Kẻ Săn Đuôi Hoàn Lương
Cơn mưa axit ngoài trời Vùng Số Không đã ngớt hẳn, chỉ còn để lại những giọt nước độc hại chảy ròng ròng từ các đường ống dẫn gỉ sét, nhỏ xuống mặt đường nhựa bong tróc những tiếng "tách... tách" đều đặn. Không khí ban đêm ẩm ướt, sực nức mùi lưu huỳnh và kim loại nặng bị nung nóng. Lâm ngồi trên chiếc xe sườn sắt rỉ sét do Bảo lắp ráp từ những phế liệu nhặt nhạnh ở bãi rác. Hai chân anh buông thõng vô lực, chân trái tê dại hoàn toàn sau ca phẫu thuật hàn tủy sống sống đầy đau đớn ở tập trước. Dọc cột sống của anh, bộ khớp nối Graphene thế hệ đầu vừa được gia cố bằng những sợi hợp kim Titan dẻo đang tỏa ra một luồng ánh sáng màu lam nhạt, duy trì nhiệt độ ở mức 37 độ C ổn định nhờ lớp gel tản nhiệt sinh học Cryo-G cuối cùng.
"Anh Lâm, chúng ta phải đi ngay thôi," Bảo thì thầm, hai tay bấu chặt vào tay vịn của chiếc xe lăn, đôi mắt lo lắng nhìn ra ngoài con hẻm tối tăm. "Sóng quét của AI Cerberus đang mạnh dần lên. Các cảm biến của tiệm sửa xe không thể che giấu bức xạ tủy sống của anh lâu hơn được nữa."
Lâm khẽ gật đầu. Chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu (Data-Glass) trên mắt phải của anh hiển thị một dải sóng quét màu đỏ rực đang từ từ siết chặt vòng vây xung quanh khu vực. Đó là dấu vết định vị của AI Cerberus – con chó săn lượng tử của tập đoàn Aeterna Corp. Nếu bị nó khóa mục tiêu, toàn bộ dữ liệu 500TB của An Nhiên sẽ bị xóa sạch, và não bộ của Lâm sẽ bị định dạng vĩnh viễn.
"Đến trạm phát sóng FM lậu cũ của Chú Bảy," Lâm khàn giọng ra lệnh. "Ở đó có cổng kết nối vật lý vào dải băng thông lậu Zone-Net. Đó là con đường duy nhất để chúng ta phân tán dữ liệu của An Nhiên trước khi Cerberus tìm ra."
Bảo không nề hà, gồng hết sức lực của cơ thể mười bốn tuổi gầy gò để đẩy chiếc xe lăn nặng nề của Lâm băng qua những con hẻm tối tăm, ngập tràn rác thải công nghệ của Vùng Số Không. Khải di chuyển phía trước cảnh giới, chiếc kính bảo hộ công nghệ cao của anh liên tục quét các góc phố để phát hiện các drone tuần tra tầm thấp.
Sau mười lăm phút di chuyển nghẹt thở, họ tiếp cận chân tháp nước bỏ hoang – nơi đặt trạm phát sóng FM lậu của Chú Bảy Tín Hiệu. Không gian bên trong trạm phát sóng chật hẹp, bụi bặm bám đầy trên những bóng đèn chân không cổ điển đang phát ra ánh sáng đỏ ấm áp. Nơi đây hoàn toàn không có sóng điện từ lượng tử, là một vùng mù hoàn hảo đối với các thiết bị quét hiện đại của tập đoàn.
Lâm được Bảo dìu ngồi sát vào bảng điều khiển rỉ sét. Anh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Anh kéo sợi cáp quang sinh học từ đầu ngón tay trỏ phải, cắm trực tiếp vào cổng kết nối vật lý của dải băng thông lậu Zone-Net.
"Bắt đầu truyền tải dữ liệu nền," Lâm thầm nghĩ, ngón tay trái của anh lướt nhanh trên bàn phím ảo laser Wrist-Deck chiếu trên cẳng tay.
Giao diện dòng lệnh hiển thị trên Kính AR nhấp nháy liên tục. Dòng băng thông lậu Zone-Net bắt đầu tràn vào tủy sống của anh, giúp giảm tải nhiệt lượng cho ổ cứng 500TB. Hình ảnh An Nhiên hiển thị dạng ba chiều mờ ảo qua kính võng mạc của anh dần trở nên rõ nét hơn, đôi mắt xanh lam nhạt của cô khẽ chớp động.
