Tàn Tro Bãi Rác
Cơn bão nhiệt đới xé toạc bầu trời đêm Nam Sài Gòn, trút những luồng mưa axit buốt lạnh xuống lòng kênh tẻ. Trần Thế Kiệt loạng choạng bước đi trong màn nước đen ngòm, hai vai trĩu nặng dưới sức nặng của Lâm ‘Sẹo’. Mỗi bước đi của gã thợ rác là một cực hình thể xác tột cùng. Chiếc xương sườn bên phải bị gã khổng lồ Hùng ‘Đồ Tể’ đấm gãy lìa nhói lên từng cơn đau buốt, như một lưỡi dao găm rỉ sét cắm sâu vào lồng ngực gã mỗi khi hít thở. Chân trái gã, nơi vết rách cũ bị nước cống ngầm ăn mòn, giờ đây đã sưng tấy đỏ rực, bỏng rát và bốc lên mùi nhiễm trùng ẩm ướt.
Trên lưng Kiệt, Lâm ‘Sẹo’ đã hoàn toàn hôn mê. Cánh tay trái gãy nát của gã thợ xe thõng xuống rã rời, dòng máu nóng từ bả vai rỉ ra, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy dọc xuống ngực áo bảo hộ của Kiệt. Trong túi áo khoác rách nát của Kiệt, cuốn sổ nợ bọc da cá sấu – bằng chứng hối lộ Trung tá Nguyễn Vũ của tập đoàn Net-dyne – cộm lên cứng nhắc, lạnh lẽo như một khối sắt nung.
“Ráng lên, Lâm... Chúng ta sắp về tới nhà rồi,” Kiệt khàn giọng lẩm bẩm, hơi thở phả ra làn khói trắng mờ giữa màn mưa dông. Mắt trái gã bên dưới lớp kính áp tròng phân cực đen nhói giật liên tục, luồng sáng xanh lục ngọc bích từ cổng cấy ghép thần kinh rò rỉ mạnh mẽ, quét những vệt nhiễu từ trực quan vào võng mạc gã. AI ‘Mã Diện’ vẫn im lặng, nhưng dòng điện sinh học chạy dọc thùy thái dương trái của gã nóng rực, báo hiệu hệ thần kinh đang bị ép xung đến giới hạn chịu đựng tối đa.
Nhưng khi Kiệt vừa bước qua con dốc dẫn vào rìa bãi rác công nghệ Nam Sài Gòn, gã đột ngột khựng lại.
Trước mắt gã, bầu trời phía trên bãi rác không phải là màu đen của đêm bão, mà là một màu cam rực lửa, hung tàn và đầy chết chóc. Tiếng sấm sét của thiên nhiên bị lấn át hoàn toàn bởi những tiếng gầm rú cơ khí dữ dội, tiếng thép rít xé tai và tiếng la hét thảm thiết của hàng ngàn con người nghèo khổ.
Bãi rác Nam Sài Gòn đang bốc cháy.
Đó không phải là một vụ hỏa hoạn ngẫu nhiên. Dưới ánh lửa bập bùng, Kiệt nhìn thấy ba chiếc xe ủi đất công nghiệp bọc thép nặng 50 tấn, mang logo viền bạc của tập đoàn Net-dyne, đang gầm rú tiến vào. Dẫn đầu đoàn xe cưỡng chế là Toán trưởng Trần Hùng. Gã trung niên đậm người, đội mũ bảo hiểm công trình bọc thép, đứng trên cabin chiếc xe ủi gầm rú, tay cầm loa phóng thanh hét lớn:
“Giải tỏa toàn bộ khu vực bãi rác! Tất cả dân cư di tản lập tức! Ban giải tỏa mặt bằng Quận 7 đã ký quyết định cưỡng chế! Kẻ nào cản trở xe ủi sẽ bị khép tội phá hoại tài sản tập đoàn!”
Những chiếc răng thép khổng lồ của xe ủi đất lạnh lùng gạt phăng những dãy lều tôn xập xệ, nghiền nát những container cũ nát – sinh kế và nhà cửa của hàng ngàn dân nghèo Nghiệp đoàn phế liệu. Tiếng tôn rách nát, tiếng gỗ sồi gãy vụn và tiếng khóc rên rỉ của những đứa trẻ mồ côi hòa quyện vào tiếng mưa giông tạo nên một khúc ca bi thảm dưới đáy xã hội.
“Đồ khốn kiếp!” Kiệt nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Gã nhận ra đây chính là đòn trả thù tàn bạo của Net-dyne và Bảy ‘Thép’ sau khi gã đột nhập sào huyệt cảng sông. Chúng muốn xóa sổ hoàn toàn bãi rác để tiêu hủy mọi dấu vết, đồng thời ép gã vào đường cùng.
