Chiến Dịch Thanh Trừng
Tiếng rít của chiếc đuôi găm titan của Bọ Cạp xé gió lao xuống từ giàn giáo treo, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng của phòng van nước.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyễn Khánh không thể dùng mắt trái đã mù lòa để định vị. Nhưng con mắt phải còn lại cùng với hệ thần kinh nhạy bén của Thể Chitin sơ cấp đã giúp anh cảm nhận được luồng khí lưu đang bị xé toạc phía trên đầu. Khánh không lùi, anh chủ động ngã người ra sau, áp sát lưng xuống nền sắt rỉ sét của phòng điều khiển van nước.
*Xoẹt! Keng!*
Lưỡi găm độc bằng hợp kim titan của Bọ Cạp sượt qua ngực Khánh, chém rách toạc lớp áo choàng sợi carbon chống nhiệt, để lại một đường rạch dài trên mảng giáp sừng đen nhám ở bả vai trái. Những tia lửa điện màu xanh lét bắn ra từ chiếc roi điện từ bọc độc sinh học của gã sát thủ, nện xuống sàn sắt tạo thành một hố đen sém bốc khói khét lẹt.
"Khặc... khặc... Khá lắm, thằng chuột cống!" Bọ Cạp gầm ghè, cơ thể gầy gò của hắn co rúm lại trên giàn giáo như một con quái vật côn trùng thực sự. Hắn liếm dòng dịch lỏng rò rỉ trên chiếc kính bảo hộ nứt vỡ, chuẩn bị vung roi cho cú quét thứ hai.
Nhưng ngay lúc đó, cả nhà máy lọc nước ngầm Vùng 1 rung chuyển dữ dội.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Những tiếng nổ trầm đục liên tiếp từ phía trên mặt đất dội xuống, mạnh đến mức làm sạt lở hàng tấn đất đá từ trần hầm ngầm. Những đường ống dẫn nước khổng lồ treo trên gantry sắt rên rỉ kèn kẹt rồi nứt vỡ, phun ra những tia nước áp lực cao mù mịt.
"Chiến dịch thanh trừng... tụi nó bắt đầu rồi!" Đạt "Mập" hét lên kinh hoàng, gã ôm đầu trốn chặt dưới gầm tủ điện rỉ sét.
Qua chiếc đàm thoại lậu bị nhiễu sóng nặng của Lâm "Khói", tiếng còi báo động đỏ và tiếng gầm rú của động cơ phản lực dội lại kịch liệt: "Khánh! Chạy mau! Đại tá Trịnh Khải đã kéo toàn bộ Lực lượng An ninh Thanh lọc vào Phân khu số 9! Tụi nó đang nã pháo laser san phẳng các dãy container! Ngô Kỷ đang dùng súng phun lửa hóa học thiêu rụi mọi thứ!"
Bọ Cạp khựng lại. Luồng ánh sáng đỏ hồng ngoại từ kính bảo hộ của hắn nhấp nháy liên tục. Hắn nhận ra hạm đội thiết giáp của tập đoàn đang san phẳng cả khu vực này, và việc ở lại đây chiến đấu đồng nghĩa với việc tự sát dưới làn đạn pháo bừa bãi của chính phe mình.
"Hôm nay mày gặp may đấy, thằng rác thải di truyền," Bọ Cạp rít lên qua kẽ răng. Hắn thu hồi chiếc roi điện từ, nhanh nhẹn phóng mình vào một đường ống xả thải tối tăm và biến mất như một bóng ma.
"Khánh! Chúng ta phải về hầm trú ẩn Phân khu 9 ngay! An đang ở đó!" Trí "Ống" từ trong ngách hầm lao ra, gương mặt đầy sẹo bỏng axit của gã cắt không còn giọt máu.
Khánh nghiến răng đứng dậy, cơn đói calo kịch liệt do hệ quả của cú phóng Bio-EMP trước đó khiến đầu óc anh quay cuồng. Lớp giáp sừng trên cánh tay trái rên rỉ khô khốc, các vết nứt rò rỉ dịch lam nhạt co rút lại đau đớn. Nhưng hình ảnh Nguyễn An đang nằm yếu ớt trong kén áp lực bọc titan đã kéo anh ra khỏi sự kiệt quệ. Anh nắm chặt chiếc van đồng bẻ gãy, thô bạo lết thân mình đầy thương tích chạy ngược dòng nước ngầm cùng Trí "Ống" và Đạt "Mập".
