Nhạc nềnSakuya2

Đột Nhập Cảng Sông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông trút xuống bến cảng sông Nhà Bè như muốn dìm chết cả vùng đất Nam Sài Gòn rỉ sét. Nước mưa xối xả đập vào những tấm tôn rách nát của tiệm sửa xe Lâm ‘Sẹo’ đã bị san phẳng, cuốn trôi đi những tàn tro đen kịt cuối cùng vào lòng dòng kênh tẻ đục ngầu.


Trần Thế Kiệt vẫn quỳ đó, đầu gối lún sâu vào vũng bùn loãng sũng nước. Trên tay gã, chiếc điện thoại rác vỡ nát màn hình vẫn đang lặp lại đoạn video tra tấn dã man của Lâm ‘Sẹo’. Tiếng hét nghẹn ngào của chiến hữu nối khố, tiếng búa tạ nện rầm rập của Sáu ‘Búa’ và nụ cười tàn nhẫn của Bảy ‘Thép’ như những lưỡi dao rỉ sét cứa thẳng vào đại não gã. Mắt trái của Kiệt bên dưới lớp kính áp tròng phân cực đen nhói giật liên hồi, rò rỉ ra những luồng sáng xanh lục ngọc bích dữ dội xé toạc bóng đêm dông bão.


“Kiệt! Chúng ta phải đi ngay!” Vy ‘Hacker’ lao tới dưới màn mưa, chiếc áo khoác gió rộng sũng nước dính chặt vào bờ vai nhỏ nhắn của cô. Cô dùng cả hai tay ghì chặt lấy bả vai Kiệt, cố sức kéo gã đứng dậy. “Lê Tuấn đang quét định vị toàn bộ khu vực này. Tối hậu thư của Bảy ‘Thép’ chỉ là một cái bẫy để dụ anh lộ diện. Nếu anh đến cảng sông lúc này, cả anh và chiếc ổ cứng của cha anh sẽ rơi vào tay chúng. Chúng ta phải đi Bình Dương ngay lập tức!”


Kiệt không nhúc nhích. Cơ thể gầy guộc của gã cứng đờ như một khối sắt nguội. Gã khẽ ngẩng đầu lên, để mặc nước mưa lạnh buốt gột rửa những vệt máu tươi rỉ ra từ khóe mắt trái. Giọng gã trầm khàn, lạnh lẽo đến đáng sợ:


“Tao không đi. Thằng Lâm gãy tay vì tao. Cái tiệm sửa xe của nó bị đốt cũng vì tao. Nếu tao trốn chạy sang Bình Dương như một con chó hèn nhát, tao sống để làm gì?”


“Nhưng anh không có vũ khí! Súng EMP tự chế đã cháy hỏng cuộn cảm đồng từ đêm qua rồi!” Vy ‘Hacker’ hét lên, giọng cô lạc đi giữa tiếng sấm sét gầm rú ngoài sông. “Anh định tay không đối đầu với gã khổng lồ Hùng ‘Đồ Tể’ và hàng chục tay sai bọc thép của Bảy ‘Thép’ sao?”


“Tao có cách của tao.” Kiệt đứng phắt dậy, gạt tay Vy ra. Gã thò tay vào chiếc túi da phế liệu bên hông, chạm vào chiếc kìm cắt cáp lực lớn được gia cố thêm lò xo trợ lực và chiếc dao găm rèn từ nhíp xe tải. Đôi mắt gã ánh lên một quyết tâm quyết tử. “Vy, em mang chiếc ổ cứng đến Chùa Lá lánh nạn với em gái tao. Để chú Ba ‘Lưới’ bảo vệ tụi bây. Trận này, tao phải tự giải quyết.”


Vy ‘Hacker’ nhìn vào vết sẹo phát sáng xanh rực rỡ quanh nửa khuôn mặt trái của Kiệt, cô biết mình không thể xoay chuyển được ý chí của gã thợ rác lỳ lợm này. Cô cắn môi, im lặng gật đầu rồi ôm chặt chiếc ba lô bọc chì chứa ổ cứng di sản thối lui vào bóng tối.


