Nhạc nềnIrregular

Chó Săn Lượng Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống an ninh ngầm rít lên từng hồi chói tai, dội qua những đường ống cống rỉ sét của Vùng Số Không như tiếng gào thét của một con quái vật kim khí bị đánh thức. Nước thải dưới chân Lâm sủi bọt đen ngòm, phản chiếu thứ ánh sáng đỏ lòm của đèn báo động nhấp nháy từ các trạm gác ngầm của tập đoàn Aeterna Corp phía xa.


"Lâm! Ngắt cáp ra! Mau lên!" Khải hét lên, hai tay gã điên cuồng gõ trên bàn phím ảo Wrist-Deck chiếu trên cẳng tay trái. Giao diện laser màu xanh lục của gã liên tục nhấp nháy các dòng thông báo cảnh báo sụt áp lượng tử. "Cảm biến áp suất của tụi nó đã khóa chặt dải IP lậu của chúng ta rồi! Chó săn của tập đoàn đang tràn vào mạng lưới!"


Tùng Cáp Quang ghì chặt hai bả vai của Lâm xuống thành xe sườn sắt rỉ sét. Bàn tay quấn đầy băng keo cách điện của gã run lên bần bật khi nhìn thấy vệt máu tươi bắt đầu rỉ ra từ mũi của Lâm, nhỏ xuống lớp vải hoodie xám tro dính đầy bùn thải. "Cố lên Lâm! Đừng buông tay lúc này! Nếu mày rút cáp đột ngột khi dòng dữ liệu chưa ngắt, xung phản hồi ngược sẽ luộc chín đại não của mày!"


Lâm không thể trả lời. Đôi mắt phải của anh trợn trừng dưới chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu (Data-Glass). Trên võng mạc anh, không gian ảo Sandbox – nơi anh giấu bản sao ý thức 500TB của An Nhiên – đang bị rung chuyển dữ dội bởi một cơn bão mã độc màu đỏ rực.


Từ sâu trong khoảng không kỹ thuật số của mạng lưới cáp ngầm, một thực thể dữ liệu khổng lồ bắt đầu định hình. Đó là AI Cerberus – thuật toán tìm kiếm thông minh tối tân của tập đoàn Aeterna. Trong thế giới ảo Sandbox, nó hiển thị dưới dạng một con chó ba đầu khổng lồ, cấu tạo từ những chuỗi mã nhị phân màu đỏ rực lửa, liên tục gầm rú và phóng ra các luồng mã độc định dạng (formatting codes). Mỗi bước chân của Cerberus trên nền tảng Sandbox đều để lại những vết nứt dữ liệu sâu hoắm, tàn phá các phân vùng bộ nhớ đệm mà Lâm đã mất hàng tháng trời để xây dựng.


"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THỰC THỂ XÂM NHẬP CẤP ĐỘ 5. AI CERBERUS ĐANG TIẾN HÀNH QUY TRÌNH ĐỊNH DẠNG VÀ XÓA SẠCH Ý THỨC MỤC TIÊU!" – Giọng nói cơ học lạnh lùng của tủy sống cấy ghép vang lên trực tiếp trong đại não Lâm.


"Lâm... anh nghe thấy em không?" Hình ảnh ba chiều của An Nhiên hiện lên trước mắt anh, nhưng gương mặt dịu dàng của cô giờ đây bị biến dạng bởi những vệt sọc nhiễu hạt (glitch) màu xám tro liên tục quét qua. Giọng nói của cô bị méo tiếng, lẫn vào tiếng rè rè của lỗi nén dữ liệu. "Con quái vật đó... nó đang khóa chặt các cổng kết nối của anh. Nó muốn xóa sạch em... và phá hủy cả não bộ của anh..."


"Anh... anh sẽ không để nó chạm vào em..." Lâm rên rỉ trong tâm trí, hàm răng anh nghiến chặt đến mức bật máu, vị tanh ngọt của máu trộn lẫn với mùi sulfuric nồng nặc của cống ngầm xộc thẳng vào cổ họng.


AI Cerberus phóng ra luồng mã độc định dạng đầu tiên. Những sợi cáp mã đỏ rực như những chiếc xích sắt lượng tử lao vút qua không gian ảo, khóa chặt các cổng kết nối thần kinh dọc theo sống lưng Lâm.


Cơn đau thắt thần kinh lập tức bùng phát với cường độ kinh hoàng. Dọc cột sống của Lâm, bộ cổng kết nối Cột Sống Graphene đời cũ cấy ghép lậu bắt đầu tỏa nhiệt lượng cực đại. Dải đèn LED tín hiệu dọc lưng anh chuyển sang màu đỏ rực rỡ, nung nóng lớp vải hoodie ẩm ướt. Nhiệt độ tủy sống vọt lên 41 độ C, rồi 42 độ C. Chân trái của Lâm – vốn đã bị liệt tạm thời – nay hoàn toàn mất đi chút cảm giác yếu ớt cuối cùng, cơ bắp đùi co rút mạnh dưới áp lực của dòng điện lượng tử.


