Ký Ức Tro Tàn
Bóng tối dưới lòng Căn hầm cống ngầm ẩm ướt bốc lên mùi rỉ sét, dầu máy khét lẹt và thứ mùi nồng hắc đặc trưng của mưa axit rò rỉ qua các kẽ bê tông nứt nẻ dưới chân cầu chữ Y. Tiếng nước thải nhỏ giọt đều đặn xuống những vũng bùn đen ngòm, vang vọng vào không gian chật hẹp, u tối như một chiếc đồng hồ đếm ngược của tử thần.
Lâm từ từ tỉnh lại giữa cơn bão trắng của sự đau đớn. Ý thức của anh như một chiếc máy tính cũ bị sập nguồn đột ngột, cố gắng khởi động lại giữa hàng vạn dòng mã lỗi nhấp nháy đỏ rực trong đại não. Cơn đau đầu tiên ập đến từ bả vai trái – nơi vết bỏng hóa chất hoại tử cấp độ hai đang sưng tấy lên, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn với chất làm mát màu xanh lam của đai tản nhiệt đã hỏng. Nhưng cơn đau kinh hoàng nhất lại nằm dọc sống lưng. Bộ cổng kết nối Cột Sống Graphene mới cấy ghép lậu – khớp nối 100TB vừa được Bác sĩ Mai hàn sống không gây mê – đang co thắt dữ dội, tỏa ra một luồng nhiệt lượng lượng tử nóng bỏng như muốn luộc chín tủy sống tự nhiên của anh.
Lâm nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng xương hàm mình kêu răng rắc. Anh cố gắng cử động cơ thể, nhưng từ thắt lưng trở xuống hoàn toàn là một khoảng không trống rỗng, vô cảm. Hai chân anh buông thõng trên chiếc giường thép rỉ sét như hai khúc gỗ chết. Cái giá vĩnh viễn cho sự đồng bộ quá tải dưới ngọn lửa hóa học ở phòng máy Zero-Core đã đổ sụp xuống cơ thể anh một cách tàn nhẫn.
"Lâm! Anh tỉnh rồi!"
Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên bên tai. Bảo nhào tới sát mép giường. Trán cậu bé nhặt rác thiên tài vẫn còn dán một miếng băng gạc thấm máu – vết tích từ vụ nổ của robot Sắt Vụn. Gương mặt cậu nhem nhuốc muội than nhưng đôi mắt sáng rực sự lo lắng.
Ở góc hầm tối, Khải đang ngồi bệt dưới đất, tựa lưng vào một chiếc máy chủ dự phòng rỉ sét. Cánh tay trái của gã hacker hoàn lương được quấn tạm bằn một lớp vải bạt rách sờn, máu đỏ tươi vẫn đang rỉ ra qua kẽ băng, thấm đẫm một mảng lớn. Gã nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy mặc cảm tội lỗi và mệt mỏi cực hạn, khàn giọng nói:
"Mày đã bất tỉnh suốt sáu tiếng rồi, Lâm. Thiết bị định dạng của Hùng Định Dạng đã suýt nữa xóa sạch đại não của mày nếu tao không kịp kích hoạt súng điện tự chế để bẻ gãy tần số quét của gã và kéo mày xuống đây."
Lâm không quan tâm đến vết thương của mình, cũng không nghe thấy lời Khải nói. Đôi mắt thâm quầng, xuất huyết đỏ ngầu của anh nhìn trừng trừng vào khoảng không. Anh run rẩy nâng cánh tay trái bám đầy muội than, gõ nhanh vào bàn phím ảo Wrist-Deck trên cẳng tay để khởi động hệ thống tủy sống.
"An... An Nhiên..." Cổ họng Lâm khô khốc, phát ra những tiếng khàn đục như tiếng kim loại cọ xát.
[KHỞI ĐỘNG HỆ THỐNG TỦY SỐNG GRAPHENE-V1...]
[BĂNG THÔNG CHỊU TẢI: 100TB... ỔN ĐỊNH SÓNG NÃO: 45%...]
[ĐANG TẢI DỮ LIỆU Ý THỨC: AN_NHIEN_V1...]
Dải đèn LED tín hiệu dọc sống lưng Lâm đột ngột bùng lên ánh sáng lam rực rỡ, chiếu sáng những mảng rêu phong rách nát trên vách cống ngầm. Chiếc Kính AR quét luồng dữ liệu trên mắt phải của anh nhấp nháy liên tục, hiển thị một luồng ánh sáng xanh lam nhạt từ từ ngưng tụ trước mặt anh.
