Nhạc nềnEpicBattle2

Vòng Vây Độc Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ rầm trời từ quả mìn của Lê Mạnh dưới ngách hầm vang lên, kéo theo hàng tấn đất đá đổ sập xuống phòng khám lậu. Những khối bê tông bọc chì nứt vỡ, đổ sập rầm rầm tạo ra một cơn bão bụi xám xịt trộn lẫn với sương mù phóng xạ màu lục huỳnh quang. Trong bóng tối hỗn loạn của hầm lò số 9 đang sụp sập, Nguyễn Khánh gầm lên một tiếng trầm đục từ lồng ngực. Cánh tay trái bọc lớp giáp chitin đen nhám của anh gồng cứng, ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Nguyễn An. Anh dùng chính tấm lưng bọc sừng sù xì của mình để che chắn cho em gái khỏi những mảng đá dăm sắc nhọn đang rơi xuống như mưa.


"Chạy mau! Ngách hầm lò hoang phía sau!" Tiếng hét khàn đặc của bác sĩ Trần Lực vang lên giữa tiếng đổ vỡ kinh hoàng. Ông già lảo đảo lôi kéo Thanh Sơn – người lúc này đang ôm cánh tay cơ khí bọc đồng bị chập điện bốc khói khét lẹt. Trí "Ống" dẫn đầu, chiếc kìm cộng lực nặng nề trên tay gã liên tục đập nát những thanh xà gồ rỉ sét cản đường. Cả nhóm tị nạn lết đi trong mê lộ ngầm tối tăm, hơi thở đứt quãng dưới áp lực của sương độc clo bắt đầu rò rỉ từ các đường ống bị vỡ.


Khánh lết từng bước chân nặng nề, cơn sốt bốn mươi độ C đang thiêu đốt đại não anh, khiến tầm nhìn từ con mắt phải duy nhất nhòe đi trong một màn sương đỏ quạch. Con mắt trái đã mù hoàn toàn rỉ máu nóng hổi dọc theo gò má lem luốc bụi than. Đột nhiên, một cơn đau buốt nhói như kim châm từ mảng sườn phải dội thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh. Vết thương hoại tử sườn phải bọc nấm Myco-Shield bị rách toạc hoàn toàn do chuyển động bộc phát khi anh che chắn cho An. Dòng dịch lỏng màu xanh lục pha lẫn máu tươi phát sáng lam nhạt rò rỉ ra ngoài, bốc lên những làn khói mỏng hăng nồng mùi hóa chất.


"Khánh! Đừng cử động mạnh! Độc tố của Bọ Cạp đang phản ứng với virus Chitin-V trong máu mày!" Trần Lực vừa chạy vừa gào thét, ông vội vàng thò tay vào chiếc ba lô dính đầy bụi phóng xạ, bứt một mảng nấm mốc Myco-Shield tươi rói phát sáng màu lục nhạt, thô bạo ấn mạnh vào vết rách ở sườn phải của Khánh.


Cơn đau tột cùng khiến Khánh khuỵu gối xuống nền sắt rỉ sét, nhưng các sợi cơ sinh học màu đỏ sậm dưới da anh co rút kịch liệt, đan xen vào nhau như những chiếc rễ cây cổ thụ, thô bạo khâu chặt vết rách lại bằng một lớp màng chitin mỏng nhám. Lớp giáp sừng đen nhám trên cánh tay trái của anh lại nghiến vào nhau phát ra những tiếng cọ xát khô khốc, rùng rợn. Anh nghiến răng đứng dậy, bế thốc Nguyễn An lao theo Trí "Ống" vào sâu trong ngách hầm lò hoang vắng của Phân khu số 9, bỏ lại sau lưng tiếng sập đổ kinh hoàng của phòng khám lậu.


