồng chửi rủa trong bóng tối bão bùng. Gã vứt khẩu súng điện đã hỏng xuống cát, rút từ thắt lưng ra một khẩu súng ngắn cơ khí dự phòng không bị ảnh hưởng bởi EMP.


"Bắn! Bắn chết mẹ tụi nó cho tao! Không được để tụi nó cầm cái hộp đó chạy thoát!" Lê Mạnh gầm lên.


Tiếng súng cơ khí nổ vang dọc bờ sông. Những viên đạn chì xé màn mưa, găm sạt sạt vào vách container NI-9, bắn ra những tia lửa xám.


Lâm 'Sẹo' nghiến răng chịu đựng, gã cõng Kiệt trên vai, tay phải giữ chặt chiếc vali hợp kim chì chứa ổ cứng di sản. Gã lao băng qua hàng rào kẽm gai đã bị cắt đứt, chạy bán mạng về phía bãi cát bờ sông Nhà Bè theo chỉ dẫn của bản đồ Năm Trà. Bóng tối dày đặc do vụ nổ EMP đã trở thành lớp áo giáp bảo vệ duy nhất của họ trước làn đạn blind bắn đuổi theo của Lê Mạnh.


Tại mép nước sông Nhà Bè đang chảy xiết dưới cơn mưa giông, một chiếc xuồng máy đuôi tôm không bật đèn đang nổ máy xành xạch đợi sẵn trong rặng dừa nước rậm rạp. Chú Ba 'Lưới' đội chiếc nón lá sờn rách, đứng ở bánh lái, mắt sáng rực nhìn về phía bãi cát đang hỗn loạn.


"Lên mau! Lên mau hai đứa!" Chú Ba 'Lưới' gọi lớn khi thấy bóng Lâm 'Sẹo' đang loạng choạng cõng Kiệt lao xuống bến đò.


Lâm 'Sẹo' dùng chút sức tàn cuối cùng, ném Kiệt lên khoang xuồng máy rồi nhảy xuống theo. Đúng lúc đó, một loạt đạn súng ngắn của Lê Mạnh bắn sượt qua mạn xuồng gỗ, nước bắn tung tóe.


Chú Ba 'Lưới' lập tức gạt cần ga. Chiếc xuồng máy đuôi tôm gắn động cơ độ tăng áp chạy bằng dầu thải rú lên một tiếng gầm rú mạnh mẽ, lao vút ra giữa dòng nước xiết của sông Nhà Bè. Chú Ba không hề bật đèn xuồng, lão luyện lợi dụng dòng nước chảy xiết và sương mù dày đặc của đêm bão để cắt đuôi hoàn toàn các tàu tuần tra đường sông đang hoảng loạn vì mất điện lực.


Trên khoang xuồng ẩm ướt bốc mùi dầu máy, Kiệt nằm co quắp dưới chân Lâm 'Sẹo'. Cơ thể anh liên tục co giật, hơi thở đứt quãng, đờ đẫn.


Lâm 'Sẹo' quỳ sụp xuống, ôm lấy đầu Kiệt, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt đầy sẹo: "Kiệt! Mày phải tỉnh lại! Con Vy đang đợi mày ở nhà! Mày không được chết!"


Nhưng Kiệt không nghe thấy gì nữa. Thiết bị cấy ghép lỗi bên mắt trái của anh đã bị tàn phá hoàn toàn bởi dòng điện phản hồi từ vụ nổ EMP. Từ hốc mắt trái đang nhắm nghiền của anh, một luồng sáng xanh lục kỳ lạ, rực rỡ và sắc lạnh bắt đầu rò rỉ ra ngoài, xuyên qua các kẽ ngón tay đang run rẩy của anh, phát sáng không thể dập tắt giữa bóng đêm lạnh lẽo của dòng sông Nhà Bè.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!