Nhạc nềnIrregular

Bác Sĩ Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của Vùng Số Không chưa bao giờ thực sự yên tĩnh. Nó đặc quánh, hôi hám và luôn run rẩy theo nhịp thở của những cỗ máy công nghiệp rỉ sét phía trên. Cơn mưa axit ngoài trời đã bắt đầu ngớt nhẹ, nhưng áp lực nước thải hóa chất trong lòng cống ngầm vẫn dâng cao, cuồn cuộn chảy qua những đoạn ống bọc chì rạn nứt.


Khải gầm ghì, hai vai gã căng lên như dây đàn vĩ cầm dưới lớp áo khoác phản quang sờn rách. Gã gồng hết sức lực đẩy chiếc xe sườn sắt rỉ sét chở Lâm băng qua những vũng nước thải đen ngòm, sủi bọt axit nhẹ. Phía sau, Bảo – cậu đệ tử nhỏ mười bốn tuổi – ôm khư khư cuộn sợi hợp kim Titan dẻo, bước chân lảo đảo nhưng không hề tụt lại. Tùng Cáp Quang đã phải rút lui từ ngã ba trước để dọn dẹp các đường cáp lậu, đánh lạc hướng hệ thống quét của đặc nhiệm Phân khu 9, để lại hai người họ tự lực đưa Lâm đến điểm hẹn.


"Cố lên Lâm... đừng ngất lúc này!" Khải thở dốc, giọng gã lẫn vào tiếng nước chảy xối xả. Gã liếc nhìn gáy Lâm.


Tại đó, bộ cổng kết nối Cột Sống Graphene đời cũ cấy ghép lậu dọc cột sống anh đang nhấp nháy một dải đèn LED màu cam nhạt đầy nguy hiểm. Đó là tín hiệu cảnh báo quá nhiệt lượng tử cấp độ 3. Hơi nước từ đai tản nhiệt đã cạn sạch dung dịch Cryo-G bốc lên nghi ngút, tạo thành một làn sương mờ ảo quanh bờ vai trái của Lâm. Vết bỏng hóa chất rỉ máu ở vai trái anh – hậu quả từ cú nổ axit dưới cống ngầm trước đó – giờ đây đã tiếp xúc với nước cống bẩn, bắt đầu có dấu hiệu nhiễm trùng sưng tấy, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn với chất làm mát màu xanh lam.


Lâm nằm gục trên xe lăn, hai chân hoàn toàn bất động, buông thõng như hai khúc gỗ chết. Cú phản hồi ngược từ trận chiến với AI Cerberus đã tước đi vĩnh viễn khả năng vận động nửa thân dưới của anh. Nhưng đôi mắt phải của anh, ẩn sau chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu, vẫn sáng rực một màu xanh lam nhạt đầy bướng bỉnh.


"Lâm... anh..." Giọng nói của An Nhiên vang lên trong thùy thái dương của anh. Nhưng hình ảnh ba chiều của cô hiển thị qua kính AR bị lỗi sọc nhiễu hạt (glitch) màu xám quét liên tục. Giọng nói dịu dàng ngày nào giờ bị méo tiếng, rè rè như một tệp tin âm thanh bị nén quá mức. "Dữ liệu của em... đang bị phân rã... Em không muốn anh... phải chết vì em..."


"Im lặng đi, An Nhiên," Lâm khàn giọng thì thầm, môi anh khô khốc và nứt nẻ. "Anh đã hứa... sẽ giữ cho em sống. 1% dữ liệu mất đi vừa rồi... anh sẽ lấy lại. Bằng mọi giá."


"Tới rồi!" Khải đột ngột dừng xe trước một cánh cửa bọc thép rỉ sét, nằm sâu dưới tầng hầm của một lò mổ cũ bỏ hoang. Mùi thịt thối rữa bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với mùi dung môi hóa chất tẩy rửa rẻ tiền và vị hăng hắc của thuốc sát trùng.


Khải gõ mạnh vào tấm cửa theo một nhịp điệu kỳ lạ: ba ngắn, hai dài, một ngắn.


Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ hé mở. Một luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bên trong hắt ra, rọi thẳng vào gương mặt hốc hác của Lâm.


Bước qua tấm màn che bằng nhựa nylon dính đầy vết máu khô và mỡ động vật, họ bước vào phòng khám của Bác sĩ Mai. Nơi đây từng là phòng pha lóc của lò mổ, nay đã được cải tạo thành một phòng phẫu thuật cơ khí chui. Giữa phòng là chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ hoen ố, xung quanh ngập tràn các thiết bị y tế cũ kỹ trộm từ bệnh viện tập đoàn, các cánh tay cơ khí hỗ trợ phẫu thuật rỉ sét treo lơ lửng trên trần, và những hũ thủy tinh chứa dung dịch bảo quản sinh học màu xanh lam phát sáng yếu ớt.


