Giải Cứu Lâm 'Sẹo'
Bóng đêm cảng sông Nhà Bè đặc quánh lại dưới cơn mưa giông gầm rú. Bên trong góc khuất phía sau nhà kho phế liệu cảng sông, hai đốm sáng la-zer đỏ rực của hệ thống chó săn tự động tuần tra đêm từ từ hé mở, quét những vệt sáng đỏ lạnh lẽo thẳng vào khuôn mặt đầm đìa nước mưa của Trần Thế Kiệt. Tiếng gầm gừ cơ khí trầm thấp rít lên qua những khe tản nhiệt bằng thép của hai cỗ máy săn mồi bốn chân, báo hiệu một đòn tấn công chích điện cao áp chết người đang cận kề.
Kiệt đứng im phăng phắc, cơ thể gầy guộc của gã căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Chân trái gã nhói lên từng cơn bỏng rát dữ dội; vết thương rạch sượt cũ do nhặt rác kim loại bị ngấm nước cống axit dưới đường ống ngầm lúc nãy giờ đã nhiễm trùng nặng, sưng tấy và bỏng rát dọc sống chân. Mắt trái gã bên dưới lớp kính áp tròng phân cực đen nhói giật liên hồi, luồng điện sinh học rò rỉ mạnh mẽ khiến võng mạc gã hiện lên những dải nhiễu từ trực quan màu xanh ngọc bích.
*“Vật chủ chú ý,”* giọng nói thuật toán lạnh lùng của AI ‘Mã Diện’ dội thẳng vào thùy thái dương trái của Kiệt qua dải tần Cộng Hưởng Âm Thanh. *“Hệ thống chó săn tự động Seeker-04 đã khóa mục tiêu sinh trắc học. Điện áp tích tụ trên nanh cơ khí: 220V. Khuyến cáo rút lui khẩn cấp.”*
“Rút cái rắm!” Kiệt nghiến răng thì thầm qua kẽ răng rỉ máu. Gã không thể lùi bước khi Lâm ‘Sẹo’ đang bị tra tấn dã man bên trong.
Một con chó săn cơ khí bất ngờ chồm lên, bốn chiếc móng thép nện xuống nền xi măng ẩm ướt vang lên những tiếng *cạch cạch* khô khốc. Nó lao thẳng về phía ngực Kiệt, nanh thép rò rỉ những tia điện xanh lè giật tanh tách. Trong khoảnh khắc sinh tử, Kiệt không hề hoảng loạn. Gã thò tay trái vào túi da phế liệu bên hông, rút ra chiếc tụ điện cao thế lớn – linh kiện gã vừa tháo dỡ khẩn cấp từ lõi chiếc súng bắn xung điện từ tự chế (EMP Gun) đã bị cháy hỏng cuộn cảm đồng đêm qua.
Kiệt không bắn, gã dùng tay trần bọc trong lớp băng keo đen cách điện dày, đập mạnh chiếc tụ điện đã tích đầy năng lượng cao thế vào ngay khe tản nhiệt sau gáy của con chó cơ khí đang lao tới.
*ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ điện nhỏ vang lên kèm theo luồng khói xám khét lẹt. Dòng điện từ tụ điện phóng ngược vào hệ thống điều khiển trung tâm của cỗ máy, làm chập mạch hoàn toàn cảm biến quang học của nó. Con chó săn cơ khí rú lên một tiếng rè rè chói tai rồi đổ rụp xuống sàn, các khớp chân co giật liên hồi trước khi tắt lịm đốm sáng đỏ trên mắt quét. Con thứ hai thấy vậy liền gầm lên, chuẩn bị lao vào bọc lót. Nhưng Cu Lỳ từ phía sau đã nhanh nhẹn quăng một tấm lưới sắt bọc chì rỉ sét phủ kín đầu nó. Con dã thú cơ khí bị vướng lưới, nanh điện chích liên tục vào tấm lưới sắt tạo ra những tia lửa điện bắn tung tóe nhưng không thể thoát ra ngoài.
“Đại ca, đi mau! Tấm lưới này chỉ giữ nó được ba mươi giây thôi!” Cu Lỳ thở dốc, tay gã ghì chặt lấy vách đá ẩm ướt để giữ thăng bằng.
