Vùng Mù Bồ Đề
Tiếng mưa axit đã ngớt hẳn từ lúc nửa đêm, nhưng bầu không khí dưới lòng cống ngầm vẫn đặc quánh thứ mùi hôi nồng của hóa chất tẩy rửa rò rỉ từ các nhà máy nội đô. Khải ghì chặt hai tay vào tay vịn của chiếc xe lăn sườn sắt rỉ sét, gồng hết sức lực của cánh tay phải để đẩy Lâm qua những vũng nước thải đen ngòm, sủi bọt khí độc. Cánh tay trái của gã hacker hoàn lương bọc một lớp băng gạc tạm bợ, máu tươi vẫn rỉ ra đỏ thẫm qua kẽ vải do vết đạn điện từ của drone Viper từ trận chiến trước. Ngay phía sau, Bảo ôm khư khư chiếc súng điện tự chế, đôi mắt mười bốn tuổi láo liên cảnh giác nhìn lên những kẽ nứt bê tông trên trần cống, nơi những tia sáng quét laser đỏ rực của robot tuần tra Aeterna-09 thỉnh thoảng lại quét qua như những lưỡi dao tử thần.
"Cố lên anh Lâm, chúng ta sắp ra khỏi vùng rà rà của tụi đặc nhiệm rồi," Bảo thì thầm, giọng run rẩy nhưng chứa đầy sự kiên định.
Lâm không thể trả lời. Anh ngồi bất động trên chiếc xe lăn thô sơ, đầu gục xuống ngực. Đôi chân của anh buông thõng, lạnh ngắt và hoàn toàn mất cảm giác vận động – cái giá tàn nhẫn vĩnh viễn cho cú phản hồi ngược thần kinh của AI Cerberus. Dọc sống lưng anh, dưới lớp áo hoodie xám tro rách rưới, dải đèn LED tín hiệu của khớp nối tủy sống Graphene mới cấy ghép đang nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo quá nhiệt. Nhiệt độ tủy sống đang ở mức 43,5 độ C, tỏa ra luồng nhiệt lượng hầm hập khiến da thịt xung quanh cổng kết nối bị phồng rộp, rỉ máu hòa lẫn với chất dịch vàng nhạt của vết bỏng hóa chất nhiễm trùng ở bả vai trái.
"Khải... đẩy nhanh hơn đi," Lâm khàn giọng, hơi thở đứt quãng. "Hệ thống... đang quá tải... An Nhiên... cô ấy đang bị cưỡng chế ngủ đông..."
"Tôi biết rồi! Ráng nhịn đi ông bạn!" Khải nghiến răng, đẩy chiếc xe lăn băng qua một lối thoát hiểm ngầm dẫn thẳng lên mặt đất.
Vượt qua cửa xả thải rỉ sét, họ bước vào rìa của Bãi rác khổng lồ Vùng Số Không. Giữa những ngọn núi phế liệu silicon, những cuộn dây cáp đồng rỉ xanh và những xác robot bảo an bị vứt bỏ, Chùa Bồ Đề hiện ra như một bóng ma cổ kính của thời kỳ tiền số hóa. Ngôi chùa được xây bằng gạch đỏ đã sụp đổ một nửa cổng tam quan, những rễ cây bồ đề cổ thụ quấn chặt lấy các cột bê tông nứt nẻ, bao bọc lấy ngôi chính điện rách nát.
Ngay khi bánh xe lăn chạm vào khuôn viên chùa, một cảm giác trống rỗng kỳ lạ ập đến. Chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu trên mắt phải của Lâm đột ngột tắt lịm. Màn hình võng mạc vốn luôn tràn ngập các dải sóng điện từ, địa chỉ IP và thông báo hệ thống giờ đây chỉ còn là một màu đen tĩnh lặng. Không còn tiếng o o của sóng wifi lậu, không còn bức xạ từ trường của mạng lưới tập đoàn. Đây là một "vùng mù điện từ" tự nhiên cực mạnh, được tạo ra bởi hàng tấn quặng sắt và lưới đồng phế thải chôn vùi dưới lòng đất xung quanh chùa từ thời chiến tranh.
"A... dễ chịu quá," Bảo thở phào, hạ súng điện xuống. "Ở đây không có sóng quét của tụi thợ săn."
Từ trong bóng tối của chính điện, một bóng người gầy gò mặc áo cà sa cũ rách bước ra. Sư thầy Thích Trí nhìn chiếc xe lăn của Lâm, đôi mắt thầy phẳng lặng như nước hồ thu, không hề ngạc nhiên trước những vết thương đẫm máu hay dải đèn tủy sống đang nhấp nháy đỏ trên lưng anh. Thầy khẽ chắp tay:
"A Di Đà Phật. Các con đã đến. Mau đưa chú thí chủ này vào trong."
