Hơi Thở Cuối Cùng
Tiếng bước chân kim loại nện dồn dập trên những bậc thang sắt rỉ của hầm lò số 9 dội vào vách đá, vang vọng như tiếng gõ của tử thần. Trí "Ống" còng lưng, bước chân nặng nề khụy xuống dưới sức nặng của Nguyễn Khánh đang vắt nửa người trên vai hắn. Phía sau, Thanh Sơn – gã thợ rã xác phi thuyền vạm vỡ – dùng cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ sét đẩy mạnh cánh cửa sập bằng thép dày của Phòng khám lậu hầm lò số 9, rồi đóng sập chốt chặn bọc chì lại.
Không khí bên trong phòng khám ngập tràn mùi cồn y tế rẻ tiền pha lẫn mùi dầu máy cháy và hơi ẩm mốc của lòng đất sâu năm mươi mét. Ánh đèn huỳnh quang treo lơ lửng nhấp nháy liên tục, hắt những vệt sáng xanh xao lên chiếc giường sắt hoen rỉ ở trung tâm.
Bác sĩ Trần Lực, một người đàn ông năm mươi tuổi với mái tóc hoa râm bù xù và chiếc áo choàng y tế sờn rách màu xanh rêu, bật dậy từ đống tài liệu hóa sinh. Đôi mắt ông sau gọng kính tròn dày cộp dính đầy vết vân tay co thắt lại khi nhìn thấy vũng máu đen sậm đang rỉ ra từ mảng sườn phải của Khánh, thấm đẫm chiếc áo choàng sợi carbon rách nát.
"Độc tố của Bọ Cạp!" Trần Lực rống lên, giọng khàn đặc đầy giận dữ. "Tụi bay điên rồi! Sao lại để nó dính phải thứ đuôi độc sinh học của tập đoàn?"
"Lão già, bớt cằn nhằn và cứu nó mau!" Thanh Sơn gầm lên, cánh tay cơ khí bọc đồng rít lên một tiếng áp lực thủy lực lớn khi anh đặt Khánh nằm xuống bàn mổ sắt. "Nó chỉ còn chưa đầy nửa tiếng trước khi độc tố lan đến tim!"
Khánh nằm ngửa trên bàn mổ, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Mắt trái của anh nhắm nghiền, rỉ ra một dòng máu loãng bám đầy bụi than phóng xạ – di chứng của luồng điện lượng tử dội ngược đã phá hủy hoàn toàn thấu kính mắt trái từ phòng lab Zenith. Mắt phải còn lại của anh mờ đục, cố gắng định vị bóng dáng của chiếc kén áp lực bọc titan nằm ở góc phòng khám, nơi em gái Nguyễn An đang nằm thoi thóp.
"An..." Khánh thều thào qua lớp mặt nạ phòng độc Vỏ Sò-4 đã nứt vỡ. "Ống... nghiệm... vẫn..."
"Câm miệng và nằm im cho tao!" Trần Lực quát lớn. Ông nhanh chóng giật chiếc mặt nạ phòng độc của Khánh ra, để lộ khuôn mặt tái nhợt, môi tím tái vì thiếu oxy.
Trần Lực chộp lấy bộ dao mổ laser cầm tay sờn rỉ từ khay khử trùng. Lưỡi cắt laser nano màu đỏ sậm kích hoạt với một tiếng rít tần số cao. Ông không dùng thuốc tê. Ở Tầng Đáy này, thuốc tê là một thứ xa xỉ phẩm mà những kẻ mang hệ gen rác thải F-Grade như họ không bao giờ chạm tới được. Hơn nữa, độc tố thần kinh của Bọ Cạp đang làm tê liệt các đầu dây thần kinh cảm giác, nếu tiêm thêm chất ức chế, nhịp tim vốn đã thưa thớt của Khánh sẽ ngừng đập ngay lập tức.
*Xoẹt!*
Lưỡi dao laser rạch một đường dài dọc mảng sườn phải của Khánh. Mùi da thịt cháy khét quyện với mùi hóa chất nồng nặc bốc lên. Khánh trợn ngược mắt phải, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng kèn kẹt khô khốc. Cánh tay phải của anh gồng cứng, những ngón tay bấu chặt lấy cánh tay cơ khí bọc đồng của Thanh Sơn mạnh đến mức các khớp đồng rít lên kèn kẹt. Sơn nghiến răng, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đè chặt vai Khánh xuống bàn mổ.
"Sơn... giữ nó chắc vào!" Trần Lực đổ mồ hôi hột. Lưỡi dao laser của ông lách sâu vào khoang sườn, nạo bỏ những mảng mô hoại tử đã chuyển sang màu đen sậm và đang hóa lỏng như bùn độc. "Độc tố này có tính axit cực cao, nó đang ăn mòn rìa ngoài của các dải xương sườn. Nếu tao không nạo sạch đến xương khỏe mạnh, tủy sống của nó sẽ bị phá hủy vĩnh viễn."
