Cứu Rỗi Trong Bóng Tối
Bóng tối dưới hầm ngầm của Hạnh Mật Mã đặc quánh mùi lưu huỳnh, dầu máy và thứ không khí tái chế khét lẹt bụi kim loại. Trên màn hình ảo rách nát của Bảo, đoạn video từ Đội Chuột Cống thực địa vẫn đang nhấp nháy sắc đỏ rực như một vết thương hở. Hình ảnh hàng ngàn cư dân nghèo khổ ở Vùng Số Không quằn quại bên những vũng nước sủi bọt axit, tiếng la hét xé lòng của trẻ nhỏ và những chiếc xe bọc thép của đặc nhiệm bọc chì đang siết chặt vòng vây biên giới hiện lên chân thực đến tàn nhẫn.
Trợ lý Thu đã ra tay. Mụ ta đầu độc nguồn nước sạch duy nhất của khu ổ chuột để dồn hàng vạn con người không có căn cước số vào bẫy quét sinh trắc học. Ai bước qua chốt sẽ bị số hóa cưỡng chế, linh hồn bị đóng gói thành những thuật toán bóc lột không công trong siêu máy chủ.
“Chúng ta phải đi ngay, Lâm!” Khải ghì chặt tay vịn chiếc xe sườn sắt rỉ sét của Lâm, giọng gã hacker hoàn lương run lên vì căng thẳng. Vết thương do đạn điện từ trên bả vai trái của gã vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp băng gạc xám xịt. “Giải thuật giả lập sóng não đã có trong tay. Nếu chúng ta dùng nó ngay bây giờ, chúng ta sẽ lọt qua biên giới Neo-Sài Gòn an toàn trước khi mụ Thu phong tỏa toàn diện. Mày muốn chết ở cái bãi rác này à?”
Lâm ngồi bất động trên xe lăn. Đôi chân của anh buông thõng vô lực, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác vận động – cái giá tàn nhẫn vĩnh viễn cho cú phản hồi ngược thần kinh của AI Cerberus từ những tập trước. Vai trái anh hoại tử nhẹ do bỏng hóa chất rỉ dịch vàng, ngón tay trỏ phải cháy sém đen kịt vì vết bỏng độ 3. Anh nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình, rồi nhìn sang Bảo. Cậu bé mười bốn tuổi đang cắn chặt môi đến rỉ máu, đôi mắt ngập tràn nước mắt nhìn chằm chằm vào màn hình ảo. Ở Vùng Số Không đó, có những đứa trẻ nhặt rác đồng đội của cậu, có bà Sáu Oxy, có chú Ba Điện Cực – những người đã từng nhường từng ngụm khí sạch, từng dòng điện lậu để Lâm duy trì sự sống cho vợ.
“Lâm... anh...”
Giọng nói của An Nhiên vang lên trong thùy thái dương của anh. Trên võng mạc phải qua chiếc Kính AR, hình ảnh ba chiều của cô hiển thị mờ ảo, bị cắt đôi bởi những vệt nhiễu sọc xám của lỗi nén dữ liệu 500TB. Đôi mắt lam nhạt của cô nhìn anh đầy u sầu. “Hệ thống tủy sống của anh đã chạm giới hạn chịu tải 100TB. Nếu anh tham gia vào cuộc nổi dậy này, tủy sống sẽ quá nhiệt vĩnh viễn. Em... em không muốn anh phải chết vì em. Hãy đi đi...”
Lâm khẽ nhắm mắt. Một chuỗi ký ức vụn vỡ lướt qua não bộ anh. Anh nhớ đến ngày cưới khuyết thiếu mà cô đã chủ động xóa bỏ để cứu anh, nhớ đến nụ cười dịu dàng của cô ngoài đời thực trước khi bị tập đoàn bóp nghẹt. Và anh nhớ đến Anh Năm Sơn – người thủ lĩnh Đội Tự Quản bặm trợn với những hình xăm mạch điện trên tay, người đã từng vác búa điện đứng chặn trước cửa căn hộ áp mái của anh để đẩy lùi lũ đòi nợ thuê, hét lớn: *“Để gã kỹ sư yên! Vùng Số Không không bán đứng người nhà!”*
Người nhà. Khái niệm ấy xa xỉ biết bao trong cái thế giới Cyberpunk lạnh lẽo này, nơi con người bị định giá bằng từng byte dữ liệu. Nhưng chính những con người rách rưới ở bãi rác kia đã cho anh một mái nhà để giấu linh hồn của vợ.
“Khải,” Lâm mở mắt, đôi mắt anh rực lên ánh sáng lượng tử màu xanh lam nhạt đầy quyết đoán. “Chúng ta không chạy nữa.”