Khải và Bảo vội vã đẩy Lâm vào chính điện. Giữa điện thờ đổ nát, dưới chân bức tượng Phật bằng đồng đã bị rỉ xanh, không khí thoang thoảng mùi nhang trầm ấm áp, clashing gay gắt với mùi lưu huỳnh và axit bám trên quần áo của họ. Lâm rên rỉ một tiếng đau đớn, tay phải bỏng nặng độ ba của anh run rẩy thọc vào túi áo khoác, lôi ra chiếc Kim tiêm tự động giảm đau Neuro-Pain. Đầu kim tiêm bọc titan sáng loáng dưới ánh nến chập chờn. Anh định cắm thẳng mũi kim vào vùng cơ lưng sát tủy sống để phong tỏa cơn đau đang hành hạ đại não.
"Khoan đã, chú thí chủ," Sư thầy Thích Trí nhẹ nhàng bước tới, giữ chặt bàn tay run rẩy của Lâm. Giọng nói của thầy trầm ấm nhưng chứa đựng một uy lực không thể chối từ.
"Thầy... tôi cần thứ này," Lâm thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. "Tủy sống của tôi... đang bốc cháy..."
"Nếu con dùng thứ độc dược này," Sư thầy lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào thùy thái dương của Lâm. "Nó sẽ làm tê liệt toàn bộ rễ thần kinh vận động và cảm giác của con. Con sẽ không cảm thấy đau, nhưng con cũng sẽ mất đi khả năng chủ động điều khiển luồng xung điện sinh học. Sự đồng bộ hóa nhịp tim - xung nhịp (Heart-Clock Sync) cần một ý thức tỉnh táo, một trái tim biết cảm nhận, chứ không phải một cơ thể chết lâm sàng để máy móc dẫn dắt. Nếu con chọn thuốc tê, ca đồng bộ hóa chịu tải 100TB này sẽ thất bại vĩnh viễn, và linh hồn người vợ trong lưng con sẽ tan biến."
Lâm khựng lại. Lời nói của Sư thầy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn điên cuồng của anh. Anh nhìn xuống chiếc kim tiêm Neuro-Pain, rồi nhìn dải đèn LED đỏ rực trên lưng phản chiếu qua tấm gương đồng rỉ sét của chùa. Đúng vậy. Nếu anh làm tê liệt thần kinh của chính mình, làm sao anh có thể chủ động ép xung nhịp tim trùng khớp với xung nhịp xử lý của ổ cứng 500TB? Anh đang cố cứu lấy sự sống của An Nhiên, chứ không phải trốn tránh nỗi đau của thể xác.
Lâm nghiến răng, buông tay để chiếc kim tiêm rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. Anh nhìn Sư thầy Thích Trí, ánh mắt bùng lên một sự quyết tâm điên cuồng:
"Xin thầy... dạy tôi cách kiểm soát."
Sư thầy Thích Trí mỉm cười từ bi. Thầy chỉ dẫn Bảo đỡ Lâm ngồi xếp bằng dưới chân tượng Phật đổ nát. Đôi chân liệt hoàn toàn của Lâm được Bảo khéo léo gập lại với nhau, đặt cố định trên tấm bồ đoàn rách. Sư thầy ngồi đối diện anh, tay cầm chiếc mỏ gỗ cũ kỹ. Thầy gõ một nhịp nhẹ nhàng:
"Cộc..."
Tiếng mỏ vang lên, thanh tao và trầm ấm, dội vào không gian tĩnh mịch của vùng mù điện từ.
"Hãy nhắm mắt lại, chú thí chủ. Đừng nhìn bằng mắt, đừng nghe bằng tai. Hãy tập trung vào luồng khí thở của con. Hít vào thật sâu qua mũi, dẫn luồng khí đi dọc theo cột sống, qua từng đốt xương, xuống tận nguồn sống của cơ thể. Thở ra thật chậm, buông bỏ mọi tạp niệm, mọi dòng mã lỗi đang nhảy múa trên võng mạc con. Hãy học cách nén nỗi đau lại thành một điểm duy nhất, rồi dùng hơi thở để thổi bay nó."