Khánh không hét lên nổi. Cơn đau tột cùng như có hàng vạn mũi khoan nung đỏ đang xoáy sâu vào tận tủy sống khiến lồng ngực anh co rút liên tục. Anh phải chịu đựng ca phẫu thuật sống này để giữ cho đại não không rơi vào trạng thái chết lâm sàng.
Ở góc phòng, Trí "Ống" nhanh chóng mở tủ bảo ôn thô sơ, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh chứa loại nấm mốc đột biến màu lục nhạt phát sáng nhẹ – Nấm mốc Myco-Shield. Đây là loại nấm mốc cực kỳ quý hiếm thu hoạch từ các vách hầm lò rò rỉ phóng xạ, thành phần cốt lõi duy nhất có khả năng hấp thụ kim loại nặng và trung hòa độc tố hóa học ở Tầng Đáy.
Trần Lực giật lấy lọ nấm, dùng chày giã nát chúng cùng với một ít dung dịch cồn y tế chưng cất lậu, tạo thành một hợp chất dạng hồ màu xanh lục đậm. Ông đắp trực tiếp thứ hỗn hợp hăng nồng đó vào vết mổ mở toang trên sườn Khánh.
*Xèo xèo!*
Một làn khói xám nhạt bốc lên từ vết thương. Cơ thể Khánh giật nảy lên một cách dữ dội rồi lịm dần đi, nhịp thở bắt đầu điều hòa trở lại khi chất kháng thể tự nhiên từ nấm Myco-Shield bắt đầu hút và trung hòa dòng máu đen độc tố.
Nhưng ngay khi cơn khủng hoảng của Khánh vừa tạm lắng xuống, một tiếng bíp kéo dài, chói tai vang lên từ máy đo nhịp tim của Nguyễn An ở góc phòng.
*Tít... Tít... Tít... Títttttttttt...*
"Bác sĩ! Con bé An ngưng thở rồi!" Trí "Ống" hét lên, lao về phía chiếc kén áp lực bọc titan.
Khánh trợn mắt phải, cố gắng nhổm người dậy khỏi bàn mổ nhưng vết thương bên sườn phải rách toạc, máu tươi và dịch nấm mốc màu lục bắn ra tung tóe. "An! Cứu... cứu nó..."
Trần Lực lao đến chiếc kén, giật nắp sập bọc titan ra. Nguyễn An đang nằm co giật kịch liệt, làn da mỏng manh của cô bé xuất hiện những mảng tụ máu màu đen sậm loang lổ dọc theo cổ và các khớp ngón tay. Đó là dấu hiệu của Thể Hoại tử phóng xạ (Necrotic Phase) cấp độ cuối – tủy xương của cô bé đã bị rữa nát hoàn toàn do nhiễm độc phóng xạ mỏ quặng tích tụ lâu ngày, không còn khả năng sản sinh tế bào máu khỏe mạnh.
"Hệ thống hô hấp của nó đang sụp đổ hoàn toàn!" Trần Lực nhanh chóng áp ống nghe vào lồng ngực nhỏ thỏ của An. "Tủy xương ngừng sản sinh tế bào gốc, các phế nang đang bị hoại tử khô rụng dần."
"Bác sĩ..." Khánh lết cơ thể đầy máu từ bàn mổ xuống sàn sắt rỉ sét, tay phải run rẩy thọc vào túi áo choàng sợi carbon, rút ra ống nghiệm chứa Retrovirus Chitin-V nguyên bản lấp lánh ánh sáng lam nhạt. "Tiêm... tiêm cái này cho nó... Đây là gen gián tiến hóa... Nó có thể tái tạo tủy xương... cứu mạng nó..."
"Mày điên rồi, Khánh!" Trần Lực giật lấy ống nghiệm nhưng không tiêm, đôi mắt ông rực lên tia nhìn nghiêm khắc đầy cảnh báo. "Cơ thể con bé An quá yếu! Tủy xương của nó hiện tại chỉ là một đống mô rữa nát. Retrovirus Chitin-V này hoạt động bằng cách kích thích phân chia tế bào cực hạn. Nếu không có dung môi Peptide-Z để ổn định cấu trúc gen và làm chậm phản ứng tự hủy, phản phệ Ung thư hóa (Gene Backlash) sẽ xảy ra trong vòng mười phút!"
Trần Lực chỉ tay vào màn hình lượng tử rạn nứt của máy phân tích gen lậu. "Nhìn đi! Các tế bào đột biến sẽ phân chia vô tội vạ, mọc ra những khối u sừng khổng lồ chèn ép và xé rách toàn bộ nội tạng của nó từ bên trong. Nó sẽ chết trong đau đớn tột cùng trước khi lớp giáp chitin kịp hình thành!"