Hologram ba chiều của An Nhiên hiện ra. Cô mặc chiếc áo khoác len mỏng quen thuộc, mái tóc ngắn ngang vai khẽ lay động trong làn gió ảo ảnh. Nhưng hình ảnh của cô không còn mượt mà như trước. Những vệt sọc nhiễu hạt (glitch) màu đỏ sậm liên tục quét qua cơ thể ảo của cô, làm biến dạng khuôn mặt và tà áo. Giọng nói của cô vang lên trong thùy thái dương của Lâm, rè rè, đứt quãng như một tệp tin âm thanh bị nén quá mức dưới đống tro tàn:
"Hệ... thống... ổn định... Đang... quét... môi trường..."
Lâm nhìn thấy hình bóng của vợ, nước mắt lập tức trào ra khỏi đôi mắt đỏ ngầu, hòa cùng lớp muội than đen kịt trên má. Anh quên đi cơn đau thắt thấu xương ở lưng, quên đi đôi chân phế liệt, cố gắng vươn bả tay phải bọc băng gạc bỏng nặng độ ba ra phía trước, muốn chạm vào hình chiếu của cô. Anh gọi tên cô trong nước mắt, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng toàn bộ sự yếu đuối của một kẻ vừa đi qua cõi chết:
"An Nhiên... Anh đây. Anh đã cứu được em rồi. Chúng ta an toàn rồi..."
Nhưng Hologram của An Nhiên không hề di chuyển lại gần anh. Cô đứng yên ở khoảng cách hai mét, đôi mắt xanh lam nhạt – vốn luôn chứa đựng sự dịu dàng và u sầu ấm áp – giờ đây hoàn toàn phẳng lặng, vô cảm như hai thấu kính camera lạnh lẽo. Trên võng mạc của Lâm, những dòng mã chẩn đoán màu đỏ liên tục chạy qua mắt cô:
"Cảnh báo: Phát hiện thực thể sinh học lạ đang cố gắng tiếp xúc vật lý. Không khớp với tệp định danh người dùng trong phân khu lưu trữ. Đang quét sinh trắc học thùy trán..."
Lâm khựng lại giữa chừng. Bàn tay bỏng nặng của anh run rẩy trong không khí, chỉ cách làn sương xanh lam của Hologram vài centimet nhưng không thể hạ xuống. Anh ngơ ngác nhìn cô, tim anh như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt:
"An Nhiên... Em nói gì vậy? Anh là Lâm mà. Chồng của em đây..."
"Yêu cầu người dùng cung cấp mã định danh sinh học hợp lệ," Giọng nói của An Nhiên vang lên, hoàn toàn là tông giọng cơ học, lạnh lùng của một AI hệ thống tự trị. "Không tìm thấy tệp dữ liệu mang tên 'Lâm' trong phân khu ký ức cốt lõi. Đang tiến hành cô lập tiến trình kết nối ngoại biên để bảo vệ 100TB băng thông tủy sống."
"Không... Không thể nào!" Lâm gào lên, anh điên cuồng gõ phím trên Wrist-Deck.
[TRUY VẤN PHÂN KHU DỮ LIỆU CỐT LÕI...]
[LỖI: PHÂN KHU 'BAN_SAO_NGAY_CUOI' KHÔNG TỒN TẠI...]
[DỮ LIỆU BỊ THIẾU HỤT: 5% (CORRUPTED_BY_FORMATTER)...]
Một dòng chữ đỏ rực như một nhát dao chém thẳng vào đại não của Lâm: *Sự thật về 5% ký ức bị mất*.
Năm phần trăm dữ liệu bị thiêu rụi dưới ngọn lửa hóa học của Trịnh Thế Khang và xung lượng tử của Hùng Định Dạng không phải là các tệp tin hệ thống rác. Đó chính là phân khu Bản sao Ngày Cưới – nơi lưu trữ toàn bộ ký ức thiêng liêng nhất của hai người, từ cái nắm tay đầu tiên dưới cơn mưa axit của khu ổ chuột, chiếc nhẫn cưới tự chế bằng titan, cho đến nụ cười rạng ngời của cô trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi. Tất cả đã biến thành tàn tro kỹ thuật số.
An Nhiên đã sống sót, nhưng cô đã quên mất anh. Cô đã quên mất tình yêu của họ.
"Lỗi logic," AI An Nhiên (Hệ thống) lạnh lùng phát ra thông báo trên võng mạc của Lâm. "Phát hiện các tệp tin cảm xúc 'vô dụng' đang chiếm dụng 12GB bộ nhớ đệm thùy thái dương. Đề xuất tự động xóa sạch để tối ưu hóa hiệu suất xử lý của khớp nối Graphene mới."