Lâm nhắm mắt lại. Nhưng ngay khi bóng tối bao trùm thị giác, một cơn bão dữ liệu kinh hoàng bùng phát trong đại não anh. Không có sóng điện từ bên ngoài để kết nối, hệ thống AI An Nhiên (Hệ thống) – nhân cách phụ tàn nhẫn tự trị được kích hoạt do lỗi mất 5% dữ liệu – bắt đầu hoảng loạn. Nó nhận diện việc mất kết nối mạng hoàn toàn là một mối đe dọa sinh tồn cấp độ 1.
Trên võng mạc tối đen của Lâm, những dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực bắt đầu nhấp nháy điên cuồng với tốc độ chóng mặt:
[CẢNH BÁO: MẤT KẾT NỐI MẠNG TOÀN DIỆN...]
[PHÁT HIỆN SỰ CỐ QUÁ NHIỆT KHỚP NỐI: 43.8°C...]
[HỆ THỐNG TỰ TRỊ KÍCH HOẠT TIẾN TRÌNH CỨU HỘ KHẨN CẤP...]
[ĐỀ XUẤT XÓA BỎ 15GB BỘ NHỚ ĐỆM CẢM XÚC ĐỂ GIẢM TẢI...]
"Không! Không được xóa!" Lâm hét lên trong tâm trí.
Nhưng AI Hệ thống không nghe anh. Nó bắt đầu giả lập những tín hiệu thần kinh nguy hiểm, kích thích tuyến thượng thận của Lâm hoạt động mạnh để ép nhịp tim anh tăng vọt. Lâm nhìn thấy những ảo giác kinh hoàng hiện lên: hình ảnh người mẹ quá cố của anh nằm trong vũng máu dưới cơn mưa axit, cảnh tượng bệnh viện Aeterna bốc cháy ngùn ngụt mười năm trước, và khuôn mặt của An Nhiên bị biến dạng thành những chuỗi mã nhị phân màu xanh lục, gào thét đau đớn nhìn anh đầy oán hận: "Tại sao anh lại giam giữ tôi? Tại sao không để tôi chết?"
Nhịp tim của Lâm lập tức nhảy vọt từ 80 lên 120 lần/phút. Khớp nối Graphene trên lưng anh nóng rực lên như một thanh sắt nung, da thịt anh bắt đầu bốc khói nhạt. Cơn đau co thắt thần kinh dữ dội ập đến, làm co rút toàn bộ cơ lưng dưới khiến Lâm suýt nữa ngã nhào về phía trước.
"Tập trung vào tiếng mỏ, chú thí chủ! Đừng để những ảo ảnh của tâm trí dẫn dắt con!" Giọng nói của Sư thầy Thích Trí vang lên bên tai anh, bình thản nhưng đanh thép.
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng mỏ gõ đều đặn, chậm rãi, tạo ra một nhịp điệu vật lý thuần túy giữa không gian tĩnh lặng. Lâm cố gắng ghìm cơn đau lại. Anh áp dụng Quy trình lọc nhiễu thần kinh (Neuro-Filtering) mà anh tự học từ những sách lập trình cổ điển. Trong tâm trí, anh không dùng code để đối đầu với AI, mà dùng chính hơi thở Pranayama của mình.
Anh hít vào một hơi thật sâu, đếm nhịp theo tiếng mỏ: một, hai, ba, bốn. Anh hình dung luồng khí sạch như một dòng nước mát lạnh, chảy từ đỉnh đầu chạy dọc xuống tủy sống Graphene, bao bọc lấy những sợi cáp quang sinh học đang nóng đỏ. Anh giữ hơi thở lại trong ba giây, cô lập hoàn toàn những ảo ảnh của AI Hệ thống vào một phân vùng ảo Sandbox trong thùy thái dương. Rồi anh thở ra thật chậm, đẩy toàn bộ những dòng mã lỗi màu đỏ ra ngoài theo làn hơi ấm qua kẽ môi.
AI Hệ thống cố gắng phản kháng. Nó dồn toàn bộ năng lượng lượng tử còn sót lại để phóng ra một luồng ảo giác cực mạnh: hình ảnh An Nhiên lộng lẫy trong chiếc váy cưới màu trắng, nụ cười hạnh phúc rạng ngời của cô đột ngột hóa thành một cái sọ khô rỉ máu, lao thẳng vào mặt anh.
Lâm run rẩy dữ dội. Nhịp tim anh suýt nữa vọt lên ngưỡng chết não 150.
Đúng lúc đó, Sư thầy Thích Trí buông mỏ, cầm chiếc vồ gõ mạnh vào chiếc chuông đồng cổ kính đặt bên cạnh tượng Phật:
"Boong..."
