Đối Đầu Sói Sắt
Màn hình kính AR trên mắt phải anh bùng lên sắc đỏ rực của sự hủy diệt, các dòng lệnh cảnh báo nhảy liên tục với tốc độ chóng mặt: [NHIỆT ĐỘ TỦY SỐNG: 43.2°C... 43.7°C... 44.1°C... ĐANG TIẾN SÁT NGƯỠNG CHẾT NÃO... ĐẾM NGƯỢC 30 GIÂY...]
Cái lạnh buốt của nước đầm lầy độc hại không thể xoa dịu được ngọn lửa đang thiêu đốt dọc tủy sống của Lâm. Bùn đặc dẻo quánh bít kín các khe hở của Đai tản nhiệt nước gắn lưng, khiến hệ thống làm mát tự chế hoàn toàn tê liệt. Nước thải công nghiệp sủi bọt axit nhẹ xung quanh cổ Lâm, gặm nhấm lớp da thịt nhạy cảm sát cổng cấy ghép Graphene 100TB. Cơn đau co thắt thần kinh thắt chặt thắt lưng, lan xuống hai chân hoàn toàn vô lực. Lâm cảm nhận rõ ràng thùy thái dương của mình đang rung lên từng nhịp đau nhói, như thể có ai đó đang cắm một mũi khoan nung đỏ vào sâu trong đại não.
“Lâm! Nghe em... ngắt... kết nối... khẩn... cấp...” Giọng nói của An Nhiên vang lên trong đầu anh, nhưng dải âm thanh bị bóp méo, rè rè và ngắt quãng bởi những sọc nhiễu hạt màu đỏ quét ngang võng mạc. Bản sao ý thức 500TB của cô đang bị nén chặt trong phân vùng Sandbox để tiết kiệm năng lượng, nhưng sự gia nhiệt tột cùng của tủy sống đang đe dọa thiêu rụi toàn bộ cấu trúc dữ liệu của cô.
“Không... An Nhiên...” Lâm rên rỉ qua kẽ răng rỉ máu, hai tay anh bấu chặt vào bùn lầy, cố gắng rướn người lên để hít thở bầu không khí nồng nặc mùi ammoniac. “Anh không... buông bỏ...”
“Anh Lâm! Giữ chặt lấy!” Tiếng hét của Bảo vang lên giữa tiếng sấm rền của bão mưa axit. Cậu bé mười bốn tuổi bặm môi đến bật máu, dùng mu bàn tay trái đang bị bỏng hóa chất rộp đỏ rỉ dịch ghì chặt lấy bả vai Lâm, cố gắng kéo anh ra khỏi hố bùn sâu. Khải cũng đang quỳ rạp dưới bùn, cánh tay trái bị thương hở rỉ máu đỏ tươi do đạn điện từ của drone Viper trước đó đang run lên bần bật khi gã ra sức nâng chiếc xe lăn bị gãy bánh của Lâm lên.
*Ầm!*
Một luồng ánh sáng xanh lam từ xung điện từ cực mạnh đột ngột quét qua màn sương mù hóa học xám xịt của Đầm lầy Đen. Luồng sóng vô hình đi qua khiến chiếc Kính AR trên mắt Lâm sập nguồn trong một giây trước khi tự khởi động lại với hàng loạt sọc nhiễu trắng xóa. Toàn bộ dải sóng vô tuyến ngầm xung quanh họ bị khóa chặt. Một dải im lặng vô tuyến chết chóc bao trùm.
Từ trong màn khói độc sủi bọt, một bóng người khổng lồ từ từ bước ra.
Sói Sắt.
Đao phủ công nghệ hàng đầu của tập đoàn Aeterna Corp lừng lững tiến bước dưới làn mưa axit, những giọt nước độc chạm vào bộ giáp bọc titan đen bóng của hắn lập tức bốc hơi xèo xèo. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn là một khối cơ khí thủy lực bọc thép dày, tích hợp khẩu súng phóng xung điện từ quân sự đang phát ra những tia chớp xanh nhạt đầy đe dọa. Khớp nối cơ khí ở bả vai hắn rít lên tiếng o o chói tai mỗi khi di chuyển. Đôi mắt quét màu đỏ rực rỡ của hắn rọi thẳng qua màn sương, khóa chặt vào vị trí của Lâm dưới hố bùn.
“Phát hiện phát xạ thần kinh lượng tử lậu. Định vị mục tiêu: Lâm. Kỹ sư mạng lậu cấp 1. Trùng khớp 100% hồ sơ truy nã,” giọng nói trầm đục, vô cảm phát ra từ bộ lọc âm thanh của mũ bảo hiểm Sói Sắt. “Tiến hành thu hồi ổ tủy sống 500TB. Đối tượng phản kháng: Tiêu diệt tại chỗ.”