Ngay khi Vy vừa đi khuất, từ những hốc kẹt của những container rỉ sét xung quanh bãi rác, ba bóng người nhỏ thó lặng lẽ lướt ra dưới màn mưa. Dẫn đầu là Tèo ‘Mạng’, cậu nhóc mười hai tuổi đen nhẻm, cổ đeo sợi xích sắt treo con chip hỏng, tay lăm lăm chiếc súng cao su bắn bi sắt. Phía sau cậu là Cu Lỳ, nhóc giao liên ngầm béo mập mặc chiếc quần yếm bám đầy bùn đất, chân đi ủng cao su cao cổ.


“Đại ca Kiệt!” Tèo ‘Mạng’ chạy tới khẽ gọi, đôi mắt lanh lợi nhìn quanh cảnh giới. “Nhóm thợ rác nhí ‘Mắt Mèo’ của tụi em đã rải quân cảnh giới toàn bộ các ngả đường bộ dẫn vào cảng sông rồi. Bọn đòi nợ của Bảy ‘Thép’ đang gác chặt cổng chính nhà kho, tụi nó mang cả chó săn tự động tuần tra liên tục.”


Kiệt nhìn hai đứa đàn em nhí, lòng gã dâng lên một luồng ấm áp giữa cơn mưa lạnh buốt. Gã cúi người xuống, đặt tay lên vai Cu Lỳ:


“Cu Lỳ, đường ống cống ngầm thoát nước rò rỉ hóa chất chạy dưới lòng cảng sông có thông vào phía sau nhà kho của Bảy ‘Thép’ không?”


Cu Lỳ lầm lì gật đầu, gã dùng ngón tay ngăm đen quệt nước mưa trên mặt, giọng chắc nịch:


“Dạ có, đại ca. Đường ống số 9 rộng đúng một mét, chuyên xả thải hóa chất của các tàu hàng cũ. Nó chạy luồn dưới bãi phế liệu quân sự và đâm thẳng vào cửa xả sau gáy nhà kho. Nhưng đường đó thối lắm, hóa chất ăn mòn da chân ghê lắm, lính bảo an cảng không bao giờ dám quét radar xuống dưới.”


“Tốt lắm. Cu Lỳ dẫn đường cho tao. Tèo, mày dẫn nhóm ‘Mắt Mèo’ cảnh giới vòng ngoài, nếu có động tĩnh gì từ phía Biệt đội Quét mạng của Lê Tuấn, huýt sáo báo động cho tao ngay.” Kiệt ra lệnh, giọng gã sắc lạnh dứt khoát.


“Dạ rõ, đại ca! Anh yên tâm, tụi em sẽ làm mù mắt bọn chó săn!” Tèo ‘Mạng’ vỗ ngực, nhanh nhẹn lẩn khuất vào những chồng lốp xe cũ.


Cu Lỳ lặng lẽ kéo một tấm tôn rỉ sét che giấu miệng cống ngầm sát mép kênh tẻ. Một mùi hôi thối nồng nặc của lưu huỳnh, kim loại nặng và hóa chất tẩy rửa công nghiệp lập tức xộc thẳng vào mũi Kiệt. Gã khẽ nhíu mày, điều chỉnh lại chiếc kính áp tròng phân cực đen trên mắt trái, rồi bám theo Cu Lỳ chui xuống lòng đất tối tăm.


Không gian dưới lòng cống ngầm ngột ngạt và chật hẹp đến nghẹt thở. Nước thải đen ngòm dâng cao đến ngang bắp đùi Kiệt, lạnh buốt và nhớp nháp. Mỗi bước đi của Kiệt đều cực kỳ khó khăn do chiếc xương sườn bị rạn nứt từ trận chiến ở cảng sông nhói đau theo từng nhịp thở. Tệ hơn nữa, vệt xước cũ ở chân trái của gã – vết thương do nhặt rác kim loại trước đây – khi tiếp xúc với dòng nước cống rò rỉ axit bắt đầu bỏng rát dữ dội. Kiệt cảm nhận rõ ràng làn da quanh vết thương đang bị ăn mòn, gây ra một cơn nhiễm trùng nhẹ buốt nhói dọc sống chân.


