Nhạc nềnIrregular

Người Giữ Lửa Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài trời Vùng Số Không vẫn quất liên hồi vào mái tôn rỉ sét của căn hộ áp mái, tạo nên những chuỗi âm thanh rầm rập như một bầy quái thú cơ khí đang cào xé mái nhà. Luồng ánh sáng đỏ từ đèn pha của những chiếc xe máy phân khối lớn ngoài kia rọi qua khung cửa kính vỡ, cắt đôi bóng tối u uất trong buồng thang máy cũ. Lâm nằm sấp trên sàn nhà lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng thở dốc. Chất gel tản nhiệt sinh học Cryo-G đặc quánh bôi dọc sống lưng đang bốc lên một làn hơi mát lạnh màu xanh lam nhạt, tạm thời dìm nhiệt độ của ổ cứng sinh học tủy sống 500TB xuống mức 38 độ C. Nhưng cái giá phải trả quá tàn nhẫn: chân trái của anh hoàn toàn tê dại, mất đi mọi cảm giác vận động.


"Lâm... bọn chúng đang lên đây. Có ít nhất bốn nguồn phát xạ nhiệt cơ khí đang di chuyển dọc theo lối thang thoát hiểm rỉ sét."


Giọng nói của An Nhiên vang lên trong thùy thái dương của Lâm, mượt mà nhưng thỉnh thoảng vẫn bị những tiếng rè rè nhỏ của lỗi nén dữ liệu cắt ngang. Chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu (Data-Glass) trên mắt phải của Lâm nhấp nháy, hiển thị bốn chấm đỏ rực đang từ từ tiến sát lên tầng áp mái.


Lâm nghiến răng, dùng hai tay bấu chặt vào những kẽ hở trên sàn bê tông, gồng sức kéo lê cơ thể phế liệt của mình lùi sâu vào góc tối của buồng kỹ thuật. Sức nặng 3kg của chiếc đai tản nhiệt nước gắn lưng tì xuống cột sống đau nhức, khiến anh phải hít một hơi thật sâu để nén cơn đau thắt thần kinh đang trực chờ bùng phát. Chân trái kéo lê trên sàn như một khúc gỗ chết. Trong bóng tối, anh chỉ có thể dựa vào chiếc bàn làm việc bọc chì – tấm khiên vật lý duy nhất mà anh tự chế để che chắn bức xạ điện từ.


"Rầm!"


Cánh cửa sắt rỉ sét của căn hộ áp mái bị đập nát văng ra sàn, bắn ra những tia lửa cơ học sáng lòa. Tiếng rít áp suất thủy lực gầm rú lên trong không gian hẹp. Một dáng người khổng lồ bước qua làn khói bụi lưu huỳnh nồng nặc. Sơn Búa Máy. Gã to lớn như một cỗ xe bọc thép, ngực xăm trổ hình bánh răng đan chéo, và nổi bật nhất là cánh tay trái hoàn toàn là cơ khí – một chiếc búa thủy lực nặng nề bọc thép titan rỉ sét, liên tục phát ra những tiếng xì hơi áp suất đầy đe dọa.


"Kỹ sư lậu Lâm!" Giọng Sơn Búa Máy ồm ồm qua bộ lọc âm thanh rách nát của chiếc mặt nạ phòng độc gã đeo trên mặt. "Mày trốn kỹ thật đấy. Thùng gel Cryo-G của tụi tao dùng có sướng không? Đồ của Băng Sắt Rỉ không dễ nuốt thế đâu, con trai ạ."


Ba gã đàn em của Sơn bước vào sau, tay lăm lăm những thanh gậy điện phát ra những tia sét màu tím nhạt. Ánh đèn đỏ từ mắt quét cơ khí của Sơn Búa Máy rọi thẳng vào góc tối nơi Lâm đang ngồi bất động trên xe lăn cơ khí cũ.


"Đại ca... nhìn cái tủy sống của nó kìa! Phát sáng lam nhạt rực rỡ thế kia, chắc chắn là ổ cứng lượng tử 500TB của tập đoàn Aeterna rồi!" Một gã đàn em reo lên đầy tham lam, chỉ tay vào dải đèn tín hiệu LED dọc sống lưng Lâm đang nhấp nháy dưới lớp áo hoodie xám tro bụi bặm.