Khi họ thoát ra khỏi đường ống xả thải trung tâm và đặt chân trở lại Phân khu số 9, cảnh tượng trước mắt khiến Khánh chết lặng.
Nơi từng là nhà của hơn năm vạn dân nghèo mang gen rác thải giờ đây đã biến thành một địa ngục trần gian ngập trong tro tàn và lửa đỏ. Những dãy container phế thải xếp chồng chất lên nhau bị bắn sập đổ rạp, đè bẹp hàng trăm con người bên dưới. Trên bầu trời ngầm xám xịt, những con drone tuần tra Zenith-Eye bay lượn như đàn kền kền, liên tục phóng xuống những luồng sáng quét di truyền màu đỏ sậm để chỉ thị mục tiêu cho pháo laser.
*Đoành! Đoành!*
Những phát bắn từ pháo laser hạng nặng của xe thiết giáp bọc chì xé toạc không khí, biến những tấm thép container thành những dòng kim loại nóng chảy đỏ rực. Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là đội quân thanh lọc của Ngô Kỷ.
Gã đội phó thanh trừng Ngô Kỷ mặc bộ đồ bảo hộ chống cháy màu đỏ sậm dính đầy muội than đen, lưng mang bình chứa hóa chất thiêu rụi khổng lồ. Gã cười cuồng tín dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc chì, tay siết chặt chiếc súng phun lửa hóa học bọc sợi carbon.
*Phụt! Phùuuuu!*
Một luồng lửa hóa học màu lục dị hợm bùng phát, bám chặt vào các vách container và thiêu rụi mọi sinh vật sống. Thứ lửa này không thể dập tắt bằng nước thường; nó ăn mòn da thịt, nung chảy xương tủy và giải phóng ra một làn sương độc clo nồng nặc khiến những người nghèo không có mặt nạ lọc khí phải rữa nát phổi ngay lập tức.
"Cứu tôi với! Làm ơn cứu con tôi!" Tiếng khóc than thảm thiết vang lên từ một container bị sập góc hầm.
Khánh định lao tới, nhưng Thanh Sơn từ trong đám khói bụi phóng ra, dùng cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ sét giữ chặt lấy bả vai anh. Cánh tay cơ khí của Sơn đang rít lên những tiếng áp lực thủy lực yếu ớt do cạn kiệt năng lượng.
"Khánh! Không kịp đâu! Lực lượng thiết giáp của Trịnh Khải đang khép vòng vây! Chúng ta phải đưa mọi người xuống hầm lò số 9 hoang ngay lập tức! Bác sĩ Trần Lực đã đưa An và hơn ba ngàn người dân xuống đó rồi!" Sơn hét lên giữa tiếng gầm rú của lửa và đạn pháo.
Khánh nhìn quanh. Hàng ngàn công nhân mỏ và trẻ em rách rưới đang ho sặc sụa trong làn khói độc clo, da dẻ họ bắt đầu phồng rộp do nhiễm độc hóa chất. Lòng căm thù tột đỉnh đối với sự tàn bạo vô cảm của tập đoàn Elite Zenith bùng lên như núi lửa trong lồng ngực Khánh. Anh siết chặt nắm tay bọc giáp sừng chitin đen nhám.
"Sơn! Dẫn đường! Chúng ta rút xuống hầm lò!" Khánh ra lệnh.
Nhóm tị nạn rồng rắn kéo nhau lao xuống lối vào hầm lò số 9 hoang – ngách hầm mỏ bỏ hoang nằm sâu năm mươi mét dưới lòng đất. Trí "Ống" và Hoa "Điện" đi cuối cùng, liên tục dùng kìm cộng lực và máy hàn gia cố các cửa sập áp lực bằng thép phế liệu để ngăn chặn sương độc clo tràn xuống.