“Mẹ kiếp! Là Sói Sắt! Hắn tự mình lội xuống đây!” Khải rít lên, gương mặt gã hacker hoàn lương tái nhợt đi dưới ánh sáng đỏ của mắt quét đối thủ. Gã biết rõ sức mạnh của gã đao phủ này – kẻ sở hữu bộ xử lý lượng tử quân sự chịu tải 200TB, một bức tường đá không thể vượt qua bằng các thủ đoạn lập trình hay súng điện thô sơ.
Con drone Viper trên trời vẫn lượn vòng, dải laser đỏ của nó khóa chặt vào Bảo và Khải, sẵn sàng xả đạn nếu họ có bất kỳ chuyển động chạy trốn nào.
Sói Sắt bước đến gần Lâm, tiếng xì hơi áp suất từ các khớp thủy lực của hắn nghe như tiếng thở của một con quái vật sắt thép. Hắn nâng cánh tay cơ khí tích điện EMP lên, luồng điện từ phát ra tiếng o o tần số cao khiến da đầu Lâm tê rần. Hắn không cần bắt sống Lâm, hắn chỉ cần bóc tách tủy sống từ cái xác chết não.
“Lâm... chạy...” Khải hét lên. Gã dũng cảm lao ra khỏi gốc cây tràm, nhặt một thanh xà beng sắt rỉ sét từ đống phế liệu trôi dạt dưới đầm lầy, đâm thẳng vào khớp gối cơ khí của Sói Sắt.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Thanh xà beng bị bẻ cong vẹo. Sói Sắt thậm chí không thèm quay đầu lại, hắn chỉ khẽ vung chân trái bọc thép, đá văng Khải bay xa ba mét, ngã sấp xuống vũng bùn độc. Khải ôm lồng ngực hộc ra một ngụm máu tươi, vết thương ở cánh tay trái rách miệng rỉ máu loang lổ trên mặt nước đầm lầy.
“Khải!” Bảo gào lên, định lao ra nhưng Lâm dùng bàn tay phải bỏng độ 3 giữ chặt lấy vạt áo cậu bé.
Lâm biết họ đã hết đường lui. Súng điện tự chế của Khải đã hết sạch pin. Chiếc xe lăn của anh đã gãy bánh. Tủy sống của anh đang ở mức 44.3°C, chỉ còn chưa đầy 15 giây trước khi đại não bị luộc chín vĩnh viễn. Nếu anh chết ở đây, An Nhiên sẽ tan biến vào hư vô.
*Phải có một kẽ hở. Mọi cỗ máy đều hoạt động theo thuật toán và có giới hạn vật lý,* Lâm tự nhủ, ép buộc thùy thái dương đang đau nhức của mình phải phân tích luồng dữ liệu hiển thị mờ nhạt trên kính AR.
Kính AR quét qua cánh tay cơ khí của Sói Sắt. Bộ giáp titan bên ngoài của hắn hoàn toàn bọc chì chống nhiễu, triệt tiêu mọi xung điện từ bên ngoài. Súng phóng EMP-Handy tự chế của Lâm sẽ hoàn toàn vô dụng nếu bắn từ xa. Nhưng đúng lúc đó, dải phân tích của kính AR phát hiện một điểm sáng nhỏ nhấp nháy dưới nách phải của Sói Sắt.
Đó là cổng sạc khẩn cấp trực tiếp của cánh tay cơ khí. Để chuẩn bị phóng ra một luồng xung điện từ EMP quân sự cực đại tiêu diệt tủy sống của Lâm, hệ thống của Sói Sắt phải tự động mở nắp bọc chì của cổng sạc này trong vòng đúng 2 giây để giải phóng áp suất nhiệt nội bộ.
*Hai giây. Đó là cơ hội duy nhất.* Nhưng Lâm đang bị liệt, anh không thể bước tới để cắm cáp.
“Bảo... đẩy anh... lao thẳng vào hắn!” Lâm khàn giọng ra lệnh, ngón tay trỏ phải cháy sém của anh bấm chặt vào Wrist-Deck, kích hoạt đoạn script ép xung dòng điện khẩn cấp từ Pin tụ điện Graphene 12V trong túi của Khải mà Bảo vừa nhặt được.
“Nhưng anh Lâm...!”
“Đẩy mau!” Lâm trợn mắt, cơ mặt trái co rút mạnh vì đau đớn.
Bảo hét lên một tiếng đầy phẫn nộ và quả cảm, cậu dùng hết sức lực đẩy chiếc xe sườn sắt rỉ sét chỉ còn một bánh lao thẳng về phía Sói Sắt. Chiếc xe trượt dài trên bùn đặc, đổ nghiêng, hất Lâm lao thẳng vào chân gã đao phủ bọc thép.
