Lửa Thiêu Linh Hồn
Bên trong trạm lọc khí bọc chì của bà Sáu, bóng tối đặc quánh như hắc ín, chỉ có ánh sáng xanh lè từ màn hình kính bảo hộ của Khải hắt lên gương mặt hốc hác, nhễ nhại mồ hôi. Cánh tay trái của gã, nơi vết thương hở do đạn điện từ của drone Viper bắn sượt qua, vẫn đang rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến bốc mùi khét lẹt. Khải nghiến răng nén đau, ngón tay run rẩy gõ liên tục vào chiếc Chìa Khóa Vạn Năng đã cạn sạch pin tụ điện. Gã cố gắng vắt kiệt chút năng lượng tàn dư từ bộ lưu điện dự phòng của trạm lọc để duy trì kết nối mạng ngầm.
Trên màn hình võng mạc, bản đồ an ninh Vùng Số Không hiện lên với hàng loạt chấm đỏ đang di chuyển một cách có hệ thống. Trái tim Khải thắt lại. Gã nhận ra những camera giám sát của tập đoàn Aeterna Corp không còn quét ngẫu nhiên nữa. Tất cả đang đồng loạt xoay hướng ống kính quét nhiệt về một tọa độ duy nhất: khu nhà máy dệt bỏ hoang – nơi đặt phòng máy chủ lậu Zero-Core, trái tim lưu trữ 95% dữ liệu ký ức cốt lõi của An Nhiên.
"Chết tiệt! Có kẻ phản bội!" Khải rít lên qua kẽ răng. Gã lập tức nhận ra chỉ có Tài Bạc – kẻ duy nhất biết tọa độ này và đang lên cơn thèm huyết thanh lượng tử – mới có thể bán đứng họ nhanh đến thế. Khải điên cuồng gửi một tín hiệu cảnh báo sóng ngắn mã hóa đến thiết bị của Bảo, nhưng dải tần số vô tuyến biên giới đã bắt đầu bị nhiễu loạn bởi các đợt càn quét của đặc nhiệm.
Cùng lúc đó, dưới căn hầm ẩm ướt của phòng khám Bác sĩ Mai, Lâm từ từ mở mắt. Cơn sốc đau từ ca phẫu thuật gia cố tủy sống chui không gây mê vừa rồi vẫn còn dư chấn, khiến toàn bộ hệ thần kinh của anh như bị xé rách. Bộ cổng kết nối Cột Sống Graphene đời cũ vừa được thay thế bằng khớp nối 100TB mới dọc sống lưng đang nhấp nháy dải đèn LED màu lam rực rỡ, nhưng nó đang rỉ máu đỏ tươi lẫn với dịch làm mát màu xanh lam của đai tản nhiệt.
Bả vai trái của Lâm, nơi vết bỏng hóa chất hoại tử cấp độ 2 rỉ dịch vàng nhạt, sưng tấy lên đau đớn tột cùng khi tiếp xúc với tấm ga trải giường thép lạnh lẽo. Anh cố gắng cử động nhưng nửa thân dưới hoàn toàn bất động, hai chân buông thõng như hai khúc gỗ chết – cái giá vĩnh viễn cho sự đồng bộ quá tải trước đó.
"Lâm... anh..." Giọng nói của An Nhiên vang lên trong thùy thái dương của anh, hình ảnh ba chiều của cô hiển thị qua kính AR bị lỗi sọc nhiễu hạt màu xám quét liên tục. "Đừng cử động... vết mổ... rách ra mất..."
"Anh không sao, An Nhiên..." Lâm khàn giọng, cổ họng khô khốc như có cát chà xát.
Đột ngột, chiếc kính AR của anh nhận được tín hiệu cảnh báo khẩn cấp từ Bảo thông qua bộ đàm sóng ngắn tự chế. Giọng cậu bé nhặt rác thiên tài vang lên nghẹn ngào, lẫn trong tiếng gió rít bên ngoài: "Anh Lâm! Phòng máy chủ Zero-Core... đặc nhiệm của tập đoàn đang kéo đến! Trịnh Thế Khang... gã đang đích thân dẫn đầu đội đặc nhiệm bọc thép! Tụi nó mang theo súng phun lửa hóa học!"
Lâm trợn trừng mắt. Toàn bộ cơ thể anh như đông cứng lại. 95% dữ liệu ký ức của An Nhiên vẫn còn nằm trong các phiến đĩa vật lý của siêu máy chủ Zero-Core. Nếu nơi đó bị thiêu rụi, cô sẽ tan biến vĩnh viễn khỏi thế giới này.
"Bác sĩ Mai! Đẩy tôi đi!" Lâm gầm lên, hai tay bấu chặt vào thành giường thép, cố gắng kéo lê cơ thể phế liệt của mình.