Sơn Búa Máy cười gằn, bước từng bước nặng nề khiến sàn bê tông rung lên bần bật. "Tao nghe đồn có kẻ dám trộm cả bản sao ý thức của giới tinh hoa từ kho lưu trữ. Không ngờ lại là một con chuột nhắt phế liệt ở Vùng Số Không này. Giao ổ cứng tủy sống ra đây, tao sẽ chừa cho mày một con đường sống để làm lao động số cho bọn tao."


Lâm không trả lời. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của anh nhìn chằm chằm vào khớp nối thủy lực không bọc chì bảo vệ ở cánh tay trái của Sơn. Kính AR (Data-Glass) đang liên tục phân tích cấu trúc cơ học của đối thủ, hiển thị các thông số kỹ thuật màu xanh lục nhạt lên võng mạc phải của Lâm.


"Tường lửa của băng đảng quá thô sơ, không có kết nối mạng trung tâm để xâm nhập từ xa," Lâm thầm nghĩ, ngón tay trái của anh khẽ chạm vào chiếc bàn phím ảo laser Wrist-Deck trên cẳng tay. Anh cố gắng truy cập vào hệ thống điều khiển cánh tay thủy lực của Sơn qua sóng ngắn, nhưng hệ nhúng của sới vật chợ đen hoàn toàn bị cô lập vật lý. Không thể hack từ xa. Anh bắt buộc phải cận chiến.


"An Nhiên... chuẩn bị kích hoạt đàn drone R-3. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất."


"Lâm, đai tản nhiệt của anh đang hoạt động ở giới hạn đỏ. Nếu anh dùng súng EMP tầm gần, xung phản hồi ngược sẽ phá hủy hoàn toàn hệ thống làm mát tủy sống!" Giọng An Nhiên vang lên đầy lo lắng.


"Không làm vậy, chúng ta sẽ chết ở đây," Lâm trả lời lạnh lùng trong tâm trí.


Sơn Búa Máy không còn kiên nhẫn. Gã gầm lên một tiếng, nâng cánh tay búa thủy lực khổng lồ lên cao. Tiếng rít áp suất thủy lực nén chặt đạt đỉnh điểm. Gã quét mạnh chiếc búa dọn sạch chiếc bàn gỗ mục nát cản đường, hướng thẳng vào đầu Lâm mà giáng xuống.


"Vút!"


Lâm dùng tay phải đẩy mạnh bánh xe lăn cơ khí, nghiêng người sang một bên. Chiếc búa thủy lực đập sầm xuống sàn bê tông ngay sát cạnh anh, tạo ra một vết nứt sâu hoắm và bắn ra hàng vạn mảnh đá dăm găm vào má Lâm đau rát. Sức gió từ cú nện suýt chút nữa đã lật nhào chiếc xe lăn thô sập.


"Ngay bây giờ! R-3, xuất kích!"


Từ bệ cửa sổ ngoài trời mưa axit, ba chiếc drone dọn rác hình cầu rỉ sét R-3 hum lên những tiếng rít chói tai, lao vút qua khung cửa kính vỡ thẳng vào mặt Sơn Búa Máy. Cánh quạt tản nhiệt bằng hợp kim đồng tự chế của chúng chém loang loáng, tạo ra những vệt sáng vàng nhạt cắt ngang tầm nhìn của gã khổng lồ.


"Mấy con ruồi rác rưởi!" Sơn Búa Máy chửi thề, dùng cánh tay phải bọc thép gạt phăng đàn drone. Một chiếc R-3 bị đập nát văng vào tường, nổ tung thành những mảnh sắt vụn và khói đen.


Nhưng khoảng trống 3 giây đó là quá đủ cho Lâm.


Lâm kéo lê cơ thể, dùng tay phải rút khẩu súng phóng xung điện từ EMP-Handy tự chế dắt bên hông xe lăn. Khẩu súng cấu tạo từ tụ điện của lò vi sóng cũ và pin tụ điện Graphene 12V rung lên bần bật trong lòng bàn tay run rẩy của anh. Lâm không nổ súng từ xa. Anh biết giáp titan của Sơn sẽ hấp thụ hoàn toàn xung điện ngoài.


Anh phải áp sát.


Lâm dùng hết sức tàn của cánh tay phải, rướn người tới trước, dí sát nòng súng EMP-Handy trực tiếp vào khe hở khớp nối thủy lực không bọc chì ở khuỷu tay trái của Sơn Búa Máy.