*“Vật chủ chú ý,”* giọng nói thuật toán trầm ấm nhưng dằn vặt của AI ‘Mã Diện’ đột ngột dội thẳng vào não Kiệt qua dải tần Cộng Hưởng Âm Thanh. *“Nồng độ hóa chất độc hại trong môi trường vượt ngưỡng an toàn ba mươi phần trăm. Thiết bị cấy ghép mắt trái đang bị sụt áp nhẹ do rò rỉ điện sinh học vào môi trường nước. Khuyến cáo ngắt kết nối vòng giải mã Deck để bảo toàn tế bào não.”*


“Câm miệng,” Kiệt nghiến răng thì thầm trong bóng tối, tay gã ghì chặt lấy chiếc vòng giải mã ‘The Black-Market Deck’ đeo ở cổ tay trái đang nhấp nháy luồng sáng xanh lục yếu ớt dưới lớp áo bảo hộ sũng nước. “Nếu tao ngắt kết nối, tao làm sao bẻ khóa được hệ thống cửa sau của nhà kho? Cứ duy trì dòng điện cho tao.”


Cu Lỳ di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn phía trước. Chiếc đèn pin đội đầu siêu sáng chống nước của gã quét qua những mảng bê tông ẩm mốc rạn nứt, để lộ những bó cáp quang viễn thông bọc chì chạy dọc trần cống. Gã nhóc thỉnh thoảng lại dừng lại, áp tai vào thành ống nghe ngóng tiếng động động cơ phía trên.


“Đại ca, chúng ta đang đi ngay dưới bãi phế liệu quân sự,” Cu Lỳ thì thầm, giọng gã vang vọng âm u trong đường ống tròn. “Phía trên có tiếng xích sắt rít của xe cẩu nặng. Sắp tới khúc cua dẫn ra cửa xả sau nhà kho rồi.”


Sau gần hai mươi phút luồn lách qua mê lộ tối tăm đầy khí độc, Cu Lỳ dừng lại trước một ngã ba cống hẹp. Trước mặt họ là một hatch cửa xả thải bằng sắt dày bọc chì, bị chặn chặt bởi một tấm lưới sắt bảo vệ kiên cố chống xâm nhập. Những tia lửa điện nhỏ màu xanh dương thỉnh thoảng lại nhấp nháy rò rỉ trên các mắt lưới, báo hiệu hệ thống điện cao áp nhẹ đang hoạt động để ngăn chặn kẻ trộm.


Kiệt áp sát người vào vách bê tông ẩm ướt. Mắt trái gã rực sáng luồng xanh lục nhạt dưới kính phân cực, kích hoạt Năng lực 'Nhìn thấy' sóng vô tuyến. Trong tầm nhìn trực quan của gã, hệ thống lưới sắt hiện lên với những đường vân năng lượng màu đỏ nhấp nháy – đó là dòng điện 110V đang chạy dọc theo cấu trúc kim loại.


Kiệt thò tay vào túi da rút chiếc mỏ hàn plasma tự chế ra định cắt đứt các chốt khóa. Nhưng Cu Lỳ vội vã giữ tay gã lại, khuôn mặt ngăm đen đầy lo ngại lắc mạnh đầu:


“Đừng đại ca! Tiếng rít của tia lửa plasma lớn lắm. Ở ngay phía trên cửa xả này là trạm gác của chó săn tự động tuần tra tầm gần. Chỉ cần một tia lửa bắn ra, tụi nó sẽ ngửi thấy mùi ozone và nổ súng chích điện xuống đây ngay!”


Kiệt khựng lại, nhận ra constraint chí mạng của môi trường. Gã cất chiếc mỏ hàn đi, rút chiếc Kìm cắt cáp lực lớn được gia cố thêm lò xo trợ lực từ hông ra. Gã dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của cánh tay phải khỏe mạnh, nhắm vào các khớp nối không có dòng điện chạy qua ở rìa ngoài của lưới sắt bảo vệ.


*RẮC... RẮC...*


Những sợi thép nhíp dày bọc chì bị lưỡi kìm cộng lực nghiến đứt từng sợi một dưới lực bóp cơ khí tột độ của Kiệt. Mồ hôi trộn lẫn nước cống lạnh buốt chảy ròng ròng trên trán gã, vết thương ở chân trái bỏng rát như có lửa đốt. Nhưng Kiệt vẫn cắn chặt răng giữ im lặng tuyệt đối. Sau ba nhịp bóp chuẩn xác, tấm lưới sắt bảo vệ bị cắt đứt một khoảng rộng vừa đủ một người chui qua.


