Nhạc nềnSakuya2

Chân Tướng Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rạng sáng trút xuống những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 7 một thứ nước lạnh ngắt, mang theo mùi dầu máy rò rỉ và rác thải hóa chất nồng nặc từ phía cảng sông. Lâm 'Sẹo' nghiến chặt răng, bờ vai vạm vỡ gồng lên dưới lớp áo ba lỗ sũng nước. Cánh tay trái của gã thõng xuống rã rời, tê dại hoàn toàn sau phát đạn điện cao áp từ đêm hôm trước, nhưng gã vẫn dùng cánh tay phải còn lại ghì chặt lấy thân hình co giật của Kiệt. Bên cạnh gã, Vy 'Hacker' ôm khít chiếc vali hợp kim chì trước ngực như một bảo vật sống còn, đôi chân nhỏ nhắn của cô liên tục trượt trên lớp bùn nhão nhoét nhưng ánh mắt không rời khỏi gương mặt nhợt nhạt của Kiệt.


"Ráng lên em trai... sắp tới rồi!" Lâm 'Sẹo' lầm bầm, hơi thở phả ra thành những luồng sương trắng xóa giữa làn mưa dầm.


Họ vòng ra phía hẻm hông của tiệm thuốc tây cũ nát, tiếp cận cánh cửa sắt hoen ố nằm khuất sau đống thùng carton ẩm mốc. Lâm dùng chân đạp mạnh ba ngắn một dài vào tấm tôn rỉ sét. Chỉ vài giây sau, cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc, để lộ gương mặt mệt mỏi của bác sĩ Nguyễn Văn Minh dưới ánh đèn tuýp mờ ảo.


"Trời đất ơi! Tụi bây làm cái quái gì thế này?" Bác sĩ Minh thốt lên, nhưng khi nhìn thấy dòng máu tươi đỏ thẫm đang rỉ ra từ dưới lớp băng gạc mắt trái của Kiệt, ông lập tức lùi lại, nhường đường. "Mau đưa nó vào phòng mổ chui! Hiền, chuẩn bị dụng cụ khử trùng khẩn cấp!"


Căn hầm ngầm của phòng khám chui bốc lên mùi cồn sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi bê tông ẩm mốc. Kiệt được đặt nằm ngửa trên chiếc bàn mổ inox lạnh ngắt. Từ hốc mắt trái đang nhắm nghiền của gã, luồng sáng xanh lục ngọc bích ma quái vẫn nhấp nháy liên hồi dưới da, tỏa ra một hơi ấm nhân tạo âm ỉ. Vết thương rạch nông trên má trái của gã – vết tích từ lưỡi dao găm phủ độc thần kinh của sát thủ Sói Hoang – bắt đầu bám dính một lớp dịch màu xanh lam nhạt, đang lan rộng và hoại tử nhẹ dưới tác động của cơn bão điện từ.


"Độc dược thần kinh của Sói Hoang... Thằng này liều mạng thật, suýt chút nữa là chất độc đã ăn mòn vào tủy sống rồi," Bác sĩ Minh lầm bầm khi dùng bông tẩm cồn lau sạch vết thương trên má Kiệt. Ông quay sang phía Hiền 'Bông', nữ y tá đang nhanh nhẹn chuẩn bị một ống tiêm chứa thứ dung dịch màu bạc lấp lánh. "Hiền, đưa tôi liều Huyết thanh tái tạo neuron thần kinh đặc chủng cuối cùng. Chúng ta phải tiêm trực tiếp vào tủy sống sau gáy nó để ngăn chặn sự đào thải sinh học của con chip cấy ghép lỗi."


Vy 'Hacker' đứng tựa lưng vào tủ sắt cũ, cánh tay phải của cô vẫn còn run rẩy nhẹ do dòng điện phản hồi từ tường Vạn Lý giật văng lúc trước. Cô nhìn chằm chằm vào máy đo nhịp tim của Kiệt đang hiển thị một đường thẳng tắp run rẩy cùng tiếng bíp dài lạnh gáy.


"Bác sĩ... anh ấy có sống nổi không?" Vy khàn giọng hỏi.