"Ghi đè xung điện từ (EMP Overwrite) – Kích hoạt!"


Lâm gầm lên, ngón tay trỏ bóp chặt cò súng vật lý.


Một tia chớp màu xanh lam rực rỡ, chói lòa bùng phát ngay tại điểm tiếp xúc, kèm theo tiếng nổ đanh gọn như sét đánh ngang tai trong không gian hẹp của căn hộ áp mái. Dòng xung điện từ cực mạnh chạy thẳng vào hệ nhúng điều khiển của cánh tay thủy lực Sơn Búa Máy.


"Xẹt! Xẹt! Đoành!"


Tiếng mạch điện bị thiêu rụi vang lên giòn giã. Cánh tay búa thủy lực khổng lồ của Sơn bốc lên một làn khói đen kịt, dầu thủy lực nóng bỏng phun ra từ các van áp suất bị hỏng, bắn tung tóe lên sàn nhà. Con búa máy đóng băng hoàn toàn ở tư thế nửa chừng, vô hiệu hóa hoàn toàn vũ khí hủy diệt của gã khổng lồ. Sơn Búa Máy rú lên một tiếng đau đớn khi dòng điện rò rỉ chạy qua các dây thần kinh sinh học kết nối với cánh tay cơ khí, khiến gã ngã quỵ xuống gối, run rẩy dữ dội.


Nhưng cái giá phải trả cho Lâm tàn nhẫn không kém.


Xung điện từ cực mạnh ở cự ly gần đã tạo ra một phản hồi ngược điện từ khổng lồ chạy thẳng vào đai tản nhiệt nước gắn lưng của anh.


"Bùm!"


Một tiếng nổ nhỏ vang lên ngay sau gáy Lâm. Bộ bơm tuần hoàn dung dịch Cryo-G của đai tản nhiệt bị chập nguồn hoàn toàn, dập tắt dải đèn LED tín hiệu màu cam. Hệ thống làm mát sập nguồn.


Cơn sốt tủy sống lập tức bùng lên như một ngọn lửa địa ngục thiêu rụi dọc cột sống Lâm. Nhiệt độ hiển thị trên Kính AR (Data-Glass) nhảy vọt không phanh: 39°C... 41°C... 43°C... Tiến sát Ngưỡng chết não.


"Cảnh báo: Hệ thống tản nhiệt sập nguồn hoàn toàn. Nhiệt độ tủy sống đạt ngưỡng nguy kịch 43,5°C. Nguy cơ chết não trong vòng 60 giây."


Lâm ngã nhào khỏi xe lăn, nằm quằn quại trên sàn nhà bê tông rỉ sét, hai tay ôm chặt lấy đầu gáy đang nóng rực như lửa đốt. Da lưng của anh bị bỏng nhiệt nhẹ, bốc lên mùi gel Cryo-G bị nung chín khét lẹt. Tầm nhìn của anh nhòe đi hoàn toàn trong một màn sương đỏ ngầu của máu và nhiệt lượng.


Sơn Búa Máy ôm cánh tay cơ khí bị liệt, gầm lên đầy phẫn nộ nhìn Lâm đang giãy giụa: "Thằng chó... mày dám phá hủy cánh tay của tao! Băng Sắt Rỉ sẽ lột da mày! Rút lui!"


Ba gã đàn em vội vã dìu gã khổng lồ đang loạng choạng bước ra khỏi căn hộ áp mái đổ nát, để lại Lâm đơn độc trong bóng tối, nằm giữa vũng nước mưa axit rỉ sét và làn khói khét lẹt của đai tản nhiệt bị hỏng.


"Lâm... Lâm! Nghe em nói không? Anh phải ngắt kết nối tủy sống ngay lập tức... làm ơn..." Giọng An Nhiên nghẹn ngào, hình ảnh Hologram của cô nhấp nháy yếu ớt rồi tắt lịm hoàn toàn trong thùy thái dương của anh.


Trong cơn mê sảng và đau đớn tột cùng, Lâm chỉ còn một ý nghĩ duy nhất hiện lên trước khi bóng tối nuốt chửng lấy ý thức của mình: Anh cần Minh Mỏ Lết. Anh cần một thợ cơ khí để cứu sống An Nhiên trước khi tủy sống này luộc chín não bộ của anh vĩnh viễn.


