Đột Nhập Vùng Cấm
Cơn giông đêm sông Nhà Bè quất thẳng vào mặt Kiệt những luồng gió lạnh buốt, mang theo mùi mặn chát của nước sông pha lẫn mùi axit nồng nặc bốc lên từ những đống rác điện tử đang lộ thiên. Mưa xối xả như trút nước, biến những con đường mòn quanh bãi rác Nam Sài Gòn thành những vũng bùn nhão nhoét, rò rỉ thứ hóa chất xám xịt độc hại. Kiệt kéo sụp chiếc mũ sùm sụp của chiếc áo bảo hộ rách nát, nấp sát sau một phiến thép rỉ sét lớn của một xác tàu cũ.
Bên cạnh anh, Lâm 'Sẹo' đang thở phì phò, bắp tay cuồn cuộn gồng lên giữ chặt chiếc mỏ lết lực hợp kim titan nặng trịch. Lâm quệt nước mưa trên mặt, vết sẹo dài bên má trái giật giật dưới ánh chớp sáng lòa vừa rạch ngang bầu trời đen kịt.
"Kiệt, hàng rào phía trước có điện rò lẹt xẹt kìa mày. Điên hay sao mà bò vô đó? Thằng Lê Mạnh mà phát hiện là nó nổ súng chích điện cháy đen thui cả hai đứa!" Lâm ghé sát tai Kiệt thét lên giữa tiếng sấm rền.
Kiệt không trả lời ngay. Anh thò tay vào lớp lót áo bảo hộ, rút ra mảnh bản đồ địa hình vẽ tay vàng ố của ông Năm 'Trà'. Vết thương ở ngón tay trỏ tay trái bị Sáu 'Búa' rạch chiều nay gặp nước mưa lạnh buốt bắt đầu nhói lên đau đớn, máu loãng rỉ ra thấm ướt lớp băng keo đen quấn vội. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ những tia chớp xa, Kiệt dùng ngón tay đau đớn rà soát các ký hiệu vẽ tay bằng mực tàu.
"Không đi thì ngày mai cả hai anh em tao đều chết dưới tay Sáu 'Búa'. Vy không có thuốc Neuro-Supp sẽ co giật chết não trong ba ngày. Đây là đường sống duy nhất của tao," Kiệt nghiến răng, giọng khản đặc vì lạnh và kiệt sức. "Năm 'Trà' vẽ đường này rồi. Dọc mép sông có một vùng mù sóng radar của bảo an cảng do quặng sắt từ tính tích tụ lâu ngày. Mìn từ tính cũ chôn dưới cát bãi sông cũng bị sụt áp do mưa bão lớn. Chỉ cần bò sát mép nước, chúng ta sẽ lách qua được hàng rào kẽm gai điện rò rỉ kia."
Lâm 'Sẹo' nhìn vết thương đang rỉ máu trên tay Kiệt, rồi nhìn sâu vào hốc mắt trái mờ đục đang giật liên hồi của anh. Gã biết tính Kiệt, một khi đã quyết thì có chết cũng không quay đầu. Lâm thở dài, siết chặt chiếc mỏ lết titan:
"Được rồi, thằng chó. Tao bò trước, có mìn thì tao chịu cho. Mày lo mà giữ cái mạng để nuôi con Vy."
Cả hai bắt đầu rạp người xuống lớp bùn cát đen kịt sát mép nước sông Nhà Bè. Nước sông lạnh ngắt ngập đến ngực, bùn hóa chất ăn mòn da thịt qua những vết rách trên quần áo bảo hộ khiến Kiệt phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Theo chỉ dẫn trên bản đồ bẫy mìn vẽ tay, họ di chuyển cực kỳ chậm rãi. Mỗi bước bò, Kiệt đều phải dùng cán chiếc kìm cắt cáp lực lớn bọc cao su dày để rà nhẹ dưới lớp cát ướt, đề phòng những quả mìn từ tính cũ chưa nổ từ thời chiến tranh công nghệ.
Đột nhiên, một luồng sáng cực mạnh quét ngang qua mặt nước sông, hắt lên những rặng dừa nước rậm rạp phía sau.