“Mày điên rồi!” Khải hét lên, gương mặt gã méo mó vì kinh ngạc. “Mày là một gã liệt! Mày định lấy cái gì để đấu với đặc nhiệm bọc thép của tập đoàn? Sự ngoan cố của mày sẽ giết chết cả An Nhiên đấy!”
“Nếu tôi trốn chạy và để mặc họ bị số hóa, tôi có khác gì lũ quái vật Aeterna?” Lâm khàn giọng, tay trái anh gõ nhanh vào Wrist-Deck trên cẳng tay, kích hoạt hệ thống tủy sống Graphene mới cấy ghép. “Anh Năm Sơn và Đội Tự Quản đang nổi dậy ở trạm kiểm soát Phân khu 9 để cướp thuốc giải. Họ cần bóng tối để thoát thân. Tôi sẽ cho họ bóng tối.”
Bảo lập tức quỳ xuống bên cạnh xe lăn của Lâm, ôm lấy cuộn dây cáp bọc chì: “Em sẽ đẩy anh đi, anh Lâm! Em không sợ đặc nhiệm!”
Khải nhìn Lâm, rồi nhìn Bảo. Gã hacker hoàn lương thở dài một tiếng đầy bất lực, đấm mạnh tay vào vách tường rỉ sét: “Mẹ kiếp! Tao đúng là đồ ngu khi đi theo một gã điên như mày. Đi thôi! Nhưng nếu có biến, tao sẽ là người đầu tiên kéo mày chạy!”
***
Bốn giờ sáng. Cơn mưa axit ngoài trời đổ xuống bãi phế liệu Vùng Số Không tạo thành những tiếng lộp bộp khô khốc trên các mái tôn rỉ sét. Khói độc từ chất hóa học phân rã sinh học bốc lên từ các con kênh nước thải, mang theo mùi hăng nồng của clo và kim loại cháy, khiến không khí trở nên đặc quánh, nghẹt thở.
Tại trạm kiểm soát biên giới Phân khu 9, một cảnh tượng hỗn loạn và bi tráng đang diễn ra dưới ánh đèn pha halogen rực sáng của tập đoàn. Hàng ngàn cư dân nghèo khổ, mặt mũi nhem nhuốc, tay cầm gậy điện tự chế và các thanh sắt rỉ sét đang điên cuồng lao vào hàng rào bọc thép của đặc nhiệm. Đội Tự Quản Vùng Số Không dưới sự dẫn đầu của Anh Năm Sơn đang gồng mình chống đỡ trước những tấm khiên chống bạo động phát luồng điện từ của cảnh sát mạng Phân khu 9.
“Trả thuốc giải cho chúng tôi! Trả lại nguồn nước cho chúng tôi!” Tiếng la hét phẫn nộ của cư dân hòa cùng tiếng nổ chát chúa của súng điện từ tạo nên một khúc ca hỗn loạn của sự sinh tồn.
Nấp sau chiếc xe lọc nước cũ kỹ rỉ sét bám đầy muội than ngoài rìa trạm kiểm soát, Bảo giữ chặt xe lăn của Lâm để tránh bị dòng người hỗn loạn xô đẩy. Khải quỳ rạp dưới gầm xe, tay cầm khẩu súng điện tự chế cảnh giới vòng ngoài.
Lâm nhìn qua kẽ hở của chiếc xe lọc nước. Cách đó không xa, Anh Năm Sơn với chiếc áo ba lỗ dính đầy bùn và máu đang đứng trước rào chắn bọc thép, cố gắng thương lượng với một gã đàn ông mặc áo khoác da đen dài, tay đeo găng tay phóng điện từ màu xám. Đó là Đặc vụ Hùng Định Dạng.
“Hùng Định Dạng! Hãy mở cổng cho người già và trẻ em!” Anh Năm Sơn hét lớn, gậy điện trên tay anh rung lên bần bật. “Họ đang chết dần vì nước độc! Chúng tôi chỉ cần thuốc giải!”
Hùng Định Dạng không hề biến sắc. Gương mặt gã lạnh lùng và vô cảm như một thuật toán đã được lập trình sẵn. Gã không nói một lời, chỉ từ từ nâng khẩu súng lượng tử bốc khói lên, chĩa thẳng vào ngực Anh Năm Sơn.
“Đối tượng nợ nần cấp độ 4. Không có khả năng chi trả thuế năng lượng. Vi phạm điều luật an ninh mạng. Tiến hành cưỡng chế số hóa tại chỗ.” Giọng nói của Hùng Định Dạng vang lên qua bộ lọc âm thanh của mũ bảo hiểm, đều đều và tàn nhẫn.