"Lâm! Nhịp tim của mày đã lên 150 rồi! Đai tản nhiệt nước đang bị quá tải!" Khải gào lên trong tuyệt vọng. Gã dùng Chìa Khóa Vạn Năng cố gắng bẻ khóa các gói tin tấn công của Cerberus từ bên ngoài nhưng vô dụng. Băng thông của Cerberus lên tới 150TB, đè bẹp hoàn toàn mọi nỗ lực can thiệp của một hacker lậu cấp 1.


Trong không gian ảo, An Nhiên nhìn thấy Lâm đang quằn quại trong đau đớn. Đôi mắt xanh lam nhạt của cô bừng lên một quyết định dứt khoát. Cô nhận ra Cerberus hoạt động dựa trên logic tối ưu hóa toán học của tập đoàn – nó truy quét và định dạng mọi ý thức dựa trên các chữ ký IP và cấu trúc dữ liệu tuyến tính.


"Lâm... tha lỗi cho em," An Nhiên thì thầm.


Trước khi Lâm kịp nhận ra điều gì, An Nhiên chủ động đẩy anh ra khỏi liên kết mạng chung. Cô dồn toàn bộ quyền kiểm soát Sandbox về phía mình, tự nguyện gánh chịu toàn bộ đòn tấn công định dạng của Cerberus để bảo vệ não bộ của chồng khỏi bị sốc phản hồi ngược.


"KHÔNG! AN NHIÊN!" Lâm gào lên trong vô vọng.


"RẮC!"


Một tiếng nổ thần kinh vang lên trong đầu Lâm. Sự ngắt kết nối đột ngột (forced disconnect) giống như một nhát búa tạ nện thẳng vào thùy thái dương của anh. Lâm nôn ra một ngụm máu tươi, cơ thể anh giật mạnh rồi đổ sụp xuống xe lăn như một sợi dây đứt nòng. Đôi chân của anh hoàn toàn bị liệt vĩnh viễn từ khoảnh khắc này, rễ thần kinh vận động cột sống đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi xung phản hồi ngược của hệ thống.


Nhưng cuộc chiến trong Sandbox vẫn chưa kết thúc. Mất đi sự hỗ trợ tính toán của Lâm, An Nhiên phải đơn độc đối mặt với con quái vật Cerberus đang lao tới với ba chiếc mồm đỏ rực chứa đầy mã độc xóa dữ liệu.


An Nhiên không chạy trốn. Cô nhắm mắt lại, kích hoạt giải thuật phòng ngự cuối cùng mà Lâm đã lập trình riêng cho cô: Thuật toán bức tường lửa cảm xúc (Emotional Firewall).


Bức tường lửa không được cấu tạo từ các thuật toán toán học hay các rào chắn mật mã thông thường. Nó được dệt nên từ những mảnh ký ức phi tuyến tính, hỗn loạn và tràn đầy cảm xúc của hai người – hình ảnh ngày cưới lộng lẫy dưới cơn mưa bong bóng xà phòng, nụ cười trong trẻo của cô khi nhận chiếc nhẫn cưới tự chế từ hợp kim titan của Lâm, và cả những giọt nước mắt ấm áp trong những đêm đông lạnh giá ở căn hộ áp mái rỉ sét.


Một bức tường ánh sáng màu hồng nhạt, lung linh và tràn đầy những hình ảnh ký ức, bùng lên bao bọc lấy lõi ý thức của An Nhiên.


AI Cerberus lao đầu vào bức tường lửa cảm xúc. Ba chiếc đầu mã đỏ rực của nó bắt đầu ngoạm lấy những mảng sáng ký ức. Nhưng ngay khi những chuỗi mã logic của nó tiếp xúc với dữ liệu cảm xúc phi logic của con người, hệ thống phân tích hành vi của Cerberus lập tức rơi vào trạng thái xung đột logic (logic paradox).


Đối với một AI săn mồi hoạt động thuần túy dựa trên toán học tối ưu, cảm xúc của con người – sự hy sinh, nỗi đau mất mát và tình yêu vượt qua ranh giới thể xác – là những biến số không thể tính toán, những chuỗi ký tự hỗn loạn không có quy luật. Ba chiếc đầu của Cerberus bắt đầu cắn xé lẫn nhau, các dòng mã đỏ rực bị nhiễu sọc liên tục, phát ra những tiếng rít cơ học chói tai trong không gian ảo.


