Tàn Cuộc Và Quyết Định
Cơn mưa đêm rạng sáng sũng nước và lạnh buốt trút xuống rìa bãi rác công nghệ Nam Sài Gòn, cuốn theo những vệt tàn tro đen ngòm chảy loang lổ vào rạch nước đen. Mùi nhựa cháy, mùi chì và lưu huỳnh khét lẹt từ đám cháy cưỡng chế khủng khiếp vừa qua vẫn lơ lửng trong không khí ẩm ướt, bóp nghẹt lồng ngực gầy guộc của Trần Thế Kiệt.
Tùng 'Quắn' vừa nẹt pô chiếc Cub độ lao đi, để lại một làn khói dầu khét lẹt ngụy trang nhằm đánh lạc hướng toán tuần tra bảo an của Trần Hùng ở phía xa. Kiệt quỵ một chân xuống bãi đất nhão nhoét đầy mảnh vụn silicon rỉ sét. Một tay gã ôm chặt chiếc hòm gỗ sồi cũ kỹ bám đầy tro nóng – di vật cuối cùng của Kiên 'Râu' – tay kia gã cố đỡ lấy Lâm 'Sẹo' đang nửa tỉnh nửa mê.
Cơn đau từ chiếc xương sườn bên phải bị gãy lìa nhói lên từng nhịp buốt tận xương tủy mỗi khi Kiệt hít thở sâu. Dưới chân gã, vết thương nhiễm trùng do nước cống axit ăn mòn ở chân trái bỏng rát lên như có hàng vạn mũi kim châm. Nhưng điều đáng sợ nhất là vết sẹo bên mắt trái của gã. Sau cú phóng xung điện từ khẩn cấp để vô hiệu hóa chiếc xe ủi đất của tập đoàn Net-dyne, cổng cấy ghép thần kinh lỗi dưới da gã đang nhấp nháy luồng sáng xanh ngọc bích dữ dội, nóng rực lên như một mảnh than hồng găm thẳng vào đại não.
"Kiệt... lẹ lên... Tụi tay sai của Bảy 'Thép' đang rà quét dọc bờ kênh đó!" Vy 'Hacker' thì thầm gắt gao. Mái tóc ngắn nhuộm xanh neon của cô ướt sũng, dính bết vào trán. Cô ôm khít chiếc ba lô sờn rách bọc chì chứa chiếc ổ cứng 'Mã Diện' trước ngực, một tay choàng qua hông Kiệt để giúp gã đỡ Lâm 'Sẹo' di chuyển.
Họ loạng choạng bước vào bóng tối dưới tán cây bàng già sần sùi ở rìa bãi rác. Nơi đó, ánh đèn dầu tù mù từ quán hủ tiếu gõ của bà Sáu hắt ra một quầng sáng vàng vọt, cô độc giữa màn mưa dông.
Bà Sáu 'Hủ Tiếu' đang lúi húi dọn dẹp mấy chiếc ghế nhựa sứt mẻ. Nghe tiếng bước chân nhão nhầy của bùn đất, bà giật mình ngẩng đầu lên. Nhìn thấy ba bóng người rách nát, mặt mày bám đầy tàn tro và máu loãng, bà Sáu không hề la hét. Đó là bản năng sinh tồn dạn dày của một người đàn bà nghèo khổ đã sống nửa đời người ở bãi rác này. Bà Sáu lập tức đẩy chiếc màn tre rách sang một bên, vẫy tay gấp gáp:
"Vô đây! Mau lên mấy đứa!"
Kiệt và Vy dìu Lâm 'Sẹo' ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ dài khuất sau tấm bình phong bằng ván ép ẩm mốc. Lâm 'Sẹo' rên rỉ một tiếng nhỏ qua kẽ răng nghiến chặt. Cánh tay trái của gã thợ xe bị đập gãy nát hoàn toàn, thõng xuống rã rời như một nhánh cây khô, được quấn tạm bằng vệt vải bố đẫm máu. Gương mặt gằn sẹo của gã nhợt nhạt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Bà Sáu 'Hủ Tiếu' nhanh nhẹn bưng ra ba tô nước lèo nóng hổi, bốc khói nghi ngút, rải vài cọng hành xanh. Bà không hỏi một câu nào về vết thương của Lâm, cũng không tò mò về luồng sáng xanh ngọc bích đang nhấp nháy dưới lớp kính phân cực đen bên mắt trái của Kiệt. Đó là Luật rừng Nam Sài Gòn: không hỏi nguồn gốc, không tọc mạch tai họa của người khác, chỉ cứu người trước rồi tính sau.
