Nhạc nềnIrregular

Lưới Sắt Bủa Vây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng boong u u của chuông đồng Chùa Bồ Đề ngân dài, không phải do bàn tay con người thỉnh, mà bởi luồng sóng quét nhiệt lượng tử cực mạnh của thợ săn tập đoàn vừa nện thẳng vào tháp chuông. Sự va đập vật lý giữa dải sóng cao tần và hợp kim đồng cổ kính tạo ra một hiện tượng cộng hưởng âm tần kỳ lạ. Lớp lưới đồng phế thải bọc quanh chùa rung lên bần bật, bẻ cong luồng quét nhiệt lượng tử thành những vệt sáng tím nhạt tản mát vào không trung bãi rác.


Trên mắt phải của Lâm, chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu (Data-Glass) vừa tắt lịm đột ngột nhấp nháy sọc trắng, hiển thị một dòng thông báo hệ thống méo mó trước khi tối đen trở lại:


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN XUNG NHIỄU TẦN SỐ CỘNG HƯỞNG...]

[HỆ THỐNG QUÉT CỦA ĐỐI THỦ BỊ LỆCH HƯỚNG 12°...]

[THỜI GIAN ẨN MÌNH CÒN LẠI: 180 GIÂY...]


"Họ đến nhanh hơn tôi tưởng," Lâm khàn giọng, cố gắng nén cơn đau thắt đang truyền dọc tủy sống. Anh ngồi bất động trên chiếc xe sườn sắt rỉ sét, đôi chân buông thõng vô lực. Vết bỏng hoại tử ở bả vai trái bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn với chất làm mát màu xanh lam của đai tản nhiệt đã cạn kiệt, thấm đẫm một mảng lưng áo hoodie xám tro bụi bặm.


Sư thầy Thích Trí chắp tay, nhìn sâu vào đôi mắt đang phát ra ánh sáng lượng tử màu xanh lam nhạt của Lâm. Thầy trầm giọng bảo:


"A Di Đà Phật. Sóng dữ đã tràn bờ. Tiếng chuông đồng chỉ có thể che mắt quỷ dữ trong chốc lát. Các con phải đi lối hậu viện, băng qua đường cống thải dẫn ra bãi rác khổng lồ. Ở đó có người đang đợi."


"Thầy, còn thầy thì sao?" Bảo siết chặt khẩu súng điện tự chế, lo lắng nhìn Sư thầy.


"Chùa đổ thì tượng Phật vẫn còn nằm trong đất. Tụi chúng tìm kiếm thứ trong lưng chú thí chủ này, chứ không rảnh tay tàn sát một kẻ tu hành không có căn cước số. Đi mau!"


Khải ghì chặt hai tay vào tay vịn xe sườn sắt của Lâm. Cánh tay trái của gã hacker hoàn lương, vốn bị đạn điện từ bắn sượt qua từ trận chiến trước, nay lại rỉ máu đỏ thẫm qua lớp băng gạc tạm bợ. Gã nghiến răng, đẩy mạnh chiếc xe lăn của Lâm lao đi qua lối hậu viện tối tăm của chính điện. Bảo chạy sát bên cạnh, tay giữ chặt mũ chụp chống nhiễu thần kinh (Faraday-Cap) bọc lưới đồng trên đầu Lâm để cách ly hoàn toàn bức xạ tủy sống.


Ngay khi họ vừa bước ra khỏi cửa sau của hậu viện, một bóng người gầy gò, mặc áo khoác rằn ri sờn cũ bỗng nhô lên từ đống lốp xe tải bỏ hoang. Đó là Bình Mù. Gương mặt đầy vết sẹo chiến tranh của ông bị che khuất một nửa bởi dải băng gạc đen quấn quanh mắt sinh học bị mù. Đôi tai của cựu binh bắn tỉa khẽ cử động theo từng tiếng gió rít.


"Đừng di chuyển vật lý quá mạnh," Bình Mù khàn giọng cảnh báo, tay nâng khẩu súng bắn tỉa cổ điển sử dụng đạn động năng không có chip điện tử. "Đội trưởng Phong dẫn đầu đặc nhiệm Phân khu 9 đã rải máy dò âm tần và cảm biến hồng ngoại dày đặc quanh cổng chùa. Bất kỳ tiếng động nào vượt quá 20 decibel đều sẽ kích hoạt drone Viper xả đạn."


Lâm nhắm mắt lại, kích hoạt năng lực đặc thù Cảm nhận sóng điện từ (EM-Sensing). Không có mạng lượng tử hỗ trợ, đại não của anh phải tự mình phân tích các dòng điện rò rỉ siêu yếu từ môi trường. Trong bóng tối của thùy thái dương, Lâm nhìn thấy một bức tranh thế giới ảo cấu tạo từ những dải hào quang màu tím nhạt. Đó là dòng điện chạy trong bọc giáp titan của đặc nhiệm Phân khu 9, tiếng o o cao tần của các máy dò âm tần đang cắm sâu dưới đất bãi rác, và luồng bức xạ nhiệt rực đỏ của xe tuần tra ngoài cổng chùa.