Kiệt quay sang nhìn Cu Lỳ, giọng gã trầm khàn dứt khoát: “Cu Lỳ, mày quay lại đường cống ngầm đi. Bảo đảm lối thoát hiểm đường thủy cho tao và thằng Lâm. Chờ tín hiệu huýt sáo của Tèo ‘Mạng’ ngoài rìa. Trận này tao phải tự mình vào.”
“Nhưng đại ca, chân trái của anh...” Cu Lỳ nhìn xuống ống quần đẫm nước cống rỉ máu của Kiệt, ánh mắt đầy lo ngại.
“Đi mau!” Kiệt gầm nhẹ, đẩy mạnh Cu Lỳ về phía nắp cống ẩm ướt rồi xoay người, lặng lẽ luồn sâu vào bóng tối của nhà kho cảng sông.
Không gian bên trong nhà kho rộng lớn âm u, ngột ngạt đến nghẹt thở. Mùi cá tanh nồng nặc trộn lẫn với mùi phế liệu rỉ sét và dầu máy công nghiệp tạo nên một hỗn hợp bốc mùi nhức óc. Kiệt men theo bóng tối của những chồng phuy hóa chất rò rỉ đang bốc khói nhẹ dưới mái tôn dột nước. Mỗi bước đi của gã là một cực hình; chiếc xương sườn bị rạn nứt từ trận chiến trước nhói lên đau đớn theo từng nhịp thở, còn vết thương nhiễm trùng chân trái rỉ máu loãng khiến gã loạng choạng suýt ngã quỵ.
*VÚT... CHÁT!*
Tiếng roi da rít xé gió kèm theo tiếng da thịt nứt toác vang lên từ khu vực trung tâm nhà kho, dội vào tai Kiệt như một gáo nước lạnh. Gã khựng lại, tim đập liên hồi.
“Nói! Thằng Kiệt ‘Rác’ đang giấu chiếc ổ cứng ở đâu? Con em gái nó đang trốn ở chỗ nào?”
Đó là giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn của Sáu ‘Búa’. Tiếp theo sau là tiếng cười khùng khục đầy bạo lực của Hùng ‘Đồ Tể’.
Kiệt nhích nhẹ người, ghé mắt nhìn qua khe hở giữa hai thùng phuy sắt rỉ sét. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người gã sôi lên sùng sục, hai nắm tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay chai sần.
Lâm ‘Sẹo’ đang bị treo ngược lên xà nhà bằng một sợi xích sắt dày bọc chì hoen rỉ. Cánh tay trái của gã – cánh tay đã bị đập gãy nát hoàn toàn từ trận chiến trước – giờ đây thõng xuống rã rời, sưng vù và biến dạng khủng khiếp, máu tươi dọc theo các ngón tay rớt xuống sàn xi măng thành từng vệt đỏ thẫm. Cơ thể to khỏe của Lâm đẫm máu, chi chít những vết roi da rách thịt nát da. Nhưng đôi mắt gằn sẹo của gã thợ sửa xe vẫn quật cường, lỳ lợm nhìn thẳng vào những kẻ tra tấn mình, không một lời van xin.
Đứng đối diện Lâm là Hùng ‘Đồ Tể’. Gã khổng lồ cao gần hai mét, ngực trần để lộ những vết sẹo chằng chịt, bắp tay to bằng bắp đùi người thường cuồn cuộn sát khí. Gã đang đeo đôi găng tay đấm bọc thép hợp kim có gai nhọn hoen rỉ – thứ vũ khí bạo lực tàn bạo đã hủy hoại cánh tay của Lâm. Hùng ‘Đồ Tể’ cười gằn, gõ nhẹ chiếc búa rỉ sét vào lòng bàn tay thép, tạo ra những tiếng *beng... beng* lạnh gáy.
“Thằng lỳ lợm này,” Hùng ‘Đồ Tể’ rít lên, gã vung tay đấm mạnh một cú búa tạ vào hông Lâm ‘Sẹo’. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên khô khốc, Lâm ‘Sẹo’ hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể co giật dữ dội trên sợi xích sắt.
“Tao... nhổ vào mặt... bọn mày,” Lâm ‘Sẹo’ thều thào qua kẽ răng đầy máu, rồi phun thẳng một ngụm nước bọt lẫn máu vào mặt Hùng ‘Đồ Tể’.
