Đuôi Độc Bọ Cạp
Tiếng vo vo của nòng súng máy laser sáu nòng bên ngoài rít lên chói tai, báo hiệu luồng nhiệt lượng tử chuẩn bị xé toạc cánh cửa thép bọc chì. Khánh tựa lưng vào tấm kim loại lạnh ngắt, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng máu tươi nhỏ giọt từ hốc mắt trái bị bỏng nặng. Chiếc Kính lọc huỳnh quang tự chế – di vật duy nhất của cha anh – giờ chỉ còn là những mảnh thạch anh vỡ vụn găm sâu vào da thịt, nhấp nháy vài tia sáng lam nhạt yếu ớt trước khi hoàn toàn tắt ngấm. Mắt trái của anh đã mù vĩnh viễn, tầm nhìn chỉ còn là một khoảng tối tăm, đau đớn tột cùng. Nhưng tay phải của anh vẫn siết chặt lấy ống nghiệm chứa Retrovirus Chitin-V nguyên bản. Anh không thể chết ở đây. Nguyễn An đang đợi anh ở Phân khu số 9.
"CẢNH BÁO ĐỎ: THIẾT BỊ SẼ KHAI HỎA TRONG BA GIÂY."
Giọng nói cơ khí vô cảm của hệ thống an ninh vang lên. Khánh không còn thời gian để do dự. Anh liếc mắt phải còn lại về phía góc phòng lab. Dưới ánh đèn đỏ rực của còi báo động, một nắp van kim loại hình tròn khổng lồ hiện ra với dòng chữ cảnh báo: "ĐƯỜNG ỐNG XẢ THẢI ÁP LỰC CAO - NGUY HIỂM AXIT". Đây là lối thoát duy nhất. Đường ống này xả trực tiếp chất thải hóa học từ Tầng Đỉnh xuống Đường ống rác thải trung tâm của Tầng Đáy.
Khánh lết thân mình đầy vết thương đến sát nắp van. Đầu van cơ học đã bị khóa cứng bằng khóa từ trường lượng tử của tập đoàn. Khánh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt ở bả vai trái bị bỏng laser, tay phải rút chiếc mỏ hàn cơ khí rỉ sét từ túi dụng cụ ra. Anh đâm mạnh lưỡi mỏ hàn đang còn nóng đỏ vào bảng mạch điều khiển rơ-le phụ bên hông van.
*Xoẹt! Đoành!*
Tia lửa điện nổ tung làm cháy sém những ngón tay của Khánh. Hệ thống khóa từ trường bị chập mạch, nắp van tròn bật mở ra với một tiếng rít áp lực khổng lồ. Một luồng hơi axit hăng nồng, nóng bỏng xộc thẳng vào mặt anh. Cùng lúc đó, cánh cửa sập bọc chì phía sau nổ tung thành một cơn mưa mảnh vụn kim loại dưới hỏa lực laser sáu nòng của robot Zenith-Sentry 01.
Khánh ôm chặt ống nghiệm vào lồng ngực, nhắm mắt và lao mình vào khoảng không tối tăm của đường ống xả thải.
***
Cú rơi tự do trong đường ống thép khổng lồ đường kính năm mét là một cơn ác mộng kéo dài. Khánh liên tục va đập vào những vách ống rỉ sét, rách nát. Lũ axit sunfuric loãng xả từ Tầng Đỉnh bám vào những vết thương hở trên người anh, ăn mòn da thịt và chiếc áo choàng sợi carbon, tạo ra những cơn đau rát như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Chiếc Mặt nạ phòng độc Vỏ Sò-4 rách nát trên mặt anh rít lên kèn kẹt khi cố lọc bỏ luồng khí clo cực độc tích tụ trong đường ống.
*Bùm!*
Khánh bị tống mạnh ra khỏi miệng ống xả, rơi thẳng xuống một đống bùn thải hữu cơ nhão nhoét, hôi thối dưới đáy Đường ống rác thải trung tâm. Lực va chạm mạnh đến mức khiến lồng ngực anh thắt lại, phổi nghẹt thở không thể hút nổi một ngụm khí sạch. Anh nằm im trong vũng bùn độc hại, máu từ hốc mắt trái hòa cùng nước thải axit nhuộm đỏ một khoảng bùn.
"Khánh! Thằng điên này, còn sống không?"
Một giọng nói trầm khàn, lầm lì vang lên giữa màn sương mù axit màu vàng nhạt. Một bàn tay to lớn, thô ráp bọc trong lớp găng tay cao su dày cộp chộp lấy cổ áo Khánh, thô bạo kéo anh ra khỏi dòng bùn thải đang chảy xiết.