"Có bốn đặc nhiệm đang áp sát hướng 9 giờ," Lâm thì thầm, giọng nói run rẩy vì đau đớn. "Họ mang theo thiết bị Neural Scanner cầm tay. Khoảng cách... 40 mét."


"Để tôi lo hai đứa," Bình Mù lạnh lùng nói. Ông nhặt một mảnh phế liệu sắt rỉ, dùng lực cổ tay ném mạnh về hướng ngược lại.


*Keeng!*


Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên giữa bãi rác hoang vắng. Ngay lập tức, hai đặc nhiệm Phân khu 9 đang di chuyển chậm vào khuôn viên chùa liền quay ngoắt nòng súng về phía âm thanh giả. Lợi dụng khoảnh khắc sơ hở đó, Bình Mù khẽ bóp cò khẩu súng bắn tỉa cổ điển.


*Phập! Phập!*


Hai tiếng động năng xé gió cực nhỏ vang lên. Hai đặc nhiệm đổ sụp xuống đống bùn đất ẩm ướt mà không kịp phát ra một tiếng động nào, đạn động năng xuyên thẳng qua khe hở bọc cổ giáp của họ.


"Đường gác hướng Tây đã thoáng. Đẩy xe lăn của Lâm đi sát vách tường bọc chì của kho phế liệu!" Bình Mù ra hiệu bằng tay.


Khải gồng sức đẩy Lâm đi qua vũng nước thải đen ngòm. Lâm nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Tủy sống Graphene 100TB của anh tuy đã ổn định ở mức 37.2°C nhờ thiền định Alpha, nhưng vết thương bắt vít titan ở xương chậu vẫn đang rỉ máu dọc lưng áo hoodie. Mỗi lần bánh xe lăn vấp phải đá dốc, cơn đau buốt thấu xương lại dội ngược lên đại não anh như một luồng điện cao thế.


Đột nhiên, chiếc Kính AR của Lâm nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm cực hạn. Qua EM-Sensing, Lâm nghe thấy một tiếng rít áp suất thủy lực rùng rợn vang lên từ phía cổng chính của chùa. Luồng từ trường xung quanh bỗng nhiên bị bóp méo dữ dội, chuyển sang một màu xanh lam sậm tàn bạo.


"Sói Sắt..." Khải run rẩy thì thầm, bước chân gã khựng lại.


Qua làn khói bụi điện từ và sương mù axit của bãi rác, một dáng người cao lớn bọc giáp titan đen bóng từ từ bước qua cổng chùa đổ nát. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn là một khối cơ khí khổng lồ tích hợp súng phóng xung điện từ (EMP), đang phát ra những tia điện màu lam xẹt qua xẹt lại chói tai. Đôi mắt quét màu đỏ rực của Sói Sắt rọi thẳng vào tháp chuông chùa, rồi từ từ hạ xuống, khóa chặt vào dải tần số tủy sống lậu của Lâm đang phát xạ yếu ớt.


Sói Sắt nâng cánh tay cơ khí lên, kích hoạt một thiết bị phong tỏa điện từ diện rộng hình hộp tròn gắn trên vai. Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua toàn bộ khu vực Chùa Bồ Đề, tạo ra một tiếng o o nhức óc.


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THIẾT BỊ PHONG TỎA ĐIỆN TỪ DIỆN RỘNG...]

[TẦN SỐ TỦY SỐNG GRAPHENE BỊ KHÓA CHẶT...]

[HỆ THỐNG TỰ ĐỘNG KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ BẢO VỆ SINH HỌC...]

[NẾU BƯỚC RA NGOÀI VÙNG MÙ, TỦY SỐNG SẼ BỊ CƯỠNG CHẾ NGẮT NGUỒN VÀ GÂY CHẾT NÃO TRONG 30 GIÂY...]


Dải đèn LED tín hiệu dọc sống lưng Lâm đột ngột chuyển sang màu cam cảnh báo quá nhiệt, nhấp nháy điên cuồng dưới lớp áo hoodie rách rưới. Lâm cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, nhịp tim bắt đầu hỗn loạn khi dòng năng lượng tủy sống bị thiết bị của Sói Sắt cưỡng bức ghìm xuống.


Sói Sắt bước thêm một bước nặng nề, tiếng xì hơi áp suất của khớp gối cơ khí rít lên rùng rợn giữa màn đêm tĩnh mịch. Hắn hướng đôi mắt quét đỏ rực về phía hậu viện, giọng nói ồm ồm phát ra qua bộ lọc âm thanh kim loại lạnh lẽo:


"Kỹ sư lậu Lâm. Mày đã bị định vị hoàn toàn. Bước ra ngoài với ổ cứng 500TB, hoặc tao sẽ kích hoạt EMP để thiêu rụi toàn bộ hệ thần kinh của mày ngay tại chỗ."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!