Khi cả nhóm tạm thời an toàn trong một hầm chứa quặng thô bỏ hoang, tin tức rúng động truyền tới qua chiếc máy đàm thoại lậu bị nhiễu sóng của Lâm "Khói". Giọng gã hacker lậu run rẩy bên kia đầu dây, rè rè giữa tiếng sấm điện từ:


"Khánh... nghe rõ không? Elite Zenith... tụi nó điên rồi! Để trả đũa vụ gã đốc công Phan Đăng bị giết, tập đoàn đã phát lệnh phong tỏa toàn diện Phân khu số 9. Chúng đã khóa toàn bộ tài khoản sinh trắc học, cắt sạch tín dụng khí thở Oxy-Credit và ngắt nguồn nước sạch của hơn năm vạn dân nghèo ở Tầng Đáy!"


Khánh siết chặt nắm tay bọc giáp sừng đen nhám, tiếng rắc rắc vang lên khô khốc. Cắt Oxy-Credit và nước sạch đồng nghĩa với một bản án tử hình tập thể. Không khí ở Tầng Đáy vốn đã ngập tràn sương mù phóng xạ rò rỉ từ lõi số 3, không có máy lọc khí hoạt động, phổi của người nghèo sẽ rữa nát chỉ trong vòng mười hai giờ. Từ các ngách hầm xung quanh, tiếng khóc than hoảng loạn của người già và trẻ nhỏ bắt đầu vang vọng. Cư dân Phân khu 9 đang rên rỉ rữa phổi trong sương độc.


"Tụi nó muốn dồn chúng ta vào con đường chết ngạt," Thanh Sơn gầm lên, cánh tay cơ khí bọc đồng rít lên một tiếng áp lực thủy lực yếu ớt do thiếu năng lượng sạc. "Chúng ta phải cướp kho dự trữ khí thở!"


"Không kịp đâu," Trần Lực thầm thì, gương mặt ông già xám ngắt dưới ánh sáng huỳnh quang màu lục nhạt của nấm mốc. "Quân tuần tra đã thiết lập rào chắn điện cao thế quanh các kho dự trữ. Tiếp cận tụi nó lúc này là tự sát."


Khánh nhìn xuống Nguyễn An đang nằm trong kén áp lực tạm thời. Tủy xương cổ của cô bé vẫn đang phát sáng lam nhạt dọc gân cổ, nhịp thở yếu ớt phụ thuộc vào bình thở lọc khí sắp cạn kiệt. Anh nhận ra mình không thể làm một vị thần cứu thế đơn độc bằng cách đi cướp bóc vài bình khí thở sạch. Anh phải hành động vĩ mô, phải phân phối lại quyền năng sinh tồn cho toàn bộ giai cấp vô sản hầm mỏ này.


Retrovirus Chitin-V nguyên bản đang chảy trong huyết quản của anh và An chính là chìa khóa. Nó có khả năng kích hoạt mã gen gián tiến hóa, giúp cơ thể mọc lớp vỏ giáp chitin sừng kháng độc clo và phóng xạ toàn diện. Nếu anh có thể phát tán nó vào nguồn nước ngầm của toàn phân khu, hàng vạn người nghèo sẽ tự thức tỉnh khả năng kháng độc để sống sót qua cuộc phong tỏa này.


"Trí, dẫn đường cho tao đến Nhà máy lọc nước ngầm Vùng 1," Khánh lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm đục mang âm sắc phi nhân loại. "Đạt 'Mập' đang vận hành ở đó đúng không?"


Trí "Ống" trợn tròn mắt nhìn Khánh: "Mày điên rồi sao? Nhà máy đó được bảo vệ bằng hệ thống bảo an tự động bẫy điện cao thế mười vạn vôn. Nước ngầm chưa lọc ở đó chứa đầy axit sunfuric và phóng xạ cực hạn!"


"Tao có gen gián kháng độc toàn diện," Khánh đưa cánh tay trái bọc giáp sừng đen nhám lên, ánh mắt xám lạnh lùng kiên định. "Đạt 'Mập' là người duy nhất am hiểu hệ thống bơm. Tao cần anh ta giúp để đấu nối ống truyền virus Chitin-V vào bể chứa nước ngầm trung tâm."


