Đêm Đột Nhập Tối Mật
Ánh sáng hổ phách từ chiếc màn hình lượng tử của bộ bẻ khóa Logic-Buster loang ra, nhuộm đỏ khuôn mặt hốc hác của Lâm "Khói". Những dòng mã ngược dòng chạy dọc màn hình như những vệt máu rỉ, phát ra tiếng rít kèn kẹt từ chiếc loa rỉ sét.
"Tụi nó phát hiện ra rồi!" Lâm "Khói" hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn, hai bàn tay gầy guộc run rẩy cố giật phắt chiếc thẻ từ Zenith-A2 ra khỏi ổ đọc lậu. "Mã bảo mật cấp cao của ban an ninh mạng tập đoàn... Tín hiệu quét ngược đang định vị tọa độ tiệm phế liệu này! Khánh, thằng điên này, tao đã bảo là không thể lừa được hệ thống quét tủy sống của tụi Tầng Đỉnh mà!"
Bên ngoài tấm cửa tôn, tiếng xích sắt của đám du côn băng Răng Sắt vẫn lảng vảng, xen lẫn tiếng còi hú dồn dập của lực lượng tuần tra an ninh Zenith từ xa vọng lại. Bầu không khí trong tiệm rã xác tàu của Thanh Sơn đặc quánh mùi dầu máy cháy và nỗi sợ hãi tột cùng.
Khánh không hề nao núng. Mắt trái đeo chiếc Kính lọc huỳnh quang tự chế của anh khẽ co thắt, phản chiếu những dòng mã đỏ rực. Anh bước tới, bàn tay chai sạn đè chặt lấy bả vai đang run rẩy của Lâm "Khói".
"Lâm, im lặng và nghe tao nói," giọng Khánh lạnh lùng, mang theo một sự điềm tĩnh đáng sợ của kẻ đã quen sống sát lằn ranh sinh tử. "Ngắt ngay nguồn điện của Logic-Buster khỏi lưới điện tiệm phế liệu. Đấu nối nó trực tiếp vào bộ ắc quy bọc chì chống nhiễu của chiếc búa thủy lực kia. Sơn, mày có màng chì bọc carbon ở đây không?"
Thanh Sơn không hỏi một câu dư thừa. Cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ sét của anh lập tức vươn vào đống phế liệu titan, lôi ra một tấm màng chì dệt sợi carbon dày cộp ném lên bàn. Khánh nhanh chóng giật lấy tấm màng, bọc kín chiếc thẻ từ Zenith-A2 và bộ giải mã của Lâm.
Ngay khi lớp chì bọc kín thiết bị, những dòng mã đỏ rực trên màn hình lượng tử đột ngột tắt ngấm. Tiếng rít kèn kẹt dừng lại. Không gian rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của ba con người dưới đáy xã hội.
"Tín hiệu định vị đã bị cô lập tạm thời," Khánh thở hắt ra, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán. "Nhưng Trạm an ninh trung tâm đã ghi nhận sự sụt áp. Lính tuần tra của Phan Đăng sẽ ập đến đây trong vòng năm phút nữa. Sơn, mày ở lại đây tạo một vụ nổ metan giả ở ngách hầm bên cạnh để đánh lạc hướng radar quét nhiệt của tụi nó. Lâm, mày cầm bộ Logic-Buster này, trốn xuống đường ống xả thải Phân khu 12 và kết nối vào cổng rơ-le phụ của phòng lab từ xa. Tao sẽ đi ngược đường thông gió lên thẳng Tầng Đỉnh."
Lâm "Khói" nhìn chiếc Logic-Buster bọc chì, rồi nhìn Khánh bằng ánh mắt đầy e ngại. "Mày định đi một mình? Không có tao bẻ khóa trực tiếp, mày sẽ làm mồi cho lũ robot Zenith-Sentry đấy!"
"Tao có kính lọc của cha tao để lại," Khánh chỉ vào mắt trái đang phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lam nhạt. "Và tao biết độ trễ không phẩy năm giây của hệ thống quét. Lâm, nếu mày muốn sống sót để ngậm nicotine lậu, hãy làm đúng nhiệm vụ. Đóng băng hệ thống camera đúng ba mươi giây khi tao phát tín hiệu."