***


Tiếng mưa axit rơi trên mái tôn của Tiệm sửa xe Mỏ Lết không còn dồn dập như ở căn hộ áp mái, nhưng nó mang một âm hưởng trầm đục, nặng nề của rác thải hóa chất. Không khí bên trong tiệm sực nức mùi dầu máy cháy, mùi nhựa chảy từ các bảng mạch lỗi và mùi ozone đặc trưng của những mối hàn laser dở dang. Khắp nơi trong gian phòng rộng chừng ba mươi mét vuông là những bộ khung xương drone rỉ sét xếp chồng lên nhau như những bộ hài cốt của một thời đại công nghiệp cũ kỹ.


"Nhanh lên Bảo! Lấy thêm giẻ lau sạch và bình xịt khử trùng thô cho anh!"


Tiếng hét của Minh Mỏ Lết vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Minh – gã thợ cơ khí mập mạp với bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu mỡ đen kịt – đang thở hồng hộc, hai tay ghì chặt lấy bả vai của Lâm để giữ anh không bị trượt khỏi chiếc giường sắt dã chiến. Trên trán Minh, những giọt mồ hôi to tướng lăn dài, hòa cùng lớp nhọ nồi lem nhem trên má. Điếu thuốc lá điện tử tự chế ngậm hờ nơi khóe miệng gã thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng xanh lục nhạt theo từng nhịp thở gấp gáp.


Cậu bé Bảo, đệ tử duy nhất của Lâm, run rẩy ôm một thùng nhựa chứa đầy những tuýp gel tản nhiệt sinh học Cryo-G cũ kỹ và một cuộn sợi hợp kim Titan dẻo thu lượm từ bãi phế thải. Đôi mắt to tròn của cậu bé mười bốn tuổi ầng ậc nước, gương mặt nhem nhuốc vết mực hàn mạch xám xịt vì sợ hãi. Bảo quỳ rạp dưới sàn, liên tục dùng chiếc khăn bông đã sờn rách thấm đi dòng máu đỏ tươi pha lẫn chất dịch màu xanh lam nhạt đang rỉ ra từ cổng cấy ghép tủy sống trên lưng Lâm.


"Anh Lâm... anh tỉnh lại đi... đừng bỏ em..." Bảo nấc nghẹn, bàn tay nhỏ bé gầy guộc run bần bật khi bôi một lớp gel Cryo-G dày xung quanh vùng da rộp đỏ đang bốc khói nhiệt nhè nhẹ.


Lâm nằm sấp trên giường sắt, gương mặt hốc hác áp chặt vào lớp nệm da rách nát. Hàm răng anh nghiến chặt đến mức rỉ máu nơi khóe môi, hai tay bấu cứng vào thanh sắt giường gỉ sét. Mỗi nhịp thở của anh là một tiếng rên rỉ đứt quãng từ tận đáy cổ họng. Chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu (Data-Glass) trên mắt phải của anh liên tục nhấp nháy những dải ký tự cảnh báo màu đỏ sậm rực lửa, rọi thẳng vào võng mạc:


"CẢNH BÁO: NHIỆT ĐỘ CỘT SỐNG ĐẠT 44,2°C. NGƯỠNG CHẾT NÃO CẬN KỀ TRONG 45 GIÂY. HỆ THỐNG PHẦN CỨNG 500TB ĐANG BỊ QUÁ NHIỆT NGHIÊM TRỌNG."


Ý thức của Lâm chao đảo giữa ranh giới của thực tại và cõi hư vô kỹ thuật số. Trong sâu thẳm tâm trí anh, tiếng còi báo động của hệ thống tủy sống vang lên như tiếng chuông gọi hồn. Hình ảnh An Nhiên trong bộ váy cưới màu trắng tinh khôi hiện lên mờ ảo, đôi mắt xanh lam nhạt của cô nhạt nhòa nước mắt ảo ảnh, liên tục đưa tay về phía anh nhưng bị những sọc nhiễu hạt cơ học (glitch) tàn nhẫn cắt đứt thành từng mảnh dữ liệu vụn vỡ.


"Minh..." Lâm thào thào, giọng nói khản đặc không ra hơi, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định dưới gầm giường. "Hàn... hàn lại... ống dẫn... tản nhiệt... nhanh..."


