Nhạc nềnSakuya2

Vây Quét Tầm Cao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông xối xả của đêm bão đã ngớt, nhưng bầu trời rạng sáng trên bãi rác công nghệ Nam Sài Gòn vẫn đặc quánh một màu xám chì u ám. Sương sớm trộn lẫn với khói hóa chất độc hại bốc lên từ những núi linh kiện rỉ sét, tạo thành một màn sương mù bảng lảng, khét lẹt mùi nhựa cháy và đồng nát. Dưới lòng đất Quận 7, bên trong căn hầm ngầm của phòng khám chui, Trần Thế Kiệt đang đứng thẳng trước chiếc gương ố vàng treo trên bức tường bê tông ẩm mốc.


Anh đưa tay chạm nhẹ vào lớp băng gạc mỏng che nửa khuôn mặt trái. Bên dưới lớp vải y tế, vết sẹo cấy ghép lỗi không còn đau đớn dữ dội như đêm qua, nhưng nó vẫn nhấp nháy một luồng sáng xanh ngọc bích âm ỉ dưới da thịt, co giãn nhịp nhàng theo từng nhịp đập của trái tim gã. Sự đồng bộ hóa lượng tử đạt mức mười lăm phần trăm đã mang lại cho Kiệt một khả năng cảm nhận dị thường: gã nghe thấy những tiếng o o siêu tần số của các trạm phát sóng di động tầm xa, và võng mạc mắt trái thỉnh thoảng lại hiện lên những dải nhiễu từ trực quan của sóng vô tuyến đang bay trong không trung.


"Kiệt, cậu không thể đi lúc này được. Huyết thanh tái tạo neuron thần kinh chỉ vừa mới ổn định các kết nối não bộ của cậu thôi," Bác sĩ Nguyễn Văn Minh bước vào, tay cầm một ống tiêm rỗng, gương mặt hốc hác đầy lo ngại. "Nếu cậu hoạt động mạnh hoặc kết nối trực tiếp với chiếc Deck giải mã lúc này, áp lực điện sinh học sẽ làm nổ mạch máu não của cậu lập tức."


"Tôi không có thời gian, bác sĩ," Kiệt khàn giọng, giọng nói trầm khàn bộc lộ một sự kiên định lạnh lùng. Gã quay sang nhìn Lâm 'Sẹo' đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh đó. Cánh tay trái của Lâm vẫn thõng xuống rã rời, tê dại hoàn toàn sau phát đạn điện cao áp của bảo an cảng từ đêm trước, nhưng đôi mắt gằn sẹo của gã thợ xe vẫn rực lên vẻ lo lắng cho chiến hữu. "Lâm, mày ở lại đây dưỡng thương với bác sĩ Minh. Tao phải quay lại căn lều container ngay lập tức. Vy đang ở đó một mình, và chiếc ổ cứng của cha... tao không thể để bọn chúng chạm vào."


Vy 'Hacker' đứng tựa lưng vào cửa hầm lót chì, cô nhanh nhẹn khoác chiếc ba lô sờn rách lên vai, tay cầm chiếc điện thoại bẻ khóa nhảy tần liên tục. "Tôi đi với anh. Hệ thống quét tự động 'Mắt Thần' của Net-dyne đã khóa tọa độ bãi rác rồi. Một mình anh với mắt trái đang rò rỉ điện sinh học đó không qua nổi ba chốt chặn của lính quét mạng đâu."


Kiệt không từ chối. Gã biết Vy nói đúng. Gã lặng lẽ nhét chiếc vòng giải mã 'The Black-Market Deck' vào túi da phế liệu bên hông, giắt chiếc dao găm tháo dỡ phế liệu vào thắt lưng, rồi đẩy cánh cửa sắt hoen ố của phòng khám bước ra ngoài bờ kênh tẻ bốc mùi hôi thối.