Bác sĩ Mai lạnh lùng đứng bên cạnh, tay cầm chiếc dao mổ siêu âm vẫn còn dính máu của Lâm, nghiêm giọng nói: "Cậu điên rồi! Khớp nối mới cấy ghép chưa đồng bộ hoàn toàn. Nếu cậu chịu tải dữ liệu di tản lúc này, áp lực nhiệt lượng tử sẽ luộc chín đại não của cậu trong vòng ba phút!"
"Tôi không quan tâm!" Đôi mắt Lâm đỏ ngầu vì xuất huyết, ánh nhìn kiên định đến điên cuồng rọi thẳng vào Bác sĩ Mai. "Tôi đã hứa sẽ giữ cho cô ấy sống. Nếu cô ấy chết, cái mạng này của tôi cũng chẳng để làm gì. Hãy giao bản vẽ tủy sống thế hệ đầu của Ông Hùng cho bà, Bảo! Giúp anh lên xe lăn!"
Bảo lau nước mắt, nhanh nhẹn nhét cuộn bản vẽ thiết kế bọc chì vào tay Bác sĩ Mai như một giao ước thanh toán viện phí, rồi cùng Minh Mỏ Lết nâng cơ thể nặng nề của Lâm đặt lên chiếc xe sườn sắt rỉ sét. Minh Mỏ Lết lập tức khởi động động cơ điện của xe lăn, cùng Bảo đẩy Lâm lao thẳng ra lối cửa sau của lò mổ cũ, hướng về phía nhà máy dệt bỏ hoang dưới cơn mưa axit đang bắt đầu nặng hạt trở lại.
Khi họ tiếp cận khu nhà máy dệt, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt. Hàng chục xe bọc thép của tập đoàn Aeterna Corp đã phong tỏa toàn bộ khu vực. Giám đốc chi nhánh Trịnh Thế Khang đứng ngoài phòng máy chủ, mặc bộ vest xám sang trọng tương phản hoàn toàn với vẻ rách nát của khu ổ chuột. Chiếc kính một mắt thông minh trên mặt gã phát ra ánh sáng đỏ sậm tàn nhẫn.
"San phẳng nơi này cho tao. Phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ phòng máy chủ lậu," Trịnh Thế Khang lạnh lùng ra lệnh, tay gạt nhẹ tẩu thuốc điện tử. "Không được để bất kỳ mảnh dữ liệu lậu nào của dự án Số hóa rò rỉ ra ngoài. Tẩy uế khu vực này!"
Đội đặc nhiệm bọc thép trang bị súng phun lửa hóa học lập tức tiến lên. Những vòi rồng phun ra luồng lửa hóa học màu xanh lục dị kỳ, bùng cháy dữ dội khi tiếp xúc với không khí, nhanh chóng bao trùm lấy cấu trúc gạch đá cũ kỹ của nhà máy dệt. Tiếng nổ của các tụ điện, tiếng bo mạch chủ bị nung nóng nứt toác phát ra những âm thanh răng rắc ghê rợn.
"Không!" Lâm hét lên trong tuyệt vọng. Anh dùng hai tay bấu chặt vào bánh xe lăn, điên cuồng đẩy xe lao qua hàng rào bảo vệ tầm thấp của đặc nhiệm đang bị đánh lạc hướng bởi khói đen.
"Bảo! Minh! Tìm cách dập lửa!" Lâm hét lên khi xe lăn lao vào bên trong sảnh chính của phòng máy chủ Zero-Core. Không khí bên trong đã đặc quánh khói độc hóa học màu xám tro, nhiệt độ tăng vọt khiến tủy sống của Lâm bắt đầu phát ra những tiếng o o cảnh báo quá nhiệt.
Bảo điên cuồng chạy đến bảng điều khiển của Robot Sắt Vụn – con robot bốc xếp cũ đang đỗ ở góc phòng. Cậu bé lập trình lại lệnh khẩn cấp, điều khiển robot nâng bồn nước thải cũ lao vào đám cháy để dập lửa. Nhưng ngay khi Robot Sắt Vụn vừa tiến lên được vài mét, một loạt đạn xuyên phá từ súng của đặc nhiệm bên ngoài bắn tới, găm thẳng vào động cơ thủy lực của robot.
"Bùm!"
Động cơ của Robot Sắt Vụn nổ tung, bắn ra những mảnh thép nóng đỏ và dầu máy đen ngòm. Con robot khổng lồ đổ sụp xuống, đè nát hệ thống ống dẫn nước dự phòng. Bảo bị hất văng ra sàn, đầu đập vào vách tường rỉ sét, nằm bất động.
