Nhạc nềnEpicBattle2

Chân Tướng Đông Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mã số định danh di truyền của Nguyễn Tiến nhấp nháy đỏ rực trên màn hình lượng tử của máy chủ Zenith, kéo theo tiếng rè rè của tệp video bắt đầu tự động giải mã.


Trong không gian lạnh lẽo, nồng nặc mùi hóa chất vô trùng của trạm nghiên cứu bỏ hoang, luồng sáng lượng tử màu lam nhạt đột ngột bùng lên, vẽ nên một hình ảnh ba chiều chập chờn. Nguyễn Khánh đứng chết trân. Con mắt phải còn lại của anh căng ra, đồng tử co rút kịch liệt khi bóng hình quen thuộc của người anh họ hiện lên giữa màn sương điện từ.


Nguyễn Tiến không còn khoác trên mình bộ đồ bảo hộ công nhân rách nát dính đầy bụi than phóng xạ của hầm mỏ Phân khu 9. Anh ta mặc một chiếc áo bệnh nhân màu trắng tinh khiết nhưng xộc xệch, làn da nhợt nhạt lộ rõ những đường vẽ lâm sàng bằng mực huỳnh quang màu đỏ dọc theo lồng ngực và các khớp xương. Khuôn mặt Tiến hốc hác, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ, hai tay bám chặt vào ống kính máy quay như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.


"Khánh... Khánh ơi... Nếu em xem được đoạn băng này... tức là anh đã không còn nữa..." Giọng của Tiến rè rè, bị nhiễu loạn bởi tần số sóng ngắn của trạm ngầm, nhưng từng lời thốt ra lại như búa tạ nện thẳng vào màng nhĩ của Khánh. "Tụi nó gạt chúng ta... Tất cả chỉ là một cú lừa tàn bạo..."


Tiến ho sặc sụa, một ngụm dịch lỏng màu xanh nhạt trào ra nơi khóe miệng. Anh ta quỳ sụp xuống, giọng nói nghẹn ngào trong tiếng nấc: "Đốc công Phan Đăng... hắn không hề đưa anh đi điều trị bệnh phổi phóng xạ. Hắn đã bán anh cho Phân khu Nghiên cứu Y sinh của Thẩm Hoài. Họ nói hệ gen lỗi F-Grade của anh có một phân đoạn tương thích hoàn hảo với một lão tài phiệt ở Tầng Đỉnh... Họ không chữa trị cho anh, Khánh ơi! Họ biến anh thành một vật chủ nhân bản vô tính... Họ nuôi cấy các bản sao của anh trong hầm đông lạnh để bóc tách nội tạng... Họ đã lấy đi quả thận trái của anh tuần trước... và ngày mai... ngày mai họ sẽ mổ lồng ngực anh để rút cạn tủy xương..."


"Mẹ kiếp! Lũ súc sinh!" Thanh Sơn rống lên, cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh đập mạnh vào thành máy chủ bọc chì, bắn ra những tia lửa điện rỉ rả. Gương mặt vạm vỡ của gã thợ rã xác phi thuyền đỏ ngầu vì phẫn nộ, những thớ cơ bắp cuồn cuộn run lên bần bật.


Khánh không nói được lời nào. Cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin của anh siết chặt đến mức các khớp sừng xám đen rít lên kèn kẹt, những gai nhọn silicon đâm sâu vào lòng bàn tay tự chảy ra thứ dịch đột biến màu lam nhạt. Đầu óc anh quay cuồng. Bản án tử hình di truyền của Nguyễn Tiến năm xưa, số tiền đền bù rẻ mạt mà đốc công Phan Đăng trao cho gia đình anh họ... tất cả chỉ là tiền mua mạng. Giới tinh hoa Elite Zenith không coi người nghèo Tầng Đáy là con người; họ coi họ là những trang trại nội tạng di động, những ống nghiệm sống để duy trì sự trường sinh bất tử của mình.


Trên màn hình, hình ảnh của Nguyễn Tiến bắt đầu nhòe đi khi hệ thống tự hủy dữ liệu của máy chủ đếm ngược đến giây thứ ba mươi. Giọng nói của Tiến chỉ còn là những tiếng thều thào đứt quãng: "Khánh... cứu con An... đừng để tụi nó chạm vào gáy con bé... Chip khống chế... chip khống chế thực chất là..."


*Xoẹt!*


Màn hình lượng tử đột ngột phụt tắt, chuyển sang một màu xám xịt vô hồn. Tiếng còi báo động đỏ của trạm ngầm vẫn rú lên liên hồi, nhưng luồng dữ liệu đã bị xóa sạch hoàn toàn.


"Lâm! Có sao lưu được không?" Khánh khàn giọng, giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ.


Lâm "Khói" lảo đảo lùi lại, hai tay vẫn ghì chặt bộ bẻ khóa Logic-Buster đang bốc khói khét lẹt. "Tao... tao chỉ kịp trích xuất được chín mươi phần trăm dữ liệu thô sang bộ nhớ đệm của crawler. Nhưng tệp gốc đã bị tường lửa của Phan Minh thiêu rụi vĩnh viễn rồi. Khánh... chúng ta phải đi ngay, quân đội đang khóa chặt lối ra!"