Gã khổng lồ nổi điên. Gã gầm lên như thú dữ, nâng chiếc búa rỉ sét định đập thẳng vào đầu Lâm ‘Sẹo’ để kết liễu.
“Dừng tay!”
Kiệt không thể giữ im lặng được nữa. Sự phẫn nộ tột cùng đã thiêu rụi mọi lý trí phòng thủ cuối cùng trong gã. Kiệt lao phắt ra khỏi bóng tối, cầm chiếc dao găm rèn từ nhíp xe tải lao thẳng về phía Hùng ‘Đồ Tể’.
Lưỡi dao găm sắc bén xé gió đâm mạnh vào bắp tay cuồn cuộn của gã khổng lồ. Nhưng cơ bắp thô bạo của Hùng ‘Đồ Tể’ quá dày, cộng thêm lớp giáp da bảo hộ bọc ngoài khiến lưỡi dao chỉ cắm sâu được một phân, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ chuôi dao quấn băng keo đen.
Hùng ‘Đồ Tể’ khựng lại nửa giây. Gã nhìn vết thương trên bắp tay, rồi từ từ quay đầu lại nhìn Kiệt, nụ cười tàn bạo trên mặt gã càng lúc càng rộng ra: “À, thằng thợ rác tìm đến nộp mạng rồi.”
Gã khổng lồ không hề hớn gì trước vết thương nhỏ. Gã vung cánh tay thép bọc xích sắt quật mạnh một cú cực hiểm. Kiệt cố gắng giơ tay phải lên đỡ đòn cận chiến, nhưng sức mạnh thể chất phi thường của Hùng ‘Đồ Tể’ hoàn toàn áp đảo gã. Tiếng xích sắt quật văng chiếc dao găm khỏi tay Kiệt, vũ khí bay vèo rồi cắm phập vào chồng phế liệu phía xa.
Cú quật tiếp theo của Hùng găm thẳng vào ngực Kiệt, đẩy gã bay văng về phía sau, đập mạnh lưng vào bức tường gạch cũ nát của nhà kho.
*RẮC...*
Cơn đau buốt nhói tột cùng bùng phát bên sườn phải. Kiệt quỵ gối xuống sàn, hộc ra một ngụm máu loãng. Chiếc xương sườn phải vốn đã bị rạn từ trước giờ đây đã gãy lìa hoàn toàn dưới cú đấm thép của Hùng ‘Đồ Tể’. Gã thợ rác thở dốc, mắt phải mờ đi vì đau đớn, tay phải ghì chặt lấy mạn sườn đang rỉ máu trong lớp áo bảo hộ rách nát.
“Kiệt... chạy đi... mày điên rồi...” Lâm ‘Sẹo’ thều thào từ trên xà nhà, gã cố giãy giụa nhưng sợi xích sắt khóa chặt cơ thể tàn phế của gã.
Hùng ‘Đồ Tể’ bước tới chậm rãi, tiếng bốt da nện xuống sàn xi măng ẩm ướt nghe như tiếng đếm ngược của tử thần. Gã cúi xuống, dùng bàn tay khổng lồ bọc thép bóp nghẹt lấy cổ Kiệt, nhấc bổng cơ thể gầy guộc của gã lên khỏi mặt đất, ép chặt vào bức tường gạch cũ.
“Thằng rác rưởi,” Hùng ‘Đồ Tể’ rít lên, bàn tay thép siết chặt khiến khí quản của Kiệt nghẹt cứng, mặt gã đỏ bừng, mắt trợn ngược vì thiếu oxy. “Mày bùng nợ máu của đại ca Bảy Thép năm trăm triệu, lại còn dám trộm đồ của Net-dyne. Hôm nay tao sẽ bẻ gãy từng khúc xương của mày rồi mang cái đầu cấy ghép phát sáng kia về nhận thưởng hai tỷ.”
Kiệt giãy giụa vô vọng giữa không trung, chân trái nhiễm trùng buông thõng đau đớn. Gã khổng lồ vung tay phải đeo găng bọc thép có gai nhọn, đấm liên tiếp hai cú sấm sét vào hông và bụng Kiệt. Mỗi cú đấm là một lần Kiệt nghe tiếng xương cốt mình rạn vỡ, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng nhuốm đỏ cả ngực áo bảo hộ sờn rách.