Bác sĩ Mai đứng đó, lạnh lùng như một bóng ma trong chiếc áo blouse trắng dính đầy vết dầu máy và máu khô. Đôi găng tay phẫu thuật màu đen ôm sát lấy đôi bàn tay gân guốc của bà. Dưới hàng lông mày rậm, đôi mắt bà sắc sảo như dao mổ, quét qua Lâm đang nằm bất động trên xe lăn.


"Lại là một ca tủy sống lậu tự chế," giọng bà Mai khàn khàn, không chút cảm xúc. "Đặt cậu ta lên bàn mổ. Mau lên, trước khi cậu ta làm bẩn sàn nhà của tôi."


Khải và Bảo chật vật nhấc cơ thể gầy gò nhưng nặng nề của Lâm lên chiếc bàn thép lạnh ngắt. Lâm nằm sấp, áp má vào mặt bàn kim loại buốt giá.


Bác sĩ Mai bước tới, dùng một cây kéo y tế cắt phăng lớp áo hoodie xám tro rách nát của Lâm, để lộ toàn bộ vùng lưng của anh. Bảo khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi.


ọc sống lưng của Lâm, bộ cổng cấy ghép Graphene đời cũ đang nứt toác ra thành những đường rãnh nhỏ như mạng nhện. Những sợi cáp quang sinh học mỏng như sợi tóc, nối từ ổ cứng 500TB vào rễ thần kinh của Lâm, đang phát ra những tia lửa điện nhỏ màu cam nhạt. Vết bỏng vai trái của anh đã sưng phồng, đỏ tấy và bốc mùi hôi của mô hoại tử.


Bà Mai dùng một thiết bị quét sinh học cầm tay rà dọc sống lưng Lâm. Tiếng bíp bíp của máy quét vang lên dồn dập, hiển thị những thông số sinh học tồi tệ lên màn hình CRT cũ kỹ bên cạnh.


"Cậu vẫn chưa chết quả là một phép màu của tạo hóa," bà Mai lạnh lùng tuyên bố, cởi bỏ chiếc kính bảo hộ. "Khớp nối Graphene cũ của cậu đã rạn nứt hoàn toàn do quá nhiệt kéo dài. Vết bỏng vai trái đã nhiễm trùng hoại tử cấp độ 2, dịch bẩn đang rò rỉ vào cổng tủy sống. Hiện tại, tủy sống của cậu chỉ chịu tải tối đa được 50TB dữ liệu. Nếu cậu tiếp tục duy trì kết nối 500TB của ý thức kia, xung phản hồi ngược sẽ luộc chín não bộ của cậu trong vòng bốn mươi tám giờ tới vĩnh viễn."


"Cứu cậu ấy đi, bác sĩ!" Bảo mếu máo, nắm lấy vạt áo blouse của bà Mai. "Cháu có mang sợi hợp kim Titan dẻo đây rồi!"


Bà Mai gạt tay cậu bé ra, ánh mắt không rời khỏi sống lưng Lâm. "Gia cố cơ học bằng sợi titan chỉ giữ cho ổ cứng không bị xô lệch khi cậu ta di chuyển. Muốn chứa hết 500TB dữ liệu của cô ta mà không chết, cậu ta phải thực hiện ca Phẫu thuật gia cố tủy sống chui (Spine Reinforcement) để thay thế hoàn toàn khớp nối cũ bằng một Cổng kết nối Cột Sống Graphene đời cũ chịu tải 100TB. Nhưng tôi nói trước..."


Bà dừng lại, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn thép. "Ca mổ này yêu cầu phẫu thuật sống, không được dùng thuốc gây mê toàn thân vì thuốc sẽ làm tê liệt rễ thần kinh, khiến việc đồng bộ hóa các sợi cáp quang sinh học vào tủy sống mới thất bại hoàn toàn. Cậu phải chịu đựng cơn đau cắt xương xẻ thịt bằng dao mổ siêu âm khi hoàn toàn tỉnh táo. Tỷ lệ tử vong do sốc phản vệ thần kinh là ba mươi lăm phần trăm. Hoặc là chết trên bàn mổ, hoặc là nhìn ý thức của cô ta phân rã dần thành rác dữ liệu. Chọn đi."


Không gian phòng mổ rơi vào sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng rít đều đặn của máy lọc khí cũ kỹ và tiếng rè rè từ hình ảnh Hologram lỗi của An Nhiên trên võng mạc Lâm.


"Lâm... đừng mạo hiểm..." Giọng An Nhiên vang lên đầy đau đớn trong đầu anh. "Em chỉ là... một bản sao... Không đáng để anh..."


