Nhạc nềnEpicBattle2

Cuộc Chạy Đua Lượng Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích xe thiết giáp nghiến rầm rập ngoài cửa hầm dội vào vách đá rạn nứt, báo hiệu trận chiến sinh tử tiếp theo chuẩn bị bắt đầu.


Trong không gian chật hẹp và ẩm ướt của Trạm máy chủ lượng tử Zenith Vùng 1, bầu không khí như đông đặc lại bởi cái lạnh nhân tạo từ các tháp xử lý dữ liệu bọc chì. Tiếng vo vo trầm thấp của hàng ngàn phiến băng lượng tử quay cuồng trong bể chất lỏng làm mát tạo nên một thứ âm thanh u uất, đè nặng lên lồng ngực rách nát của Nguyễn Khánh. Cơn sốt cao tột độ bốn mươi độ C do phản phệ của Thể Chitin trung cấp đang thiêu đốt từng mạch máu của anh, biến cơ thể anh thành một lò phản ứng sinh học quá tải.


"Khánh! Thiết giáp của Trịnh Khải đã áp sát cửa hầm ngầm phía Bắc! Chúng ta chỉ có tối đa mười phút trước khi chúng dùng pháo laser nung chảy toàn bộ hệ thống cửa sập!" Lâm "Khói" gào lên, giọng nói khàn đặc vì ngạt khí và hoảng loạn. Gã hacker gầy guộc lảo đảo lùi lại, hai tay vẫn ghì chặt bộ bẻ khóa Logic-Buster đang bốc khói khét lẹt, ngón tay run rẩy liên tục gõ lên bàn phím ảo.


Khánh không đáp. Con mắt phải còn lại của anh rực lên quầng sáng lam nổi loạn, lạnh lẽo và đầy sát khí, trong khi hốc mắt trái đã mù hoàn toàn vẫn rỉ ra những giọt máu loãng bám đầy bụi rỉ sét dưới mảnh thấu kính vỡ nát của chiếc kính bảo hộ huỳnh quang tự chế. Gáy anh—nơi chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker ghim chặt vào tủy sống—đang co thắt kịch liệt, liên tục rò rỉ thứ dịch đột biến màu lam nhạt phát sáng rực rỡ dọc theo cột sống, nhỏ giọt xuống nền sàn sắt lạnh buốt.


Bên cạnh bàn mổ dã chiến, Nguyễn An đang nằm hôn mê sâu dưới lớp màng chì bọc carbon của Lan "Sợi". Gương mặt cô bé mười sáu tuổi tiều tụy, nhợt nhạt đến đáng thương, tủy xương cổ phát sáng lam nhạt dọc gân cổ dưới tác động của dịch nấm mốc Myco-Shield mà Khánh vừa tiêm để ép chip khống chế thần kinh rơi vào trạng thái ngủ đông tạm thời. Xác của bác sĩ Trần Lực nằm lạnh ngắt ở góc compartment của xe crawler "Sao Chổi" đỗ sát hành lang, vết cháy sém do đạn bắn tỉa của Tia Chớp trên ngực ông vẫn còn tỏa ra mùi khét lẹt của da thịt cháy. Cạnh đó, Tấn Phát đang bất tỉnh nhân sự, cánh tay phải bị bỏng điện cực nặng từ cổ tay lên bả vai đang được phủ tạm một lớp Gel Cyto-Cool màu xanh lục để hạ nhiệt.


"Lâm, chuẩn bị kết nối," Khánh khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm đục bọc chì rít lên qua kẽ răng sừng.


"Mày điên rồi sao Khánh?" Thanh Sơn giữ chặt vai anh bằng bàn tay da thịt còn lại, cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của gã đã bị chập mạch hoàn toàn sau vụ nổ mìn metan, liên tục bắn ra những tia lửa điện rỉ rả vô dụng. "Khung gá Neural-Linker của mày đang bị quá tải tần số kịch liệt! Nếu mày kết nối trực tiếp hệ thần kinh vào trạm máy chủ lượng tử của tập đoàn lúc này, dòng điện lượng tử dội ngược từ hệ thống tường lửa của Phan Minh sẽ nướng chín đại não mày trong vòng ba giây!"