*“Cảnh báo! Chỉ số sinh tồn của vật chủ rơi vào vùng đỏ nguy kịch,”* giọng nói cơ khí của AI ‘Mã Diện’ gào thét liên hồi trong đại não Kiệt. *“Nhịp tim: 155 bpm. Nguy cơ vỡ mạch máu não và chết não do quá nhiệt hệ thống thần kinh trung ương lên đến chín mươi phần trăm. Khuyến cáo ngắt kết nối khẩn cấp!”*
“Không... ngắt...” Kiệt rên rỉ trong tiềm thức. Gã không thể chết ở đây. Gã phải cứu Lâm ‘Sẹo’. Gã phải đòi lại công lý cho cha ruột Trần Vĩnh đã bị mưu sát tàn độc.
Trong ranh giới sinh tử mỏng manh, Kiệt đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng và tàn nhẫn nhất. Gã chấp nhận chịu đựng những cú đấm tàn bạo của Hùng ‘Đồ Tể’ để tạo ra tiếp xúc vật lý trực tiếp tối đa. Tay trái của Kiệt – cánh tay đang đeo vòng giải mã Black-Market Deck nhấp nháy luồng sáng xanh ngọc bích – run rẩy mò vào túi da phế liệu bên hông, rút ra hai cây kim châm bạc siêu mảnh bọc chì cách điện.
Kiệt cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi. Gã dồn chút sức tàn cuối cùng, tự cắm thẳng hai cây kim châm bạc sâu vào hai huyệt đạo sau gáy (huyệt Phong Phủ và Thiên Trụ) – áp dụng Phương pháp đấu nối cổng thần kinh trực tiếp mà cựu kỹ sư lão thành Kiên Râu đã truyền dạy.
*A... A... A...*
Một tiếng gào thét câm lặng bùng nổ trong đại não Kiệt. Cơn đau đớn tột cùng từ hai cây kim bạc cắm sâu vào tủy sống dẫn truyền trực tiếp dòng điện sinh học từ não bộ chạy thẳng vào vòng giải mã Deck đeo ở cổ tay trái. Băng thông truyền tải dữ liệu lập tức được giải phóng, giảm nhiễu tín hiệu đến chín mươi phần trăm nhưng cũng rút cạn toàn bộ năng lượng sinh học dự phòng cuối cùng của cơ thể gã.
Nhịp tim của Kiệt vọt lên mức đỏ rực: 160 bpm.
*“Kích hoạt giao thức phòng ngự tối hậu: Kích hoạt xung điện tự vệ khẩn cấp!”* giọng nói thuật toán của AI ‘Mã Diện’ vang lên đầy uy quyền số.
*UỲNH...*
Mắt trái của Kiệt bỗng nhiên rực sáng lên một luồng ánh sáng xanh lục ngọc bích chói lòa, rực rỡ đến mức xé toạc bóng tối của nhà kho cảng sông. Luồng điện sinh học khổng lồ tích tụ từ thùy thái dương trái phóng ra ngoài qua cổng cấy ghép, bao bọc toàn bộ cơ thể Kiệt trong một màn sương điện từ mờ ảo rực rỡ.
Kiệt dùng bàn tay trái đang dẫn dòng điện cao áp 220V cực mạnh, chụp chặt lấy găng tay đấm bọc thép hợp kim của Hùng ‘Đồ Tể’ đang bóp cổ mình.
*ĐOÀNG! CHÁT... CHÁT... CHÁT...*
Dòng điện cao thế khổng lồ truyền thẳng qua lớp găng tay thép dẫn điện cực tốt của gã khổng lồ, phóng trực diện vào hệ thần kinh trung ương của Hùng ‘Đồ Tể’. Những tia chớp màu xanh lục ngọc bích giật liên tục quanh cơ thể khổng lồ của gã đao phủ bạo lực.
Hùng ‘Đồ Tể’ trợn trừng mắt, miệng sùi bọt mép, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn của gã co giật dữ dội dưới sức tàn phá của dòng điện cao thế. Gã không thể buông tay ra được do dòng điện sinh học đã khóa chặt các cơ khớp của gã vào tay Kiệt.