*Hưu...*
Một luồng xung lượng tử màu tím rực phát ra từ nòng súng. Luồng sáng xuyên qua ngực Anh Năm Sơn. Cơ thể gã khổng lồ của Vùng Số Không khựng lại, mắt trợn trừng. Trong vòng chưa đầy ba giây, toàn bộ cơ thể vật lý của Anh Năm Sơn bắt đầu phân rã thành những hạt bụi sáng màu xanh lam, bị hút thẳng vào bộ thu nhận dữ liệu trên xe bọc thép của tập đoàn. Thể xác của anh biến mất, chỉ còn lại chiếc áo ba lỗ rách rưới rơi xuống vũng bùn độc.
Anh Năm Sơn đã bị định dạng số hóa vĩnh viễn. Linh hồn anh giờ đây chỉ còn là một tệp tin lao động số vô danh trong máy chủ của Aeterna.
“Không! Anh Năm!” Bảo hét lên trong đau đớn, định lao ra ngoài nhưng bị Khải giữ chặt lại.
Cảnh tượng tàn bạo ấy châm ngòi cho ngọn lửa phẫn nộ tột cùng của cư dân. Họ điên cuồng lao vào rào chắn, bất chấp những luồng đạn điện từ đang xả xối xả từ phía đặc nhiệm.
“Bảo, giữ chặt xe!” Lâm nghiến răng đến mức nghe thấy tiếng xương hàm mình kêu răng rắc. Sự phẫn nộ xã hội và nỗi đau mất đi người dẫn đường bùng lên trong lòng anh. Anh không thể để sự hy sinh của Anh Năm Sơn trở nên vô ích.
Lâm dùng tay trái gạt phăng lớp vỏ bảo vệ của đường cáp ngầm cung cấp điện cho trạm kiểm soát ngay dưới gầm xe lọc nước. Ngón tay trỏ phải bị bỏng nặng độ 3 của anh run rẩy, nhưng anh vẫn dứt khoát ấn mạnh đầu ngón tay, giải phóng sợi cáp quang sinh học siêu mảnh dài 10cm xuyên qua lớp da thịt cháy sém, cắm thẳng vào cổng kết nối vật lý của đường cáp ngầm.
[KÍCH HOẠT: ĐẤU NỐI TẮT NGUỒN ĐIỆN (POWER-GRID HIJACKING)...]
[ĐANG TRUY CẬP VÀO HỆ THỐNG TRẠM BIẾN ÁP TRUNG TÂM...]
Dòng điện lượng thô bạo từ đường cáp ngầm dội ngược vào tủy sống Lâm, khiến dải đèn LED dọc sống lưng anh bùng lên ánh sáng lam rực rỡ dưới lớp áo hoodie xám tro bụi bặm. Lâm gồng mình chịu đựng, tay trái gõ liên tục trên bàn phím ảo Wrist-Deck để viết mã nhiễu sóng não nhanh nhằm bẻ khóa hệ thống điều phối điện của trạm kiểm soát.
Nhưng ngay khi Lâm vừa thâm nhập vào tầng bảo mật thứ hai, một dải sóng điện từ màu tím rực đột ngột quét qua khu vực xe lọc nước. Đặc vụ Vy từ phía trên rào chắn đã phát hiện ra xung phát xạ thần kinh bất thường của anh.
“Phát hiện nguồn phát lậu dải tần 100TB! Tiến hành tra tấn thần kinh!” Vy hét lên, gạt công tắc trên thiết bị phát sóng nhiễu tần số cao Neural Disrupter đeo bên hông.
*O o o...*
Luồng sóng vi ba cực mạnh tần số cao dội thẳng vào não bộ Lâm. Cơn đau thần kinh trung ương kinh hoàng ập đến tức thì, như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua thùy thái dương của anh. Khớp nối tủy sống Graphene 100TB mới cấy ghép bị chập mạch quá nhiệt dữ dội, dải đèn LED chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm.
“Aaa!”
Lâm rú lên một tiếng đau đớn, toàn bộ hệ thần kinh vận động bị phong tỏa hoàn toàn. Anh ngã nhào khỏi chiếc xe lăn sườn sắt, đổ gục xuống vũng bùn độc ngập ngụa hóa chất dưới đất. Hai chân liệt vô lực kéo lê trên bùn như hai khúc gỗ chết. Anh co giật liên hồi, máu tươi từ mũi và tai bắt đầu rỉ ra, hòa cùng nước mưa axit lạnh ngắt.
“Lâm! Anh Lâm!” Khải và Bảo hoảng loạn lao tới cứu anh, nhưng luồng sóng vi ba vẫn đang tiếp tục nung nóng tủy sống anh lên tới mức tử vong.
[CẢNH BÁO: NHIỆT ĐỘ CỘT SỐNG: 44.2°C... NGUY CƠ CHẾT NÃO TRONG 15 GIÂY...]
Trong không gian ảo Sandbox đang bị sương mù đen tàn phá, hình ảnh An Nhiên đột ngột bùng lên ánh sáng lam rực rỡ. Nhân cách bảo vệ của cô thức tỉnh cưỡng bức.
