Nhạc nềnEpicBattle2

Lớp Giáp Đen Nổi Loạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rắc rắc từ các khớp sừng chitin trên vai Nguyễn Khánh rít lên khô khốc, gạt phăng mọi định luật sinh học thông thường của loài người cũ.


Trong không gian ngột ngạt của phòng khám lậu sâu năm mươi mét dưới lòng hầm lò số 9, bầu không khí như đông đặc lại. Mùi thịt cháy khét lẹt từ vết thương laser trên bả vai trái của Khánh quyện lẫn với mùi ozone hăng nồng phát ra từ các mạch điện bị chập. Cơn sốt bốn mươi độ C đang thiêu đốt đại não anh, khiến tầm nhìn từ con mắt phải duy nhất nhòe đi trong một màn sương đỏ quạch. Con mắt trái đã mù hoàn toàn từ phòng lab Zenith giờ đây chỉ còn là một hốc tối âm u, nhưng ẩn sâu dưới lớp màng da hoại tử, những luồng xung điện lượng tử màu lam vẫn nhấp nháy theo nhịp tim đập điên cuồng.


Khánh đứng đó, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Vết mổ hoại tử bên sườn phải – nơi bác sĩ Trần Lực vừa đắp nấm Myco-Shield để hút độc tố thần kinh của sát thủ Bọ Cạp – bất ngờ rách toạc ra do chuyển động bộc phát. Một dòng dịch lỏng màu xanh lục pha lẫn máu tươi phát sáng lam nhạt rò rỉ ra ngoài, bốc lên những làn khói mỏng. Nhưng ngay lập tức, các sợi cơ sinh học màu đỏ sậm dưới da anh co rút kịch liệt, đan xen vào nhau như những chiếc rễ cây cổ thụ, thô bạo khâu chặt vết rách lại bằng một lớp màng chitin mỏng nhám.


Phan Đăng lùi lại một bước, chiếc giày da bóng loáng của gã miết trên nền sắt rỉ sét tạo ra tiếng rít chói tai. Gương mặt béo phị, đỏ gay vì rượu cồn cao cấp của gã đốc công giờ đây xám ngoét như tro tàn. Đôi mắt ti hí trợn trừng kinh hoàng nhìn vào cánh tay trái của Khánh.


Cánh tay ấy không còn là da thịt con người. Từ bả vai xuống đến tận các đầu ngón tay, một lớp vỏ giáp sừng phân đốt màu đen nhám, xù xì và lấp lánh ánh kim như vỏ của loài gián tiến hóa đã bọc kín hoàn toàn. Các khớp giáp sừng khít chặt vào nhau, mỗi lần Khánh cử động, chúng lại nghiến vào nhau phát ra những tiếng cọ xát khô khốc, rùng rợn.


"Mày... mày đã tự tiêm thứ retrovirus rác rưởi đó vào người?" Giọng Phan Đăng run rẩy, gã vội vàng giơ chiếc roi điện lượng tử bọc sợi carbon lên thủ thế. Những tia chớp xanh lét từ đầu roi quất kèn kẹt vào không khí, nhưng không còn vẻ hống hách như vài phút trước. "Lê Mạnh! Bắn chết nó! Bắn nát đầu nó cho tao!"


Lê Mạnh, tên đội trưởng tuần tra cao lớn, cũng đang run rẩy. Gã cố gắng bóp cò khẩu súng ngắn laser cầm tay, nhưng luồng xung điện từ sinh học (Bio-EMP) phát ra từ tủy xương đang đột biến của Khánh đã làm chập mạch chip định danh tuần tra trên gáy gã. Khẩu súng laser trên tay Lê Mạnh chỉ phát ra những tiếng *tít tít* yếu ớt rồi tắt ngấm, bốc lên một sợi khói xám nhạt.


"Đốc công... súng của tôi bị chập mạch rồi! Sóng điện từ của nó... nó phá hủy mạch điều khiển!" Lê Mạnh hét lên, gã kinh hoàng buông Nguyễn An ra.


Cô bé rơi xuống sàn sắt rỉ sét, ho rũ rượi. Dưới lớp da cổ mỏng manh của An, những vệt sáng huỳnh quang màu lam nhạt dọc theo các đường gân vẫn đang nhấp nháy, cho thấy tủy xương của cô bé đang thích nghi với dòng máu lọc mang virus ôn hòa của Khánh.