Sau ba giây phóng điện tột độ, hệ thống điện của đôi găng tay bọc thép bị chập cháy nổ tung, bắn ra những tia lửa khét lẹt. Hùng ‘Đồ Tể’ rú lên một tiếng nghẹn ngào rồi đổ sụp hoàn toàn xuống sàn xi măng ẩm ướt như một khối đá tảng bị đập vỡ, bất tỉnh nhân sự, khói xám bốc lên nghi ngút từ đôi găng tay thép.
Kiệt cũng bị giật ngược văng ra ngoài, gã quỵ ngã xuống vũng nước mưa dột từ mái tôn, toàn thân run rẩy dữ dội. Dòng điện sinh học bị rút cạn đột ngột khiến cơ thể gã rơi vào trạng thái liệt cơ hô hấp tạm thời, lồng ngực co thắt đau đớn dữ dội, mắt trái mờ mịt chảy ra một dòng máu tươi đỏ thẫm dọc theo vết sẹo phát sáng dưới da.
*“Cảnh báo: Năng lượng sinh học của vật chủ cạn kiệt chín mươi lăm phần trăm. Nguy cơ suy tim cấp tính. Khuyến cáo tĩnh tâm điều hòa nhịp tim.”*
Kiệt cắn chặt môi, dùng chút sức tàn cuối cùng áp dụng Kỹ thuật 'Tĩnh Tâm Số', nhẩm các chuỗi mã nhị phân trong đầu để hạ tần số sóng não xuống mức 4Hz. Nhịp tim gã từ từ giảm xuống, nhịp thở dần ổn định trở lại dù lồng ngực vẫn nhói đau buốt xương sườn gãy.
Gã loạng choạng bò tới bên cạnh Lâm ‘Sẹo’. Kiệt rút chiếc kìm cắt cáp lực lớn từ túi da ra, dồn lực bóp mạnh cắt đứt sợi xích sắt dày bọc chì đang treo ngược chiến hữu.
*RẮC!*
Sợi xích sắt bị đứt lìa, Kiệt đỡ lấy cơ thể Lâm ‘Sẹo’ đang lả đi rơi xuống. Lâm ‘Sẹo’ nửa tỉnh nửa mê, thều thào nhìn vết sẹo phát sáng xanh ngọc bích rỉ máu trên mắt trái của Kiệt, đôi môi nứt nẻ rớm máu khẽ mấp máy:
“Kiệt... em trai... mày làm được rồi...”
“Yên tâm, Lâm. Có tao ở đây rồi. Tao đưa mày ra ngoài,” Kiệt khàn giọng, gã cố gắng dìu Lâm đứng dậy.
Đúng lúc đó, từ túi áo khoác da của Hùng ‘Đồ Tể’ đang nằm bất động bên cạnh, một vật thể nhỏ màu đen bọc da rơi ra, nện xuống nền xi măng ẩm ướt nghe một tiếng *bộp* nhỏ.
Kiệt khựng lại. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu leo lét treo trên xà nhà dột nước mưa, gã cúi xuống nhặt vật thể đó lên. Đó là một cuốn sổ sách bọc da cá sấu hoen ố, vỏ ngoài đã cũ nát nhưng có khóa cơ khí bảo vệ nghiêm ngặt.
Kiệt run rẩy lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ dưới dải sáng xanh ngọc bích rò rỉ từ mắt trái của mình. Những dòng chữ viết tay bằng mực đen hiện lên rõ rệt, ghi chép chi tiết từng ngày, từng tháng các khoản tiền hối lộ khổng lồ đều đặn từ tập đoàn Net-dyne chuyển thẳng cho cảnh sát khu vực – đặc biệt là những giao dịch bẩn ký tên Trung tá Nguyễn Vũ để bưng bít toàn bộ các ca tử vong do thử nghiệm lâm sàng thiết bị cấy ghép thần kinh bẩn b bãi rác Nam Sài Gòn.
Đây chính là Sổ sách giao dịch của Bảy 'Thép' – vật chứng pháp lý vật lý tối mật đầu tiên chứng minh sự cấu kết tàn bạo giữa tập đoàn độc quyền và lực lượng hành pháp biến chất để bóc lột dân nghèo.
Kiệt siết chặt cuốn sổ bọc da cá sấu vào lòng bàn tay rỉ máu, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng sắc lạnh xé toạc bóng đêm dông bão của cảng sông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!