Ngòi Nổ Hầm Lò
Ánh lửa hàn plasma màu đỏ rực rít lên chói tai, liếm láp dọc theo mép cửa sập bọc chì của Phòng khám lậu hầm lò số 9. Từng giọt thép nóng chảy rơi xuống nền đất đá ẩm ướt, xèo xèo bốc khói ozone hăng nồng. Phòng khám ngầm sâu năm mươi mét dưới lòng đất lúc này ngột ngạt như một chiếc quan tài sắt nung.
Trên bàn mổ rỉ sét, Nguyễn Khánh nằm bất động. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn mất cảm giác, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục sau ca rút máu tủy sống khẩn cấp để cứu em gái. Mắt trái của anh chỉ còn là một hốc tối mù lòa, rỉ máu loãng bám đầy bụi than phóng xạ. Nhưng mắt phải còn lại của anh vẫn mở trừng trừng, phản chiếu những tia lửa đỏ đang phun ra từ khe cửa sập ngày một rộng.
"Trí, giữ chặt chốt chặn phía đông!" Bác sĩ Trần Lực vừa hét lớn vừa cố gắng gia cố các dây đai da trên chiếc kén áp lực bọc titan chứa Nguyễn An. Gương mặt vị cựu quân y đầm đìa mồ hôi, chiếc áo choàng y tế sờn rách màu xanh rêu bết chặt vào lưng. "Sơn, chuẩn bị búa! Tụi nó sắp vào rồi!"
Thanh Sơn gầm lên một tiếng trầm đục từ lồng ngực vạm vỡ. Cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh rít lên kèn kẹt khi áp lực thủy lực được đẩy lên mức tối đa. Anh siết chặt cán chiếc búa tạ bọc đồng phế thải, đứng chắn trước kén của Nguyễn An. Trí "Ống" thì lăm lăm chiếc kìm cộng lực nặng nề, đôi mắt đầy sẹo bỏng axit hằn lên những tia máu đỏ quạch.
*Rầm!*
Cánh cửa sập bằng thép dày ba mươi phân đổ sụp xuống nền sắt rỉ sét, tạo ra một tiếng động chấn động cả hầm lò bỏ hoang. Sương mù phóng xạ xám tro từ hành lang ngầm tràn vào, mang theo mùi lưu huỳnh và tiếng cười sằng sặc quen thuộc.
Đốc công Phan Đăng bước qua làn khói bụi. Gã đàn ông trung niên béo phị khoác chiếc áo quản lý bằng da thuộc bóng loáng, mặt đỏ gay vì lạm dụng rượu cồn cao cấp của Tầng Đỉnh. Trên tay gã, chiếc roi điện lượng tử bọc sợi carbon phát ra những tia chớp xanh lét, quất kèn kẹt vào không khí. Đi ngay sau gã là Lê Mạnh, tên đội trưởng tuần tra cao lớn mang bộ giáp sắt xám xịt bám bụi dầu mỡ, khuôn mặt hốc hác đầy sẹo lồi lõm.
"Tao đã nói rồi mà, lũ chuột cống mang gen rác thải F-Grade," Phan Đăng rít qua kẽ răng vàng khè, ánh mắt gã dừng lại trên cơ thể đầy máu của Khánh và chiếc kén bọc titan ở góc phòng. "Tụi bay nghĩ có thể trốn dưới cái lỗ chó này mãi sao? Giao nộp ống virus Chitin-V và thằng rác rưởi Nguyễn Khánh ra đây, tao sẽ cân nhắc để lại cho tụi bay vài lít khí thở."
"Phan Đăng, đây là phòng khám y tế tự do!" Bác sĩ Trần Lực đứng chắn trước bàn mổ của Khánh, giọng ông đanh thép dù bàn tay run nhẹ vì kiệt sức. "Mày không có quyền càn quét ở đây!"
"Quyền lực ở Vùng 1 này thuộc về Elite Zenith, và tao là luật lệ ở cái Phân khu 9 này!" Phan Đăng cười lớn, vung roi điện quất nát bét chiếc máy ly tâm lậu trên bàn gỗ. Thủy tinh vỡ vụn, dung môi hóa sinh bắn tung tóe. "Đập nát cái ổ chuột này cho tao! Tìm thằng Khánh và ống nghiệm!"
Lê Mạnh cùng ba tên lính tuần tra lập tức xông vào. Chúng dùng báng súng laser đập phá không thương tiếc các tủ thuốc thô sơ, giẫm đạp lên những lọ nấm mốc Myco-Shield mà Trần Lực đã nhọc công tích trữ. Tiếng đổ vỡ, tiếng cười hống hách quyện vào tiếng rít của sương độc tạo nên một khung cảnh địa ngục.