"Tao biết rồi! Nhưng cái đai tản nhiệt nước của mày bị xung điện từ EMP của chính mày đánh sập hoàn toàn bộ bơm rồi!" Minh Mỏ Lết gầm lên, tay cầm chiếc mỏ hàn laser cầm tay nhưng không dám hạ xuống. "Các sợi cáp quang sinh học siêu mảnh dọc tủy sống của mày đang bám chặt vào khớp nối Graphene. Tao là thợ sửa drone, không phải bác sĩ phẫu thuật sinh học! Chỉ cần lệch một micromet laser, tao sẽ cắt đứt tủy sống tự nhiên của mày, biến mày thành một phế nhân vĩnh viễn, hoặc luộc chín não bộ của mày ngay lập tức!"


"Cứ... cứ hàn đi..." Lâm gầm lên qua kẽ răng, cơ thể anh co giật mạnh một cái khiến Minh suýt đánh rơi chiếc mỏ hàn.


"Đứng dạt ra, thằng ranh con kia! Để tao chỉ cho!"


Một giọng nói khàn khàn, trầm tĩnh nhưng mang uy lực tuyệt đối vang lên từ góc tối của tiệm sửa xe. Tiếng bánh xe rít lên trên sàn nhà đầy dầu mỡ. Ông Hùng từ trong bóng tối từ từ lăn chiếc xe lăn cơ khí rỉ sét của mình ra ngoài ánh sáng của ngọn đèn mổ chập chờn.


Cụ già ngoài sáu mươi tuổi, hai chân bị liệt hoàn toàn dưới lớp quần vải thô bạc màu, nhưng đôi mắt dưới hàng lông mày rậm rạp lại sáng rực lên một thứ ánh sáng thông thái của kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao của tri thức. Bộ cổng tủy sống Graphene đời cũ trên lưng ông không còn phát sáng, nhưng dải đèn LED tín hiệu xám xịt của nó vẫn là minh chứng cho một thời oanh liệt. Ông nhìn chằm chằm vào dải đèn tín hiệu LED dọc sống lưng Lâm đang nhấp nháy màu đỏ cảnh báo quá nhiệt.


"Graphene sinh học thế hệ đầu..." Ông Hùng khẽ lầm bầm, đôi bàn tay gân guốc vuốt nhẹ chòm râu bạc. "Thằng nhóc này điên thật rồi. Nó dám cấy ghép một ổ cứng lượng tử 500TB của dự án Số hóa linh hồn vào một bộ tủy sống chỉ chịu tải được tối đa 50TB mà không có bộ ổn định lượng tử quân sự. Sức nóng này... không chết não mới là chuyện lạ."


Ông Hùng liếc nhìn cấu trúc cổng cấy ghép của Lâm, rồi đột ngột khựng lại. Đôi mắt ông co thắt lại khi nhận ra sự tương thích sinh học kỳ lạ giữa các sợi cáp quang sinh học và mô xương của Lâm. Các rễ thần kinh tự nhiên của Lâm đang quấn chặt lấy các chân tiếp xúc Graphene một cách hoàn hảo, không hề có dấu hiệu đào thải sinh học thông thường.


"Mật độ canxi và cấu trúc tủy sống tương thích 99%..." Ông Hùng thầm kinh ngạc trong lòng. "Không thể nào... Đây chính là mẫu thử nghiệm thành công duy nhất còn sống sót của dự án tủy sống sinh học mười năm trước mà tập đoàn tuyên bố đã bị thiêu rụi. Thằng nhóc này... chính là chiếc chìa khóa sống."


Nhìn thấy Lâm đang cận kề cái chết, Ông Hùng không chần chừ thêm nữa. Ông gõ mạnh chiếc gậy gỗ xuống sàn nhà: "Minh! Nghe tao chỉ dẫn đây! Thằng nhóc này không thể đợi thêm một giây nào nữa đâu. Ngưỡng chết não của nó chỉ còn tính bằng giây. Mày phải thực hiện ca hàn gia cố tủy sống ngay lập tức!"


"Nhưng thưa thầy! Chúng ta không có thuốc mê y tế chuyên dụng! Thuốc tê chợ đen đã bị bọn Băng Sắt Rỉ cướp sạch từ tuần trước rồi!" Minh Mỏ Lết mếu máo, tay run cầm cập.