Khi hai người vừa tiến vào rìa bãi rác công nghệ Nam Sài Gòn, một âm thanh rít gió chói tai đột ngột dội xuống từ tầng không. Đó không phải là tiếng sấm sét của cơn bão muộn, mà là tiếng gầm rú của động cơ phản lực ion âm siêu nhỏ. Kiệt ngước mắt nhìn lên. Giữa màn sương mù xám xịt, hàng chục chiếc drone săn mồi tự động Seeker-09 hình cầu màu đen bóng đang bay rợp trời, lơ lửng như những con mắt quỷ vô hồn. Những tia quét la-zer hồng ngoại màu đỏ rực rỡ từ ống kính camera của chúng quét dọc theo các lối mòn rải đầy vỏ lon rỉ sét, rà soát từng mét vuông đất đá bãi rác.


"Mẹ kiếp, Đại úy Lê Tuấn đã huy động cả phi đội drone quét tầm cao," Vy 'Hacker' nghiến răng, cô lập tức kéo Kiệt lùi sâu vào bóng râm của một núi lốp xe tải thải loại. "Cảm biến quét sinh học đa quang phổ của Seeker-09 cực kỳ nhạy. Nó có thể phát hiện ra bức xạ nhiệt cơ thể người và cấu trúc võng mạc phát sáng của anh từ khoảng cách năm mươi mét."


Kiệt tập trung tinh thần vào mắt trái. Nhờ dải tần Cộng Hưởng Âm Thanh, gã nhìn thấy những bước sóng radar của phi đội drone đang tỏa ra xung quanh không gian dưới dạng các luồng sáng màu xanh lục nhạt nhấp nháy liên tục. Gã nhận ra quy luật hoạt động của chúng: "Bọn chúng quét theo nhịp ba giây một lần. Cứ sau mỗi chu kỳ quét la-zer, cảm biến nhiệt sẽ mất ba giây để xử lý dữ liệu và thiết lập lại tần số."


"Quy tắc ẩn nấp ba giây," Vy 'Hacker' gật đầu sắc sảo, cô lăm lăm thiết bị bẻ khóa di động để sẵn sàng can thiệp sóng tầm ngắn. "Chúng ta phải di chuyển giữa các bóng râm nhiệt của núi rác sắt đúng vào khoảng trống ba giây đó. Đi mau!"


Kiệt cõng chiếc túi da cũ, loạng choạng chạy băng qua những lối mòn trơn trượt dưới sương mù. Mỗi bước chân của gã đều nặng nề do thể xác chưa phục hồi hoàn toàn sau ca phẫu thuật thần kinh, nhưng ngọn lửa căm hận tột cùng đối với Lâm Bá Nam – kẻ đã mưu sát cha gã – đang nung nấu ý chí gã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng sinh học. Gã phải sống, phải bảo vệ em gái Vy, và đòi lại công lý cho gia đình.


Khi họ tiếp cận căn lều container rỉ sét bên rìa Nam bãi rác, tim Kiệt bỗng thắt lại. Cánh cửa tôn của container đang mở hờ, đung đưa cành cạch theo gió. Bên trong, Trần Vy đang ngồi co quắp dưới sàn đất ẩm ướt, hai tay ôm chặt chiếc hộp nhạc cơ khí bằng gỗ sồi bị nứt góc của cha để lại. Khuôn mặt cô bé mười sáu tuổi xanh xao do bệnh suy nhược thần kinh nặng, đôi mắt ngây thơ đầy hoảng loạn trước tiếng rít gió liên tục của phi đội drone trên bầu trời.


"Vy! Em có sao không?" Kiệt lao vào, ôm chặt lấy em gái vào lòng. Cơ thể Vy run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi.


"Anh hai... có những con mắt đen bay trên trời... chúng rọi đèn đỏ vào nhà mình..." Vy nghẹn ngào, giọng nói yếu ớt đứt quãng.


"Không sao rồi, có anh hai ở đây," Kiệt vỗ về em gái, nhưng mắt phải gã lập tức liếc nhanh ra ngoài khe cửa hở.


*UÙUUU...*


Tiếng rít gió của động cơ phản lực drone đột ngột sà xuống cực thấp, ngay sát mái tôn container của Kiệt. Luồng gió mạnh từ cánh quạt thổi bay những mảnh nilon rách xung quanh, tạo ra một áp lực ngột ngạt đến nghẹt thở. Một chiếc Seeker-09 đang đứng yên ngay trên đầu hai anh em, mắt quét la-zer đỏ rực của nó bắt đầu rọi quét qua khe cửa tôn hở, chuẩn bị rà soát khoang cabin nhỏ hẹp của container.