Lâm nghiến chặt răng, bàn tay phải bọc chì của anh bấu chặt vào mép bàn thép đến mức các khớp xương kêu răng rắc. "Tôi chọn phẫu thuật. Tiến hành đi, bác sĩ."


Bà Mai khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng không chạm tới mắt. "Tốt. Tinh thần dũng cảm đấy. Nhưng ở đây chúng ta không làm việc từ thiện. Viện phí cho ca mổ này là năm vạn tín dụng sạch nội đô, cộng thêm chi phí cho cổng kết nối mới."


"Năm vạn?" Khải nhảy dựng lên. "Bà điên rồi sao, Mai! Ở cái khu ổ chuột này, đào đâu ra năm vạn tín dụng sạch? Tụi tôi chỉ có tín dụng lậu Sub-Credits thôi!"


"Tín dụng lậu của các người chỉ là rác rưởi đối với tôi," bà Mai thản nhiên nói, quay lưng đi chuẩn bị dụng cụ. "Không có tiền thì cút. Tôi không rảnh để chơi trò cứu nhân độ thế."


Khải nghiến răng, mắt gã đảo liên tục. Gã liếc nhìn chiếc máy chủ y tế cũ kỹ đang đặt ở góc phòng, kết nối với hệ thống gây mê và làm mát của phòng khám. Trong một quyết định liều lĩnh, Khải lén lút cắm chiếc Chìa Khóa Vạn Năng vào cổng USB hở dưới gầm bàn terminal của phòng khám, định bụng sẽ hack vào hệ thống y tế để tự kích hoạt thiết bị làm mát và gây mê cưỡng bức, ép bà Mai phải thực hiện ca mổ.


Nhưng gã đã đánh giá thấp một bác sĩ chợ đen sinh tồn hàng chục năm ở Vùng Số Không.


Chưa đầy hai giây sau khi Chìa Khóa Vạn Năng được cắm vào, một tiếng còi báo động nhỏ vang lên từ terminal. Bà Mai không thèm quay đầu lại, chỉ xoay nhẹ cổ tay. Lưỡi dao mổ siêu âm trên tay bà rít lên một tiếng u u ghê rợn, phát ra luồng sóng rung tần số cao. Trong chớp mắt, bà đã áp sát Khải, lưỡi dao rung sắc lẹm chỉ còn cách cuống họng gã hacker đúng một milimet. Hơi ấm từ lưỡi dao tỏa ra làm cháy sém vài sợi tóc tơ trên cổ Khải.


"Cậu nghĩ cái trò vặt vãnh đó qua mắt được tôi sao, hacker lậu?" giọng bà Mai lạnh như băng. "Rút cái thứ đồ chơi đó ra trước khi tôi cắt đứt động mạch cảnh của cậu và biến cậu thành một đống phế liệu sinh học."


Khải nuốt nước bọt, hai tay giơ lên cao, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gã từ từ dùng tay trái rút Chìa Khóa Vạn Năng ra khỏi cổng kết nối.


"Tôi... tôi xin lỗi," Khải lắp bắp. Gã thò tay vào túi áo khoác, run rẩy rút chiếc Chìa Khóa Vạn Năng ra đặt lên bàn. "Đây... đây là Chìa Khóa Vạn Năng tự chế của tôi. Nó có thể bẻ khóa mọi hệ thống an ninh tầm trung của tập đoàn. Tôi gán nợ nó cho bà. Coi như đặt cọc trước cho ca mổ của Lâm."


Bà Mai liếc nhìn thiết bị cầm tay rỉ sét nhưng tinh vi của Khải, khinh miệt lắc đầu. "Một thứ đồ chơi lỗi thời bẻ khóa bằng thuật toán vét cạn. Nó không đáng giá bằng một góc của bộ cổng kết nối Graphene 100TB tôi sắp cấy vào người cậu ta. Tôi cần ba liều Huyết thanh lượng tử nguyên chất, hoặc linh kiện Graphene tương đương để tái chế. Không thương lượng."


Giữa lúc cuộc đàm phán rơi vào bế tắc và tính mạng của Lâm đang đếm ngược từng phút, một giọng nói yếu ớt nhưng dứt khoát vang lên từ phía bàn mổ.


"Tôi... tôi có thứ... bà muốn..."


Lâm gượng đầu lên, đôi mắt anh đỏ ngầu vì xuất huyết nhẹ dưới võng mạc. Anh nhìn thẳng vào mắt Bác sĩ Mai, hơi thở đứt quãng.


"Cái gì?" bà Mai nhíu mày.


"Bản vẽ thiết kế gốc... của tủy sống Graphene thế hệ đầu tiên... do chính Ông Hùng giữ..." Lâm khàn giọng nói, từng chữ như vắt kiệt sức lực của anh. "Bản vẽ chứa mã nguồn phần cứng... và các giao thức bẻ khóa lớp bảo mật vật lý của Aeterna Corp. Bà biết... giá trị của nó chứ?"