Khánh cố gắng mở mắt phải. Qua lớp kính mờ sương của mặt nạ phòng độc, anh nhìn thấy một khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo lồi lõm do bỏng hóa chất. Đó là Trí "Ống" – người thợ thông cống ngầm của Phân khu 9. Trí đang khoác trên mình bộ đồ bảo hộ cao su dày bọc chì bốc mùi hôi thối đặc trưng, lưng mang bình thở oxy rỉ sét.
"Ống... nghiệm..." Khánh thều thào, môi run rẩy.
Trí "Ống" liếc nhìn bàn tay phải đang siết chặt của Khánh, thở dài một tiếng qua lớp mặt nạ phòng độc. "Còn nguyên. Mày mạng lớn thật đấy, dám nhảy vào đường xả thải của tụi Tầng Đỉnh mà không chết rữa xương. Nhưng lính tuần tra của Phan Đăng đang lùng sục khắp các ngõ ngách phía trên rồi. Đi theo tao, đường ống này là nhà của tao, tụi nó không tìm được đâu."
Trí "Ống" rút từ bên hông ra chiếc bản đồ hệ thống xả thải ngầm vẽ bằng mực huỳnh quang tự chế, định vị một lộ trình ẩn mật dẫn về ngách hầm lò số 9. Anh khoác một cánh tay của Khánh lên bả vai dày bọc cao su của mình, lết cơ thể đầy thương tích của chàng kỹ sư trẻ đi sâu vào bóng tối của mê lộ cống ngầm.
***
Không gian dưới cống ngầm ngập tràn sương mù axit sunfuric màu vàng nhạt, che khuất tầm nhìn quá ba mét. Tiếng nước thải độc hại chảy róc rách dưới chân gantry sắt rỉ sét tạo ra những âm thanh u ám, lạnh lẽo.
Khánh lết từng bước chân nặng nề, cơ thể anh đang nóng lên như một lò lửa do phản ứng đào thải của hệ gen F-Grade trước lượng phóng xạ cực hạn mà anh vừa hấp thụ tại phòng lab. Mắt trái bị mù hoàn toàn không còn cảm giác, nhưng mắt phải của anh đột ngột co thắt kịch liệt.
Bằng Thị giác huỳnh quang phóng xạ còn sót lại của mắt phải, Khánh nhìn thấy những đường vân sáng màu lục huỳnh quang của dòng nước thải phóng xạ chảy dọc vách ống. Nhưng bất chợt, một luồng sóng điện từ màu đỏ sậm, sắc lạnh xuất hiện trên trần ống ngầm, di chuyển với tốc độ cực nhanh.
"Trí... dừng lại!" Khánh nghiến răng, giật mạnh vai Trí "Ống".
"Cái gì thế?" Trí "Ống" thì thầm, tay siết chặt chiếc kìm cộng lực nặng nề.
*Vút!*
Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên trong sương mù. Từ trên trần ống rỉ sét, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ da thuộc bó sát màu đen lao xuống như một con chim ưng săn mồi.
*Xoẹt!*
Một vệt sáng điện từ màu xanh lam quét ngang không gian. Trí "Ống" phản xạ cực nhanh, đẩy mạnh Khánh lùi lại phía sau. Lưỡi găm sắc nhọn của kẻ tấn công sượt qua ngực Trí, để lại một vết cắt sâu trên lớp áo cao su bảo hộ, làm rò rỉ dòng khí thở từ bình oxy.
Kẻ tấn công từ từ đứng thẳng dậy giữa lòng ống ngầm hẹp. Dưới ánh sáng huỳnh quang mờ nhạt của sương độc, diện mạo của hắn hiện ra đầy quái dị. Hắn mặc bộ đồ da thuộc bó sát bám đầy bụi cát sa mạc, gáy có một hệ thống cáp nối cơ khí chạy dọc xuống cột sống, kết thúc bằng một chiếc đuôi găm bằng thép titan sắc nhọn tự động co duỗi như đuôi bọ cạp. Trên tay hắn là một chiếc Roi điện từ bọc độc sinh học đang phát ra những tiếng xèo xèo của dòng điện cao thế xanh lam.
Đó là Sát thủ "Bọ Cạp" – kẻ săn tiền thưởng tàn tẫn nhất được Elite Zenith thuê riêng để thu hồi ống retrovirus.
"Nguyễn Khánh," giọng nói của Bọ Cạp phát ra qua bộ lọc âm thanh kim loại, rè rè và vô cảm. "Mày chạy giỏi thật. Nhưng một kẻ mang gen rác thải F-Grade thì không nên giữ thứ quyền năng tiến hóa này. Giao ống Chitin-V ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng để về gặp cha mẹ mày dưới nấm mồ phóng xạ."
Khánh lùi lại một bước, tay phải thò vào túi áo choàng rút chiếc súng phóng đinh tự chế của Thanh Sơn ra. Anh bóp cò.