"Nằm im!" Kiệt thì thầm, đè chặt vai Lâm 'Sẹo' xuống vũng bùn đen.
Đó là đèn pha tầm xa từ bốt tuần tra của Lê Mạnh, gã đội trưởng bảo an cảng béo múp nhưng xảo quyệt. Luồng sáng trắng lạnh quét qua quét lại dọc theo hàng rào kẽm gai điện rò rỉ lẹt xẹt, chỉ cách vị trí của hai người chưa đầy ba mét. Kiệt nín thở, áp sát khuôn mặt xuống vũng bùn chứa quặng sắt từ tính rỉ sét. Anh biết nhiệt độ cơ thể và quặng sắt lạnh xung quanh sẽ giúp họ tạm thời che giấu bức xạ nhiệt khỏi kính quét hồng ngoại của lính bảo an.
Tiếng bốt da nện rầm rập trên sàn gỗ của lối đi tuần tra vang lên, xen lẫn tiếng xích sắt lách cách của một con chó săn tự động tuần tra đêm. Con thú máy bốn chân rít lên những tiếng rè rè của động cơ servo, chiếc camera quét laser xanh lục trên đầu nó xoay tít, rà quét khắp dải cát bờ sông.
Lâm 'Sẹo' căng thẳng, tay siết chặt chiếc mỏ lết titan rít gió, mắt nhìn chăm chú vào con chó săn máy đang tiến lại gần. Lâm nhặt một viên đá dăm rỉ sét lớn, định ném mạnh ra hướng ngược lại để đánh lạc hướng con thú.
Kiệt lập tức giữ chặt tay Lâm, lắc đầu ra hiệu. Anh ghé sát tai Lâm thì thầm: "Đừng! Con chó săn đó có cảm biến rung địa chấn tầm gần. Mày ném đá là nó định vị được tần số nhảy ngay lập tức. Cứ để nó quét, quặng sắt xung quanh bãi cát này có hàm lượng từ tính cao gấp ba lần cơ thể người, nó sẽ tự động lọc bỏ tín hiệu của chúng ta thành nhiễu nền rác thải."
Đúng như Kiệt tính toán, con chó săn máy dừng lại ngay sát mép nước nơi hai người đang nằm bất động. Chiếc camera laser xanh lục quét qua lớp bùn đen phủ đầy trên lưng Kiệt hai lần, rồi phát ra tiếng bíp ngắn báo hiệu không có dị thường sinh học trước khi quay người lạch cạch bước theo Lê Mạnh về phía bốt gác.
Khi tiếng bước chân và ánh đèn pha khuất hẳn sau khúc cua của dãy container cũ, Kiệt mới thở phào nhẹ nhõm, nhấc người lên khỏi vũng bùn lạnh ngắt.
"Đi mau, chu kỳ quét tiếp theo là ba phút nữa!" Kiệt giục Lâm.
Họ nhanh chóng bò qua khoảng cát trống, tiếp cận khu phế thải quân sự biệt lập. Trước mặt họ là một hàng rào kẽm gai điện rò rỉ dày đặc, các tia điện nhỏ màu xanh lam thỉnh thoảng lại phóng ra lẹt xẹt giữa cơn mưa giông. Kiệt rút chiếc kìm cắt cáp lực lớn từ thắt lưng ra. Chiếc kìm cơ khí hạng nặng này đã được anh gia cố thêm lò xo trợ lực và bọc ba lớp cao su cách điện dày ở cán cầm.
Kiệt đưa lưỡi kìm vào một sợi kẽm gai không có dòng điện chạy qua theo chỉ dẫn của bản đồ Năm Trà. Vết thương rỉ máu ở ngón tay trỏ tay trái nhói lên đau đớn khi anh dồn lực bóp mạnh cán kìm.
*Cạch!*
Sợi thép gai dày bị cắt đứt ngọt lịm mà không gây ra tiếng động lớn. Kiệt nhanh chóng cắt thêm ba sợi nữa, tạo thành một khoảng trống vừa đủ để một người chui qua. Anh và Lâm khéo léo luồn người qua hàng rào kẽm gai điện rò rỉ, tiến sâu vào bên trong vùng cấm.