Nhìn thấy em gái ngã xuống, một luồng khát máu sinh học từ đoạn mã gen gián nổi loạn trỗi dậy, chiếm đoạt lấy lý trí của Khánh. Cơn đói calo kịch liệt gầm rú trong từng tế bào. Virus Chitin-V đang điên cuồng phân chia, và nó đòi hỏi một lượng năng lượng khổng lồ để hoàn tất cấu trúc giáp sừng. Nếu không bổ sung calo ngay lập tức, các tế bào đột biến sẽ tự ăn mòn cơ bắp của chính anh.


"Tao... đã bảo... thả em tao ra!" Khánh rít qua kẽ răng, giọng nói của anh đã mất đi âm sắc con người, trở nên khàn đặc, trầm đục như tiếng đá hộc lăn trong lòng hang tối.


Phan Đăng nhận ra sự nguy hiểm. Sự hèn nhát của một kẻ quen bóc lột kẻ yếu bị dồn vào đường cùng biến thành sự tàn bạo điên cuồng. Gã gầm lên, vung chiếc roi điện lượng tử quất mạnh vào vai trái của Khánh.


*Chát!*


Dòng điện cao thế mười vạn vôn nổ bùng trên vai Khánh. Những tia lửa điện màu xanh lam bao phủ lấy cơ thể anh, tạo ra một tiếng nổ đanh tai. Trần Lực nhắm mắt lại vì không dám chứng kiến cảnh Khánh bị nướng chín.


Nhưng Khánh không hề ngã xuống. Lớp giáp chitin đen nhám trên vai trái của anh là một chất cách điện tự nhiên hoàn hảo. Không chỉ vậy, năng lực "Giáp Chitin hấp thụ nhiệt" kích hoạt. Lớp vỏ sừng đen lấp lánh ánh kim hấp thụ trực tiếp nhiệt lượng khổng lồ và dòng điện từ phát quất của roi, chuyển hóa chúng thành các dòng năng lượng sinh học chạy dọc theo các sợi cơ. Cơn đói calo đang cào xé lồng ngực Khánh dịu đi một chút, cơ bắp chân bọc chitin của anh căng phồng lên, tích lũy một lực đàn hồi khủng khiếp.


Phan Đăng kinh hoàng nhìn chiếc roi điện của mình bị lớp giáp sừng của Khánh nuốt chửng dòng điện. Gã điên cuồng quất thêm nhát thứ hai, thứ ba.


*Chát! Chát!*


Mỗi phát quất chỉ làm lớp giáp đen nhám của Khánh phát ra những làn khói tản nhiệt xám nhạt. Khánh bước tới một bước, nền sắt rỉ sét dưới chân anh móp méo dưới sức nặng và lực ép của đôi chân đột biến. Anh dùng cánh tay trái bọc giáp sừng khổng lồ vươn ra, chộp lấy sợi dây roi điện lượng tử đang quất tới.


*Xoẹt!*


Dòng điện cao thế chạy qua cánh tay chitin, nhưng Khánh không hề biến sắc. Anh siết chặt năm ngón tay sừng đen nhám, giật mạnh một phát. Phan Đăng với thân hình béo phị bị lôi tuột về phía trước, loạng choạng suýt ngã.


Trong cơn hoảng loạn tột độ, Phan Đăng buông tay khỏi cán roi điện, tay phải luống cuống rút khẩu súng ngắn laser dự phòng từ thắt lưng da, chỉ thẳng vào ngực Khánh và bóp cò liên tục.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Ba tia laser đỏ sậm bắn trúng ngực Khánh ở cự ly gần. Sợi vải của chiếc áo choàng carbon rách nát bùng cháy, để lại ba vết bỏng sâu hoắm, đỏ rực trên da thịt ngực anh. Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên. Nhưng thay vì xuyên thủng lồng ngực, ba vết bỏng laser chỉ kích hoạt cơ chế tự vệ cực hạn của Chitin-V. Các sợi cơ đỏ sậm đan xen quấn chặt lấy vết thương, lớp giáp chitin dưới da mọc ra siêu tốc, bọc kín và dập tắt luồng nhiệt lượng tử của phát bắn trong vòng vài giây.