"Bảo!" Lâm gào lên, nhưng anh không thể dừng lại. Anh dùng chút sức tàn đẩy xe lăn tiếp cận sát khối siêu máy chủ Zero-Core đang bị lửa hóa học liếm sát mép ngoài.
Khói độc xộc thẳng vào mũi và phổi Lâm, khiến anh ho ra những búng máu tươi lẫn dịch nhầy. Da tay phải của anh bắt đầu bị bỏng nặng, rộp đỏ khi chạm vào lớp vỏ kim loại nóng bỏng của cổng kết nối chính. Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu môi, gạt phăng nắp bảo vệ, gõ nhanh lệnh khởi động Wrist-Deck trên cẳng tay trái.
"Cắm cáp vật lý!" Lâm gầm lên.
Sợi cáp quang sinh học siêu mảnh từ đầu ngón tay trỏ phải của anh giải phóng, cắm thẳng vào cổng chính của Zero-Core. Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ nặng 500TB bắt đầu đổ ập vào hệ thống tủy sống Graphene mới cấy ghép của anh.
"Aaa!" Lâm rú lên đau đớn. Bộ khớp nối Graphene 100TB bùng lên ánh sáng lam rực rỡ đến mức xuyên qua cả lớp áo hoodie xám tro dính đầy máu. Nhiệt độ tủy sống tăng vọt từ 37 độ C lên 41 độ C chỉ trong vòng vài giây.
Trong võng mạc của anh, hình ảnh Hologram của An Nhiên xuất hiện, nhưng cô liên tục bị gián đoạn bởi các sọc nhiễu hạt màu đỏ sậm. Cô gào thét, gương mặt ảo ảnh méo mó vì sợ hãi: "Lâm! Dừng lại đi! Tủy sống của anh đang bị thiêu rụi! Anh sẽ chết não vĩnh viễn mất! Em xin anh... hãy rút cáp ra!"
"Anh... không... dừng..." Lâm nghiến răng, ngón tay bấu chặt vào cổng kết nối nóng đỏ, da thịt đầu ngón tay bắt đầu bốc mùi khét lẹt khi bị nung chín.
Lửa hóa học đã phá hủy các phiến đĩa vật lý của máy chủ, làm sụt giảm tốc độ đọc dữ liệu nghiêm trọng. Biểu đồ truyền tải trên kính AR liên tục báo lỗi kết nối. Lâm buộc phải sử dụng Wrist-Deck để viết khẩn cấp một thuật toán nén dữ liệu phi tuyến tính, chấp nhận bỏ qua các phân vùng dữ liệu phụ trợ không thiết yếu để ưu tiên di tản phân khu chứa nhân cách cốt lõi của An Nhiên.
[TIẾN TRÌNH DI TẢN: 60%... 75%... 85%...]
Đột ngột, một bóng người cao lớn bước qua màn lửa hóa học màu xanh lục. Đó là Đặc vụ Hùng Định Dạng. Gã mặc bộ áo khoác da đen dài không hề hấn trước sức nóng, đôi mắt vô cảm lạnh lùng dán chặt vào Lâm. Trên tay phải của gã, thiết bị định dạng não bộ cầm tay bằng xung lượng tử (Neural Formatter) đang nạp năng lượng, phát ra những tia điện màu tím rực rỡ và tiếng rít tần số cao nhức óc.
"Kỹ sư lậu Lâm. Hành vi sao lưu ý thức ngoài luồng của ngươi đã vi phạm luật hình sự cấp độ 1 của tập đoàn Aeterna," Giọng nói của Hùng Định Dạng đều đều, vô cảm như một cỗ máy. "Chuẩn bị nhận giao thức định dạng vĩnh viễn."
"Lâm! Chạy đi!" An Nhiên gào thét trong thùy thái dương của anh, giọt nước mắt ảo của cô rơi xuống trong không gian số hóa đang sụp đổ.
Lâm phớt lờ mọi lời cảnh báo, ngón tay trái vẫn điên cuồng gõ phím trên Wrist-Deck để ép xung tủy sống lên mức chịu tải cực hạn 100TB, giành giật từng phần trăm dữ liệu cuối cùng từ những bo mạch chủ đang nóng chảy.
[TIẾN TRÌNH DI TẢN: 90%... 93%... 95%...]
Đúng lúc tiến trình đạt ngưỡng 95%, Đặc vụ Hùng Định Dạng nâng thẳng thiết bị định dạng hướng vào gáy Lâm. Khẩu súng lượng tử phát ra một tiếng nổ "Oành" đanh gọn, giải phóng một luồng xung lượng tử màu tím rực cực mạnh, tấn công thẳng vào bộ cổng tủy sống Graphene đang phát sáng của Lâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!