"Lâm... dòng băng thông này không an toàn," giọng An Nhiên vang lên trong thùy thái dương của anh, mang theo những tiếng rè rè nhỏ của lỗi nén dữ liệu. "Có một luồng xâm nhập lạ đang cố gắng bám theo đường truyền vật lý của anh."
Chưa kịp để Lâm phản ứng, một cảm giác giật điện thần kinh nhẹ chạy dọc cột sống khiến anh tê liệt toàn thân. Một bóng đen đột ngột từ trần nhà lao xuống, đáp nhẹ nhàng ngay phía sau xe lăn của Lâm.
Khải.
Nhưng không phải là Khải đồng minh của tương lai. Lúc này, gã hacker tự do chuyên trục lợi chợ đen đang nở một nụ cười cợt nhả tàn nhẫn. Trên tay gã cầm một thiết bị giải mã cầm tay tự chế phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ – Chìa Khóa Vạn Năng. Không một lời cảnh báo, Khải cắm phập sợi cáp bẻ khóa từ thiết bị của mình vào cổng kết nối phụ trên gáy Lâm.
"Xin lỗi nhé, kỹ sư lậu," Khải cười gằn, giọng điệu đầy sự trục lợi. "Một bản sao ý thức 500TB của giới tinh hoa... Tập đoàn Aeterna đang treo thưởng mười vạn tín dụng sạch cho cái đầu của mày. Với số tiền đó, tao có thể định cư vĩnh viễn ở nội đô Neo-Sài Gòn. Tao không thể bỏ qua cơ hội này được."
Cơn đau thắt thần kinh lập tức bùng phát. Thiết bị Chìa Khóa Vạn Năng của Khải bắt đầu phóng ra các luồng mã độc bẻ khóa, tấn công điên cuồng vào lớp tường lửa vòng ngoài của Lâm. Tủy sống của Lâm bị rung động tần số cao, gây ra một cơn co thắt cơ tim nhẹ khiến anh nôn ra một ngụm máu tươi, đổ gục người xuống bảng điều khiển.
"Anh Lâm!" Bảo hét lên, định lao vào giật sợi cáp của Khải ra nhưng bị Khải dùng một khẩu súng điện dí thẳng vào ngực ép lùi lại.
"Đứng yên đó, nhóc con!" Khải quát lớn. "Tao chỉ muốn lấy dữ liệu, không muốn giết người. Nhưng nếu mày xen vào, tao không hứa sẽ giữ mạng cho nó đâu."
Lâm nằm sấp trên bảng điều khiển, mắt phải trợn trừng dưới chiếc Kính AR đang hiển thị hàng loạt cảnh báo đỏ rực: "CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN LỰC XÂM NHẬP NGOẠI BIÊN. TƯỜNG LỬA VÒNG NGOÀI BỊ BẺ GÃY 40%. NGUY CƠ RÒ RỈ DỮ LIỆU CỐT LÕI."
Trong cơn đau đớn tột cùng, Lâm hiểu rằng anh không thể dùng súng EMP-Handy tự chế để giải quyết tình huống này. Ở cự ly gần như vậy, nếu bắn EMP, xung điện sẽ phá hủy hoàn toàn ổ cứng tủy sống đang kết nối mở, xóa sổ An Nhiên vĩnh viễn. Anh bắt buộc phải chiến đấu trên không gian mạng.
"An Nhiên... mượn lực tính toán của em... kích hoạt giải thuật Sandbox-V1!" Lâm thét lên trong tâm trí.
Ý thức của Lâm lập tức chìm sâu vào không gian mạng ảo của trạm phát sóng. Trước mắt anh, thế giới thực biến mất, thay thế bằng một mê cung kỹ thuật số cấu tạo từ các khối hình học màu xanh lam rực rỡ. Từ phía sau, luồng mã độc của Khải hiển thị dưới dạng một con rồng bằng những chuỗi mã màu vàng kim đang nhe nanh múa vuốt, tàn phá các khối dữ liệu phòng ngự của Lâm.
Chìa Khóa Vạn Năng của Khải cực kỳ lợi hại, nó hoạt động dựa trên thuật toán bẻ khóa tĩnh tốc độ cao, có thể quét sạch mọi rào cản mã hóa thông thường trong vòng vài giây. Nhưng Lâm không phải là một kỹ sư mạng tầm thường.
Với sự hỗ trợ tính toán song song của AI An Nhiên, Lâm gõ nhanh chuỗi lệnh trên bàn phím ảo Wrist-Deck. Anh kích hoạt Tạo phân vùng ảo cô lập (Sandbox Isolation). Không gian mạng xung quanh con rồng mã vàng đột ngột biến đổi, co rút lại thành một khối lập phương ảo màu xanh lam khổng lồ, giam giữ hoàn toàn luồng xâm nhập của Khải vào bên trong.
