Đường Vào Đầm Lầy
Tiếng rít xé gió của họng súng sáu nòng trên vai robot tuần tra hạng nặng Aeterna-09 rộ lên ngay phía sau vách tường tôn rỉ sét. Những tia lửa cơ học màu xanh lét bắn tung tóe, xuyên qua lớp kim loại mục nát, cày nát mặt đất đầy muội than ngay sát gót chân Khải.
“Chạy mau! Nó quét được vệt nhiệt rồi!” Khải gầm lên, bả vai trái dính đạn điện từ từ trận trước vẫn đang rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng gạc xám xịt. Gã dùng hết sức lực của cánh tay còn lại, ghì chặt lấy tay vịn của chiếc xe sườn sắt rỉ sét, đẩy mạnh Lâm lao về phía trước.
Lâm ngồi bất động trên xe. Đôi chân của anh buông thõng vô lực, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác vận động – cái giá tàn nhẫn vĩnh viễn cho cú phản hồi ngược thần kinh của hệ thống. Dọc sống lưng anh, dưới lớp áo hoodie xám tro rách rưới, dải đèn LED tín hiệu của khớp nối tủy sống Graphene 100TB mới cấy ghép đang nhấp nháy sắc cam cảnh báo quá nhiệt. Nhiệt độ tủy sống đang ở mức 42.5 độ C, tỏa ra luồng nhiệt lượng hầm hập khiến da thịt xung quanh cổng kết nối bị phồng rộp, rỉ máu hòa lẫn với chất dịch vàng nhạt của vết bỏng hóa chất nhiễm trùng ở bả vai trái.
“Bảo! Tấm chì bọc sóng điện từ! Che gáy cho anh Lâm!” Khải hét lớn, hơi thở đứt quãng trong làn mưa axit nặng hạt.
Cậu bé Bảo, mười bốn tuổi, mặt mũi nhem nhuốc muội than nhưng đôi mắt sáng rực sự quả cảm, ôm chặt lấy tấm chì nặng nề bọc lưới đồng siêu mảnh. Cậu rướn người, phủ tấm chì lên lưng Lâm, che khuất dải đèn LED đang phát xạ nhiệt lượng lượng tử mạnh mẽ dọc cột sống anh. Ngay lập tức, luồng laser quét đỏ rực của con robot bốn chân phía sau bị mất mục tiêu đột ngột, nó dừng lại, xoay khớp đầu dò quét mù quáng vào đống đổ nát.
“Lối này! Xuống kênh xả thải!” Khải chỉ tay về phía một miệng cống bọc thép bị bẻ gãy thanh chắn, nơi dẫn thẳng ra Đầm lầy Đen – ranh giới tự nhiên cô lập Vùng Số Không với thế giới bên ngoài.
Khải và Bảo dùng hết sức đẩy chiếc xe lăn lao xuống dốc bùn trơn trượt. Chiếc xe nảy lên bần bật, vết thương bắt vít titan ở xương chậu của Lâm bị chấn động mạnh, rách miệng rỉ máu dọc lưng áo. Anh cắn chặt răng đến mức nghe tiếng xương hàm kêu răng rắc, hai tay bấu chặt vào thành xe để không bị hất văng xuống dòng nước thải đen ngòm.
*Rầm!*
Tấm cửa sập bọc thép của trạm kiểm soát biên giới hạ xuống ngay sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn con đường quay lại khu ổ chuột. Trước mắt họ lúc này là một khoảng không vô tận của Đầm lầy Đen.
Không khí ở đây đặc quánh mùi ammoniac, lưu huỳnh và thứ hóa chất phân rã sinh học độc hại bốc lên từ dòng nước thải công nghiệp của nội đô Neo-Sài Gòn. Màn sương mù hóa học màu xám tro lơ lửng sát mặt nước, che khuất những gốc cây tràm rụng trụi lá, chỉ còn lại những thân gỗ đen kịt, rỉ ra thứ nhựa độc màu đỏ như máu. Dưới chân họ, vũng bùn lầy sủi bọt axit nhẹ, liên tục phát ra những tiếng xì xèo rợn người khi ăn mòn lớp đế giày bọc thép của Khải.
“Mẹ kiếp, cái mùi này...” Khải ho sặc sụa, vội vàng kéo chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ lên che mũi. “Lâm, mày có sao không?”