Từ phía xa, bóng dáng tên tay sai Khải ‘Chọc’ xuất hiện giữa màn khói đen kịt. Gã đầu trọc lóc, mắt trợn ngược điên cuồng, tay cầm can xăng và những chai bom xăng Molotov liên tục châm lửa, ném thẳng vào xưởng phế liệu container rỉ sét của Kiệt.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Những quầng lửa xăng bùng lên ngùn ngụt, thiêu rụi căn lều tôn rách nát – nơi trú ẩn duy nhất của hai anh em Kiệt, nơi chứa đựng những thiết bị giải mã tự chế và kỷ vật của người mẹ quá cố. Khói độc từ nhựa và chì cháy khét lẹt bốc lên nghi ngút, nuốt chửng toàn bộ vùng rìa Nam bãi rác.
“Không... Vy... hộp nhạc của mẹ...” Kiệt gào lên trong bất lực, gã cố gắng bước tới nhưng xương sườn gãy nhói buốt khiến gã ngã quỵ xuống bùn đất sũng nước. Lâm ‘Sẹo’ tuột khỏi vai gã, rên rỉ đau đớn trên vũng bùn đen.
Đúng lúc đó, từ trong căn lều tôn đang bốc cháy dữ dội, một bóng người gầy gò, râu tóc bù xù lao ra. Đó là Kiên ‘Râu’ – người thầy vong niên, cựu kỹ sư đào tẩu của Net-dyne. Ông lão gào thét điên khùng, nhưng hai tay lại ôm chặt lấy một chiếc hòm gỗ sồi cũ kỹ bám đầy bụi chì.
“Kiệt! Sơ đồ... sơ đồ cổng thần kinh thế hệ đầu của cha mày nằm ở đây! Không được để chúng nghiền nát!” Kiên ‘Râu’ thét lên qua làn khói độc.
Chiếc xe ủi đất 50 tấn của Trần Hùng gầm rú, hướng thẳng bánh xích thép khổng lồ về phía Kiên ‘Râu’. Những tên lính bảo an Net-dyne bọc giáp composite đen bóng lao tới, dùng dùi cui điện và báng súng chích điện quật mạnh liên tiếp vào lưng, vào đầu ông lão kỹ sư già.
*BỊCH! BỊCH!*
“Thằng điên này! Buông cái hòm rác đó ra!” Tên lính Alpha gầm lên, nện dùi cui điện cao áp thẳng vào gáy Kiên ‘Râu’.
Kiên ‘Râu’ ngã quỵ xuống ngay trước bánh xích thép đang quay đều gầm rú của xe ủi. Máu từ đầu ông rỉ ra, nhuộm đỏ cả râu tóc xơ xác. Nhưng hai bàn tay run rẩy, biến dạng do tác dụng phụ của cấy ghép lỗi của ông vẫn ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ, dùng thân mình chắn trước xích xe ủi đất để bảo vệ di vật tối mật.
“Kiên ‘Râu’! Tránh ra!” Kiệt điên cuồng gào thét, gã cố gắng bò trườn trên vũng bùn, chân trái nhiễm trùng bỏng rát kéo lê một vệt máu loãng.
Trần Hùng đứng trên cabin xe ủi, ánh mắt lạnh lùng không một chút gợn sóng: “Ủi qua cho tao! Lũ rác rưởi cản trở giải tỏa đều là tội phạm!”
Bánh xích thép khổng lồ nặng nề tiến sát, chỉ còn cách đầu Kiên ‘Râu’ chưa đầy nửa mét.
Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng, đại não của Kiệt bùng nổ một luồng điện sinh học cực mạnh. Nhịp tim gã vọt lên ngưỡng đỏ nguy kịch. AI ‘Mã Diện’ gầm rú dội thẳng vào thùy thái dương trái: *“Cảnh báo! Kích hoạt cưỡng bức nguồn điện dự phòng từ pin hạt nhân thải loại! Overclock hệ thống thần kinh trung ương lên một trăm mười phần trăm!”*
Mắt trái của Kiệt phát ra luồng sáng xanh ngọc bích rực rỡ xé toạc màn đêm dông bão. Gã thò tay vào túi da phế liệu bên hông, rút ra chiếc súng bắn xung điện từ tự chế (EMP Gun) đã bị cháy hỏng cuộn cảm đồng đêm qua. Không còn cuộn cảm để định hướng luồng xung điện, Kiệt quyết định dùng chính đại não và cổng cấy ghép thần kinh của mình làm vật dẫn.
Gã cắm trực tiếp kim bạc kết nối từ Deck đeo tay vào lõi tụ điện của khẩu súng hỏng, hướng thẳng nòng súng về phía động cơ của chiếc xe ủi đất đang tiến sát Kiên ‘Râu’.