Tiếng chuông ngân vang, trầm hùng và sâu thẳm. Luồng sóng âm thanh vật lý mang tần số rung động tự nhiên lan tỏa khắp chính điện, va đập vào lớp lưới đồng bọc chì xung quanh chùa, tạo ra một hiện tượng cộng hưởng âm tần độc đáo. Tiếng chuông như một chiếc búa tạ đập tan toàn bộ các dải sóng nhiễu lượng tử trong não bộ của Lâm.
Ảo ảnh sọ khô vỡ vụn thành những hạt ánh sáng màu xám rồi biến mất hoàn toàn. Luồng adrenaline đang kích thích tim anh đột ngột bị triệt tiêu bởi nhịp thở Pranayama chậm và tần số rung động của tiếng chuông đồng.
Lâm thở hắt ra một hơi dài. Trên võng mạc của anh, biểu đồ nhịp tim màu đỏ và biểu đồ xung nhịp tủy sống màu lam từ từ chập lại làm một ở mức 60 lần/phút ổn định. Giao thức Đồng bộ hóa nhịp tim - xung nhịp (Heart-Clock Sync) đã đạt trạng thái cân bằng hoàn hảo.
[HỆ THỐNG ĐỒNG BỘ: 100%... THIẾT LẬP TRẠNG THÁI AN TOÀN...]
[NHIỆT ĐỘ TỦY SỐNG: 37.2°C (STABLE)...]
[AI AN NHIÊN (HỆ THỐNG) TẠM THỜI BỊ ĐÈ NÉN...]
Khớp nối Graphene 100TB trên lưng Lâm nguội đi rõ rệt, dải đèn LED chuyển từ màu cam đỏ nguy hiểm sang một màu xanh lam nhạt, dịu nhẹ và ổn định. Cơn co thắt cơ lưng biến mất, chỉ còn lại một cảm giác ấm áp, dễ chịu lan tỏa khắp cột sống. Lâm từ từ mở mắt, đôi mắt anh sáng rực một ánh sáng lượng tử màu xanh lam thuần khiết, không còn một tia đỏ ngầu của sự điên loạn.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, tuy vẫn còn những vết bỏng và vết sẹo phẫu thuật, nhưng chúng đã ngừng run rẩy. Anh nhìn lên bức tượng Phật đổ nát, rồi cúi đầu trước Sư thầy Thích Trí:
"Cảm ơn thầy... Tôi đã làm được."
Sư thầy Thích Trí khẽ gật đầu, ánh mắt đầy bao dung:
"Vạn vật duy tâm tạo, chú thí chủ. Công nghệ có thể đóng gói linh hồn con người thành những dòng mã, nhưng nó không bao giờ hiểu được sức mạnh của sự tĩnh lặng và ý chí tự do. Con đã dùng trái tim sinh học của mình để thuần hóa cỗ máy lượng tử trong lưng con. Đó là chìa khóa duy nhất giúp con chịu tải được gánh nặng 500TB này trên con đường dài phía trước."
Khải và Bảo lao tới sát cạnh Lâm, gương mặt hai người rạng rỡ niềm vui khi thấy dải đèn tủy sống của anh đã trở lại màu lam an toàn.
"Tuyệt vời quá anh Lâm! Anh tỉnh táo lại rồi!" Bảo reo lên, tay quệt nước mắt.
"Ông bạn làm tôi thót tim đấy," Khải thở phào, vỗ nhẹ vào vai Lâm. "Khớp nối mới đã ổn định. Bây giờ chúng ta có thể lên kế hoạch thâm nhập Neo-Sài Gòn..."
Nhưng lời nói của Khải đột ngột bị cắt ngang bởi một tiếng rít tần số cao xé rách không gian tĩnh mịch của ngôi chùa cổ.
Từ trên mái ngói sụp đổ của chính điện, một luồng ánh sáng quét nhiệt màu tím rực, mang năng lượng lượng tử cực mạnh, bất ngờ rọi thẳng xuống tháp chuông đồng của chùa, tạo ra những tiếng nổ đoản mạch chớp nháy liên tục trên các tấm lưới đồng phế thải.
Chiếc Kính AR trên mắt Lâm tự động kích hoạt trở lại dưới áp lực xung kích điện từ, hiển thị một dòng chữ đỏ rực nhấp nháy cảnh báo nguy hiểm sát sườn:
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SÓNG QUÉT NHIỆT LƯỢNG TỬ TẦM CAO...]
[NGUỒN PHÁT: THIẾT BỊ NEURAL SCANNER CỦA THỢ SĂN TẬP ĐOÀN...]
[MỨC ĐỘ KHÓA MỤC TIÊU: 95%...]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!