Món Nợ Máu Và Bản Đồ Rác
Bãi rác công nghệ Nam Sài Gòn chiều muộn hầm hập như một cái lò thiêu rác khổng lồ. Gió từ lòng sông Nhà Bè thổi vào không mang theo chút hơi mát nào, chỉ tổ cuộn thêm mùi nhựa cháy, mùi axit nồng nặc từ những bảng mạch rỉ sét và làn bụi chì xám xịt phủ đầy lên các container cũ nát. Dưới chân Trần Thế Kiệt, những vũng nước thải hóa chất xanh lè phản chiếu bầu trời xám xịt của những đám mây giông đang ùn ùn kéo đến.
Kiệt quệt mồ hôi pha lẫn dầu mỡ trên trán, ngón tay cái bám đầy muội đen miết chặt vào sợi dây đồng mỏng dính. Anh đang cố gỡ nốt cuộn cảm từ một chiếc biến áp thải loại của tập đoàn Net-dyne. Chiếc kính cấy ghép lỗi bên mắt trái của anh đột ngột nhói lên một nhịp, rò rỉ ra một luồng điện sinh học yếu ớt làm anh giật bắn người. Anh nhắm nghiền mắt trái, để mặc cho vết sẹo mờ đục quanh hốc mắt giật liên hồi dưới lớp da gầy guộc.
"Anh hai..."
Một tiếng gọi yếu ớt cất lên từ phía trong thùng container rỉ sét. Kiệt vội buông chiếc kìm mỏ nhọn xuống bàn gỗ ghép, đẩy tấm rèm vải bố rách bước vào trong. Trần Vy đang nằm co quắp trên chiếc phản gỗ hẹp. Cô bé mười sáu tuổi gầy gò, làn da xanh xao dính bết những sợi tóc mỏng tơ vào thái dương vì mồ hôi lạnh. Chiếc áo thun cũ quá khổ nuốt chửng thân hình suy nhược của cô bé.
"Vy, em thấy trong người sao rồi? Đợi anh hai chút, anh pha nước ấm cho uống thuốc."
Kiệt vội vã với lấy chiếc lọ nhựa đặt trên nóc tủ sắt. Khi lắc nhẹ, âm thanh rỗng tuếch vang lên làm tim anh thắt lại. Chỉ còn đúng một viên thuốc Neuro-Supp duy nhất nằm trơ trọi dưới đáy lọ. Đây là loại thuốc ức chế đào thải thần kinh bọc lậu mà bác sĩ Minh kê cho Vy để ngăn chặn các cơn suy nhược não bộ do ô nhiễm hóa chất bãi rác. Không có thuốc, Vy sẽ rơi vào trạng thái co giật tột độ rồi chết não.
Anh đổ viên thuốc ra lòng bàn tay chai sần, đỡ đầu em gái lên để cô bé uống nước. Vy kiên cường nuốt viên thuốc đắng ngắt, đôi mắt trong veo nhưng mệt mỏi nhìn anh trai:
"Anh hai, hay là... mình đừng mua thuốc nữa. Em uống nước lá của thầy Thích Thanh cũng đỡ mà. Anh đi nhặt rác cả tuần mới được vài trăm ngàn..."
"Nói bậy!" Kiệt gắt nhẹ, nhưng bàn tay anh run lên khi vuốt tóc em gái. "Thuốc của em để anh lo. Anh còn khỏe, nhặt thêm vài lô cáp quang thải là đủ tiền mua cả hộp mới. Em cứ nhắm mắt ngủ đi."
Kiệt bước ra ngoài rìa container, lặng lẽ rút từ trong túi quần bảo hộ rách nát ra một xấp tiền lẻ nhăn nheo. Anh vuốt phẳng từng tờ đồng VNĐ tiền mặt, đếm đi đếm lại. Trăm hai mươi ngàn đồng. Một con số nực cười khi một liều Neuro-Supp tuần tới có giá đến năm triệu đồng. Chưa kể, khoản nợ máu năm trăm triệu đồng treo trên đầu anh từ băng nợ thuê Bảy 'Thép' đã đến kỳ hạn thanh toán.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân container rung chuyển. Tiếng bước chân rầm rập rẽ qua những đống phế liệu kim loại vang lên dồn dập. Tiếng xích sắt kéo lê sột soạt trên nền đá dăm rỉ sét cắt ngang bầu không khí ngột ngạt. Kiệt giật mình giấu vội xấp tiền vào túi quần, tay với lấy chiếc dao găm tháo dỡ phế liệu giấu dưới gầm bàn.