Lâm không thể trả lời bằng lời. Đôi mắt phải của anh, ẩn sau chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu (Data-Glass), đang trợn trừng để xử lý hàng loạt cảnh báo đỏ rực hiển thị trên võng mạc:
[CẢNH BÁO: NHIỆT ĐỘ TỦY SỐNG: 42.8°C...]
[HỆ THỐNG LÀM MÁT: CẠN KIỆT DUNG DỊCH CRYO-G...]
[PHÁT HIỆN MÃ ĐỘC SƯƠNG MÙ ĐEN (BLACK FOG) ĐANG TỰ NHÂN BẢN TRONG PHÂN VÙNG SANDBOX...]
Trên võng mạc của anh, hình ảnh ba chiều của An Nhiên hiển thị mờ ảo, bị cắt đôi bởi những vệt nhiễu sọc xám của lỗi nén dữ liệu. Đôi mắt lam nhạt của cô nhìn anh đầy u sầu, giọng nói vang lên trong thùy thái dương bị méo tiếng nặng nề: “Lâm... hệ thống... quá... tải... Anh phải... ngắt kết nối... em...”
“Không bao giờ,” Lâm khàn giọng thì thầm qua kẽ răng rỉ máu. “Anh đã hứa... sẽ giữ cho em sống.”
*U u u...*
Một tiếng động cơ phản lực tần số cao đột ngột xé rách không gian yên tĩnh của đầm lầy. Từ trong màn sương mù hóa học xám xịt phía trên, một dải đèn laser đỏ rực quét xuống mặt nước, vẽ nên những đường thẳng chết chóc dọc theo vệt bùn lún của họ.
Đó là Aeterna-Viper – dòng drone chiến đấu sát thủ bọc sợi carbon đen bóng của tập đoàn. Nó uốn lượn trên không trung như một con rắn dài một mét, mắt laser đỏ rực khóa chặt vào vị trí của nhóm Lâm.
“Nấp mau!” Khải hét lớn, đẩy xe lăn của Lâm nép vào sau một gốc cây tràm cổ thụ mục nát.
*Pằng! Pằng! Pằng!*
Loạt đạn xuyên phá tầm xa từ drone Viper xả xuống, găm thẳng vào dòng nước thải độc hại. Nước đầm lầy sủi bọt axit bắn tung tóe, tạo ra những tiếng nổ đoản mạch chói tai khi chạm vào các phế liệu kim loại chìm dưới lòng bùn. Một vệt bùn bắn trúng mu bàn tay trái của Bảo, khiến da thịt cậu bé lập tức đỏ rộp lên vì bỏng hóa chất. Bảo nghiến răng chịu đựng, không hề kêu ca một tiếng, tiếp tục giữ chặt tấm chì bọc sóng điện từ che chắn cho Lâm.
“Khoảng cách quá xa! Súng điện của tao không chạm tới được nó!” Khải rít lên, tay phải gã lăm lăm khẩu súng điện tự chế, bắn thử một phát về phía bầu trời. Tia điện màu xanh lam phóng ra nhưng lập tức bị màn sương hóa chất dày đặc hấp thụ hoàn toàn, tan biến trước khi chạm đến drone.
Lâm cố gượng dậy, ngón tay trỏ phải bị bỏng nặng độ 3 run rẩy gõ nhanh vào bàn phím ảo Wrist-Deck trên cẳng tay trái. Anh cố gắng kích hoạt giao thức bẻ khóa lượng tử từ xa để thâm nhập vào hệ thống điều khiển của con Viper.
[ĐANG THIẾT LẬP KẾT NỐI KHÔNG DÂY...]
[TÍN HIỆU BỊ NHIỄU 85% DO MÔI TRƯỜNG ĐIỆN TỪ ĐẦM LẦY...]
[KẾT NỐI THẤT BẠI...]
“Mẹ kiếp! Sương hóa chất quá dày, nó hấp thụ hết sóng vô tuyến ngắn!” Lâm khàn giọng rủa sả. Khớp nối tủy sống Graphene dọc lưng anh rung lên bần bật, tỏa ra luồng nhiệt lượng nung nấu khiến da lưng anh như bị lột sạch.