Khánh kéo sụp chiếc mũ áo choàng sợi carbon chống nhiệt, ôm lấy chiếc túi dụng cụ cơ khí rỉ sét rồi lao thẳng ra cửa sau của tiệm phế liệu, biến mất vào mê lộ tối tăm của những đường ống dẫn khí rỉ sét.
***
Hành trình đi ngược dòng khí thải từ Tầng Đáy lên Tầng Đỉnh là một cực hình đối với bất kỳ sinh vật hữu cơ nào. Không khí trong đường ống thông gió ngập tràn hơi axit sunfuric và bụi phóng xạ li ti cào xước cuống họng Khánh qua lớp Mặt nạ phòng độc Vỏ Sò-4 cũ kỹ. Mỗi bước leo trên những bậc thang sắt rỉ là một lần bả vai trái bị bỏng do roi điện của anh co rút đau đớn. Nhưng hình ảnh Nguyễn An đang thoi thóp trên giường bệnh, chiếc Thước Đo Sinh Mệnh nhấp nháy đỏ báo động dưới mười phần trăm năng lượng, là mỏ neo duy nhất giữ cho ý chí của Khánh không bị đánh gục.
Sau gần hai giờ luồn lách qua những ngách hầm chật hẹp, Khánh tiếp cận được cửa xả phụ của Phòng thí nghiệm tối mật Zenith Vùng 1.
Khác biệt hoàn toàn với sự rách nát, ẩm ướt và bốc mùi rỉ sét của Phân khu số 9, không gian nơi đây sterile đến lạnh người. Những mảng tường bọc hợp kim titan trắng muốt, sàn nhà nhẵn bóng phản chiếu ánh sáng huỳnh quang xanh lam dịu mắt. Tiếng hum hum đều đặn của hệ thống điều hòa không khí trung tâm nghe như tiếng thở của một con quái vật công nghệ khổng lồ.
Khánh áp sát người vào góc tối của họng thông gió, lén nhìn qua khe hở của tấm lưới sắt.
Hành lang dẫn vào phòng lab tối mật được bảo vệ bởi một lưới laser hồng ngoại dày đặc, đan chéo nhau như một mạng nhện vô hình. Bằng mắt thường, không ai có thể nhìn thấy những tia chết chóc này. Nhưng qua thấu kính thạch anh của chiếc Kính lọc huỳnh quang tự chế bên mắt trái Khánh, những đường laser hiện lên như những vệt sáng đỏ rực, phát ra những luồng bức xạ gamma nhẹ.
Khánh khẽ chạm vào bộ đàm sóng ngắn lậu bọc chì áp sát tai. "Lâm, tao đã đến vị trí cửa phụ. Chuẩn bị kích hoạt Logic-Buster."
"Tao... tao đã kết nối vào cổng rơ-le phụ dưới đường cống," giọng Lâm "Khói" vang lên qua tiếng rè rè của sóng nhiễu điện từ. "Khánh, nghe rõ đây. Tần số quét của hệ thống Zenith-Eye đang hoạt động rất mạnh. Tao chỉ có thể chèn mã rác để đóng băng camera giám sát trong đúng ba mươi giây. Quá thời gian đó, tường lửa lượng tử của Phan Minh sẽ tự động reset và khóa cứng toàn bộ phân khu. Mày chỉ có một cơ hội duy nhất."
"Kích hoạt đi," Khánh nghiến răng nói.
*Xẹt!*
Tiếng dòng điện sụt áp khẽ vang lên trong hệ thống đường dây ngầm. Qua thấu kính kính lọc, Khánh nhìn thấy những con camera bay hình cầu của hệ thống Zenith-Eye đang lơ lửng trên trần nhà đột ngột khựng lại, thấu kính quét màu đỏ của chúng nhấp nháy liên tục rồi chuyển sang trạng thái chờ màu hổ phách.
"Đếm ngược bắt đầu! Ba mươi giây! Chạy đi, Khánh!" Lâm "Khói" hét lên qua bộ đàm.
Khánh lao ra khỏi họng thông gió. Anh không chạy thẳng, mà di chuyển theo một quỹ đạo zic-zac đã được tính toán kỹ lưỡng từ trước. Mắt trái anh căng ra, phân tích khoảng trống giữa các đường laser đỏ rực.