*Ầm! Ầm!*
Ngay khi cánh cửa sập cuối cùng vừa khép lại, những tiếng nổ kinh hoàng dội lên từ phía trên. Xe thiết giáp của quân đội Trịnh Khải đã tiến sát lối vào hầm lò, liên nã pháo laser hạng nặng hòng đánh sập toàn bộ hệ thống ngách hầm để chôn sống họ.
"Chúng nó muốn bít lối thoát của chúng ta!" Trí "Ống" hét lên khi trần bê tông hầm lò bắt đầu rạn nứt, đổ xuống những mảng đá lớn.
"Sơn! Trận địa metan! Kích hoạt ngay!" Khánh ra lệnh, mắt phải rực lên ánh huỳnh quang lam lạnh lẽo.
Thanh Sơn không chậm trễ. Anh lao đến bên các bình nén khí metan rỉ sét đã được đội tự vệ rải dọc lối vào hầm từ trước. Sử dụng chiếc súng phóng đinh bọc sợi carbon, Sơn nhắm thẳng vào vách đá phía trên bình khí metan rò rỉ và bóp cò.
*Hưu... Đoành!*
Thanh đinh thép bọc carbon va chạm mạnh vào đá tạo ra những tia lửa điện cao tần, ngay lập tức kích nổ túi khí metan nén. Một quầng lửa vàng cam khổng lồ bùng phát dữ dội, tạo ra một vụ nổ định hướng cực mạnh làm sập toàn bộ ngách hầm ngoài, chôn vùi chiếc xe thiết giáp đi đầu của quân đội và chặn đứng lối tiến quân của chúng.
Tuy nhiên, vụ nổ cũng tiêu thụ một lượng dưỡng khí khổng lồ trong hầm kín. Làn khói đen và hơi độc clo từ súng phun lửa của Ngô Kỷ bắt đầu rò rỉ qua các khe nứt đá sạt lở, tràn vào hầm trú ẩn.
"Mọi người nghe đây! Áp dụng Quy tắc bảo toàn năng lượng sinh học ngay! Thở chậm lại, hạ thấp nhịp tim xuống!" Khánh hét lớn, giọng nói trầm đục vang vọng khắp hầm lò tối tăm.
Anh chủ động làm mẫu, điều hòa nhịp thở của mình xuống mức tối thiểu, ép các gai sừng chitin thu hồi sát vào da thịt để giảm thiểu lượng calo tiêu thụ. Hơn ba ngàn người dân nghèo, dưới sự hướng dẫn của các thợ mỏ kỳ cựu, bắt đầu ngồi bó gối, nhắm mắt và cố gắng kiểm soát nhịp thở để tiết kiệm lượng oxy ít ỏi còn lại.
Trong bóng tối ẩm ướt của hầm mỏ, Khánh lết từng bước chân kiệt quệ đến sâu bên trong ngách hầm lò hoang vắng nhất. Tại đây, ẩn sâu dưới đáy mỏ quặng bỏ hoang, một cấu trúc hình cầu khổng lồ bọc đồng thau và thạch anh lượng tử đang phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát đối lập hoàn toàn với sự rỉ sét xung quanh.
Đó chính là Lò phản ứng sinh học của Giáo sư Phan Lâm.
"Khánh... cậu đã đến rồi," một luồng sáng màu lam nhạt lơ lửng xuất hiện phía trên lò phản ứng, tụ lại thành hình bóng mờ ảo của AI "Khuyết". Giọng nói của cô vang lên trực tiếp trong đại não Khánh qua bộ gá thần kinh gáy. "Nhịp tim của cậu đang ở mức báo động đỏ do suy kiệt calo. Cậu không thể chiến đấu tiếp nếu không kết nối với lò phản ứng."
Khánh nhìn vào chiếc kén áp lực bọc titan bên cạnh, nơi Nguyễn An đang nằm hôn mê, tủy xương cổ vẫn nhấp nháy ánh lam nhạt yếu ớt. Anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh phải kích hoạt lò phản ứng này để nhân bản virus Chitin-V cứu sống mọi người trước khi Ngô Kỷ tìm ra lối vào.
Khánh rút chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker rỉ sét ra, áp mạnh bộ gá bọc chì vào gáy mình.