Đôi mắt của Bác sĩ Mai lập tức co rút lại. Sự lạnh lùng trên gương mặt bà biến mất, thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ pha lẫn lòng tham vô hạn của một kẻ cuồng công nghệ sinh học. Bản vẽ thiết kế gốc của tủy sống Graphene thế hệ đầu tiên là một huyền thoại trong giới y tế chợ đen. Nó chứa đựng những bí mật công nghệ mà tập đoàn Aeterna đã thiêu rụi và xóa sạch mười năm trước để độc quyền dòng sản phẩm mới. Nếu có được nó, bà Mai có thể tự chế tạo các cổng kết nối lượng tử mà không cần phải đi trộm hay mua lậu từ tập đoàn với giá cắt cổ.


"Cậu có bản vẽ đó?" giọng bà Mai run lên nhẹ. "Nó đang ở đâu?"


"Ông Hùng đã truyền lại cho tôi... trước khi ông lẩn trốn..." Lâm nói, dối diện với ánh nhìn soi mói của bà. "Nó được mã hóa đa tầng... bằng khóa sinh học trong thùy thái dương của tôi. Chỉ có tôi mới có thể giải mã và truyền tải nó cho bà. Hãy thực hiện ca mổ... gia cố tủy sống cho tôi trước. Khi tôi tỉnh dậy... bà sẽ có bản vẽ."


Bác sĩ Mai nhìn chằm chằm vào Lâm trong vòng mười giây dài đằng đẵng, như muốn đọc thấu tâm can của gã kỹ sư mạng ngoan cố này. Bà biết cậu ta đang đánh cược mạng sống của mình, và bà cũng đang đánh cược một cơ hội đột phá công nghệ chưa từng có.


"Thỏa thuận được thiết lập," bà Mai thu hồi lưỡi dao mổ siêu âm, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày. "Nhưng nhớ kỹ, cậu lính trẻ. Nếu cậu chết trên bàn mổ, tôi sẽ tự tay mổ sọ cậu để trích xuất tệp tin đó từ thùy thái dương, dù nó có bị hỏng đi chăng nữa. Và nếu cậu dám lừa tôi... tôi sẽ ném cậu xuống bể chứa axit dưới lò mổ này."


"Tiến hành đi..." Lâm mệt mỏi nhắm mắt lại, đầu anh gục xuống mặt bàn thép.


Bác sĩ Mai nhanh chóng chuẩn bị dụng cụ. Bà bật hệ thống đèn mổ di động, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi toàn bộ sống lưng của Lâm. Cánh tay cơ khí hỗ trợ phẫu thuật bắt đầu chuyển động, phát ra những tiếng rít cơ học nhỏ. Bà Mai cầm lấy một ống tiêm chứa dung dịch sát trùng mạnh, đổ thẳng lên vết bỏng vai trái của Lâm để tẩy trùng khẩn cấp.


"Á...aaa!"


Lâm rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân anh co giật mạnh trên bàn mổ. Chất sát trùng hóa học ăn mòn vào da thịt đang nhiễm trùng, tạo ra những bọt trắng xèo xèo và mùi khét lẹt. Bảo không chịu nổi cảnh tượng đó, cậu bé quay mặt đi, nước mắt chảy ròng ròng, hai tay nắm chặt cuộn sợi hợp kim Titan.


Bà Mai không hề bận tâm đến tiếng gào thét của Lâm. Bà lạnh lùng cầm lấy chiếc dao mổ siêu âm, khởi động tần số rung tối đa. Lưỡi dao rít lên một tiếng u u chói tai, sẵn sàng thực hiện nhát mổ đầu tiên dọc theo cột sống của anh.


Nhưng ngay khi lưỡi dao mổ vừa chạm vào lớp da lưng của Lâm, cánh cửa bọc thép của phòng khám đột ngột bị đập mạnh từ bên ngoài.


"Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa dồn dập và thô bạo làm rung chuyển cả những mảng tường rỉ sét của phòng khám.


Tấm màn nhựa nylon bị gạt phăng ra. Khang Nhỏ – cậu bé giao liên chạy vặt chợ đen – lao vào phòng, gương mặt nhỏ nhắn của nó cắt không còn một giọt máu. Nó thở hổn hển, hai tay vịn vào gối, giọng run bắn lên vì sợ hãi.


"Anh Khải! Cô Mai! Chạy mau... chạy mau đi!"


"Có chuyện gì?" Khải lao tới nắm chặt lấy vai Khang Nhỏ.


"Có một toán thợ săn dữ liệu lạ... tụi nó mang theo máy dò quét sóng não quân sự... đang lùng sục khắp bãi đất trống ngay trên lò mổ này! Tụi nó đang khóa chặt các lối thoát hiểm rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!