Không gian bên trong khu phế thải quân sự biệt lập tĩnh mịch đến rợn người. Hàng trăm chiếc container quân sự cũ nát, rỉ sét xếp chồng lên nhau như những ngôi mộ khổng lồ dưới màn mưa bong bóng. Mùi hóa chất thải độc hại bốc lên nồng nặc hơn, khiến phổi Kiệt bỏng rát. Anh rút từ trong túi bảo hộ ra chiếc mặt nạ phòng độc quân sự rách nát, đeo bọc kín khuôn mặt và siết chặt các dây đai cao su sau đầu. Lớp lọc than hoạt tính đã quá hạn sử dụng khiến hơi thở của anh trở nên nặng nề, âm thanh rít qua màng lọc rè rè như tiếng người sắp chết.
"Kiệt, container NI-9 rò rỉ nằm ở khu vực nào?" Lâm 'Sẹo' hỏi qua lớp khẩu trang vải dày bám đầy bùn đất.
Kiệt giơ bản đồ lên, đối chiếu với các ký hiệu số mờ nhạt sơn trên thành các thùng container rỉ sét xung quanh. "Nằm ở góc phía Bắc, sát bờ tường bê tông đổ nát kia. Đi theo tao."
Họ luồn lách qua những mê lộ container rỉ sét mục nát, tránh những vũng nước thải hóa chất xanh lè có tính axit cao ăn mòn cả đế bốt cao su. Cuối cùng, chiếc container quân sự rò rỉ mang ký hiệu NI-9 hiện ra trước mắt. Đó là một thùng hàng quân sự bọc chì dày để chống bức xạ điện từ, nhưng vỏ ngoài đã bị ăn mòn rỉ sét nghiêm trọng, lộ ra những mảng kim loại mục nát màu đỏ gạch. Từ các khe hở của container, một làn khói nhạt bốc mùi hóa chất độc hại và rò rỉ phóng xạ nhẹ tỏa ra xung quanh.
Cửa container được khóa bằng một sợi xích sắt bọc chì rỉ sét kiên cố, khóa chặt bằng một ổ khóa cơ khí quân sự hạng nặng.
Kiệt bước tới, nâng chiếc kìm cắt cáp lực lớn lên, đưa lưỡi kìm vào mắt xích sắt. Nhưng sợi xích quá dày và cứng, dù Kiệt đã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực bóp của cả hai tay vào cán kìm, sợi xích vẫn không hề suy chuyển. Vết thương rỉ máu ở ngón tay trỏ tay trái của anh bục ra, máu tươi thấm đỏ cả lớp băng keo đen quấn ngoài, nhỏ từng giọt xuống mặt cát ướt.
"Mẹ kiếp, cứng quá! Tay tao bị thương không đủ lực bóp khóa cơ khí này!" Kiệt nghiến răng, trán vã mồ hôi lạnh dù trời mưa bão.
Lâm 'Sẹo' bước tới, giật lấy chiếc kìm cắt cáp từ tay Kiệt: "Tránh ra để tao! Tay mày bị thương rồi, bóp thế nào được. Giữ chặt xích cho tao!"
Kiệt dùng hai tay giữ chặt thân khóa xích để tránh tiếng động va đập kim loại. Lâm 'Sẹo' gồng bắp tay xăm hình bánh răng cuồn cuộn, đặt chiếc mỏ lết titan tự chế của gã vào cán kìm cắt cáp để tạo thêm điểm tựa đòn bẩy vật lý lực lớn. Lâm nghiến răng, cơ mặt co giật dữ dội dưới ánh chớp lòa.
*Rắc... Rắc...*
Sợi xích sắt bọc chì rỉ sét bắt đầu biến dạng dưới lực ép khổng lồ của đòn bẩy tự chế. Thời gian 60 giây trôi qua trong đầu Kiệt như một bản án tử hình đếm ngược khẩn cấp. Tiếng rít gió của động cơ drone tuần tra đêm bắt đầu vang lên từ phía xa bờ sông, báo hiệu Lê Mạnh đang quay lại tuần tra khu vực này.