"Nếu là người thường thì não đã bị nướng chín từ lâu rồi," Bác sĩ Minh nghiến răng, đâm mũi kim dài vào huyệt đạo sau gáy Kiệt. "Nhưng cấu trúc não của thằng Kiệt dị biệt lắm. Nó có một khả năng chịu đựng xung điện từ cực cao, giống như thể đại não của nó được thiết kế riêng để gánh chịu những cú sốc thế này vậy."


Khi mũi kim cắm sâu, cơ thể Kiệt giật nảy lên một cách dữ dội. Dòng huyết thanh màu bạc từ từ bơm vào tủy sống, tạo ra một làn sương điện từ mờ ảo bao bọc lấy thái dương trái của gã. Những tia điện nhỏ màu đỏ của tường lửa Vạn Lý đang tàn phá não bộ gã dần bị trung hòa bởi các xung kích thích tự phục hồi sinh học. Tiếng bíp dài của máy đo nhịp tim đột ngột đứt quãng, thay thế bằng những tiếng bíp đều đặn, báo hiệu nhịp tim của gã đang từ từ hồi phục về mức ổn định.


Trong khoảng không vô tận của nhận thức số, Kiệt cảm thấy mình đang chìm sâu dưới một dòng sông ánh sáng màu xanh ngọc bích ấm áp. Nỗi đau đớn tột cùng xé rách đại não dần tan biến, thay vào đó là một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Gã từ từ mở mắt ra trong không gian ảo 3D của ổ cứng di sản.


Bức tường lửa Vạn Lý khổng lồ màu đỏ rực rỡ từ tập trước giờ đây đã bị đục thủng một lỗ hổng lớn, những mảnh vỡ ký tự mật mã lơ lửng xung quanh gã như những tàn tro rỉ sét. Thiết bị đeo tay 'The Black-Market Deck' trên cổ tay trái gã phát ra một tiếng o o êm dịu, báo hiệu mối liên kết thần kinh đã được khôi phục hoàn toàn.


*"Đồng bộ hóa thành công. Mức độ đồng bộ đạt mười lăm phần trăm. Kích hoạt dải tần số Cộng Hưởng Âm Thanh."*


Một giọng nói không còn mang tông giọng tổng hợp lạnh lùng của máy móc nữa, mà trở nên rõ ràng dội thẳng vào não Kiệt. Đó là một giọng nói trầm ấm, mang theo sự mệt mỏi dạn dày nhưng đầy trí tuệ. Giọng nói của Trần Vĩnh – người cha đã khuất của gã.


"Kiệt... con trai của ta..."


Kiệt rùng mình trong không gian nhận thức. Gã nhìn quanh, nhưng không thấy hình hài vật lý nào của cha, chỉ có luồng sáng xanh lục bên mắt trái của gã đang co giãn nhịp nhàng theo tần số âm thanh của giọng nói.


"Cha... ông thực sự là cha tôi sao?" Kiệt khàn giọng hỏi, sự dằn vặt căm hận bấy lâu nay về việc bị bỏ rơi nghèo khổ bỗng chốc trào dâng. "Tại sao ông lại biến tôi thành cái vật chứa công nghệ quái quỷ này? Tại sao ông lại đẩy hai anh em tôi ra bãi rác rỉ sét đó để chịu đói khát và nợ nần?"


Một tiếng thở dài trầm buồn vang vọng khắp không gian ảo, kéo theo sự xuất hiện của một phân vùng dữ liệu bị khóa mười lăm năm trước từ từ mở ra. Trước mắt Kiệt, một đoạn video nhật ký thoại bị cháy xém góc hiện lên dưới dạng ảo ảnh số mờ nhạt. Trần Vĩnh xuất hiện trong đoạn băng, gương mặt ông hốc hác, mặc chiếc áo khoác phòng thí nghiệm cũ bám đầy vết dầu mỡ, đôi mắt sáng rực trí tuệ nhưng ẩn chứa nỗi lo âu tột cùng.


"Kiệt, nếu con nghe thấy đoạn ghi âm này, nghĩa là con đã kích hoạt thành công Mã Diện và vượt qua được lớp tường lửa của Net-dyne," Trần Vĩnh trong màn ảnh ảo nói, giọng ông run lên nhè nhẹ. "Ta biết con căm ghét ta. Ta biết việc ta xóa tên con khỏi mọi hồ sơ gia đình, để người bác họ Trần Thế Hùng chiếm đoạt căn nhà Quận 4 và đẩy hai anh em con ra bãi rác Nam Sài Gòn là một sự tàn nhẫn tột cùng. Nhưng con phải hiểu... đó là cách duy nhất để giấu con vào bóng tối."