"Trần Thế Kiệt! Thằng rác rưởi bùng nợ, trốn kỹ quá nhỉ!"
Một giọng nói lạnh lùng, khàn đặc vang lên từ cửa container. Tấm rèm vải bố bị giật phăng. Sáu 'Búa', gã đao phủ siết nợ khét tiếng dưới quyền Bảy 'Thép', bước vào. Gã gầy gò nhưng gân guốc như một thân cây khô bị ngâm dầu hỏa. Trên người gã đeo chiếc tạp dề da bám đầy những vệt máu khô đen sì, tay phải cầm chiếc búa rỉ sét gõ nhịp rầm rập vào thành container cửa sắt.
Theo sau gã là ba tên tay sai bặm trợn bọc thép tự chế ở khuỷu tay, mặt mũi hung tợn. Chúng lập tức tràn vào căn lều container nhỏ hẹp, xô đổ chiếc bàn làm việc chứa đầy tuốc-nơ-vít và linh kiện hỏng của Kiệt.
"Đại ca Sáu..." Kiệt cố giữ giọng bình tĩnh, hạ thấp trọng tâm người xuống. "Tôi đã nói với đại ca Bảy rồi, xin cho tôi khất thêm một tuần. Em gái tôi đang bệnh nặng, tiền nhặt rác tuần này tôi phải..."
"Mày câm mồm!" Sáu 'Búa' rít lên, vung chiếc búa rỉ sét đập mạnh xuống mặt bàn gỗ ghép khiến nó gãy đôi làm hai nửa. "Luật rừng Nam Sài Gòn mày quên rồi sao? Nợ máu phải trả bằng tiền mặt hoặc bằng da thịt. Đại ca Bảy đã cho mày khất ba lần. Hôm nay không có năm mươi triệu tiền lãi, tao sẽ lấy mười ngón tay của mày làm lãi gán nợ!"
Một tên tay sai lao đến giật phăng chiếc lọ nhựa đựng thuốc trên tay Kiệt, ném mạnh xuống đất. Viên thuốc Neuro-Supp cuối cùng văng ra, bị gót bốt bẩn thỉu của hắn giẫm nát bét dưới vũng nước bẩn rò rỉ axit.
"Không! Thuốc của em gái tôi!" Kiệt thét lên, mắt anh đỏ ngầu. Anh định lao ra nhưng hai tên tay sai lực lưỡng đã ập vào, khóa chặt hai cánh tay anh ra sau lưng. Sức mạnh thể chất thô bạo của bọn chúng đè bẹp sự kháng cự của một kẻ gầy gò đói ăn như Kiệt.
Sáu 'Búa' bước tới, túm lấy tóc Kiệt giật ngược ra sau, ép mặt anh sát xuống mảnh bàn gỗ gãy. Gã rút từ bên hông ra một con dao găm rỉ sét xỉn màu bám đầy vết bẩn mỡ cá, dí sát mũi dao vào ngón tay trỏ của bàn tay trái đang bị găm chặt trên bàn.
"Tao xem ngón tay của thằng thợ rác này cứng hơn hay lưỡi dao của tao bén hơn!"
"Anh hai! Đừng mà! Thả anh hai tôi ra!"
Trần Vy từ trong buồng chạy lao ra, gương mặt cắt không còn giọt máu. Cô bé ôm lấy chân Sáu 'Búa', khóc nghẹn ngào van xin. Nhưng tên đao phủ tàn nhẫn chỉ lạnh lùng hất mạnh chân, khiến thân hình yếu ớt của Vy ngã nhào va đầu vào cạnh tủ sắt, ngất lịm đi.
"Vy!" Kiệt gầm lên như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Vết sẹo cấy ghép bên mắt trái của anh đột ngột nhói đau dữ dội, rò rỉ ra một luồng sáng xanh lục rực rỡ nhưng cực kỳ yếu ớt, nhấp nháy liên tục theo nhịp tim đang đập điên cuồng của anh. Anh cố giãy giụa nhưng xích sắt của bọn tay sai càng siết chặt vào xương bả vai anh đau đớn.
Lưỡi dao của Sáu 'Búa' bắt đầu nhấn sâu vào lớp da ngón tay Kiệt, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ thớ gỗ mục.
"Dừng cái tay thối của mày lại trước khi tao bẻ gãy nó, Sáu 'Búa'!"