"Nhưng nếu không tiêm, nó sẽ chết ngay bây giờ!" Khánh gầm lên, nước mắt hòa cùng máu chảy dài trên khuôn mặt lem luốc bụi than. "Tôi đã hứa với cha mẹ... tôi phải bảo vệ nó!"
"Sơn! Lấy chiếc Thước Đo Sinh Mệnh ra mau!" Khánh quay sang hét lớn.
Thanh Sơn nhanh chóng tháo chiếc thiết bị cầm tay rỉ sét bọc đồng thau từ cổ tay Nguyễn An. Khánh chộp lấy thiết bị bẻ cong entropy của Giáo sư Phan Lâm, điên cuồng nhấn nút kích hoạt để tạm thời làm chậm tốc độ phân rã tủy xương của em gái.
Nhưng chiếc Thước Đo Sinh Mệnh chỉ nhấp nháy vài tia sáng đỏ yếu ớt rồi tắt ngấm. Tiếng tạch tạch nhỏ dần.
"Hết pin rồi!" Thanh Sơn đập mạnh tay cơ khí xuống bàn. "Lõi năng lượng hạt nhân mini của nó đã cạn kiệt hoàn toàn sau đợt quét ở container. Chúng ta không có tinh thể Silicon để sạc lại nó ở Tầng Đáy này!"
Trần Lực nhanh chóng thiết lập một dịch truyền phóng xạ liều thấp kết hợp với dung dịch nấm Myco-Shield còn lại để cố gắng ức chế tế bào lỗi của An, nhưng kim máy đo nhịp tim vẫn tụt dốc không phanh. Cơ thể cô bé đã kháng thuốc hoàn toàn, tủy xương rữa nát không còn phản ứng với bất kỳ liệu pháp hóa sinh thông thường nào.
Căn phòng rơi vào một bầu không khí tuyệt vọng bao trùm. Tiếng bíp bíp của máy đo sinh mệnh chậm dần, kéo dài ra như một bản án tử hình đang được tuyên.
"Bác sĩ... làm ơn..." Khánh quỳ gục dưới chân Trần Lực, bàn tay bọc trong lớp máu khô bấu chặt lấy gấu áo rách của vị cựu quân y. "Ông là người duy nhất hiểu về công nghệ này... có cách nào khác không?"
Trần Lực đứng im lặng giữa phòng khám lậu rỉ sét. Đôi mắt ông nhìn đăm đăm vào ống nghiệm chứa retrovirus màu lam đậm, rồi nhìn sang vết thương đang bốc khói xanh nhạt trên sườn của Khánh. Là một cựu y sĩ trưởng bị Elite Zenith sa thải, ông hiểu rõ các quy luật hóa sinh nghiêm ngặt của dự án Chitin-V hơn ai hết. Tiến hóa không phải là phép màu, nó là một phép toán cân bằng hóa học tàn nhẫn.
"Có một cách," Trần Lực đột ngột lên tiếng, giọng ông thâm trầm và lạnh lẽo đến đáng sợ. "Nhưng cái giá phải trả sẽ cực kỳ tàn khốc đối với mày, Khánh."
Khánh ngước mắt phải lên, ánh nhìn quyết tuyệt không chút do dự. "Nói đi! Bất cứ cái giá nào!"
Trần Lực chỉ vào dòng máu đen sậm đang rỉ ra từ sườn phải của Khánh. "Cơ thể con bé An quá yếu để tiếp nhận virus nguyên chất. Nhưng hệ gen lỗi F-Grade của mày và nó có chung một nguồn gốc di truyền từ cha mẹ – những phu mỏ từng tiếp xúc với quặng Aegite thô. Đặc biệt, cơ thể mày vừa hấp thụ trực tiếp độc tố thần kinh của Bọ Cạp và chất kháng thể từ nấm Myco-Shield."
Ông bước đến, cầm lấy một ống xi-lanh bọc chì siêu dẫn khổng lồ. "Tao cần rút máu trực tiếp từ tủy xương của mày ngay bây giờ – khi cơ thể mày đang ở trạng thái kích thích miễn dịch cao nhất để chống lại chất độc. Tao sẽ dùng dòng máu mang gen lỗi tương thích của mày làm 'bộ lọc sinh học'. Máu của mày sẽ hấp thụ bớt độc lực của retrovirus Chitin-V, tạo ra một biến thể ôn hòa hơn trước khi tiêm vào người con bé An."