"Dừng tay lại!" Thanh Sơn hét lên, vung chiếc búa tạ bọc đồng lao thẳng về phía Lê Mạnh. Luồng hơi thủy lực từ cánh tay cơ khí của Sơn phun ra trắng xóa.
Nhưng Lê Mạnh, kẻ mang hệ gen Cải tiến thương mại C-Grade với phản xạ được cường hóa, dễ dàng lách người né tránh đường búa nặng nề. Gã xoay người, vung chiếc gậy điện lượng tử bọc cao su cách điện quất mạnh vào khớp nối cánh tay cơ khí của Sơn.
*Đoành!*
Dòng điện cao thế nổ bùng. Cánh tay đồng của Sơn phun ra những tia lửa xanh, hệ thống thủy lực chập mạch rít lên kèn kẹt rồi tắt lịm. Sơn co giật mạnh, gục xuống sàn sắt rỉ sét, chiếc búa tạ tuột khỏi tay vang lên tiếng keng khô khốc.
"Sơn!" Khánh nghiến răng gầm lên, nhưng nửa thân dưới tê liệt khiến anh chỉ có thể dùng hai tay bấu chặt lấy mép bàn mổ sắt, móng tay cào rách cả lớp rỉ sét.
Lê Mạnh bước qua thân hình bất động của Sơn, tiến thẳng đến chiếc kén bọc titan. Gã thô bạo giật nắp sập, lôi Nguyễn An ra ngoài. Cô bé mười sáu tuổi gầy gò, yếu ớt như một nhành liễu khô, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ lọc khí rách nát. Tủy xương của An dưới lớp da cổ mỏng manh đang phát ra những vệt sáng huỳnh quang màu lam nhạt dọc theo các đường gân – dấu hiệu cho thấy tế bào đang thích nghi với virus đã lọc.
"Đốc công! Thằng nhóc này không mang theo ống nghiệm, nhưng con nhỏ này... máu của nó đang phát sáng!" Lê Mạnh bóp chặt cổ họng nhỏ nhắn của An, nhấc bổng cô bé lên khỏi giường bệnh.
"Khốn nạn! Thả em tao ra!" Khánh dùng hai tay kéo lê cơ thể liệt nửa người của mình rơi xuống sàn sắt. Vết mổ hoại tử bên sườn phải rách toạc, máu tươi hòa lẫn chất dịch màu xanh lục của nấm Myco-Shield chảy tràn trên nền đất đá.
Phan Đăng bước đến, dùng chiếc giày da bóng loáng giẫm mạnh lên bả vai trái bị bỏng laser của Khánh, nghiền nát nó xuống nền sắt. "À, hóa ra mày đã tiêm virus vào con nhỏ này. Thảo nào tủy xương của nó lại phát sáng lam nhạt. Thẩm Hoài chắc chắn sẽ trả rất nhiều Oxy-Credit cho thứ máu tủy này."
Nguyễn An nghẹt thở, gương mặt nhỏ nhắn tím tái dần, cô bé cố gắng hướng mắt về phía Khánh, đôi môi mấp máy không ra tiếng: "Anh... hai..."
"Lê Mạnh, bắn nát cái máy thở của nó đi. Mang cái xác tủy sáng này về phòng lab là đủ rồi," Phan Đăng lạnh lùng ra lệnh.
Lê Mạnh rút khẩu súng ngắn laser cầm tay, chỉ thẳng vào mặt nạ lọc khí của Nguyễn An.
Nhìn họng súng đen ngòm chuẩn bị khai hỏa, một luồng cuồng nộ tột cùng dâng lên từ sâu thẳm linh hồn Khánh. Anh quên đi nỗi đau rách thịt bên sườn, quên đi đôi chân tê liệt. Dồn toàn bộ sức lực của nửa thân trên, Khánh vặn người, dùng hai tay đẩy mạnh chiếc giày của Phan Đăng ra và lao mình về phía em gái.
*Zzzzt!*
Tia laser đỏ sậm xé rách không khí. Khánh dùng bả vai trái của mình che chắn hoàn toàn cho An. Phát bắn laser bắn trúng vai trái anh, nung chảy da thịt và đốt cháy các sợi cơ đến tận xương. Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên ngùn ngụt. Khánh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, máu tươi phun xối xả nhuộm đỏ cả mặt nạ lọc khí của An.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Trần Lực lén lùi lại phía sau tủ thuốc bị đổ nát. Ông thọc tay vào túi áo trong, rút ra một ống xi-lanh bọc chì siêu dẫn chứa loại Retrovirus Chitin-V nguyên bản màu lam đậm – mẫu đối chứng cuối cùng mà ông giấu kín.