“Giao thức bảo vệ an toàn sinh học! Kích hoạt xả nhiệt khẩn cấp!” Giọng nói của cô vang lên đầy quyết đoán trong đầu Lâm.
*Xìii...*
Một tiếng rít áp suất khổng lồ vang lên dọc sống lưng Lâm. Bộ van xả một chiều trên đai tản nhiệt nước gắn lưng tự động mở bung. Luồng hơi nước màu trắng đục mang theo nhiệt lượng 44 độ C phun mạnh ra từ hai bên vai Lâm, tạo thành một màn sương mù dày đặc che phủ cả khu vực xe lọc nước. Dung dịch tản nhiệt Cryo-G rò rỉ dọc cột sống, làm bỏng lạnh nhẹ cơ lưng nhưng kéo nhiệt độ tủy sống của anh từ ngưỡng chết não rơi sầm xuống mức an toàn 38 độ C.
Cơn đau thuyên giảm trong gang tấc. Lâm mở mắt, đôi mắt anh đỏ ngầu vì xuất huyết nhưng ngập tràn sát khí. Anh gượng dậy bằng hai khuỷu tay, bám chặt vào bánh xe lăn. Tay trái anh di chuyển nhanh như một bóng ma trên Wrist-Deck dính đầy bùn đất, gõ nhanh dòng lệnh tối hậu mà anh đã chuẩn bị từ trước.
[LỆNH: GÂY ĐOẠN MẠCH CƯỠNG BỨC TOÀN HỆ THỐNG TRẠM BIẾN ÁP...]
[XUNG LỰC ĐIỆN CỰC ĐẠI: KÍCH HOẠT!]
*OÀNG!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ trạm biến áp trung tâm Phân khu 9 phía sau rào chắn. Những tia lửa điện khổng lồ màu xanh lam phóng ra không trung như những con rồng lửa, thiêu rụi toàn bộ hệ thống cáp truyền tải của tập đoàn.
Trong vòng một giây, toàn bộ ánh sáng neon rực rỡ, hệ thống đèn pha halogen và lưới điện biên giới của Vùng Số Không vụt tắt tối om. Cả phân khu rơi vào bóng tối hoàn toàn, lạnh lẽo và tĩnh lặng như một nấm mồ.
Thiết bị phát sóng nhiễu thần kinh của đặc vụ Vy bị mất nguồn cấp điện, lập tức tắt lịm. Hệ thống camera giám sát hồng ngoại kết nối mạng của đặc nhiệm bọc thép hoàn toàn bị mù, buộc chúng phải chuyển sang chế độ dự phòng thủ công chậm chạp.
“Mất điện diện rộng! Tường lửa hệ thống đã sập! Đặc nhiệm chuyển sang chế độ chiến đấu thủ công!” Tiếng Đội trưởng Phong hét lên đầy hoảng loạn trong bóng tối.
“Cơ hội tới rồi! Chạy mau!” Khải hét lớn, nhanh tay xốc nách Lâm đặt lại lên chiếc xe sườn sắt rỉ sét.
Trong bóng tối hoàn toàn, hàng ngàn cư dân Vùng Số Không tận dụng sự hỗn loạn đã tháo chạy qua các ngõ ngách bãi phế liệu, thoát khỏi vòng vây của đặc nhiệm bọc thép. Tiếng la hét, tiếng bước chân chạy loạn xạ vang dội trong đêm mưa axit.
Lâm ngồi trên xe lăn, tay trái bám chặt vào thành xe, ngón tay trỏ phải vẫn rỉ máu nhưng khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Anh bị bỏng điện nhẹ ở tay trái, tủy sống bị quá nhiệt nghiêm trọng làm giảm thêm 5% khả năng vận động của chân trái, nhưng anh đã cứu được hàng ngàn sinh mạng.
Thế nhưng, niềm hy vọng ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một tiếng rít kim loại nặng nề vang lên từ phía biên giới.
*Rầm... rầm... rầm...*
Tiếng bước chân cơ khí khổng lồ nện xuống mặt đất bùn lầy, tạo ra những rung động chấn động cả bãi phế liệu. Từ trong bóng tối của màn mưa axit, hai đốm sáng quét màu đỏ rực lừ lừ xuất hiện, rọi thẳng vào đống đổ nát nơi nhóm Lâm đang ẩn náu.
Đội trưởng Chì đã ra lệnh phong tỏa toàn diện mọi ngõ ngách. Robot tuần tra hạng nặng Aeterna-09 – cỗ máy chiến đấu bọc thép bốn chân cao hai mét của tập đoàn – đang lừng lững tiến thẳng vào bãi phế liệu, nòng súng sáu nòng của nó bắt đầu xoay tròn phát ra tiếng rít xé gió tàn nhẫn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!