Cơn đau tột cùng kích thích hệ thần kinh của Khánh bùng nổ. Anh không còn là một kỹ thuật viên nghèo nhút nhát sợ chết nữa. Giờ đây, anh là một thực thể sinh học nổi loạn mang ý chí sinh tồn của hàng vạn sinh vật dưới đáy xã hội.


Khánh sử dụng "Bộc phát cơ năng Chitin" ở đôi chân.


*Đoành!*


Nền sắt dưới chân Khánh nứt toác. Cơ thể anh lao vút về phía trước với một tốc độ phi nhân loại, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay những mảnh vụn thuốc lậu trên sàn. Trong vòng chưa đầy một phần mười giây, anh đã áp sát Phan Đăng.


Gã đốc công chưa kịp giơ súng lên lần nữa thì cánh tay trái bọc giáp sừng của Khánh đã vươn ra như một chiếc gọng kìm khổng lồ, bóp chặt lấy cổ tay phải của gã.


*Rắc!*


Tiếng xương cổ tay của Phan Đăng gãy vụn vang lên giòn giã. Khẩu súng laser trên tay gã móp méo, nứt vỡ rồi rơi xuống đất. Phan Đăng hét lên một tiếng rú thảm thiết, vang vọng khắp các ngách hầm lò bỏ hoang. Gã quỳ sụp xuống, gương mặt béo phị co rúm lại vì đau đớn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.


"Khánh... Nguyễn Khánh! Tha cho tao! Tao sẽ cho mày Oxy-Credit! Tao sẽ cấp thẻ cư trú Tầng Trung cho em gái mày!" Phan Đăng cầu xin thảm hại, giọng gã run bần bật dưới sức ép từ con mắt phải đỏ quạch và con mắt trái mù lòa phát sáng lam của Khánh.


Khánh nhìn gã đàn ông đã bòn rút từng giọt máu, từng lít khí thở của gia đình anh và hàng vạn phu mỏ nghèo khổ. Lòng trắc ẩn con người trong anh dường như bị che mờ bởi lớp giáp sừng lạnh giá.


"Mày đã cắt khí thở của Phân khu 9," Khánh rít lên, giọng nói trầm đục như tiếng sấm rền dưới lòng đất. "Mày đã bắt em gái tao làm vật thí nghiệm. Người nghèo tụi tao... không phải là rác thải để mày chà đạp."


Dồn 200% lực đấm sinh học từ bả vai bọc giáp chitin, Khánh vung cánh tay trái bọc sừng nện thẳng vào ngực Phan Đăng.


*Bùm!*


Cú đấm mang theo sức mạnh nghìn cân bẻ gãy hoàn toàn xương sườn của gã đốc công, hất văng thân hình béo phị nặng gần một tạ của gã bay xa hơn năm mét, đập mạnh vào tấm lưới sắt bảo vệ của lò phản ứng hạt nhân cũ bên cạnh phòng khám.


*Rầm! Rắc!*


Tấm lưới sắt rỉ sét bị vỡ nát. Phan Đăng rơi thẳng vào bên trong khu vực rò rỉ của lõi phóng xạ số 3. Dòng chất lỏng huỳnh quang màu lục cực độc – thứ quặng phóng xạ Aegite hóa lỏng đang rò rỉ kịch liệt – lập tức bao phủ lấy cơ thể gã.


"Á hự!" Phan Đăng chỉ kịp hét lên một tiếng nửa chừng trước khi dòng chất độc phóng xạ nung chảy lớp da thuộc và da thịt gã, biến gã thành một cái xác cháy sém, co quắp trong bể phóng xạ.


Lê Mạnh chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, toàn thân gã nhũn ra. Gã hiểu rằng khẩu súng laser bị chập mạch của gã không thể làm tổn thương con quái vật bọc giáp đen trước mặt. Trong cơn hoảng loạn tột độ, Lê Mạnh thò tay vào túi giáp tuần tra, rút ra một quả mìn tự chế bọc chì.


"Lũ quái vật tụi bay... chết chung đi!" Lê Mạnh gào lên, cố gắng kích hoạt ngòi nổ cơ học của quả mìn để tự sát kéo theo toàn bộ phòng khám.


Nhưng ngay khi ngón tay gã chuẩn bị gạt chốt kích nổ, một tiếng rít thủy lực quen thuộc vang lên từ góc phòng.