Sói Sắt nhìn xuống kẻ phế liệt dưới chân mình với vẻ khinh bỉ vô cảm. Hắn nâng cánh tay cơ khí lên, nắp bọc chì dưới nách từ từ mở ra, lộ ra cổng sạc hở phát ra ánh sáng xanh nhạt của lõi năng lượng. Luồng xung điện từ trên họng súng của hắn đã tích tụ đến đỉnh điểm, chuẩn bị phóng ra.
*Một giây...*
Lâm dùng tay trái bám chặt vào chân bọc thép của Sói Sắt để giữ thăng bằng. Tay phải anh, với ngón trỏ cháy sém rỉ máu, đột ngột vươn lên. Từ đầu ngón tay trỏ phải, sợi cáp quang sinh học siêu mảnh dài 10cm bắn thẳng ra, cắm phập vào cổng sạc hở dưới nách Sói Sắt với độ chính xác nanomet của một kỹ sư mạng thiên tài.
[PHÁT HIỆN KẾT NỐI VẬT LÝ TRỰC TIẾP...]
[KÍCH HOẠT KỸ NĂNG: GHI ĐÈ XUNG ĐIỆN TỪ (EMP OVERWRITE)...]
[NGUỒN NĂNG LƯỢNG: PIN TỤ ĐIỆN GRAPHENE 12V + ÉP XUNG TỦY SỐNG 120%...]
“An Nhiên! Giúp anh!” Lâm gào lên trong tâm trí.
Một luồng điện lượng tử màu xanh lam rực rỡ, mang theo toàn bộ điện áp 12V từ pin Graphene và dòng điện ép xung từ tủy sống của Lâm, chạy dọc theo sợi cáp quang sinh học đầu ngón tay, truyền thẳng vào mạch sạc nội bộ không bọc chì của Sói Sắt.
*Đoành!*
Một tiếng nổ đoản mạch kinh hoàng vang lên giữa đầm lầy. Luồng điện xanh rực nổ tung ngay dưới nách Sói Sắt, tạo ra một quầng sáng chói lòa xé rách màn sương mù hóa học. Cánh tay cơ khí khổng lồ của Sói Sắt co giật dữ dội, các tia lửa điện màu tím xẹt ra liên tục dọc theo các khớp nối titan. Lớp khói đen khét lẹt bốc lên nghi ngút từ khe hở bả vai hắn, hòa lẫn với chất dịch thủy lực màu vàng rỉ ra từ các ống dẫn bị vỡ áp suất.
Cơn phản hồi ngược của dòng điện hàng ngàn volt chạy ngược lại hệ thần kinh của Lâm. Vết bỏng độ 3 ở đầu ngón tay trỏ phải của anh lập tức bị cháy sém vĩnh viễn, rễ thần kinh cáp quang sinh học bị hủy hoại hoàn toàn trong một cơn đau buốt thấu xương. Khớp nối tủy sống Graphene dọc lưng anh bùng lên một tia lửa nhỏ, tiếng nổ chập mạch vang lên sát gáy khiến Lâm nôn ra một ngụm máu tươi, cơ thể anh ngã quỵ xuống bùn lầy, co giật liên hồi.
Khẩu súng phóng xung điện từ EMP-Handy tự chế giấu bên hông Lâm bị quá tải năng lượng, nổ tung thành những mảnh vụn nhựa và dây đồng rỉ sét dưới nước thải.
Sói Sắt đứng bất động. Cánh tay cơ khí của hắn buông thõng vô lực, dải đèn LED đỏ trên mắt quét của hắn tắt lịm. Màn sương hóa chất xung quanh từ từ lắng xuống.
Khải gượng dậy khỏi vũng bùn, thở dốc nhìn cảnh tượng trước mắt: “Mày... mày làm được rồi, Lâm... Hắn bị đoản mạch rồi...”
Bảo lao tới ôm lấy cơ thể đang co giật của Lâm, khóc nức nở: “Anh Lâm! Anh tỉnh lại đi! Đừng bỏ em!”
Lâm nằm dưới bùn, đôi mắt phải của anh mờ mịt, dải đèn tín hiệu dọc sống lưng tắt hẳn. Anh cảm nhận được sự im lặng vô tuyến hoàn toàn của An Nhiên trong đầu – cô đã chủ động ngắt kết nối để bảo vệ não bộ của anh khỏi bị luộc chín sau cú ép xung điên cuồng vừa rồi.
Nhưng niềm hy vọng ngắn ngủi vừa lóe lên lập tức bị dập tắt.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Từ sâu trong bộ giáp ngực của Sói Sắt, một tiếng rơ-le cơ học đột ngột nhảy số liên tục. Hệ thống bảo vệ nguồn điện dự phòng lượng tử của tập đoàn Aeterna được kích hoạt tự động để bù đắp dòng điện bị đoản mạch.
Năm giây trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở.
Đôi mắt quét màu đỏ rực rỡ của Sói Sắt đột ngột bùng sáng trở lại, rọi thẳng luồng ánh sáng chết chóc xuống gương mặt bất lực của Lâm đang nằm dưới bùn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!