"Mẹ kiếp! Nhiệt độ bên trong container sắt quá cao, cảm biến nhiệt của nó sẽ phát hiện ra hai cơ thể người lập tức!" Vy 'Hacker' hét lên thì thầm từ góc tối, cô cố gắng kích hoạt thiết bị phát sóng nhiễu cầm tay nhưng AI 'Mã Diện' trong não Kiệt đột ngột phát ra tiếng rè cảnh báo dội thẳng vào tai gã:


*"Cảnh báo! Không kích hoạt thiết bị gây nhiễu sóng tầm gần. Khoang chứa Seeker-09 có cảm biến phản hồi nhiễu tự động. Nếu kích hoạt, nó sẽ tự động khóa mục tiêu định vị và nổ súng chích điện lập tức. Vật chủ phải thực hiện ngụy trang sinh học thụ động."*


Quyết định sinh tử phải đưa ra trong vòng một giây. Kiệt nhìn xuống rãnh nước đen rò rỉ hóa chất và bùn lầy rỉ sét ngay sát vách container. Đó là vũng bùn lạnh ngắt tích tụ lượng lớn quặng sắt từ tính và kim loại nặng bồi đắp suốt hai thập kỷ đổ thải.


"Vy, nghe anh, nhắm mắt lại và nín thở!"


Kiệt không do dự, gã ôm chặt lấy Vy lao thẳng ra ngoài, nằm rạp xuống vũng bùn đen rỉ sét lạnh buốt bên rìa container. Gã dùng đôi tay chai sần bốc từng nắm bùn đen chứa quặng sắt từ tính lạnh ngắt phủ kín lên toàn bộ quần áo bảo hộ, da thịt hở và cả mái tóc của mình và em gái. Lớp bùn chứa kim loại nặng lạnh thấu xương nhanh chóng làm mát nhiệt độ bề mặt cơ thể của hai anh em xuống mức tương đương với nhiệt độ của bãi rác xung quanh, đồng thời cấu trúc sắt từ tính trong bùn hấp thụ hoàn toàn các tia quét điện từ của drone.


Chiếc Seeker-09 lơ lửng ngay trên đầu họ, khoảng cách chỉ chưa đầy hai mét. Ống kính camera của nó xoay tròn nhịp nhàng, phát ra tiếng tạch tạch của cảm biến quét đa quang phổ. Luồng la-zer đỏ rực quét qua quét lại trên đống bùn đen đang bao bọc lấy hai cơ thể nằm bất động.


Vy bị nhiễm lạnh đột ngột do bùn ướt hóa chất ăn mòn da thịt, lồng ngực cô bé phập phồng dữ dội. Mùi hóa chất nồng nặc xộc vào mũi khiến Vy bắt đầu lên cơn ho khan dữ dội.


Kiệt trợn trừng mắt phải, gã lập tức dùng bàn tay phủ đầy bùn đen bịt chặt lấy miệng em gái, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể đè chặt cô bé xuống vũng bùn lạnh ngắt. Gã cắn chặt răng chịu đựng những tia điện nhỏ rò rỉ từ mắt trái đang chập cháy nhẹ do quá tải dòng điện sinh học phản hồi, đếm ngược từng giây trong đầu theo quy tắc ẩn nấp ba giây của drone.


*Ba...*


*Hai...*


*Một...*


Tia la-zer đỏ rực của chiếc Seeker-09 lướt qua sát sạt nhãn cầu mắt phải của Kiệt, rọi thẳng vào lớp bùn quặng sắt trên trán gã. Cảm biến tầm nhiệt hồng ngoại của drone hoàn toàn bị đánh lừa bởi lớp bùn kim loại lạnh ngắt bọc ngoài cơ thể gã, không phát hiện ra bất kỳ sự chênh lệch nhiệt độ sinh học nào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!