“Chết đi lũ khốn!” Kiệt hét lên, tiếng hét khản đặc trộn lẫn máu tươi.
*ĐOÀNG! O O O...*
Một luồng xung điện từ cực mạnh, rực sáng sắc xanh lục ngọc bích, phóng ra từ mắt trái của Kiệt, chạy dọc cánh tay trái rỉ máu rồi bùng nổ từ họng súng EMP hỏng. Luồng sóng điện từ mạnh mẽ quét qua bán kính năm mét, làm chập cháy toàn bộ hệ thống camera giám sát tầm thấp và hệ thống điện của chiếc xe ủi đất 50 tấn.
Động cơ chiếc xe ủi khổng lồ rít lên một tiếng rè rè chói tai, khói xám bốc lên nghi ngút từ cabin, bánh xích thép dừng lại đột ngột ngay sát sạt mái tóc xơ xác của Kiên ‘Râu’. Toàn bộ hệ thống đèn pha bảo an xung quanh vụt tắt, đẩy khu vực rìa bãi rác vào bóng tối hỗn loạn.
Nhưng phát bắn quá tải đã rút cạn toàn bộ năng lượng sinh học cuối cùng của Kiệt. Khẩu súng EMP tự chế nổ tung trên tay gã, mảnh vỡ kim loại găm vào lòng bàn tay trái rỉ máu xối xả. Kiệt hộc ra một ngụm máu lớn, ngã quỵ xuống bên cạnh Kiên ‘Râu’.
Đúng lúc đó, tiếng nẹt pô gầm rú xé toạc màn khói độc. Tùng ‘Quắn’ lái chiếc xe máy Honda Cub độ động cơ 125cc lao tới, đuôi xe phun ra những luồng khói dầu mù mịt che mắt lính Alpha-1 đang hoảng loạn nổ súng chích điện vô hướng.
“Đại ca! Lên xe mau! Toàn bộ bãi rác sập rồi!” Tùng ‘Quắn’ hét lớn, gã cùng Tèo ‘Mạng’ nhanh nhẹn đỡ Lâm ‘Sẹo’ thăng lên xe lôi tự chế phía sau.
Kiệt loạng choạng bò tới, ôm lấy thân thể lạnh dần của Kiên ‘Râu’. Ông lão kỹ sư già thều thào qua kẽ răng đầy máu, bàn tay run rẩy đẩy chiếc hòm gỗ sồi vào ngực Kiệt:
“Cầm lấy... Tìm... tìm chip đồng bộ... ở Bình Dương... Trả thù cho cha mày... Kiệt...”
Nói rồi, đôi mắt điên dại nhưng sáng rực trí tuệ của Kiên ‘Râu’ từ từ nhắm lại, bàn tay ông buông thõng xuống vũng bùn đen bãi rác. Ông đã hy sinh mạng sống để bảo vệ di sản cuối cùng cho con trai của Trần Vĩnh.
“Không! Ông già! Tỉnh lại đi!” Kiệt ôm chặt lấy thi thể lạnh dần của người thầy vong niên giữa tàn tro bốc cháy ngùn ngụt. Nước mắt gã hòa cùng nước mưa axit mặn chát, rơi xuống gương mặt đầy sẹo của Kiên ‘Râu’.
*“Vật chủ chú ý,”* giọng nói của AI ‘Mã Diện’ vang lên lạnh lùng nhưng mang đầy dằn vặt trong đại não Kiệt. *“Phân vùng dữ liệu cuối cùng của Kiên ‘Râu’ đã được nạp thành công. Hiển thị dải tọa độ ẩn dẫn sang khu công nghiệp Bình Dương. Lệnh truy nã đỏ toàn thành phố của Net-dyne chuẩn bị ban bố. Khuyến cáo rút lui lập tức.”*
Mắt trái của Kiệt rực sáng luồng dữ liệu xanh lục cuối cùng, hiển thị một bản đồ số nhấp nháy dẫn đường vượt qua Trạm kiểm soát bảo an số 3 để thâm nhập Bình Dương.
Kiệt nghiến chặt răng, gạt đi nước mắt. Gã ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ di vật của Kiên ‘Râu’, nhảy lên chiếc xe ôm độ của Tùng ‘Quắn’ giữa màn khói dầu mù mịt. Phía sau gã, bãi rác Nam Sài Gòn – ngôi nhà duy nhất gã từng biết – đang sụp đổ hoàn toàn trong tàn tro bão lửa, khép lại kỷ nguyên rỉ sét của một kẻ thợ rác để bắt đầu cuộc chiến phục hận đẫm máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!