"Khánh! Chộp lấy!" Trần Lực hét lớn, ném mạnh ống tiêm về phía Khánh giữa làn đạn laser của quân tuần tra.
Khánh dùng cánh tay phải còn nguyên vẹn chộp lấy ống tiêm trên không trung. Nhìn ống dịch lỏng màu lam đậm tỏa ra hơi lạnh lượng tử, Khánh hiểu rõ cảnh báo của Trần Lực: tiêm thứ này trực tiếp mà không có dung môi Peptide-Z ổn định sẽ kích hoạt phản phệ Ung thư hóa, xé rách nội tạng từ bên trong. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Nếu anh chết, An sẽ bị bòn rút tủy xương đến chết trong phòng lab Zenith.
"Tao sẽ không để tụi bay chạm vào nó!" Khánh gầm lên.
Anh đâm thẳng mũi kim bọc chì khổng lồ xuyên qua lồng ngực gầy gò, cắm sâu vào tâm thất trái của tim mình.
*Phập!*
Ngón tay anh nhấn mạnh pít-tông. Toàn bộ dung dịch Retrovirus Chitin-V nguyên chất lạnh ngắt được bơm trực tiếp vào dòng tuần hoàn vành tim.
*Ầm!*
Một luồng điện sinh học khổng lồ nổ bùng từ tim Khánh, chạy dọc theo cột sống như một tia sét nung đỏ. Toàn thân anh cong gập lại, hai mắt trợn ngược, các mạch máu trên cổ và thái dương phồng to, phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lam kịch liệt. Cơn đau co thắt tủy sống khủng khiếp đến mức khiến đại não anh trắng xóa.
"Khánh! Lò phản ứng hạt nhân của máy phát điện!" Trần Lực hét lên, ông lao ra dùng thân mình chắn họng súng của một tên tuần tra, bả vai ông bị laser sượt qua bốc cháy. "Hấp thụ bức xạ để tăng tốc phân chia tế bào! Nếu không virus sẽ ăn mòn cơ bắp mày để lấy calo!"
Ngay cạnh bàn mổ, chiếc máy phát điện diesel rác cũ kỹ bị đập phá đang rò rỉ một luồng bức xạ gamma màu lục huỳnh quang nhạt từ lõi chì nứt vỡ. Bản năng sinh tồn tối thượng của gen gián tiến hóa trỗi dậy. Khánh lết cơ thể đang co giật điên cuồng về phía lõi phóng xạ rò rỉ, dùng tay phải bấu chặt lấy thanh nhiên liệu thô.
*Xèo xèo!*
Cơ thể Khánh bắt đầu hấp thụ trực tiếp bức xạ gamma. Dòng năng lượng phóng xạ cực hạn không làm rữa nát tế bào của anh, mà trở thành chất xúc tác vĩ mô đẩy nhanh quá trình nhân bản của Chitin-V. Giao thức cấy ghép Chitin-V an toàn được kích hoạt cưỡng chế trong điều kiện tàn bạo nhất.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt gãy vụn rồi tự nối lại vang lên kèn kẹt ghê rợn từ bả vai và cánh tay trái của Khánh. Dưới lớp da thịt rách nát bốc khói laser, những mảng sừng màu đen nhám, bóng loáng như vỏ gián tiến hóa bắt đầu mọc ra, đâm toạc da thịt bộc phát ra ngoài. Lớp Giáp Chitin hấp thụ nhiệt bao phủ hoàn toàn bả vai trái và lan dần xuống cánh tay, đẩy sức mạnh của anh đột phá lên Thể Chitin sơ cấp (Chitin-V 10% - 30%).
Luồng sóng điện từ sinh học (Bio-EMP) phát ra từ tủy xương đang đột biến của Khánh dội ngược ra không gian xung quanh.
*Bùm!*
Chip định danh tuần tra trên gáy Lê Mạnh và hệ thống điện tử trên khẩu súng laser của gã lập tức bị chập mạch, nổ tung những tia lửa nhỏ. Lê Mạnh kinh hoàng buông Nguyễn An ra, lùi lại hai bước.
Khánh từ từ đứng dậy trên đôi chân đã lấy lại được cảm giác nhờ tủy sống được tái tạo bằng sợi chitin. Lớp vảy giáp chitin đen nhám mọc ra từ dưới da thịt rách nát của anh, phát ra tiếng rắc rắc kinh hoàng, đôi mắt anh rực lên ánh huỳnh quang lam lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!