*Phập! Phập! Phập!*
Những cây kim dẫn siêu dẫn thô bạo đâm sâu vào các huyệt đạo dây thần kinh tủy sống gáy Khánh. Cơn đau tột cùng như hàng vạn luồng điện lượng tử nung đỏ cắm thẳng vào đại não khiến Khánh hét lên đau đớn, hai đầu gối khuỵu xuống nền đá lạnh.
"Áaaaaaa!"
"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN DÒNG ĐIỆN LƯỢNG TỬ DỘI NGƯỢC. NHỊP TIM VƯỢT NGƯỠNG 180 NHỊP/PHÚT. NGUY CƠ CHÁY SẬP HỆ THẦN KINH TRUNG ƯƠNG!" Giọng nói logic của AI "Khuyết" vang lên dồn dập trong đầu anh.
Máu tươi pha lẫn dịch lam đột biến rỉ ra từ gáy Khánh, nhuộm đỏ chiếc khung gá bọc chì. Khánh nghiến răng đến mức bật máu môi, hai tay bấu chặt vào thành lò phản ứng bằng đồng thau để giữ vững ý thức. Anh dồn toàn bộ ý chí sinh tồn để đồng bộ sóng não alpha của mình với nhịp xử lý lượng tử của lò phản ứng.
"Khuyết... bỏ qua cảnh báo... Kích hoạt... kết nối lượng tử... ngay!" Khánh rít lên qua kẽ răng.
Từ trong bóng tối của các ngách hầm phía trên, tiếng rầm rập của những bước chân thiết giáp và tiếng cười tàn ác của Ngô Kỷ lại vang lên, mỗi lúc một gần hơn. Quân đội đã phát hiện ra lối vào hầm lò bỏ hoang này.
Khánh cố gắng sử dụng bộ bẻ khóa Logic-Buster để hack hệ thống điều khiển của các xe thiết giáp từ xa thông qua mạng lưới lượng tử vừa kết nối, hòng tạo ra một vụ chập mạch hàng loạt để bảo vệ người dân. Nhưng ngay lập tức, một bức tường lửa lượng tử tàn bạo của ban an ninh mạng Phan Minh dội ngược trở lại, khóa chặt toàn bộ tần số vô tuyến vô hiệu hóa hoàn toàn thiết bị cầm tay của anh.
*Bùm!*
Cửa sập áp lực bằng thép phế liệu ở lối vào hầm trú ẩn bị một phát bắn laser công suất lớn phá hủy hoàn toàn. Khói bụi mù mịt hắt ra luồng ánh sáng đỏ sậm chết chóc của quân tuần tra.
Ngô Kỷ bước qua đống đổ nát, tay cầm chiếc súng phun lửa hóa học đang rò rỉ những vệt lửa xanh lục. Nhìn thấy hàng ngàn người dân nghèo đang co rúm lại trong hầm tối, gã cười tột cùng phấn khích.
"Lũ rác thải mang gen lỗi! Hôm nay, tao sẽ thanh lọc sạch sẽ cái hầm mộ này của tụi bay!" Ngô Kỷ hét lớn.
Gã không vội nổ súng phun lửa. Thay vào đó, gã ra lệnh cho hai tên lính tuần tra phía sau kéo đến một bình nén khổng lồ màu xám tro, có gắn các đường ống dẫn áp lực cao bọc chì.
Khánh, lúc này đang quỳ bên lò phản ứng với chiếc khung gá sóng não ghim chặt vào gáy rò rỉ máu, trợn tròn con mắt phải nhìn qua khe đá. Cảm ứng từ trường sinh học của anh đột ngột phát ra những tiếng rít báo động kịch liệt trong đầu.
Đó là bình khí clo nén cực hạn – thứ độc khí thanh lọc sinh học dã man nhất của tập đoàn, có khả năng hóa lỏng toàn bộ màng phổi của sinh vật sống trong vòng mười giây.
Ngô Kỷ lạnh lùng gá xong ống dẫn khí clo nén vào cửa sập thông gió duy nhất dẫn trực tiếp xuống hầm trú ẩn nơi hơn ba ngàn sinh mạng đang run rẩy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!