Nhận thấy sự quyết tuyệt không thể lay chuyển của Khánh, Trí "Ống" nghiến răng gật đầu. Gã dẫn Khánh đi ngược dòng xả thải độc hại của Tầng Đỉnh thông qua đường ống rác thải trung tâm. Không khí trong đường ống ngập tràn hơi axit sunfuric nóng bỏng, ăn mòn lớp áo choàng sợi carbon chống nhiệt của Khánh thành những mảng rách xơ xác. Lớp giáp chitin trên cánh tay trái của Khánh liên tục phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ khi tiếp xúc với axit rò rỉ, nhưng cơ chế kháng độc toàn diện của Thể Chitin sơ cấp đã trung hòa hoàn toàn chất độc trước khi nó chạm vào da thịt anh.


Sau gần một giờ luồn lách qua mê lộ cống ngầm, Khánh và Trí "Ống" đã tiếp cận được khu vực kỹ thuật phía sau Nhà máy lọc nước ngầm Vùng 1. Đạt "Mập" – người đàn ông béo lùn, da dẻ nhợt nhạt do ngâm nước lâu ngày – đang run rẩy trốn sau một tủ điện rỉ sét. Nhìn thấy cánh tay bọc giáp đen nhám và con mắt trái mù lòa phát sáng lam của Khánh, Đạt suýt nữa hét lên kinh hoàng.


"Khánh... cậu... cậu biến thành cái gì thế này?" Đạt lắp bắp, tay siết chặt chiếc van điều tiết bằng đồng thau cổ đại.


"Đạt, không có thời gian giải thích. Tập đoàn đã cắt khí thở của Phân khu 9. Tao cần anh giúp đấu nối mẫu huyết thanh Chitin-V pha loãng vào bể chứa nước ngầm trung tâm để cứu năm vạn người," Khánh áp sát, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng một sức thuyết phục kỳ lạ.


Đạt "Mập" nhìn vào con mắt phải còn lại đầy lòng trắc ẩn của Khánh, rồi nhìn xuống chiếc kén áp lực chứa Nguyễn An đang được Trí "Ống" bảo vệ phía sau. Sự căm ghét tập đoàn vì đã đầu độc nguồn nước ngầm bấy lâu nay trỗi dậy trong lòng người thợ máy nhút nhát. Gã nghiến răng, gật đầu quyết định mạo hiểm mạng sống.


"Được! Theo tôi! Phòng van điều áp trung tâm nằm ngay phía sau bể lọc nano số 4. Nhưng hệ thống van đã bị rỉ sét nặng do ngâm nước phóng xạ lâu năm, muốn mở phải bẻ khóa thủ công," Đạt "Mập" thì thào dẫn đường.


Cả ba lách qua những đường ống thép khổng lồ đường kính hai mét bám đầy rêu mốc và dầu mỡ xám. Trước mắt họ, bể chứa nước ngầm khổng lồ dung tích một triệu mét khối hiện ra dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, phát ra những luồng hơi nước ẩm ướt nồng nặc mùi clo và chì.


Đạt "Mập" bò đến bên van điều áp nước ngầm khổng lồ bằng đồng thau, gã rút chiếc mỏ lết rỉ sét ra cố sức vặn. Nhưng chiếc van đồng bị kẹt cứng do rỉ sét nặng, không hề lay chuyển dù gã đã gồng hết sức đến mức đỏ bừng mặt.


"Kẹt rồi! Rỉ sét ăn mòn toàn bộ ren xoắn! Không thể bẻ khóa bằng tay thường được!" Đạt "Mập" hoảng loạn thì thào. Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống bảo an tự động đột ngột vang lên tít tít từ phía trên gantry sắt. Hệ thống quét hồng ngoại của Zenith-Eye đã phát hiện sự sụt áp dòng điện do sự xâm nhập của họ.