"Anh Tiến đã chết trong hầm đông lạnh của tụi nó. Xác anh ấy bị mổ rỗng như một con thú hoang," Khánh quay đầu nhìn Sơn, con mắt phải rực sáng lam nhạt không hề có một chút dao động. "Tao không để cái chết của chú Lực, của anh Tiến và Tùng Sắt trở nên vô nghĩa. Tệp dữ liệu nhân bản vô tính người lậu này là bằng chứng duy nhất để vạch trần tội ác của tập đoàn. Tao phải sao lưu nó, và tao phải tìm ra mật mã giải mã chip khống chế trên gáy con An. Không còn đường lui nữa rồi."


Nói đoạn, Khánh thô bạo đẩy Sơn ra. Anh bước đến trước tháp điều khiển trung tâm của Trạm máy chủ lượng tử Zenith Vùng 1. Những đường dây cáp quang ngầm bọc chì siêu dẫn phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lam nhạt lấp lánh dưới sàn sắt. Khánh quỳ một gối, thở dốc, rồi cầm lấy đầu cáp kết nối lượng tử của trạm máy chủ.


*Nhịp 1: Khánh áp Khung gá sóng não Neural-Linker vào gáy, cắm các kim dẫn siêu dẫn trực tiếp vào các huyệt đạo dây thần kinh tủy sống để kết nối thần kinh.*

Một tiếng *xoẹt* khô khốc vang lên kèm theo mùi da thịt bị đốt cháy bằng điện cao tần. Khánh gầm lên một tiếng trầm đục từ lồng ngực, toàn thân co rút kịch liệt khi các kim dẫn bằng hợp kim titan bọc chì của Neural-Linker đâm sâu vào các đốt sống cổ. Dòng dịch đột biến màu lam nhạt rò rỉ từ gáy anh lập tức phát sáng rực rỡ, truyền tải luồng dữ liệu sinh học lượng tử thẳng vào máy chủ trung tâm. Đại não Khánh nổ tung trong một cơn bão ánh sáng lam nhạt, ý thức của anh bị kéo tuột vào không gian mạng lượng tử của tập đoàn.


Trong không gian ảo diệu của mạng lượng tử, mọi thứ hiện ra dưới dạng các luồng sáng màu lam nhạt chạy dọc theo những đại lộ siêu dẫn khổng lồ bọc chì chống nhiễu. Ý thức của Khánh ngưng tụ thành một thực thể mờ ảo phát sáng lam, đứng trước tháp dữ liệu khổng lồ chứa tệp tin di truyền của dự án nhân bản vô tính.


"Khánh! Tôi đã thiết lập kết nối song song," giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng của AI "Khuyết" vang lên trực tiếp trong vỏ não anh. Luồng sáng màu lam của cô lơ lửng bên cạnh anh, ngưng tụ thành hình bóng một người phụ nữ dịu dàng mang phong cách cổ xưa. "Tôi đang kích hoạt Giao thức đồng bộ sóng não với AI 'Khuyết' để bắt đầu sao lưu tệp dữ liệu thô của Nguyễn Tiến sang bộ nhớ đệm của crawler. Tiến trình đang ở mức một phần trăm."


*Nhịp 2: Phan Minh phát hiện xâm nhập, kích hoạt tường lửa lượng tử tàn bạo bóp nghẹt băng thông kết nối của Khánh.*

Đột ngột, bầu trời lượng tử màu lam nhạt biến chuyển dữ dội. Những đám mây dữ liệu màu đỏ rực như máu tràn tới, ngưng tụ thành những bức tường lửa khổng lồ bọc kín tháp dữ liệu. Phan Minh—Trưởng ban an ninh mạng của tập đoàn—xuất hiện dưới dạng một thực thể kỹ thuật số khổng lồ bọc giáp an ninh Zenith màu xám tro, mắt kính gọng đen phát ra những luồng quét hồng ngoại sắc lạnh.


"Lũ chuột cống Tầng Đáy dám xâm nhập máy chủ tối cao!" Giọng nói của Phan Minh vang dội như sấm truyền qua không gian lượng tử, mang theo lực lượng xung kích dữ liệu cực mạnh nện thẳng vào ý thức của Khánh. "Kích hoạt giao thức bảo mật cấp A! Bóp nghẹt băng thông kết nối! Tiêu diệt thực thể xâm nhập!"