Kiệt lách người qua khe hở, tiếp cận cánh cửa sắt sau gáy nhà kho cảng sông. Trên cánh cửa xám xịt là một hộp điều khiển khóa điện tử sinh trắc học của Net-dyne, màn hình cảm ứng nhấp nháy dải ánh sáng đỏ rực yêu cầu quét vân tay bảo an.


Kiệt áp sát cổ tay trái đeo vòng giải mã ‘The Black-Market Deck’ vào hộp điều khiển. Gã hít một hơi sâu, nhắm mắt nhẩm chuỗi mật mã cơ học vật lý từ bản nhạc Trịnh của mẹ để khởi động hệ thống nhảy tần.


*“Kích hoạt giao thức: Bẻ khóa nhận diện sinh trắc học giả mạo,”* giọng nói của AI ‘Mã Diện’ rít lên trong đại não Kiệt. *“Đang trích xuất dữ liệu vân tay của lính bảo an thu giữ được từ sổ sách giao dịch bẩn. Đang kích thích dòng điện sinh học thùy trán.”*


Kiệt đặt đầu ngón tay trỏ tay trái – vết thương quấn băng keo đen vẫn đang mưng mủ – lên mặt máy quét thủy tinh. Một luồng xung điện mạnh từ chiếc Deck giải mã phóng thẳng vào đầu ngón tay gã. Kiệt trợn trừng mắt phải, toàn thân co giật nhẹ khi dòng điện kích thích các tế bào biểu bì đầu ngón tay co giãn, giả lập chính xác cấu trúc vân tay của lính bảo an cảng.


Cảm giác đau đớn nóng bỏng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào thịt da ngón tay khiến Kiệt suýt chút nữa thét lên. Máu tươi từ vết thương cũ rách ra, thấm đỏ cả mặt quét thủy tinh.


*TÍT... TÍT...*


Hộp khóa điện tử nhấp nháy đèn vàng cảnh báo chậm trễ dữ liệu trong vòng hai giây nghẹt thở. Vy ‘Hacker’ từ xa qua cổng mạng ngầm đang điên cuồng gõ phím, nạp gói dữ liệu sinh trắc học giả đè lên hệ thống quét ngoại tuyến của nhà kho.


*CẠCH!*


Đèn báo hiệu đột ngột chuyển sang màu xanh lá cây ấm áp. Tiếng chốt cửa kim loại rút lại vang lên giòn giã. Hệ thống khóa điện tử sinh trắc học tối tân đã bị đánh lừa hoàn toàn bởi thuật toán giả lập vân tay của AI ‘Mã Diện’.


Kiệt thở dốc, thu tay lại. Đầu ngón tay trỏ của gã bị bỏng điện đen sạm, tê dại hoàn toàn không còn cảm giác. Gã khẽ đẩy cánh cửa sắt ẩm ướt lách người bước vào bên trong nhà kho cảng sông, Cu Lỳ lặng lẽ bám sát phía sau.


Bên trong nhà kho tối tăm, ngột ngạt và bốc mùi tanh nồng của cá bến sông trộn lẫn mùi dầu máy rỉ sét. Những chồng phuy hóa chất rò rỉ xếp cao ngất ngưởng tạo thành những mê lộ tối tăm đầy bóng râm nhiệt.


Kiệt vừa đặt chân lên sàn nhà kho ẩm ướt, nước mưa rỉ ra từ gấu quần bảo hộ rớt xuống sàn xi măng tiếng *tách tách* nhỏ bé. Đúng lúc đó, từ khoảng tối sâu thẳm ngay phía sau những chồng phuy hóa chất rò rỉ, một tiếng gầm gừ cơ khí trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên.


Hai đốm sáng la-zer đỏ rực của hệ thống chó săn tự động tuần tra đêm từ từ hé mở trong bóng tối, khóa chặt mục tiêu định vị ngay vào vết sẹo phát sáng bên mắt trái của Kiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!