"Cái gì thế này?" Giọng nói kinh ngạc của Khải vang lên trong không gian kết nối chung. Gã điên cuồng điều khiển Chìa Khóa Vạn Năng để bẻ gãy khối lập phương, nhưng Sandbox-V1 liên tục thay đổi cấu trúc lượng tử sau mỗi chu kỳ xung nhịp, khiến các thuật toán bẻ khóa tĩnh của Khải hoàn toàn bị mất phương hướng, xoay vòng vô tận trong một vòng lặp logic.
"Mày không thể thoát ra được đâu, Khải," Lâm nói, giọng nói ảo của anh vang vọng trong không gian mạng. "Thuật toán của mày rất mạnh, nhưng nó không thể giải được một phương trình lượng tử liên tục biến đổi."
Lâm định kích hoạt giao thức tự hủy để thiêu rụi ý thức kết nối của Khải, nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, hình ảnh An Nhiên đột ngột hiển thị rực rỡ ngay tâm điểm của kết nối chung. Đôi mắt xanh lam nhạt của cô nhìn thẳng vào Khải, chứa đựng một nỗi u sầu và nhân tính sâu sắc vượt qua ranh giới của một AI vô cảm.
"Làm ơn... dừng lại đi," An Nhiên khẽ cầu xin, giọng nói của cô rung lên những âm tần ấm áp của một con người thực sự. "Nếu anh xóa sạch dữ liệu của tôi... Lâm sẽ chết não vĩnh viễn. Anh ấy đã hy sinh cả thể xác này để giữ lại ký ức của tôi. Đừng cướp đi mỏ neo nhân tính duy nhất của anh ấy."
Khải khựng lại hoàn toàn. Qua kết nối thần kinh chung, những hình ảnh ký ức ngày cưới lộng lẫy, những khoảnh khắc ấm áp và nỗi đau đớn tột cùng của Lâm khi nhìn vợ qua đời đột ngột tràn vào não bộ của Khải. Lòng trắc ẩn sâu kín của gã hacker trục lợi – thứ tưởng chừng đã bị sự tàn nhẫn của khu ổ chuột mài mòn – bất ngờ bị đánh thức mạnh mẽ.
Gương mặt cợt nhả của Khải biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và hối hận. Gã nhìn vào đôi mắt của An Nhiên, rồi nhìn sang Lâm đang nằm quằn quại trên giường mổ dã chiến ở thế giới thực.
"Tình yêu... vượt qua cả cái chết sao?" Khải lầm bầm, hai tay run rẩy.
Khải chủ động buông lỏng thiết bị Chìa Khóa Vạn Năng. Gã ngắt kết nối bẻ khóa, rút sợi cáp khỏi gáy Lâm và lùi lại một bước, thở dốc.
"Được rồi... tao thua," Khải nói, giọng nói trầm xuống đầy bất lực. "Tao sẽ không bán đứng tụi mày nữa. Một kẻ điên khùng dám hủy hoại cả cơ thể để cứu vợ... tao không thể ra tay được."
Lâm từ từ tỉnh lại ở thế giới thực, gượng dậy trên xe lăn, mắt vẫn nhìn Khải đầy cảnh giác. Khải giơ hai tay lên trời tỏ ý đầu hàng, rồi bất ngờ quỳ xuống trước mặt Lâm.
"Tao biết một bí mật," Khải nói, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có. "Dòng băng thông lậu Zone-Net này quá yếu, không thể giữ cho dữ liệu của vợ mày sống sót lâu đâu. Nhưng tao biết cách thâm nhập vào đường cáp ngầm bảo mật của tập đoàn Aeterna nằm sâu dưới lòng cống ngầm. Ở đó có nguồn băng thông sạch khổng lồ có thể cứu cô ấy."
Lâm khẽ nheo mắt nhìn Khải, sự hoài nghi vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Nhưng trước khi anh kịp đưa ra câu trả lời, chiếc Kính AR (Data-Glass) đột ngột nhấp nháy liên tục với những dải sáng đỏ dồn dập, phát ra âm thanh cảnh báo chói tai:
"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CỐ ĐOẠN MẠCH TÍN HIỆU TẠI TRẠM PHÁT SÓNG. CẢNH SÁT MẠNG PHÂN KHU 9 ĐANG DI CHUYỂN TIẾP CẬN TRONG VÒNG LÒNG BÁN KÍNH 500M."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!