Kiệt lặng đi, ngón tay trỏ quấn băng keo đen của gã siết chặt lại.


"Bãi rác công nghệ Nam Sài Gòn là vùng mù định vị duy nhất của thành phố," Trần Vĩnh giải thích, ánh mắt ông nhìn thẳng vào ống kính như thể đang nhìn trực diện vào Kiệt của mười lăm năm sau. "Lượng quặng sắt từ tính tích tụ lâu ngày và hàng vạn tấn rác kim loại nặng ở đó tạo ra một lớp lá chắn tự nhiên hoàn hảo. Radar quét của Net-dyne không bao giờ có thể tiếp cận được con ở đó. Ta phải biến con thành một kẻ vô danh tiểu tốt dưới đáy xã hội, một kẻ nhặt rác nghèo khổ... để bảo vệ mạng sống cho con và Vy."


"Bảo vệ mạng sống?" Kiệt lẩm bẩm, lồng ngực gã nghẹn thắt lại. "Vậy còn ông? Tại sao ông lại tự sát?"


Ảo ảnh số của Trần Vĩnh bỗng chốc bị nhiễu loạn bởi những dòng mã đỏ rực, gương mặt ông méo mó đi trong đau đớn. Giọng nói của ông trở nên đứt quãng nhưng đầy căm hận:


"Ta không tự sát, Kiệt à... Ta bị mưu sát! Lâm Bá Nam... chủ tịch của Net-dyne... hắn ta đã phát hiện ra thuật toán Mã Diện ban đầu được ta thiết kế để giải phóng dữ liệu và bảo vệ quyền riêng tư cho người nghèo. Hắn muốn thương mại hóa nó thành một công cụ kiểm soát tâm lý số để IPO tập đoàn trị giá hàng tỷ đô. Khi ta từ chối giao nộp mã nguồn... hắn đã cho người đầu độc ta bằng chính chất độc thần kinh sinh học... rồi dàn dựng thành một vụ tự sát vì trầm cảm..."


*OONG... OONG...*


Đoạn video nhật ký thoại đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng nổ dữ dội của dữ liệu bị khóa. Nhận thức của Kiệt bị giật mạnh trở lại thực tại.


Gã mở bừng mắt phải trên chiếc bàn mổ inox của phòng khám chui. Cơn đau từ vết sẹo mắt trái đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng điện sinh học ấm áp chạy dọc sống lưng gã. Vết sẹo gồ ghề dưới da mắt trái giờ đây tỏa ra một luồng sáng xanh ngọc bích ổn định, đồng tử mắt gã co giãn nhịp nhàng theo nhịp thở của AI 'Mã Diện' đang cộng hưởng rõ ràng trong đầu.


"Lâm Bá Nam..." Kiệt nghiến răng, giọng khàn đặc bộc lộ một sự căm hận tột cùng dâng trào trong huyết quản. Nỗi hận thù bị cha bỏ rơi bấy lâu nay bỗng chốc tan biến vào hư vô, thay thế bằng một ngọn lửa báo thù rực cháy đối với kẻ thủ ác tối cao đang ngồi trên đỉnh tháp Net-dyne.


"Kiệt! Anh tỉnh lại rồi!" Vy 'Hacker' lao tới đỡ lấy vai gã, đôi mắt cô lộ rõ sự nhẹ nhõm tột cùng khi thấy dòng máu tươi trên má gã đã khô lại, vết hoại tử nhẹ đang dần biến mất dưới tác động của huyết thanh phục hồi.


"Tôi không sao..." Kiệt ngồi dậy, gạt nhẹ tay Vy ra. Gã bước xuống bàn mổ, đôi chân đã lấy lại được sự vững chãi nhờ dải tần số Cộng Hưởng Âm Thanh mới được kích hoạt. Gã nhìn thẳng vào chiếc vali hợp kim chì chứa ổ cứng di sản. "Vy, chúng ta phải đi ngay. Sự kích hoạt của Mã Diện vừa rồi chắc chắn đã đánh động đến hệ thống quét tự động của tập đoàn."