Một giọng nói trầm hùng, đầy sát khí vang lên ngay cửa container.
Lâm 'Sẹo' đứng sừng sững giữa lối vào. Dáng người gã to khỏe như một khối sắt rèn, bắp tay cuồn cuộn những hình xăm bánh răng cơ khí rỉ sét dính đầy dầu mỡ máy. Vết sẹo dài từ đuôi mắt trái xuống má gã giật giật đầy đe dọa. Trên tay phải của Lâm là chiếc mỏ lết lực bằng hợp kim titan tự chế dài gần nửa mét, xám lạnh và nặng trịch.
Sáu 'Búa' nhe răng cười nhạt, dừng lưỡi dao nhưng không buông Kiệt ra: "Lâm 'Sẹo'? Mày định xen vào việc đòi nợ của băng Bảy 'Thép' à? Mày nghĩ tiệm sửa xe rách của mày đủ gánh mạng cho thằng nhóc này sao?"
Lâm 'Sẹo' bước một bước dài vào trong container, chiếc mỏ lết titan rít gió quét ngang một đường sạt sạt sát mặt tên tay sai gần nhất, ép hắn phải buông tay khỏi vai Kiệt lùi lại:
"Tao không quan tâm nợ nần của tụi mày. Nhưng thằng Kiệt là anh em xương máu của tao. Hôm nay đứa nào dám chạm vào một sợi tóc của nó trong cái bãi rác này, tao thề sẽ dùng cái mỏ lết này đập nát sọ nó trước khi tao nằm xuống!"
Không khí bên trong container đông cứng lại. Ba tên tay sai nhìn chiếc mỏ lết titan nặng trịch của Lâm 'Sẹo' rồi nhìn nhau e dè. Chúng biết rõ Lâm là cựu thợ cơ khí thực chiến dạn dày bến tàu bến cảng, một khi gã điên lên thì có thể bẻ gãy xích sắt bằng tay không.
Sáu 'Búa' nhíu mắt đánh giá tình hình. Gã biết nếu xảy ra cuộc quyết đấu vật lý đẫm máu ở đây hôm nay, gã có thể hạ được Lâm nhưng bản thân gã và đám đàn em cũng sẽ phải trả giá rất đắt, điều đó sẽ làm ảnh hưởng đến tiến độ thu tiền nợ của băng Bảy Thép hôm nay.
Gã từ từ rút con dao găm ra khỏi ngón tay rỉ máu của Kiệt, lau vệt máu vào chiếc tạp dề da dơ bẩn:
"Được. Hôm nay tao nể mặt Lâm 'Sẹo' cho mày giữ lại mười ngón tay. Nhưng Bảy 'Thép' ra tối hậu thư: Đúng hai mươi tư giờ nữa, nếu mày không giao đủ năm mươi triệu đồng tiền lãi, tao sẽ quay lại lấy mạng cả hai anh em mày gán nợ. Để xem lúc đó chiếc mỏ lết của mày có cứu được nó không!"
Sáu 'Búa' nhổ một bãi nước bọt xuống sàn container rách nát, vung tay ra hiệu cho đàn em rút lui. Tiếng bước chân rầm rập của bọn chúng xa dần, chìm vào tiếng sấm rền vang từ phía chân trời.
Kiệt loạng choạng ngã khuỵu xuống đất, bò vội đến bên cạnh Trần Vy đang nằm bất tỉnh dưới đất. Anh run rẩy bế em gái lên đặt lại giường, áp tai vào ngực cô bé nghe nhịp tim yếu ớt đang đập loạn xạ.
"Vy... Vy ơi, tỉnh lại đi em... Anh hai đây..."
Lâm 'Sẹo' bước tới dọn dẹp đống đổ nát, thở dài đặt chiếc mỏ lết lên chiếc bàn gãy:
"Kiệt, tụi nó không đùa đâu. Bảy 'Thép' là con cáo tàn nhẫn nhất cảng cá này. Năm mươi triệu trong hai mươi tư giờ... Mày định kiếm ở đâu ra? Hay là mày trốn đi, tao lo cho con Vy."
"Trốn đi đâu?" Kiệt ngẩng đầu lên, khóe mắt đỏ hoe, mắt trái giật liên hồi dưới lớp kính cấy ghép lỗi. "Vy cần thuốc Neuro-Supp mỗi ngày. Rời khỏi bãi rác này, không có bác sĩ Minh cung cấp thuốc lậu, con bé sẽ chết trong vòng ba ngày. Tao phải kiếm ra năm mươi triệu. Bằng mọi giá."