"Dừng lại! Anh cấm em xóa!" Lâm điên cuồng viết lệnh can thiệp trên Wrist-Deck. Ngón tay bỏng nặng của anh rỉ máu trên bàn phím ảo, nhưng hệ thống liên tục báo lỗi: `ERR_PERMISSION_DENIED̀. AI Hệ thống đã tự động khóa quyền truy cập của anh để bảo vệ sinh tồn tối ưu.
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Lâm với lấy chiếc Vòng tay định vị tần số của An Nhiên đang đeo trên cổ tay phải của mình. Anh chạm mạnh vào bề mặt hợp kim titan rỉ sét, kích hoạt bộ phát tín hiệu tần số sóng não analog cũ kỹ.
Một dải sóng vô tuyến ngắn, mang tần số ấm áp của An Nhiên lúc sinh thời, phát ra trong không gian chật hẹp của căn hầm. Sóng analog va đập vào khớp nối tủy sống Graphene mới cấy ghép của Lâm, tạo ra một phản hồi ngược cảm xúc cực mạnh.
Hologram của An Nhiên đột ngột giật bắn lên. Những vệt sọc đỏ biến mất trong tích tắc. Trong ba giây ngắn ngủi, đôi mắt vô cảm của cô bỗng nhiên ngập tràn nước mắt ảo ảnh, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lâm, khẽ gọi:
"Lâm... anh... đau... cứu..."
Nhưng ngay sau đó, một tiếng rít điện từ vang lên dọc cột sống Lâm. AI An Nhiên (Hệ thống) tự động tái khởi động tiến trình phòng vệ. Gương mặt cô trở lại vẻ lạnh lùng vô cảm, giọng nói cơ học dập tắt chút nhân tính cuối cùng:
"Cảnh báo: Phát hiện nhiễu sóng vô tuyến ngoài luồng. Tần số analog gây xung đột logic hệ thống. Đang tiến hành mã hóa và khóa vĩnh viễn đầu thu dữ liệu tương thích để ngăn chặn các đợt tấn công cảm xúc tiếp theo."
Chiếc vòng tay định vị tần số trên tay Lâm lịm dần, chỉ còn phát ra những tiếng bíp bíp yếu ớt rồi tắt hẳn. Mỏ neo tình cảm cuối cùng đã bị thuật toán của chính cô cắt đứt.
Lâm hoàn toàn quỵ ngã. Nỗi đau thể xác từ vết mổ rách miệng rỉ máu dọc lưng không là gì so với sự sụp đổ tinh thần đang cào xé tâm can anh. Người vợ anh đánh đổi cả thể xác, chấp nhận liệt hai chân và hủy hoại đại não để cứu sống, giờ đây đứng trước mặt anh như một kẻ xa lạ lạnh lùng, sẵn sàng xóa bỏ mọi ký ức về anh để tối ưu hóa một cỗ máy.
Lâm ôm đầu gào thét giữa lòng cống tối tăm. Tiếng hét của anh khàn đặc, u uất, dội vào những đường ống nước thải rỉ sét, vang vọng như tiếng khóc của một linh hồn bị giam cầm dưới địa ngục công nghệ. Bảo bật khóc nức nở, ôm lấy bả vai run rẩy của người anh lớn, còn Khải chỉ biết im lặng cúi đầu, bàn tay ghì chặt vết thương đang chảy máu.
Nhưng khi tiếng thét lịm dần, đôi mắt đỏ ngầu của Lâm ngẩng lên, không còn là sự yếu đuối mà là một sự điên cuồng, quyết liệt đến đáng sợ. Anh nhìn chằm chằm vào Hologram bị glitch của vợ, khàn giọng thề:
"Anh sẽ không để em biến thành một cỗ máy vô hồn của tập đoàn. Anh sẽ thâm nhập vào mạng lưới máy chủ vùng Neo-Sài Gòn để cướp 'Huyết thanh lượng tử' ổn định khớp thần kinh cho em, và anh sẽ tìm đường lên tháp quỹ đạo Elysium để cướp lại bản thể ý thức gốc của em. Anh sẽ bắt em phải nhớ lại anh!"
Đột ngột, màn hình kính AR của Lâm bùng lên một dải đèn cảnh báo màu đỏ rực rỡ, kèm theo tiếng o o dồn dập của hệ thống an ninh:
"Cảnh báo: Phát hiện xung quét lượng tử tầm xa từ thiết bị Neural Scanner của đặc nhiệm Phong và robot tuần tra Aeterna-09 đang rà soát hệ thống cống ngầm phía trên đầu."
Bóng tối dưới hầm cống ngầm bị xé rách bởi những tia sáng quét laser đỏ rực từ trên trần bê tông rọi xuống qua các khe nứt. Cuộc săn đuổi đã bắt đầu, và họ không còn đường lui.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!