"Không dùng thuốc mê!" Ông Hùng hét lớn, giọng nói đanh thép cắt ngang tiếng sấm ngoài trời. "Nếu dùng thuốc mê, hệ thần kinh trung ương của nó sẽ bị tê liệt, các sợi cáp quang sinh học sẽ tự động co rút lại để tự vệ, khiến mối hàn laser không thể kết nối chính xác vào rễ thần kinh. Nó phải hoàn toàn tỉnh táo để duy trì giao thức đồng bộ hóa nhịp tim - xung nhịp! Nó phải tự chịu đựng cơn đau này bằng ý chí của chính nó!"


Lâm nghe thấy từng lời của Ông Hùng. Anh hít một hơi thật sâu, luồng khí thải nồng nặc mùi lưu huỳnh tràn vào phổi làm anh ho khan dữ dội. Anh ngước mắt nhìn Bảo, giọng nói thều thào nhưng dứt khoát: "Bảo... đưa cho anh... thanh gỗ..."


Bảo khóc nấc lên, vội vã nhặt một thanh gỗ sồi cũ kỹ dưới sàn nhà, đưa vào miệng Lâm. Lâm cắn chặt thanh gỗ, hai mắt trợn trừng, các mạch máu trên thái dương nổi rõ lên như những sợi dây thừng nhỏ dưới lớp da tái nhợt.


"Bảo! Liên tục bôi gel Cryo-G xung quanh vết mổ để giảm nhiệt lượng phát sinh từ mỏ hàn!" Ông Hùng ra lệnh, chiếc xe lăn của ông tiến sát cạnh giường sắt. "Minh, bật mỏ hàn laser ở tần số 450 nanomet, chế độ xung mạch ngắn. Nhắm thẳng vào chân tiếp xúc số 4 dọc đốt sống L3!"


Minh Mỏ Lết nuốt nước bọt, bật công tắc mỏ hàn. Tia laser màu xanh lét, sắc lẹm lóe lên trong không gian tối tăm của tiệm sửa xe, phát ra tiếng rít o o chói tai.


"Hạ mỏ hàn xuống! Hàn trực tiếp sợi hợp kim Titan dẻo vào xương sống để tạo khung đỡ vật lý vững chắc cho ổ cứng! Nhanh!" Giọng Ông Hùng trầm tĩnh nhưng dồn dập, chỉ dẫn từng điểm hàn rễ thần kinh.


"Xèo..."


Khi tia laser xanh chạm vào vùng da lưng trần của Lâm, một làn khói trắng mang theo mùi thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên nghi ngút. Lâm rú lên một tiếng nghẹn ngào qua thanh gỗ cắn chặt trong miệng. Toàn bộ cơ thể anh co giật dữ dội, các cơ bắp dọc sống lưng căng cứng đến mức cực hạn. Cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến như hàng vạn cây kim châm nung đỏ đang đâm thẳng vào trung tâm não bộ của anh.


"Giữ chặt nó, Minh! Đừng để tay mày lệch hướng!" Ông Hùng ghì chặt bả vai Lâm bằng đôi bàn tay gân guốc của mình. "Bảo, bôi thêm gel Cryo-G ngay vào điểm hàn!"


Bảo khóc không thành tiếng, hai tay run rẩy bóp mạnh tuýp gel, đổ chất lỏng màu xanh lam mát lạnh trực tiếp lên vết thương đang bốc khói của Lâm. Sự tương phản nhiệt độ đột ngột giữa tia laser nóng bỏng và lớp gel tản nhiệt lạnh buốt khiến Lâm đau đớn đến mức tầm nhìn của anh hoàn toàn bị xóa nhòa thành một màu trắng xóa.


Trong không gian ảo Sandbox của não bộ, An Nhiên bỗng nhiên xuất hiện rực rỡ hơn bao giờ hết. Cô quỳ xuống bên cạnh anh, ôm lấy linh hồn đang rạn nứt của anh trong vòng tay ảo ảnh ấm áp.


"Lâm... cố lên anh... vì em... đừng bỏ cuộc..." Giọng nói của cô không còn là những chuỗi mã lỗi vô cảm, mà tràn đầy tình yêu và sự đau xót.


Chính hình ảnh đó, chính lời cầu xin của người vợ quá cố đã trở thành mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho ý chí của Lâm không bị sụp đổ hoàn toàn. Anh tự cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương, ép xung nhịp tim của mình trùng khớp với nhịp xử lý của tủy sống, không cho phép bản thân rơi vào trạng thái ngất lịm vĩnh viễn.