*Pằng! Pằng!*
Những thanh đinh thép bọc carbon chịu lực lao vút qua màn sương độc, găm thẳng vào ngực Bọ Cạp. Nhưng *keng! keng!*, những tiếng va chạm kim loại khô khốc vang lên. Đinh thép bị lớp giáp polymer chịu lực cao cấp trên ngực hắn bẻ cong hoàn toàn, rơi rụng xuống nền sắt rỉ.
Bọ Cạp cười khẩy, một âm thanh khè khè đầy khinh bỉ. "Vũ khí đồ chơi của lũ rác rưởi."
*Chát!*
Bọ Cạp vung mạnh chiếc roi điện từ. Sợi dây roi kim loại dẻo dai như một con rắn độc lao xuyên qua sương mù, quấn chặt lấy cánh tay trái bọc chiếc áo choàng rách nát của Khánh.
*Tạch! Tạch! Tạch!*
Dòng điện cao thế 5000V lập tức phóng ra dọc thân roi. Khánh gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn bộ cơ bắp trên người anh co rút kịch liệt, hệ thần kinh bị tê liệt hoàn toàn khiến anh khuỵu gối xuống vũng nước thải axit. Sức nóng của dòng điện nung chảy lớp sợi carbon của áo choàng, đốt cháy da thịt cánh tay trái của anh thành một màu đen sạm.
"Khánh!" Trí "Ống" hét lớn, vung chiếc kìm cộng lực lao vào đánh lạc hướng, nhưng chiếc đuôi găm titan của Bọ Cạp quất mạnh, gạt văng Trí đập người vào vách ống ngầm.
Bọ Cạp từ từ bước lại gần Khánh, tay siết chặt sợi roi điện để tiếp tục phóng điện tê liệt đối thủ. "Hết giờ chơi rồi, thằng nhóc."
Trong cơn tê liệt tột cùng, khi đại não đang bị dòng điện tàn phá, ý chí sinh tồn của Khánh bùng lên dữ dội. Anh nhìn thấy chiếc mỏ hàn cơ khí vẫn đang kẹp chặt bên hông túi dụng cụ. Bằng chút sức tàn cuối cùng của cánh tay phải không bị quấn roi, Khánh chộp lấy chiếc mỏ hàn, bật công tắc kích hoạt nhiệt lượng tối đa.
*Xoẹt!*
Khánh lao tới, không màng đến dòng điện đang chạy dọc người, đâm thẳng mũi mỏ hàn đang nung đỏ vào mắt kính bảo hộ màu đỏ của Bọ Cạp.
*Rắc! Đoành!*
Mũi mỏ hàn nung chảy lớp kính polymer bảo vệ mắt của sát thủ, tạo ra một vụ nổ chập mạch nhỏ ngay trước mặt hắn. Bọ Cạp rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, buông lỏng sợi roi điện từ để lùi lại, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang bốc khói.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, chiếc đuôi găm độc bằng thép titan sau lưng Bọ Cạp phản xạ tự động theo bản năng thú hoang.
*Phập!*
Chiếc đuôi găm sắc nhọn đâm xuyên qua mảng sườn phải của Khánh. Lưỡi găm găm sâu vào kẽ xương sườn, bơm trực tiếp một luồng dịch lỏng màu đen sậm vào cơ thể anh.
Đó là độc tố thần kinh sinh học cực độc của Bọ Cạp.
"Hự..." Khánh trợn ngược mắt, ngã quỵ xuống nền sắt. Một cơn lạnh buốt tê dại lập tức lan tỏa từ mảng sườn phải, khóa chặt mọi tế bào thần kinh của anh. Máu từ vết thương chảy ra nhanh chóng chuyển sang màu đen sậm, bốc mùi hăng hắc của hóa chất hoại tử.
Bọ Cạp gạt tay ra khỏi khuôn mặt bị bỏng xém, mắt kính bảo hộ bên phải của hắn đã bị nung chảy lộ ra con mắt sinh học màu đỏ đang giật giật điên cuồng. "Mày dám làm hỏng mắt của tao! Tao sẽ vắt kiệt tủy xương của mày trước khi giao xác cho tập đoàn!"
Hắn vung roi điện từ chuẩn bị quất phát quyết định.
Khánh nằm trên đất, nhịp tim đập chậm dần một cách đáng sợ. Độc tố thần kinh đang tấn công trực diện vào hệ thống hành tủy của anh. Nhưng ngay lúc này, một sự kiện hóa sinh kỳ lạ diễn ra bên trong cơ thể Khánh. Hệ gen lỗi rò rỉ F-Grade của anh—thứ chứa đầy những đoạn mã đột biến do nhiễm độc phóng xạ di truyền—vô tình phản ứng cực kỳ chậm với độc tố sinh học của Bọ Cạp. Các thụ thể thần kinh bị lỗi của anh không tương thích hoàn hảo với cấu trúc của độc tố, khiến quá trình tê liệt tim bị trì hoãn.