"Tránh ra để tao!" Khánh bước tới. Anh dồn toàn bộ năng lượng sinh học từ tủy xương đột biến vào cánh tay trái bọc giáp chitin đen nhám. Các khớp sừng khít chặt vào nhau, cơ bắp cánh tay phồng to lên dưới lớp vỏ giáp sừng cứng cáp.


Khánh gầm lên một tiếng, năm ngón vuốt sừng đen nhọn hoắt bấu chặt lấy bánh lái của chiếc van đồng khổng lồ, thô bạo vặn mạnh một phát.


*Rắc... Rắc... Rầm!*


Sức mạnh phi nhân loại của Thể Chitin sơ cấp bẻ gãy hoàn toàn các chốt hãm rỉ sét. Chiếc van đồng khổng lồ bị vặn gãy gập sang một bên, tạo ra một tiếng động kim loại chói tai vang vọng khắp nhà máy. Dòng nước ngầm chưa lọc áp lực cao lập tức phun ra xối xả qua khe nứt, tạo ra một dòng chảy ngược mạnh mẽ hướng thẳng vào bể chứa trung tâm.


"Được rồi! Dòng chảy ngược đã được kích hoạt! Mau đổ virus vào!" Đạt "Mập" hét lớn giữa tiếng nước phun xối xả.


Khánh nhanh chóng rút từ trong áo choàng sợi carbon ra ống huyết thanh chứa Retrovirus Chitin-V nguyên bản đã được pha loãng qua màng lọc nấm Myco-Shield. Để virus không bị màng lọc nano tự động của nhà máy phát hiện và lọc bỏ như tạp chất sinh học, Khánh đã áp dụng Phương pháp lọc nước ngầm nhiễm gen: anh dùng dịch chiết từ nấm mốc Myco-Shield bọc quanh các phân tử virus, biến chúng thành các hạt nano sinh học ngụy trang hoàn hảo.


Nhưng ngay khi Khánh chuẩn bị đổ ống virus vào dòng chảy ngược, hệ thống bảo an tự động của nhà máy lọc nước ngầm phát ra tiếng rít chói tai.


*Tít! Tít! Tít!*


"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN DỊ VẬT SINH HỌC VÀ SỰ CỐ SỤT ÁP. KÍCH HOẠT GIAO THỨC PHÒNG VỆ ĐIỆN TỪ CẤP 3."


Từ các thanh đồng siêu dẫn phía trên bể chứa, một luồng điện cao thế mười vạn vôn xanh lét đột ngột phóng xuống, chạy dọc theo làn nước ngầm xối xả, truyền thẳng đến chỗ Khánh và Đạt "Mập". Dòng điện cực mạnh nướng chín không khí xung quanh, tạo ra mùi khét lẹt của ozone.


"Khánh! Tránh ra! Dòng điện mười vạn vôn sẽ nướng chín chúng ta trong vòng ba giây!" Đạt "Mập" hét lên kinh hoàng, gã ngã nhào ra sàn sắt để tránh dòng điện đang lan truyền trên vũng nước.


Khánh biết mình không thể lùi lại. Nếu anh buông tay lúc này, dòng nước áp lực cao sẽ cuốn trôi ống virus và màng lọc nano sẽ tự động đóng kín vĩnh viễn, tước đi cơ hội sống duy nhất của năm vạn dân nghèo Phân khu 9.


Trong giây phút sinh tử quyết định, Khánh quyết định sử dụng một thủ đoạn cực kỳ mạo hiểm. Anh gồng cứng toàn thân, dồn toàn bộ axit lactic và năng lượng sinh học từ lò sinh học trong cơ thể vào cánh tay trái bọc giáp chitin.


"Xung điện từ sinh học (Bio-EMP)!" Khánh rít qua kẽ răng.