"Húp miếng nước lèo cho ấm người đi mấy đứa. Thằng Lâm... tay nó bị nặng quá, phải đưa đi bác sĩ Minh gấp," bà Sáu thì thầm, giọng run run khi nhìn vệt máu tươi đang rỉ ra từ cánh tay gãy của Lâm xuống nền đất.
Kiệt bưng tô hủ tiếu bằng bàn tay trái rách sâu rỉ máu – hậu quả của vụ nổ súng EMP tự chế. Hơi ấm từ tô nước lèo bốc lên làm dịu đi phần nào cơn run rẩy của cơ thể gã, nhưng dạ dày gã thắt lại vì dằn vặt. Gã nhìn ra phía bãi rác Nam Sài Gòn. Nơi từng là mê lộ của những container rỉ sét, ngôi nhà của hàng ngàn dân nghèo Nghiệp đoàn phế liệu, giờ chỉ còn là một đống tàn tro đổ nát đen ngòm dưới mưa. Kiên 'Râu' đã chết dưới xích xe ủi đất của Trần Hùng để bảo vệ chiếc hòm gỗ này. Sinh kế của hàng vạn con người đã bị Net-dyne san phẳng chỉ trong một đêm.
*“Vật chủ chú ý,”* giọng nói thuật toán trầm khàn của AI 'Mã Diện' đột ngột dội thẳng vào não Kiệt qua dải tần Cộng Hưởng Âm Thanh. *“Nhiệt độ thùy trán trái: 40.2 độ C. Tốc độ đồng bộ hóa thần kinh hiện tại: mười lăm phần trăm. Cảnh báo rò rỉ điện sinh học cấp độ hai. Nếu không tìm được chip ổn định thần kinh trong vòng bảy mươi hai giờ, cấu trúc neuron của vật chủ sẽ bị phá hủy hoàn toàn do quá nhiệt.”*
Kiệt nghiến răng, cố ghìm cơn đau đầu như búa bổ xuống. Gã quay sang Vy 'Hacker', giọng khàn đặc:
"Vy... chiếc hòm gỗ của ông già Kiên 'Râu'... chứa sơ đồ thiết kế cổng thần kinh thế hệ đầu của cha tao. Nhưng tao không thể ở lại Quận 7 nữa. Đồn cảnh sát của Trung tá Nguyễn Vũ đã nhận hối lộ của Net-dyne, tụi nó sẽ khép tao và thằng Lâm vào tội phá hoại tài sản để bắt giam bịt đầu mối."
Vy 'Hacker' nhìn Kiệt, ánh mắt cô dao động giữa sự hoài nghi thực dụng của một tin tặc chợ đen và nỗi thương cảm dâng trào: "Bình Dương... Di vật của Kiên 'Râu' chỉ đường sang khu công nghiệp Bình Dương. Ở đó có phân khu nghiên cứu sinh học của Net-dyne, nơi cất giữ nguyên mẫu chip đồng bộ hóa thế hệ cũ mà anh cần để ổn định não bộ. Nhưng vượt biên qua đó lúc này là tự sát. Trạm kiểm soát bảo an số 3 được trang bị máy quét sinh trắc học tối tân của tập đoàn đang chặn đứng lối đi duy nhất."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhão nhầy lội bùn kèm tiếng quát tháo tàn bạo vang lên từ đầu hẻm hông dẫn ra bến sông.
*BỊCH! BỊCH! BỊCH!*
"Mẹ kiếp, lục soát kỹ cho tao! Thằng Kiệt 'Rác' gãy xương sườn, thằng Lâm gãy tay, tụi nó không chạy xa được đâu! Tìm mấy cái quán ăn vỉa hè, tụi nó chắc chắn đang trốn quanh đây!"
Đó là giọng của tay sai dưới quyền Bảy 'Thép'. Bọn đòi nợ thuê bắt đầu rải quân rà quét gắt gao các quán ăn vỉa hè để siết nợ máu và cướp chiếc ổ cứng theo hợp đồng bẩn của Net-dyne.