"Nhanh lên Lâm! Drone đang tới!" Kiệt giục giã khàn giọng qua lớp mặt nạ phòng độc.
Lâm 'Sẹo' gầm lên một tiếng nhỏ, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của một thợ cả bến tàu vào chiếc mỏ lết đòn bẩy.
*XOẢNG!*
Mắt xích sắt bọc chì đứt lìa, văng mạnh vào thành container tạo ra một tiếng động kim loại vang dội giữa đêm bão.
Kiệt lập tức đẩy mạnh cánh cửa container quân sự rỉ sét mục nát. Một luồng khí độc tích tụ lâu ngày màu xám tro, bốc mùi hóa chất nồng nặc và ẩm mốc xộc thẳng vào mặt hai người. Kiệt bị sặc, ho sặc sụa qua lớp mặt nạ phòng độc rách nát đã quá hạn lọc. Anh phải dùng tay bịt chặt van thở của mặt nạ để ngăn không cho khí độc tràn vào phổi.
Bên trong container NI-9 rò rỉ là một đống hỗn độn các thiết bị thử nghiệm công nghệ y sinh bị niêm phong và đào thải của tập đoàn Net-dyne. Các bảng mạch rỉ sét, các ống nghiệm vỡ nát nằm ngổn ngang dưới sàn bám đầy một lớp bụi phóng xạ nhẹ phát sáng xanh lục yếu ớt.
Kiệt bật chiếc đèn pin cầm tay tự chế đã được bọc kính lọc chống phát tán ánh sáng rộng, rọi nhanh qua các giá đỡ kim loại mục nát. Mắt anh dừng lại ở góc sâu nhất của container, nơi có một khối thiết bị quân sự vỏ kim loại xước xát nghiêm trọng, bám đầy bụi rỉ sét.
Nằm sâu bên trong lõi của khối thiết bị đó là một chiếc ổ cứng di động vỏ kim loại xám lạnh, mang ký hiệu mật mã tuyệt mật của Trần Vĩnh cùng dải mã vạch lượng tử đã bị cháy xém một góc. Đây chính là chiếc ổ cứng chứa thực thể AI 'Mã Diện' - di sản tối mật của cha anh để lại.
Kiệt run rẩy thò tay vào bên trong giá đỡ mục nát để giật chiếc ổ cứng ra ngoài. Vết thương rạch sâu ở ngón tay trỏ tay trái của anh vô tình chạm trực tiếp vào cạnh sắt rỉ sét nhọn hoắt của giá đỡ, rạch thêm một đường sâu hoắm khiến máu tươi tuôn ra xối xả, bám chặt vào vỏ kim loại của chiếc ổ cứng.
Ngay khoảnh khắc dòng máu tươi của Kiệt tiếp xúc với vỏ bọc kim loại bọc chì của chiếc ổ cứng, một biến cố dị biến kinh hoàng xảy ra.
Mắt trái cấy ghép lỗi rò rỉ điện sinh học yếu của Kiệt đột ngột nhói đau dữ dội như bị một ngọn giáo nung đỏ đâm xuyên qua võng mạc. Luồng điện sinh học rò rỉ từ hốc mắt anh chạy dọc theo dây thần kinh cánh tay, truyền thẳng vào cổng kết nối của chiếc ổ cứng.
*BÍP! BÍP! BÍP!*
Đèn báo động đỏ gắn trên vách container quân sự NI-9 đột ngột lóe sáng rực rỡ, nhấp nháy liên tục theo tần số điên cuồng. Hệ thống tự vệ khẩn cấp của container bị kích hoạt cưỡng bức do phát hiện sự xâm nhập sinh học lạ.
Cùng lúc đó, tiếng còi báo động của cảng sông do Lê Mạnh chỉ huy vang lên dồn dập, rít lên những âm thanh chói tai xé toạc màn đêm mưa bão giông sấm sét lớn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!