Nhạc nềnIrregular

Hợp Nhất Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đôi mắt quét màu đỏ rực rỡ của Sói Sắt đột ngột bùng sáng trở lại, rọi thẳng luồng ánh sáng chết chóc xuống gương mặt bất lực của Lâm đang nằm dưới bùn.


Cơn bão mưa axit vẫn trút xuống sầm sập, từng giọt nước độc chạm vào bộ giáp bọc titan của gã đao phủ bốc lên những luồng hơi trắng khét lẹt. Tiếng rít từ các khớp thủy lực của Sói Sắt gầm rú lên, lấn át cả tiếng sấm rền vang trên bầu trời Đầm lầy Đen. Hệ thống sạc dự phòng của gã đã khởi động xong chỉ sau vỏn vẹn năm giây tê liệt. Cánh tay cơ khí khổng lồ của gã rít lên tiếng o o chói tai, luồng điện từ của khẩu súng phóng EMP tích tụ năng lượng rực sáng trở lại.


Lâm nằm bất động dưới hố bùn sâu, nửa thân dưới lạnh ngắt và hoàn toàn mất cảm giác vận động. Cú phản hồi ngược thần kinh từ trận chiến trước đã phá hủy vĩnh viễn rễ thần kinh vận động của anh, biến đôi chân thành hai khúc gỗ chết vô dụng. Vết bỏng hóa chất ở bả vai trái rách miệng, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn với chất làm mát màu xanh lam của đai tản nhiệt đã bị bùn đặc bít kín. Đầu ngón tay trỏ phải của anh cháy sém đen kịt, rễ thần kinh cáp quang sinh học bị hủy hoại hoàn toàn sau cú cắm cáp trực tiếp liều mạng. Dải đèn LED tín hiệu dọc sống lưng Lâm – biểu tượng của khớp nối Graphene 100TB mới cấy ghép – hoàn toàn tắt lịm, chỉ còn những xung nhịp đỏ nhấp nháy yếu ớt cảnh báo nhiệt độ tủy sống đã chạm ngưỡng 44.1 độ C.


“Không... An Nhiên...” Lâm rên rỉ, hơi thở đứt quãng hòa cùng tiếng mưa. Trong đầu anh, không gian Sandbox đang rung chuyển dữ dội, dải tần số của An Nhiên bị nhiễu hạt nặng nề, giọng nói của cô méo mó, rè rè như tiếng sóng vô tuyến bị bóp nghẹt: “Lâm... ngắt... kết... nối... khẩn... cấp... não bộ của anh... đang quá nhiệt...”


“Anh Lâm! Giữ chặt lấy!” Bảo gào lên trong tiếng khóc nức nở. Cậu bé mười bốn tuổi bặm môi đến bật máu, mu bàn tay trái bị bỏng hóa chất rộp đỏ rỉ dịch vẫn ghì chặt lấy vai Lâm, cố gắng kéo anh ra khỏi hố bùn đặc quánh. Khải quỳ rạp cách đó ba mét, cánh tay trái bị thương hở rỉ máu loang lổ trên mặt nước đầm lầy, lồng ngực gã phập phồng đau đớn sau cú đá trời giáng của Sói Sắt. Gã hộc ra một ngụm máu tươi, cố gượng dậy nhưng lại quỵ xuống.


“Phát hiện đối tượng phản kháng. Tiến hành tiêu diệt và thu hồi tủy sống lậu,” giọng nói trầm đục, vô cảm của Sói Sắt phát ra từ bộ lọc âm thanh. Họng súng EMP trên cánh tay cơ khí của gã đã nạp đầy điện, ánh sáng tím rực rọi thẳng vào gáy Lâm.


Sói Sắt nâng cánh tay cơ khí chuẩn bị bắn xung điện từ hủy diệt.


Trong khoảnh khắc tử thần gõ cửa, Lâm biết mình không còn bất kỳ cơ hội nào nếu chỉ dựa vào thể xác phế liệt này. Súng EMP tự chế đã nổ tung, pin tụ điện cạn kiệt, hai chân anh đã chết. Nếu anh chết não, An Nhiên cũng sẽ bị định dạng xóa sạch. Anh nhìn thấy dải laser đỏ của drone Viper trên trời đang dịch chuyển, sẵn sàng nã đạn sniper khóa chặt Bảo và Khải.


“An Nhiên... chúng ta không còn đường lui,” Lâm truyền ý nghĩ qua khớp nối tủy sống, nới lỏng hoàn toàn quyền kiểm soát vỏ não vận động của mình. Bàn tay trái run rẩy của anh gõ nhanh một chuỗi lệnh đồng ý đồng bộ hóa 100% trên Wrist-Deck bám đầy muội than.


[GIAO THỨC: HỢP NHẤT Ý THỨC TẠM THỜI...]

[YÊU CẦU XÁC NHẬN ĐỒNG BỘ HÓA SÓNG NÃO: 100%...]

[CẢNH BÁO: RỦI RO SỐC PHẢN VỆ THẦN KINH CỰC CAO... TIẾN SÁT NGƯỠNG CHẾT NÃO...]

[XÁC NHẬN. BẮT ĐẦU CHUYỂN GIAO QUYỀN ĐIỀU KHIỂN VẬN ĐỘNG...]


Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong hộp sọ của Lâm. Đôi mắt anh trợn trừng, tròng mắt chuyển từ màu đen xơ xác sang màu xanh lam nhạt hoàn toàn, không có con ngươi, phát ra thứ ánh sáng lượng tử lạnh lẽo của máy móc. Nhịp tim của anh đột ngột nhảy vọt lên 180 lần/phút, máu nóng bơm điên cuồng khắp cơ thể để bù đắp cho sự thiếu hụt oxy thần kinh.