Kiệt lập tức đặt tô hủ tiếu xuống, gã định dắt Lâm 'Sẹo' đứng dậy để tẩu thoát bằng chiếc xe máy Cub độ của Tùng 'Quắn' dựng gần đó. Nhưng AI 'Mã Diện' lập tức đưa ra cảnh báo đỏ trong võng mạc: *“Cảnh báo! Tiếng nổ động cơ 125cc trong đêm tĩnh mịch sẽ tạo ra nguồn phát âm thanh vượt ngưỡng bảy mươi decibel, lập tức làm lộ vị trí của nhóm trong bán kính hai trăm mét. Khuyến cáo rút lui không tiếng động.”*
Kiệt khựng lại, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương. Gã áp dụng Luật rừng Nam Sài Gòn để giữ im lặng tuyệt đối, ra hiệu cho Vy và Lâm ngồi im trong bóng tối sau tấm bình phong.
Bà Sáu 'Hủ Tiếu' khẽ gật đầu với Kiệt. Bà vuốt lại chiếc tạp dề bám đầy bụi than, bước ra phía trước hiên quán ngay khi hai tên tay sai bặm trợn của Bảy 'Thép' xộc tới. Tên đi đầu tay cầm gậy sắt bọc xích rỉ sét, gạt phăng chiếc ghế nhựa ngoài cùng gầm gừ:
"Bà già! Có thấy thằng Kiệt 'Rác' với thằng Lâm 'Sẹo' đi qua đây không? Tụi nó mang theo một cái vali chì đen."
Bà Sáu tỏ ra run rẩy sợ hãi, chỉ tay về phía con hẻm hông dẫn thẳng ra cảng cá: "Có... có hai thằng người đầy máu, một thằng gãy tay... tụi nó vừa mới chạy xộc qua hẻm đó ra bến sông để xuống đò trốn rồi! Mấy chú đuổi lẹ đi không tụi nó đi mất!"
Tên tay sai trợn mắt nhìn bà Sáu, rồi liếc nhanh vào bên trong quán. Dưới ánh đèn dầu lờ mờ, tấm bình phong ván ép đứng im lìm. Lâm 'Sẹo' ngồi trong bóng tối, dù bả vai đau đớn tột cùng nhưng vẫn grít chặt răng không phát ra một tiếng động, bàn tay phải của gã siết chặt lấy chiếc mỏ lết titan rỉ sét chuẩn bị chiến đấu vật lý tử thủ nếu bị phát hiện.
"Đi hướng bến sông! Mau lên!" Tên tay sai hét lớn, cả toán liền quay đầu lao đi dưới màn mưa xối xả.
Nghe tiếng bước chân bọn chúng xa dần, Kiệt mới thở phào nhẹ nhõm. Gã lặng lẽ rút từ trong túi áo bảo hộ sờn rách ra xấp tiền VNĐ mặt ít ỏi còn lại – số tiền gã tích góp được từ việc bán linh kiện cũ để mua thuốc cho Vy – đặt lên chiếc bàn gỗ ghép.
"Bà Sáu... tiền hủ tiếu... và cảm ơn bà," Kiệt khàn giọng nói.
Bà Sáu gạt tay Kiệt ra, đôi mắt già nua đẫm nước nhìn gã: "Giữ lấy tiền mà mua thuốc cho con Vy và thằng Lâm, thằng Kiệt! Đi lẹ đi, tụi nó mà quay lại nghi ngờ là không kịp đâu!"
Kiệt siết chặt chiếc hòm gỗ của Kiên 'Râu', gật đầu đầy biết ơn. Gã cùng Vy Hacker dìu Lâm 'Sẹo' rút lui an toàn qua lối sau rạch nước đen hôi thối, hòa mình vào bóng đêm lạnh buốt của dòng kênh tẻ.
Đứng bên mép nước đen ngòm, Kiệt nhìn về phía chân trời xa xăm. Nơi đó, vượt qua ranh giới của bãi rác rỉ sét, là những dải ánh sáng rực rỡ, vô trùng và lạnh lẽo của khu công nghiệp Bình Dương. Trạm kiểm soát bảo an số 3 đang sừng sững chặn lối đi duy nhất như một con quái vật công nghệ khổng lồ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!