Thanh Sơn – người tưởng như đã bất tỉnh sau cú quật điện của Lê Mạnh – đột ngột chồm dậy. Cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ sét của anh dù đang bốc khói chập mạch vẫn cố gồng lên một lực cuối cùng. Sơn quăng mạnh sợi xích sắt bọc chì dày cộp dùng để rã xác tàu bay về phía Lê Mạnh.


*Vút! Cốp!*


Sợi xích sắt nặng nề quấn chặt lấy cổ tay và họng súng của Lê Mạnh, kéo giật cánh tay gã lệch đi. Quả mìn tuột khỏi tay Lê Mạnh, rơi xuống khe nứt rỉ sét của sàn sắt phòng khám, lăn sâu xuống ngách hầm tối đen bên dưới.


"Khánh! Chạy mau!" Sơn hét lớn, cổ họng anh nghẹn ngào vì hít phải khói độc clo.


Lê Mạnh kinh hoàng nhìn quả mìn biến mất, gã biết ngòi nổ cơ học đã được kích hoạt và chỉ còn vài mươi giây trước khi vụ nổ xảy ra. Không thèm nhìn lại đồng bọn, tên đội trưởng tuần tra quay đầu, điên cuồng tháo chạy ra ngoài hành lang ngầm tối tăm, biến mất vào mê lộ của Phân khu 9.


Khánh không đuổi theo Lê Mạnh. Cơn sốt cao bốn mươi độ C đột ngột dâng lên đỉnh điểm làm anh loạng choạng. Cánh tay trái bọc giáp chitin đen nhám đột ngột cứng đờ ra, các sợi cơ sinh học co rút kịch liệt khiến anh mất đi hoàn toàn cảm giác xúc giác ở cánh tay này. Anh nhìn bàn tay trái của mình – giờ đây chỉ còn là năm chiếc vuốt sừng đen nhọn hoắt, lạnh ngắt và vô cảm. Anh cố gắng cử động các ngón tay, nhưng chúng chỉ phát ra những tiếng click khô khốc. Anh đã đánh đổi da thịt con người lấy sức mạnh này, và cái giá phải trả là sự xói mòn nhân dạng vĩnh viễn.


Khánh lết đôi chân run rẩy đến bên Nguyễn An, tay phải còn nguyên vẹn da thịt nhẹ nhàng bế cô bé lên khỏi sàn sắt rỉ sét. An khẽ mở mắt phải mờ đục, nhìn thấy lớp giáp đen nhám trên vai anh trai, cô bé không hề sợ hãi, chỉ khẽ thầm thì: "Anh... hai... lạnh..."


"Anh ở đây, An. Anh sẽ đưa em đi," Khánh ôm chặt em gái vào lòng, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lem luốc bụi than.


*Kèm kẹt... Rắc!*


Phía sau họ, lò phản ứng hạt nhân mỏ quặng sau cú va chạm mạnh của Phan Đăng bắt đầu phát ra những tiếng rít kịch liệt. Lõi phóng xạ số 3 bị nứt vỡ hoàn toàn, dòng chất lỏng huỳnh quang màu lục tràn ra ngoài ngày một nhanh, không khí xung quanh bắt đầu phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lục chói mắt. Nhiệt độ trong phòng tăng lên nhanh chóng, các bức tường bê tông cổ bọc chì bắt đầu rạn nứt, đất đá từ trần hầm rơi xuống rầm rầm.


"Sập hầm rồi! Lõi phóng xạ sắp nổ!" Trần Lực hét lớn, ông vội vàng khoác chiếc ba lô chứa các mẫu nấm mốc Myco-Shield còn sót lại lên vai, một tay đỡ lấy Thanh Sơn đang lảo đảo đứng dậy.


Nguyễn Khánh bế Nguyễn An trên tay, quay đầu nhìn lại phòng khám lậu ngầm – nơi trú ẩn an toàn duy nhất của họ ở Tầng Đáy giờ đây đang sụp đổ trong màn sương phóng xạ màu lục chết chóc. Anh biết, cuộc đào tẩu vĩ mô của họ chỉ mới thực sự bắt đầu, và cái chết của gã đốc công Phan Đăng sẽ châm ngòi cho một chiến dịch thanh trừng sinh học tàn khốc hơn gấp vạn lần từ Đại tá Trịnh Khải.


Lò phản ứng mỏ quặng rít lên tiếng rò rỉ cực hạn, không khí bắt đầu phát sáng huỳnh quang màu lục báo hiệu thảm họa sập hầm đang đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!