Trần Lực dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Khánh. "Rút máu tủy xương trong tình trạng cơ thể mày đang bị nhiễm độc và kiệt quệ calo sẽ phá hủy hoàn toàn hệ thần kinh tủy sống của mày. Mày sẽ phải chịu đựng những cơn co thắt cơ dữ dội vĩnh viễn, và nếu ca cấy ghép thất bại, cả hai anh em mày đều sẽ chết rữa xương dưới hầm ngầm này. Mày có chấp nhận không?"
"Rút đi!" Khánh không co rụt một giây nào. Anh tự lết thân mình trở lại chiếc bàn mổ sắt rỉ sét, nằm ngửa ra, để lộ lồng ngực gầy gò đầy sẹo bỏng phóng xạ.
Thanh Sơn nghiến răng, quay mặt đi chỗ khác. Trí "Ống" nắm chặt chiếc kìm cộng lực, đứng canh gác sát cửa sập thép.
Trần Lực không nói thêm một lời. Ông cầm chiếc kim tiêm bọc chì khổng lồ, đâm mạnh trực tiếp vào xương ức của Khánh.
*Phập!*
Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ lồng ngực Khánh. Anh trợn ngược mắt, toàn thân co giật kịch liệt như bị dòng điện cao thế chạy qua. Cơn đau rút tủy sống tàn nhẫn gấp trăm lần ca nạo hoại tử trước đó. Dòng máu màu đỏ sậm pha lẫn những vệt đen độc tố và ánh huỳnh quang lam nhạt từ tủy xương của Khánh từ từ bị hút vào ống xi-lanh.
Trần Lực nhanh chóng bơm dòng máu đó vào một bộ lọc thủy tinh, hòa trộn trực tiếp với ống retrovirus Chitin-V nguyên bản.
*Xèo xèo!*
Hợp chất trong bộ lọc sủi bọt liên tục, chuyển từ màu lam đậm sang một màu lam nhạt dịu hơn, phát ra những tia sáng lượng tử ôn hòa.
"Sơn! Giữ chặt con bé An!" Trần Lực hét lớn, cầm ống xi-lanh chứa hỗn hợp máu đã lọc lao về phía chiếc kén áp lực.
Thanh Sơn dùng đôi tay vạm vỡ đè chặt hai bả vai nhỏ bé của Nguyễn An xuống giường. Trần Lực đâm mũi kim trực tiếp vào tĩnh mạch sâu ở cổ cô bé, bơm toàn bộ hỗn hợp máu tủy xương đã lọc của Khánh vào hệ thống tuần hoàn của An.
*Ầm!*
Ngay khi dòng máu nhiễm gen đi vào cơ thể, toàn thân Nguyễn An giật mạnh. Những đường gân máu dọc cổ cô bé phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lam nhạt lấp lánh dọc theo các đường gân xanh. Máy đo nhịp tim bíp bíp liên tục với tần số cực nhanh, lồng ngực cô bé bắt đầu phập phồng dữ dội.
Khánh nằm trên bàn mổ, mắt phải mờ dần, cơ thể lạnh ngắt và mất hoàn toàn cảm giác từ thắt lưng trở xuống do hệ thần kinh tủy sống bị tổn thương nặng sau khi rút máu. Nhưng anh vẫn cố gắng mỉm cười khi nghe thấy tiếng thở dốc, nặng nề nhưng đều đặn của em gái từ chiếc máy thở di động thô sơ bọc chì.
"An... cứu được rồi..." Khánh thầm nghĩ, mí mắt phải nặng trĩu sụp xuống.
*Đoành! Đoành! Đoành!*
Đột ngột, những tiếng nổ chói tai vang lên từ phía trên cánh cửa sập bằng thép của phòng khám lậu. Những tia lửa hàn cắt plasma màu đỏ rực bắt đầu bốc cháy dọc theo các mép cửa sập bọc chì.
Tiếng còi hú rền rĩ, chói tai của xe tuần tra an ninh dội qua đường ống thông gió, làm rung chuyển những hạt bụi rỉ sét trên trần hầm ngầm.
"Bác sĩ! Phan Đăng dẫn quân tới rồi!" Trí "Ống" áp tai vào vách thép, khuôn mặt đầy sẹo biến dạng vì hoảng sợ. "Tụi nó đang dùng máy hàn plasma công suất cao để cắt cửa sập! Chỉ chưa đầy ba phút nữa cửa sẽ sập!"
Bên ngoài cánh cửa sập rạn nứt, tiếng loa phóng thanh rè rè của đốc công Phan Đăng vang lên đầy tàn tẫn và hống hách: "Lũ chuột cống mang gen rác thải bên trong nghe rõ! Giao nộp tên tội phạm di truyền Nguyễn Khánh và ống virus Chitin-V ra đây! Nếu không, tao sẽ ra lệnh cho quân tuần tra xả lũ axit sunfuric thiêu rụi toàn bộ cái phòng khám rác rưởi này của tụi bay!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!