*Nhịp thứ nhất: Hai mươi lăm giây.*
Một tia laser hồng ngoại quét ngang tầm ngực. Khánh gập người sát sàn nhà nhẵn bóng, trượt dài trên nền gạch lạnh ngắt. Sợi carbon của chiếc áo choàng bảo hộ cọ xát xuống sàn phát ra tiếng sột soạt. Nhiệt lượng tỏa ra từ tia laser sát sườn khiến lớp da lưng anh nóng rát, mùi vải cháy khét lẹt xộc vào mũi.
*Nhịp thứ hai: Mười tám giây.*
Khánh bật dậy, nhưng ngay trước mặt anh là một lưới laser di động đang quét dọc hành lang. Khoảng trống duy nhất giữa hai tia laser chỉ rộng vỏn vẹn hai mươi centimet. Đây là giới hạn chịu đựng của một cơ thể F-Grade chưa hề có đột biến tự vệ. Khánh nín thở, gồng cứng cơ bụng, lách nghiêng người qua khe hở hẹp.
*Xoẹt!*
Rìa ngoài của bả vai trái bám đầy sẹo bỏng va chạm vào tia laser hồng ngoại. Da thịt anh lập tức bị nung chảy, máu tươi chưa kịp phun ra đã bị nhiệt lượng cực cao làm đông cứng thành một vệt cháy sém đen ngỏm. Cơn đau tột cùng ập vào đại não như một luồng điện giật, khiến Khánh suýt chút nữa thì khuỵu gối. Nhưng anh không dừng lại. Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng lực chân đạp mạnh vào tường để lao về phía trước.
*Nhịp thứ ba: Mười giây.*
Cửa phụ của phòng lab tối mật đã ở ngay trước mắt. Khánh rút chiếc thẻ từ Zenith-A2 bọc chì ra, quẹt mạnh vào đầu đọc cảm biến.
*Tít!*
Cánh cửa trượt bọc titan khẽ mở ra một khe hẹp. Khánh lách người vào bên trong phòng lab vô trùng.
Bầu không khí bên trong lạnh ngắt, ngập tràn mùi hóa chất bảo quản sinh học. Ở trung tâm phòng lab, một tủ bảo ôn lượng tử bọc chì khổng lồ đang tỏa ra những làn khói nito lỏng màu trắng đục. Bên trong tủ, dưới lớp kính cường lực dày, một ống nghiệm chứa dung dịch màu lam đậm lấp lánh hào quang lượng tử đang lơ lửng trong môi trường từ trường chống trọng lực.
Đó chính là Retrovirus Chitin-V nguyên bản—mã gen gián tiến hóa có khả năng cứu sống em gái anh.
Khánh lao đến, dùng bộ bẻ khóa cầm tay cắm trực tiếp vào rơ-le điều khiển của tủ bảo ôn. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị rút ống nghiệm ra, một tiếng rít kim loại chói tai vang lên từ phía van lượng tử của tủ.
*Xì... xì...*
"Khánh! Có sự cố!" Giọng Lâm "Khói" vang lên đầy hoảng hốt, kèm theo tiếng gõ phím điên cuồng. "Áp suất bồn bảo ôn đang tăng đột ngột! Cái van lượng tử của tụi Zenith bị rỉ sét do thiếu bảo trì ở Tầng Đáy, nó đang kích hoạt cảm biến áp suất sớm hơn dự tính năm giây! Hệ thống an ninh đang nhận diện có sự sụt áp dòng điện sinh học!"
"Khóa nó lại, Lâm!" Khánh gầm lên, hai tay bám chặt lấy nắp tủ bảo ôn bọc chì.
"Không được! Tường lửa lượng tử của phòng lab đã phát hiện ra mã rác của tao! Nó đang phản pháo dữ liệu! Bộ Logic-Buster của tao đang bị cháy... Aaaa!"
Một tiếng nổ chập mạch vang lên từ đầu dây bên kia, kéo theo tiếng hét đau đớn của Lâm "Khói" trước khi bộ đàm hoàn toàn rơi vào trạng thái tĩnh âm rè rè.