Bác sĩ Minh bước tới, gương mặt ông xám xịt dưới ánh đèn tuýp: "Thằng Kiệt nói đúng đó. Thiết bị chắn sóng y tế của tôi vừa báo động có một luồng sóng radar quét đa tần cường độ cao đang quét dọc theo rìa bãi rác Nam Sài Gòn. Bọn chúng đã phát hiện ra vị trí rò rỉ rồi."


Cùng lúc đó, tại trung tâm tháp Net-dyne trung tâm – tòa nhà chọc trời thông minh biểu tượng cho quyền lực kiểm soát tuyệt đối của thành phố.


Trong phòng điều hành tối tân vô trùng, Kỹ sư trưởng Ngô Kỷ đang ngồi trước hàng chục màn hình giám sát ba chiều khổng lồ hiển thị dòng chảy dữ liệu của toàn thành phố. Đột ngột, một tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai từ hệ thống quét tự động "Mắt Thần".


*"Cảnh báo! Phát hiện dị thường đồng bộ hóa lượng tử đạt mức mười lăm phần trăm. Ký hiệu số trùng khớp với thuật toán di sản Mã Diện. Tọa độ rò rỉ: Rìa bãi rác công nghệ Nam Sài Gòn."*


Gương mặt Ngô Kỷ bỗng chốc biến dạng vì kinh hoàng. Ông ta lập tức đứng bật dậy, những ngón tay run rẩy gõ liên tục trên bảng điều khiển ảo để khóa chặt vùng định vị.


"Mười lăm phần trăm... Làm sao có thể như vậy được? Thằng rác rưởi đó đã bẻ gãy được tường lửa Vạn Lý sao?" Ngô Kỷ lẩm bẩm trong hoảng loạn. Ông ta biết rõ nếu Lâm Bá Nam phát hiện ra di sản của Trần Vĩnh vẫn còn tồn tại và đang đồng bộ hóa, cái ghế Kỹ sư trưởng của ông ta sẽ bị nghiền nát lập tức. Ông ta nhanh chóng kích hoạt cổng liên lạc tối mật của Phân khu Nam.


"Đại úy Lê Tuấn!" Ngô Kỷ thét vào thiết bị truyền tin. "Kích hoạt Biệt đội Quét mạng ngay lập tức! Tôi vừa định vị được luồng sóng Mã Diện rò rỉ từ rìa bãi rác Nam Sài Gòn. Thu hồi chiếc ổ cứng đó bằng mọi giá! Tiêu diệt bất kỳ kẻ nào cản đường!"


Tại doanh trại bảo an Phân khu Nam, Đại úy Lê Tuấn đang đứng thẳng tắp trước cửa sổ kính lớn nhìn xuống cơn mưa tầm tã ngoài kia. Gã mặc bộ quân phục bảo an đen bóng, mắt phải cấy ghép kính quét nhiệt sinh học phát sáng đỏ lạnh lùng không một chút cảm xúc. Khi nhận được lệnh từ Ngô Kỷ, gã không hề nao núng, chỉ khẽ gõ nhẹ ngón tay theo nhịp điệu đều đặn lên báng súng ngắn chích điện cao áp đeo bên hông phải.


"Rõ, Kỹ sư trưởng," Lê Tuấn trả lời bằng giọng nói lạnh lùng, chuyên nghiệp tuyệt đối của một quân nhân biến chất. Gã quay sang phía toán lính quét mạng Alpha-1 đang đứng nghiêm trang phía sau. "Toàn đội xuất quân! Kích hoạt phi đội drone Seeker-09, thiết lập vùng cấm bay và phong tỏa toàn bộ cửa ngõ bãi rác Nam Sài Gòn. Không để một con ruồi nào thoát ra ngoài."


Tiếng động cơ gầm rú của xe bọc thép quét mạng vang lên xé toạc màn sương mù ẩm ướt của đêm bão. Hàng chục chiếc drone săn mồi Seeker-09 hình cầu màu đen bóng bắt đầu cất cánh từ nóc xe bọc thép, mắt quét laser đỏ rực của chúng đồng loạt rọi thẳng về phía vùng mù điện từ nghèo khổ của bãi rác Nam Sài Gòn.


Đại úy Lê Tuấn bước lên xe bọc thép của Biệt đội Quét mạng, ánh mắt quét qua màn hình định vị hiển thị một chấm xanh lục rực rỡ đang nhấp nháy ngay tại rìa bãi rác Nam Sài Gòn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!