"Điểm hàn số 4 đã xong! Chuyển sang chân tiếp xúc số 7 dọc đốt sống L5!" Minh Mỏ Lết hét lên, nước mắt và mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt gã. Gã di chuyển mỏ hàn nhanh như chớp, sợi hợp kim Titan dẻo được luồn lách qua các khe hở, bện chặt lấy cổng cấy ghép Graphene và cố định chắc chắn vào khung xương chậu của Lâm.


"Mối hàn cuối cùng! Minh, hạ công suất laser xuống 200 nanomet để hàn gia cố đường ống dẫn nước tản nhiệt!" Ông Hùng chỉ dẫn sát sao.


Minh gạt công tắc, tia laser chuyển sang màu lam nhạt. Gã khéo léo hàn nối lại hai đầu ống dẫn silicone bị nứt của đai tản nhiệt, bọc ngoài bằng một lớp sợi hợp kim Titan dẻo để chống chịu áp lực nước tuần hoàn cực lớn.


"Xong rồi!" Minh Mỏ Lết hét lên, tắt mỏ hàn và ngã quỵ xuống sàn nhà, thở không ra hơi. chiếc mỏ hàn laser rơi loảng xoảng trên nền bê tông.


Bảo nhanh tay bóp nốt tuýp gel Cryo-G cuối cùng lên toàn bộ vùng lưng của Lâm. Chất lỏng màu xanh lam nhanh chóng hấp thụ lượng nhiệt thừa từ các mối hàn mới, làm mát hệ thần kinh trung ương của anh tạm thời.


Trên Kính AR của Lâm, dải ký tự cảnh báo màu đỏ sậm từ từ chuyển sang màu cam, rồi dừng lại ở màu xanh lam ổn định:


"THÔNG BÁO: HỆ THỐNG TẢN NHIỆT ĐÃ ĐƯỢC KHÔI PHỤC HOẠT ĐỘNG Ở MỨC CƠ BẢN. NHIỆT ĐỘ CỘT SỐNG HẠ VỀ 37°C. TRẠNG THÁI SINH HỌC ỔN ĐỊNH."


Lâm nhả thanh gỗ sồi đã bị cắn nát một nửa ra khỏi miệng, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng thở những hơi dài mệt mỏi. Cơn đau dữ dội dần lùi xa, nhường chỗ cho một cảm giác tê dại, mát lạnh dễ chịu lan tỏa dọc sống lưng. Dù chân trái vẫn chưa thể cử động bình thường, nhưng anh biết mình vừa giành lại mạng sống từ tay tử thần.


Ông Hùng dùng chiếc khăn sạch lau đi vệt máu trên khóe môi Lâm, gương mặt nghiêm nghị của ông khẽ giãn ra, hiện lên một nụ cười bao dung hiếm hoi: "Khá lắm, thằng nhóc. Ý chí sinh tồn của mày... ngay cả những chiến binh cơ khí thực thụ của tập đoàn cũng không sánh bằng."


Lâm gượng dậy, dùng hai tay chống đỡ cơ thể ngồi tựa vào thành giường sắt, giọng nói vẫn còn run rẩy: "Cảm ơn... cảm ơn Ông Hùng... cảm ơn Minh..."


"Đừng vội cảm ơn tao," Ông Hùng lắc đầu, gương mặt ông đột ngột trở nên nghiêm trọng khi nhìn vào màn hình máy tính cũ kỹ đang nhấp nháy liên tục ở góc phòng. "Minh vừa khôi phục được hệ thống tản nhiệt cho mày, nhưng tiếng nổ điện từ và xung lực bẻ khóa lượng tử từ phát bắn EMP của mày ở căn hộ áp mái đã để lại một dấu vết định vị IP không thể xóa nhòa trên mạng lưới ngầm."


Ông Hùng chỉ tay vào màn hình, nơi một biểu đồ dòng lệnh màu đỏ rực đang liên tục quét qua các dải IP lậu của Vùng Số Không như một con quái vật đang đánh hơi tìm con mồi.


"Aeterna Corp đã kích hoạt hệ thống AI săn mồi Cerberus," Ông Hùng nói, giọng ông trầm xuống đầy đe dọa. "Đó là thuật toán tìm kiếm thông minh tối tân nhất của tập đoàn, chuyên săn lùng và định dạng xóa sạch mọi ý thức lậu ngoài hệ thống. Nó đang quét qua mạng lưới vô tuyến của tiệm sửa xe này. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu, Lâm."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!