Khánh nhận ra anh có chính xác năm phút tỉnh táo trước khi độc tố lan đến tim và làm ngừng đập mạch máu vĩnh viễn.
Anh liếc mắt phải còn lại về phía vách ống ngầm bên cạnh Bọ Cạp. Một đường ống dẫn khí metan áp lực cao chạy dọc vách ống đang phát ra tiếng rít nhẹ do rò rỉ.
Khánh dùng tay phải bấu chặt lấy nền sắt, gầm lên một tiếng khàn đặc, bộc phát toàn bộ sức tàn còn lại để nhấc chiếc súng phóng đinh bọc carbon lên. Anh không nhắm vào Bọ Cạp, mà nhắm thẳng vào chiếc van điều áp rỉ sét của đường ống metan.
*Pằng!*
Thanh đinh carbon găm trúng van điều áp, phá hủy hoàn toàn chốt chặn sắt rỉ.
*XÌIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!*
Một luồng khí metan áp lực cực lớn phun ra xối xả, tạo ra một tiếng rít điếc tai, vang vọng dữ dội trong không gian hẹp của cống ngầm.
Tiếng rít áp lực khổng lồ lập tức dội ngược vào hệ thống cảm biến âm thanh nhạy cảm trên bộ giáp cơ khí của Bọ Cạp. Sát thủ rú lên một tiếng đau đớn, hai tay buông roi để bịt chặt lấy hai bên tai bọc thép đang phát ra những tiếng rè rè nhiễu loạn do quá tải tần số âm thanh. Hắn lảo đảo bước lùi, mất hoàn toàn khả năng định vị mục tiêu trong màn sương độc.
"Khánh! Nằm rạp xuống!" Trí "Ống" từ trong góc tối hét lớn.
Trí "Ống" gầm lên, dùng toàn lực đẩy mạnh chiếc van xả thải axit phế thải bằng đồng thau ngay bên cạnh đường ống metan.
*Ầm!*
Một dòng thác axit sunfuric nóng bỏng, sôi sục từ Tầng Đỉnh dội xuống lòng cống ngầm, va chạm với luồng khí metan lạnh tạo ra một màn khói mù hóa học màu xám xịt, đậm đặc và có tính ăn mòn cực cao. Màn khói mù lập tức bao phủ toàn bộ không gian, che mắt hoàn toàn thấu kính hồng ngoại còn lại của Bọ Cạp.
Trí "Ống" lao tới, dùng bộ đồ bảo hộ bọc chì dày cộp của mình che chắn cho Khánh, xốc lách người anh lên bả vai rồi đạp mạnh vào cánh cửa sập bảo trì rỉ sét bên hông cống, biến mất vào đường ngách tối tăm dẫn về ngách hầm lò số 9.
***
Trong bóng tối ẩm ướt của ngách hầm ngầm, Trí "Ống" thở dốc, kéo lê Khánh qua những bậc thang sắt rỉ dẫn xuống hầm lò sâu nhất.
Cơ thể Khánh giờ đây lạnh ngắt như một xác chết. Chất độc thần kinh từ vết đâm ở mảng sườn phải đang lan tỏa nhanh chóng, biến những đường gân máu trên ngực anh thành những vệt màu đen sậm rùng rợn. Mắt trái bị mù hoàn toàn nhắm nghiền, mắt phải mờ dần, chỉ còn nhìn thấy những tia sáng huỳnh quang màu lam nhạt của lò phản ứng cổ đại từ xa vọng lại.
*Phịch!*
Trí "Ống" đặt Khánh nằm gục xuống ngay cửa ngách hầm lò số 9, sát cạnh những đường ống thông gió rỉ sét.
"Khánh! Tỉnh lại đi thằng điên!" Trí "Ống" đập mạnh vào má Khánh, nhưng cơ thể anh chỉ co giật nhẹ theo từng nhịp tim đang thưa thớt dần.
Máu đen sậm liên tục trào ra từ vết thương hoại tử bên sườn phải, thấm đẫm tấm áo choàng sợi carbon rách nát. Khánh có thể cảm nhận rõ ràng hệ thống tuần hoàn của mình đang đóng băng, chất độc thần kinh đang áp sát vào cơ tim, đe dọa dập tắt hơi thở cuối cùng của anh trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ.
Phía sau lưng họ, sâu trong bóng tối của mê lộ cống ngầm, tiếng rít điện từ của chiếc Roi điện của Bọ Cạp lại bắt đầu vang lên kèn kẹt, báo hiệu thợ săn đang vượt qua màn sương axit để đuổi theo con mồi bị trọng thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!