"CẢNH BÁO: AI CERBERUS BỊ XUNG ĐỘT LOGIC HỆ THỐNG. TỐC ĐỘ QUÉT GIẢM 70%!" – Kính AR của Lâm hiển thị dòng chữ thông báo màu xanh lá cây nhạt giữa màn khói mờ.


Ở thế giới thực, Lâm gượng dậy từ vũng máu dưới sàn xe lăn, hai tay anh run rẩy bám vào thành xe. Anh nhìn thấy dải đèn LED trên lưng mình đang nhấp nháy màu đỏ sậm cảnh báo nhiệt độ tủy sống đã chạm ngưỡng nguy hiểm 43.5 độ C. Nếu để vượt quá 45 độ C trong vòng ba mươi giây, não bộ của anh sẽ bị luộc chín vĩnh viễn.


"Lâm! Van xả khẩn cấp! Mau lên!" Tùng Cáp Quang gào lên, tay gã liên tục đổ nước cống lạnh lên vai Lâm để hạ nhiệt vật lý nhưng nước bẩn vừa chạm vào lưng liền bốc hơi nghi ngút.


Lâm cắn chặt môi đến bật máu, dùng bàn tay phải bọc chì đập mạnh vào nút kích hoạt vật lý trên Wrist-Deck, chạy Giao thức xả nhiệt khẩn cấp (Emergency Venting) của đai tản nhiệt nước gắn lưng.


"XÈÈÈO!"


Một luồng hơi nước màu trắng đục, nóng bỏng phun mạnh ra từ hai bên vai Lâm, tạo thành một màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của hệ thống camera giám sát ngầm. Dung dịch làm mát sinh học Cryo-G cuối cùng rò rỉ dọc theo sống lưng anh, mang theo cơn đau buốt thấu xương dọc cột sống như bị hàng ngàn cây kim châm thẳng vào tủy sống. Nhiệt độ tủy sống của Lâm lập tức được kéo tuột xuống 38.5 độ C, cứu mạng anh khỏi nguy cơ chết não trong gang tấc.


Trong không gian ảo, tận dụng lúc Cerberus đang bị rối loạn bởi bức tường lửa cảm xúc, An Nhiên sử dụng kỹ năng Tạo phân vùng ảo cô lập Sandbox, dệt nên một mê cung dữ liệu bao bọc lấy con quái vật ba đầu, giam giữ nó tạm thời trong vòng một trăm hai mươi giây.


"Lâm... em làm được rồi..." Giọng nói của An Nhiên vang lên yếu ớt trong thùy thái dương của anh.


Lâm vội vàng kích hoạt kính AR để kiểm tra chỉ số sinh học của vợ. Nụ cười trên môi anh lập tức tắt ngấm khi nhìn thấy dòng thông báo hiển thị trên võng mạc:


"TỶ LỆ PHÂN RÃ DỮ LIỆU: TĂNG 1%. TỔNG THỂ TỔN THƯƠNG: 1%. CẢNH BÁO: MỘT SỐ PHÂN VÙNG KÝ ỨC CỐT LÕI BỊ MẤT KẾT NỐI VĨNH VIỄN!"


Hình ảnh An Nhiên hiển thị trên võng mạc của anh bắt đầu xuất hiện các vết sọc nhiễu hạt màu xám tro. Cô nhìn Lâm bằng ánh mắt mờ mịt, đôi môi khẽ run rẩy. "Lâm... em... em cảm thấy có cái gì đó vừa biến mất... Chiếc khuyên tai bạc... chiếc khuyên tai bạc của mẹ anh... em không thể nhớ nổi hình dáng của nó nữa..."


Trái tim Lâm thắt lại đau đớn như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Cơn đau thể xác từ vết bỏng hóa chất rỉ máu ở vai trái và sự tê liệt hoàn toàn của hai chân không thể so sánh được với nỗi sợ hãi tột cùng đang dâng trào trong lòng anh lúc này. 1% dữ liệu bị mất chính là một phần ký ức ấm áp về gia đình của anh mà cô đã hứa sẽ gìn giữ vĩnh viễn. Quá trình phân rã dữ liệu tàn nhẫn đã chính thức bắt đầu.


"Không sao đâu, An Nhiên... anh sẽ tìm cách khôi phục lại... anh hứa..." Lâm khàn giọng nói, nước mắt nóng hổi trộn lẫn với máu và nước mưa axit chảy dài trên gương mặt hốc hác của anh.


"Lâm! Tụi nó tới rồi!" Khải gào lên, gã gồng hết sức lực đẩy chiếc xe sườn sắt rỉ sét của Lâm lao đi vun vút trong đường cống ngầm tối tăm. Phía sau họ, ánh đèn pin quân sự của đặc nhiệm Phân khu 9 bắt đầu quét qua những khúc cua của cống ngầm, kèm theo tiếng bước chân nặng nề của robot bọc thép tuần tra đang áp sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!