Những bức tường lửa đỏ rực khép chặt lại, tạo ra một áp lực lượng tử khổng lồ đè nặng lên hệ thần kinh của Khánh ngoài đời thực. Cơ thể anh trên sàn sắt giật nảy liên tục, máu loãng rỉ ra từ tai và mũi dọc theo gò má lem luốc.


*Nhịp 3: AI "Khuyết" sử dụng mã nguồn gốc tạo ra một lá chắn dữ liệu màu lam bảo vệ ý thức Khánh khỏi dòng quét nhiệt.*

"Khánh! Giữ vững tần số sóng não alpha!" AI "Khuyết" thét lên. Luồng sáng màu lam nhạt của cô bộc phát, phóng ra hàng vạn đường chỉ sáng lượng tử đan xen vào nhau, tạo thành một lá chắn dữ liệu hình cầu màu lam bọc kín lấy ý thức của Khánh. Những luồng quét nhiệt đỏ rực của Phan Minh va chạm vào lá chắn phát ra những tiếng nổ điện từ chói tai trong đầu Khánh, nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng thủ của Khuyết.


"Tiến trình sao lưu đạt ba mươi phần trăm!" Khuyết cảnh báo. "Băng thông đang bị Phan Minh siết chặt, tốc độ sao lưu đang giảm dần!"


*Nhịp 4: Lâm "Khói" ở thế giới thực thực hiện Giao thức AR Hacking thông qua mã rác để làm nhiễu cảm biến quét của Phan Minh.*

Ngoài đời thực, Lâm "Khói" ngậm chặt ống hít nicotine điện tử, khói màu lam nhạt tỏa ra che mờ gương mặt hốc hác của gã. Gã điên cuồng thao tác trên Logic-Buster, chèn hàng triệu dòng lệnh lỗi sinh học—những đoạn mã rác dọn dẹp hệ thống—vào luồng dữ liệu quét của Phan Minh.


Trong không gian lượng tử, những đoạn mã rác hiện lên dưới dạng những đàn đom đóm màu lục huỳnh quang bay loạn xạ, làm nhiễu loạn hoàn toàn thấu kính quét hồng ngoại của Phan Minh.


"Cái gì thế này? Mã rác sinh học ở đâu ra nhiều thế?" Phan Minh gầm lên trong giận dữ, thực thể khổng lồ của hắn phải dừng lại để dọn dẹp luồng dữ liệu bị nghẽn, tạo ra một kẽ hở an ninh nhỏ trong vòng mười lăm giây.


*Nhịp 5: Phan Minh tung ra virus logic tự hủy để thiêu rụi các tháp xử lý dữ liệu chứa bằng chứng.*

Biết mình bị đánh lừa, Phan Minh quyết định tàn bạo: "Muốn lấy dữ liệu sao? Ta sẽ thiêu rụi toàn bộ trạm máy chủ này cùng linh hồn của ngươi!"


Hắn kích hoạt virus logic tự hủy. Những dòng thác lửa màu đỏ sậm mang theo độc tố logic tràn xuống từ đỉnh tháp dữ liệu, thiêu rụi hoàn toàn các phiến băng lượng tử bọc chì. Dòng nhiệt lượng dội ngược cực mạnh truyền qua cáp kết nối, đánh thẳng vào hệ thần kinh tủy sống của Khánh.


*Nhịp 6: Khánh cố dùng thiết bị Logic-Buster cầm tay để hack máy chủ từ xa nhưng bị rào chắn bảo mật bọc chì của trạm hấp thụ hoàn toàn sóng vô tuyến.*

Khánh gầm lên đau đớn, tay phải run rẩy cố gắng dí chiếc Logic-Buster cầm tay vào cổng rơ-le phụ để ghi đè dòng lệnh tự hủy. Nhưng vô ích; rào chắn bảo mật bọc chì của trạm máy chủ lượng tử chính quy quá dày, nó hấp thụ hoàn toàn mọi sóng vô tuyến tầm ngắn phát ra từ thiết bị tự chế của gã hacker nghèo. Chiếc Logic-Buster bắn ra những tia lửa điện đỏ lựng rồi cháy sập hoàn toàn bảng mạch xử lý.