Anh nhìn xuống ngón tay đang chảy máu của mình, ánh mắt chợt lóe lên một quyết tâm liều mạng tột độ. Anh sực nhớ đến lời đồn đại của dân ve chai bãi rác về một khu vực biệt lập hẻo lánh sâu trong cảng sông.
Kiệt đứng dậy, quấn vội mảnh băng keo đen quanh ngón tay bị thương, quay sang Lâm 'Sẹo':
"Lâm, mày ở đây canh chừng con Vy giúp tao. Tao phải đi gặp ông Năm 'Trà'."
"Ông Năm 'Trà'? Ông già thủ kho quân sự điên khùng đó hả? Mày tìm ông ta làm gì?" Lâm 'Sẹo' nhíu mày hỏi.
"Ông ta biết con đường dẫn vào khu phế thải quân sự biệt lập ở phía Bắc cảng sông. Nơi đó có chứa các container quân sự cũ bị niêm phong chứa đầy linh kiện bán dẫn đắt giá của Net-dyne thải loại. Đó là con đường sống duy nhất của tao."
Kiệt dứt khoát bước ra ngoài bão giông đang nổi lên rầm rập trên bãi rác Nam Sài Gòn.
Anh đi bộ suốt hai cây số men theo rạch nước đen rò rỉ hóa chất bốc mùi hôi thối, tiến về phía trạm kiểm soát cũ nát sát bờ sông. Ông Năm 'Trà' đang ngồi một mình trên chiếc plastic rách trước cổng kho phế thải bỏ hoang, tay cầm ly trà đá nhạt nhẽo, đôi mắt mù một bên vô hồn nhìn ra dòng sông Nhà Bè cuộn sóng đục ngầu.
Kiệt bước tới, đặt lên chiếc bàn gỗ mục trước mặt ông già một cuộn dây đồng siêu dẫn bọc chì hiếm mà anh đã giấu kỹ suốt một tháng qua.
"Ông Năm, cháu cần bản đồ dẫn vào khu container quân sự biệt lập."
Ông Năm 'Trà' từ từ quay đầu lại, đôi mắt mờ đục nhìn cuộn dây đồng siêu dẫn rồi nhìn vết sẹo phát sáng xanh nhạt bên mắt trái của Kiệt. Ông thở dài một tiếng khàn đặc:
"Kiệt đó hả... Cháu muốn tự sát sao? Khu vực đó bị rào kín bằng ba lớp kẽm gai điện rò rỉ, mìn từ tính cũ thời chiến tranh chôn đầy dưới cát bãi sông. Chưa kể, đội bảo an cảng do thằng Lê Mạnh chỉ huy tuần tra đêm liên tục, tụi nó sẵn sàng nổ súng chích điện cháy đen thui bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm vùng cấm."
"Cháu không còn đường lui nữa, ông Năm." Kiệt nắm chặt bàn tay rỉ máu. "Nếu không có năm mươi triệu ngày mai, em gái cháu sẽ chết, cháu cũng sẽ bị Sáu 'Búa' chặt tay gán nợ máu. Cháu chấp nhận mạo hiểm."
Ông Năm 'Trà' im lặng nhìn dòng sông cuộn sóng dữ dội dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông đang ập tới. Ông thò bàn tay nhăn nheo như vỏ cây bàng vào lớp lót áo khoác kaki sờn rách, rút ra một mảnh bản đồ vẽ tay trên giấy vàng ố cũ kỹ, đặt nhẹ lên bàn:
"Đây là sơ đồ bẫy mìn và các lối mòn mù sóng radar của bảo an cảng thời kỳ chiến tranh. Cháu phải đi sát ranh giới bờ sông dưới đêm mưa bão lớn này để sóng radar bị nhiễu loạn tự nhiên. Nhớ kỹ lời ta: Nếu chạm vào mìn từ tính hay bị Lê Mạnh phát hiện, cháu sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại cái bãi rác rỉ sét này nữa đâu..."
Kiệt giật lấy mảnh bản đồ vẽ tay, cúi đầu cảm ơn rồi quay người lao thẳng vào bóng tối bão bùng đang nuốt chửng khu quân sự biệt lập phía trước, nơi những tia chớp xanh lục rạch ngang bầu trời đêm đầy đe dọa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!