Khánh biết mình đã mất đi sự hỗ trợ từ xa. Hệ thống Zenith-Eye đã thức tỉnh.
*OÓC... OÓC... OÓC...*
Tiếng còi báo động đỏ rú vang dội khắp phân khu. Ánh sáng huỳnh quang xanh lam của phòng lab lập tức chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo.
"CẢNH BÁO ĐỎ: PHÁT HIỆN XÂM NHẬP TRÁI PHÉP KHU VỰC CẤP A. KÍCH HOẠT GIAO THỨC PHONG TỎA TỰ ĐỘNG."
Khánh không còn thời gian để suy nghĩ. Anh cố gắng dùng chiếc thẻ từ Zenith-A2 quét vào console trung tâm để tắt hệ thống báo động, nhưng màn hình lập tức hiển thị dòng chữ lạnh lùng: "MÃ KHÓA THAY ĐỔI - YÊU CẦU XÁC THỰC CẤP CAO". Đúng như Huy đã cảnh báo, mã khóa của Zenith tự động xoay vòng sau mỗi mười giây.
Trong giây phút quyết định, Khánh rút chiếc mỏ hàn cơ khí từ túi dụng cụ ra. Anh dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay trái bám đầy sẹo, đâm thẳng lưỡi mỏ hàn đang nóng đỏ vào bảng mạch rơ-le cửa phụ của tủ bảo ôn.
*Xoẹt! Đoành!*
Tia lửa điện nổ tung, dòng điện cao thế dội ngược thẳng vào hệ thống Kính lọc huỳnh quang tự chế trên mắt trái của Khánh. Một luồng bức xạ laser cực mạnh phóng thẳng vào võng mạc anh.
"Hự!" Khánh thét lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào. Mắt trái anh như bị một ngọn lửa nung chảy trực tiếp, tầm nhìn lập tức bị bao phủ bởi một màn sương máu đỏ ngầu, mờ mịt và đau đớn tột cùng. Chiếc kính lọc tự chế bị chập mạch, thấu kính thạch anh vỡ nát rơi xuống sàn gạch.
Nhưng cú chập mạch thủ công đã thành công. Nắp tủ bảo ôn lượng tử bật mở.
Bằng mắt phải duy nhất còn nhìn rõ, Khánh vươn tay chộp lấy ống nghiệm chứa Retrovirus Chitin-V nguyên bản, nhét nhanh vào túi áo choàng sợi carbon.
Ngay khoảnh khắc ống nghiệm rời khỏi bồn chứa, một tiếng rầm nặng nề vang lên từ phía cửa ra vào.
Cánh cửa sập bằng thép bọc chì dày ba mươi centimet hạ xuống rầm rầm, khóa cứng lối thoát duy nhất của phòng lab. Không gian hẹp bị cô lập hoàn toàn.
Từ phía cuối hành lang vô trùng bên ngoài, tiếng bước chân kim loại nặng nề, đều đặn vang lên, mỗi nhịp dậm chân đều làm sàn nhà rung chuyển nhẹ. Một bóng đen khổng lồ cao ba mét từ từ bước ra khỏi màn sương nito lỏng.
Đó là Zenith-Sentry 01—siêu robot chiến đấu bọc giáp titan của tập đoàn. Đầu của nó có một thấu kính cảm biến nhiệt lượng tử màu đỏ nhấp nháy liên tục, đang từ từ xoay về phía cánh cửa sập nơi Khánh đang bị giam lỏng. Khẩu súng máy laser sáu nòng khổng lồ trên cánh tay trái của nó bắt đầu quay tròn, phát ra tiếng vo vo chết chóc khi nạp đầy năng lượng nhiệt lượng tử.
Khánh tựa lưng vào cánh cửa thép lạnh ngắt, một tay ôm lấy mắt trái đang chảy máu ròng ròng qua kẽ ngón tay, tay kia siết chặt ống virus cứu mạng em gái. Trong bóng tối mờ mịt của mắt trái và tầm nhìn đỏ ngầu của mắt phải, anh nghe thấy tiếng súng máy laser bên ngoài đã nạp đầy năng lượng, chuẩn bị xuyên thủng tấm chắn thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!