*Nhịp 7: Khánh chấp nhận cái giá đắt: hệ thần kinh tủy sống bị tổn thương nhẹ, mắt trái bị mù hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận ánh sáng tự nhiên do quá tải bức xạ huỳnh quang dội ngược từ thấu kính lượng tử.*

Cú phản pháo dữ liệu từ virus logic của Phan Minh đánh thẳng vào dây thần kinh thị giác của Khánh. Mảnh thấu kính thạch anh vỡ nát trên mắt trái của anh đột ngột nổ tung dưới áp lực điện từ dội ngược. Một luồng sáng trắng xóa, nóng bỏng như nung thép nổ bùng trong hốc mắt trái của Khánh. Anh thét lên một tiếng đau đớn xé lòng, toàn bộ hệ thống dây thần kinh thị giác mắt trái bị thiêu rụi hoàn toàn, biến hốc mắt trái thành một hố tối vĩnh viễn không còn khả năng cảm nhận bất kỳ ánh sáng tự nhiên nào. Hệ thần kinh tủy sống rạn nứt kịch liệt, khiến nửa thân dưới của anh hoàn toàn mất đi xúc giác.


*Nhịp 8: Khánh dùng ý thức lượng tử bộc phát, ghi đè dòng lệnh logic để ép máy chủ sao lưu sang bộ nhớ đệm của crawler.*

Nỗi đau tột cùng hóa thành sự cuồng nộ sinh học. Khánh không rút lui. Con mắt phải rực sáng lam nhạt của anh trừng trừng nhìn vào tháp dữ liệu đang sụp đổ trong lửa đỏ. Anh dồn toàn bộ năng lượng sinh học từ lò sinh học cơ thể đột biến Chitin trung cấp, thông qua Neural-Linker gáy, phóng ra một luồng xung điện lượng tử bộc phát cực mạnh.


Ý thức của anh hóa thành một lưỡi sừng chitin khổng lồ trong mạng lượng tử, thô bạo đâm xuyên qua lớp tường lửa của Phan Minh, găm thẳng vào lõi logic của máy chủ trung tâm.


"Ghi đè dòng lệnh logic! Ép buộc sao lưu!" Khánh gầm lên.


Luồng dữ liệu thô của dự án nhân bản vô tính bị cưỡng chế chuyển hướng, tuôn chảy xối xả qua cáp kết nối bọc chì, đổ thẳng vào ổ cứng sinh học bọc carbon của crawler "Sao Chổi".


"Tiến trình sao lưu đạt chín mươi phần trăm! Thành công!" AI "Khuyết" hét lên đầy vui mừng.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc luồng dữ liệu chín mươi phần trăm được hoàn tất, lồng ngực bọc giáp thạch anh-chitin của Khánh đột ngột phát sáng xanh rực rỡ theo nhịp thở sinh học. Sự tương tác lượng tử giữa lõi silicon của Khánh và máy chủ Zenith đã kích hoạt một phân đoạn tệp tin ẩn sâu dưới đáy thư mục bảo mật cấp A của tập đoàn.


AI "Khuyết" đột ngột khựng lại giữa không gian lượng tử. Đôi mắt ảo ảnh màu lam nhạt của cô trợn trừng nhìn vào tệp tin vừa lộ diện mang mã số định danh: *Zenith-Source-Soul-00: Lê Thị Mai - Dự án số hóa ý thức lậu đầu tiên của Giáo sư Phan Lâm*.


"Đây... đây là..." Giọng nói của Khuyết run rẩy kịch liệt, luồng sáng màu lam nhạt của cô dao động dữ dội như sắp phân rã. "Mã nguồn gốc của tôi... Ký ức của tôi... Tôi không phải là một chương trình AI tự tạo... Tôi là... vợ của Giáo sư Phan Lâm..."


Chân tướng kinh hoàng về nguồn gốc của AI "Khuyết" đột ngột bị phơi bày ngay giữa cuộc chạy đua lượng tử nghẹt thở. Nhưng họ không có thời gian để bàng hoàng.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Cánh cửa sập bằng thép bọc chì của trạm máy chủ lượng tử đột ngột bị nung đỏ từ bên ngoài. Tiếng kim loại biến dạng rít lên kèn kẹt chói tai. Hệ thống loa bảo an tự động của trạm rên rỉ phát đi cảnh báo đỏ: *Kích hoạt siêu robot tuần tra Zenith-Sentry 01 bọc giáp titan hạng nặng chặn lối thoát duy nhất của xe crawler!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!