Con drone Viper lượn vòng trên không trung, dường như thuật toán của nó đã phát hiện ra sự bất thường. Dù tấm chì của Bảo đã chặn được cảm biến nhiệt lượng tử, nhưng vệt bùn lún vật lý và những bóng đen di chuyển dưới màn sương vẫn cung cấp đủ dữ liệu cho bộ phân tích hành vi của nó.
Nòng súng trên mũi con Viper bắt đầu xoay tròn, phát ra tiếng rít xé gió tàn nhẫn. Mục tiêu khóa thẳng vào Bảo – người đang đứng cao nhất để che chắn cho Lâm.
“Bảo! Tránh ra!” Lâm hét lớn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bộ não kỹ sư mạng của Lâm hoạt động với tốc độ cực hạn. Anh quan sát thấy dải laser đỏ của drone không quét ngẫu nhiên, mà nó di chuyển theo một quỹ đạo tuyến tính cố định, lặp lại sau mỗi ba giây để bù đắp cho sự nhiễu loạn của gió đầm lầy.
“Khải! Ném mấy cái vỏ hộp kim loại ra hướng 9 giờ và 3 giờ! Ngay lập tức!” Lâm ra lệnh, giọng đầy quyết đoán.
Khải không hề do dự. Gã thò tay vào túi đeo, móc ra hai vỏ hộp gel tản nhiệt rỗng bằng hợp kim nhôm, dùng hết sức ném mạnh về hai phía đối diện.
*Bộp! Bộp!*
Hai vỏ hộp rơi xuống vũng bùn lầy sủi bọt, tạo ra tiếng động vật lý và vệt nước bắn tung tóe. Thuật toán quét chuyển động tuyến tính của drone Viper lập tức bị đánh lạc hướng. Khớp đầu dò của nó xoay mạnh về hướng vỏ hộp nhôm, nã một loạt đạn xuyên phá cày nát bãi bùn phía xa.
“Bảo! Đẩy anh đi!” Lâm hét lên.
Bảo gồng hết sức lực đẩy chiếc xe lăn lao đi trong làn nước độc ngập đến bắp chân. Nhưng đầm lầy không dung thứ cho kẻ yếu. Chiếc xe lăn rỉ sét cơ học vốn đã bị lỏng vít gia cố sau ca mổ sống, nay bị bùn đặc hút chặt lấy bánh xe.
*Rắc!*
Khớp trục bánh xe bên trái bị gãy đôi dưới áp lực cơ học quá lớn. Chiếc xe lăn nghiêng hẳn sang một bên, hất văng Lâm khỏi ghế ngồi.
Lâm trượt chân, cơ thể phế liệt của anh đổ nhào, trượt dài xuống một hố bùn sâu hoắm, ngập ngụa nước thải hóa chất đen ngòm. Anh cố gắng dùng hai tay bấu víu vào một thân cây tràm mục nát nhưng lớp rêu độc trơn trượt khiến anh tuột tay, chìm nghỉm nửa người dưới lòng bùn đặc.
Cơn ác mộng tồi tệ nhất ập đến. Lớp bùn hóa chất đen kịt, nhầy nhụa dâng lên, bít kín hoàn toàn các lỗ thông khí và quạt hút gió của chiếc đai tản nhiệt nước gắn lưng Lâm. Hệ thống tản nhiệt nước Cryo-G tự chế bị chập mạch hoàn toàn, tiếng bơm nước rít lên một tiếng nghẹn ngào rồi tắt lịm.
Không còn luồng khí lưu thông, nhiệt lượng khổng lồ tỏa ra từ ổ cứng sinh học 500TB không có nơi thoát, lập tức dội ngược vào rễ thần kinh tủy sống của Lâm.
Màn hình kính AR trên mắt phải anh bùng lên sắc đỏ rực của sự hủy diệt, các dòng lệnh cảnh báo nhảy liên tục với tốc độ chóng mặt:
[CẢNH BÁO NGUY KỊCH: HỆ THỐNG TẢN NHIỆT ĐÃ NGỪNG HOẠT ĐỘNG...]
[NHIỆT ĐỘ TỦY SỐNG: 43.2°C... 43.7°C... 44.1°C...]
[ĐANG TIẾN SÁT NGƯỠNG CHẾT NÃO... ĐẾM NGƯỢC 30 GIÂY...]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!