Từ tủy xương đột biến của Khánh, một luồng sóng điện từ sinh học màu lam nhạt đột ngột phóng ra hình cầu, bộc phát mạnh mẽ ra xung quanh. Luồng sóng Bio-EMP va chạm trực diện với dòng điện cao thế mười vạn vôn của hệ thống bảo an, tạo ra một tiếng nổ lượng tử kinh hoàng.


*Đoành!*


Tủ điều khiển trung tâm của nhà máy lọc nước ngầm nổ tung kịch liệt, bắn ra hàng vạn tia lửa điện màu hổ phách. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng và camera giám sát của nhà máy tắt ngấm trong tích tắc, đẩy không gian vào bóng tối tuyệt đối. Dòng điện cao thế phóng vào bể nước bị ngắt hoàn toàn ngay trước khi nó kịp chạm vào da thịt Đạt "Mập".


Khánh quỳ sụp xuống sàn sắt, cơ thể anh run rẩy dữ dội do hệ quả của Suy kiệt Calo kịch liệt sau cú phóng Bio-EMP tự hủy năng lượng. Toàn bộ lớp giáp sừng trên cánh tay trái của anh rạn nứt nhẹ, rỉ ra dịch màu xanh lục nhạt. Nhưng tay phải của anh vẫn giữ chặt ống Retrovirus Chitin-V đã được bọc nấm Myco-Shield, thô bạo đổ toàn bộ dung dịch màu lam đậm phát sáng vào dòng chảy ngược của bể chứa.


*Xoẹt...*


Dòng dịch lỏng màu lam đậm nhanh chóng hòa tan vào làn nước ngầm khổng lồ của bể chứa trung tâm, phát ra một quầng hào quang màu lam nhạt lấp lánh dưới đáy bể tối tăm trước khi được các máy bơm công nghiệp đẩy đi khắp hệ thống đường ống dẫn đến các container của Phân khu 9.


"Thành... thành công rồi..." Đạt "Mập" thều thào thở dốc trong bóng tối, gã lết đến bên cạnh Khánh, đỡ anh dậy. "Dòng nước nhiễm gen đang chảy vào các container của người dân. Trong vòng sáu giờ, năm vạn người nghèo sẽ uống được nguồn nước này."


Khánh thở dốc, cơn đói calo kịch liệt lại gầm rú trong từng tế bào rách nát của anh. Anh mỉm cười yếu ớt trong bóng tối, biết rằng mình đã gieo hạt giống nổi loạn sinh học thành công cho toàn bộ phân khu. Từ nay, người nghèo sẽ tự mọc giáp chitin kháng độc để chống lại sự phong tỏa tàn bạo của giới tinh hoa.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng cười khàn khàn, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía trên giàn giáo treo rỉ sét của nhà máy lọc nước ngầm.


*Khặc... khặc... khặc...*


Khánh rùng mình, con mắt phải còn lại của anh đột ngột co thắt kịch liệt. Cảm ứng từ trường sinh học từ bộ gá gáy của anh phát ra những tín hiệu cảnh báo đỏ nguy kịch.


Trong bóng tối của nhà máy lọc nước ngầm, một bóng đen gầy gò đang lặng lẽ lơ lửng trên giàn giáo treo phía trên bể chứa. Dưới ánh sáng huỳnh quang mờ nhạt từ dòng nước nhiễm gen phát sáng lam nhạt dưới bể, Khánh có thể nhìn thấy rõ ràng chiếc đuôi tết dài bọc mảnh thép titan sắc nhọn đang đung đưa như đuôi bọ cạp. Hai luồng sáng đỏ hồng ngoại từ chiếc kính bảo hộ của hắn quét thẳng xuống lồng ngực bọc giáp chitin sứt mẻ của Khánh.


Sát thủ Bọ Cạp vẫn chưa chết. Hắn đã hồi phục sau vụ nổ ở phòng lab và đang âm thầm gửi định vị thời gian thực của Khánh về cho hạm đội thiết giáp của Đại tá Trịnh Khải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!