Lâm cảm nhận được một luồng ý thức lạnh lùng, xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc tràn vào thùy thái dương. Đó là An Nhiên, nhưng không phải là người vợ dịu dàng trong ký ức, mà là một thực thể AI vận hành thuần túy bằng các thuật toán sinh tồn tối ưu. Toàn bộ hệ thần kinh ngoại biên của Lâm bị chiếm quyền kiểm soát. Cảm giác đau đớn ở vai, ở ngón tay cháy sém và sự tê liệt ở hai chân đột ngột biến mất – không phải vì chúng được chữa lành, mà vì AI đã hoàn toàn khóa chặt các tín hiệu truyền dẫn đau đớn truyền lên đại não.


Sói Sắt bóp cò. Luồng xung điện từ tím rực xé rách màn mưa lao thẳng xuống hố bùn.


Nhưng ngay trước khi luồng điện chạm đất, cơ thể của Lâm chuyển động. Đó không phải là chuyển động của con người. Nó mượt mà, lạnh lùng và hoàn toàn không có một động tác thừa. AI An Nhiên sử dụng tủy sống Graphene phóng ra các luồng xung lực điện từ cực mạnh kích thích trực tiếp vào các bó cơ đùi đã bị liệt, ép buộc chúng co bóp với công suất tối đa.


*Vút!*


Cơ thể Lâm búng mạnh lên khỏi hố bùn, thực hiện một cú lộn nhào cực nhanh trên không trung, né tránh hoàn toàn luồng điện từ của Sói Sắt và loạt đạn bắn tỉa của drone Viper găm xuống ngay vị trí anh vừa nằm. Tiếng đạn nổ tung sủi bọt bùn hóa chất ngay sát chân Bảo.


Lâm tiếp đất bằng hai tay và một chân trái, cơ thể anh gập rạp sát mặt đất như một con báo cơ khí. Tiếng xương khớp kêu răng rắc đau đớn dưới áp lực vận động phi sinh học, nhưng gương mặt Lâm vẫn vô cảm, đôi mắt xanh lam nhạt quét qua sơ đồ thực địa hiển thị trên kính AR.


Sói Sắt xoay người, cánh tay cơ khí rít lên khi phát hiện con mồi di chuyển với quỹ đạo phi tuyến tính mà thuật toán bắn của gã không thể dự đoán. Gã nâng súng chuẩn bị quét loạt đạn thứ hai.


AI An Nhiên không cho gã cơ hội đó. Cô điều khiển cơ thể Lâm lao tới với tốc độ kinh hoàng. Chân phải của Lâm kéo lê một cách cơ học, nhưng chân trái đạp mạnh xuống bùn độc để lấy đà. Lâm áp sát Sói Sắt trong vòng một phần tư giây. Anh không tấn công vào bộ giáp titan bọc chì bất khả xâm phạm của gã, mà dùng chân trái đạp mạnh một cú chí mạng vào ngay giữa ngực Sói Sắt.


*Bốp!*


Cú đạp không thể làm tổn hại đến lớp giáp dày của gã đao phủ, nhưng AI An Nhiên sử dụng nó như một điểm tựa vật lý. Lực phản hồi từ cú đạp truyền thẳng vào cơ đùi Lâm, đẩy cơ thể gầy gò của anh bay vút lên cao, vượt qua tầm với của cánh tay cơ khí Sói Sắt.


Ngay phía sau Sói Sắt là hàng rào dây thép gai tích điện biên giới – ranh giới ngăn cách Đầm lầy Đen với Đô thị Neo-Sài Sòn. Hàng ngàn volt điện xoay chiều đang chạy dọc các sợi thép gai bọc chì.


Lâm bay qua đỉnh đầu Sói Sắt, cơ thể anh vẽ một đường cong hoàn mỹ trên không trung. Dải đèn LED trên lưng anh bùng lên ánh sáng lam rực rỡ lần cuối cùng trước khi quá tải nhiệt lượng tử chạm ngưỡng 44.8 độ C.


*U u u...*


Tiếng còi cảnh báo của tủy sống rít lên liên tục. Lâm rơi xuống phía bên kia hàng rào biên giới, lăn mấy vòng trên nền đất cứng của Vùng Đệm.


Ngay khi cơ thể chạm đất, giao thức hợp nhất ý thức tạm thời tự động ngắt kết nối khẩn cấp để bảo vệ đại não của Lâm khỏi Ngưỡng chết não. Luồng ý thức của An Nhiên rút lui hoàn toàn vào thùy thái dương, chìm sâu vào trạng thái ngủ đông bảo trì.


*Rắc!*


Toàn bộ hệ thần kinh ngoại biên của Lâm bị phản hồi ngược thần kinh cực mạnh tàn phá. Cơn đau đớn kinh hoàng bị kìm nén nãy giờ đồng loạt bùng phát như hàng ngàn dòng điện sống chạy dọc cột sống. Lâm ngã quỵ xuống bùn đất rỉ sét, miệng hộc ra một ngụm máu tươi lẫn với chất dịch làm mát màu xanh lam rò rỉ từ đai tản nhiệt.


Đôi mắt xanh lam nhạt của anh vụt tắt, trả lại màu đen xơ xác, trũng sâu thâm quầng của một kẻ phế liệt. Hai chân anh lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động, bết chặt dưới lớp bùn độc của biên giới. Anh nằm bất động, hơi thở yếu ớt nhìn qua kẽ hàng rào dây thép gai tích điện, nơi Sói Sắt đang đứng lừng lững nhìn theo với đôi mắt đỏ rực vô cảm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!