"Chưa được." Khánh quay đầu nhìn về phía cánh cửa sập bằng thép bọc chì dẫn xuống khu vực phía sau trạm nghiên cứu, nơi tấm biển cảnh báo màu vàng đã mờ nhạt: *Hầm ngầm đông lạnh mẫu thử thất bại*.


"Khánh! Mày điên rồi sao?" Thanh Sơn giữ vai anh lại. "Nơi đó là vùng cấm cực lạnh, hệ thống bảo an tự động sẽ đóng băng mày trong mười giây!"


"Anh họ tao đang ở trong đó." Khánh thô bạo gạt tay Sơn ra. Con mắt phải rực sáng lam nổi loạn của anh khóa chặt vào cánh cửa. "Tao phải đưa anh ấy ra ngoài. Tao không để anh ấy nằm lại trong lò mổ của lũ súc sinh đó."


Khánh lết cơ đùi phải bị rách đau đớn, bộc phát cơ năng Chitin để lao thẳng về phía cánh cửa sập. Anh dùng cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin trung cấp, thọc sâu các ngón sừng sắc bén vào khe cửa bọc chì, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ rồi thô bạo giật phăng tấm thép dày mười phân. Luồng khí lạnh âm bốn mươi độ C lập tức tràn ra, phủ một lớp sương muối trắng xóa lên mặt đất rỉ sét.


Khánh bước vào hầm đông lạnh. Không gian rộng lớn hiện ra như một nghĩa trang băng giá khổng lồ. Hàng ngàn chiếc kén bảo ôn bằng titan xếp chồng chất lên nhau dọc theo các vách tường bọc chì. Bên trong mỗi chiếc kén, qua lớp kính cường lực đóng băng dày đặc, là những hình hài co quắp của những con người mang gen rác thải F-Grade. Có những đứa trẻ, có những phu mỏ già, và có cả những bản sao vô tính biến dạng nửa người nửa cơ khí bị vứt bỏ như rác thải công nghiệp.


Khánh dùng cảm ứng từ trường sinh học quét nhanh qua các dãy số định danh di truyền. Mắt phải anh dừng lại trước một chiếc kén mang mã số *Zenith-Clone-T89*.


Anh dùng lực tay giáp đập nát lớp kính bảo vệ bọc băng giá. Nắp kén bật mở.


Bên trong là xác đông lạnh của Nguyễn Tiến. Cơ thể anh ta co quắp, gương mặt đông cứng trong một biểu cảm đau đớn tột cùng. Lồng ngực của Tiến đã bị mổ rỗng hoàn toàn, xương sườn bị bẻ gãy sang hai bên như hai cánh chim chết rũ, để lộ một khoảng trống đen ngòm, trống rỗng không còn tim, phổi, hay bất kỳ thớ thịt nào. Tủy xương dọc cột sống đã bị bóc tách sạch sẽ bằng những đường cắt laser chính xác đến tàn nhẫn.


Khánh quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc kén, hai tay bám chặt vào thành thép lạnh buốt. Nước mắt nóng hổi trào ra từ con mắt phải, chưa kịp lăn xuống gò má đã bị cái lạnh âm bốn mươi độ đóng băng thành những hạt tinh thể muối xám xịt. Đây là người anh họ đã từng chia cho anh nửa bánh mì dinh dưỡng thô mốc khi cha mẹ anh mất, người đã từng mơ ước được lên Tầng Trung làm thợ điện để có tiền mua thuốc cho Nguyễn An.


"Anh Tiến..." Khánh thầm thì, giọng nghẹn đặc trong cổ họng bọc chì. "Em xin lỗi... Em đến muộn quá..."


Sự tàn bạo vô cảm của y học tập đoàn hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết trước mắt anh. Họ không chỉ cướp đi sự sống của người nghèo; họ tước đoạt cả nhân dạng, biến da thịt của giai cấp vô sản thành thứ tài nguyên tái chế xa xỉ cho giới tinh hoa trường sinh ở Tầng Đỉnh. Nỗi đau thương tột cùng trong lòng Khánh đột ngột đông đặc lại, hóa thành một ngọn lửa căm thù cuồng bạo, cháy âm ỉ dọc theo hệ thần kinh tủy sống đột biến.


*Tít... Tít... Tít...*


Đột ngột, một tiếng còi báo động dồn dập, sắc nhọn vang lên từ khoang sau của xe crawler "Sao Chổi" đậu ngoài sảnh trạm ngầm, cắt đứt bầu không khí tang thương của hầm lạnh.


"Khánh! Quay lại mau! Con An bị sao thế này!" Tiếng hét thất thanh của Vy "Mắt Mèo" truyền qua bộ đàm lậu khiến Khánh giật bắn người.


Khánh gạt nước mắt băng giá, dùng chút sức tàn bộc phát cơ năng Chitin lao ngược trở lại khoang xe crawler.


Cảnh tượng bên trong khoang xe khiến tim anh như rụng rời. Bên trong chiếc kén áp lực bọc titan, Nguyễn An đang co giật kịch liệt. Chip khống chế thần kinh cấy sâu trên gáy cô bé đột ngột phát ra thứ ánh sáng đỏ rực, nóng bỏng như một hòn than nung đỏ. Thứ ánh sáng đỏ ấy lan tỏa dọc theo các mạch máu cổ, biến làn da nhợt nhạt của An thành những đường gân đỏ sẫm phát sáng tàn bạo.


"Nó đang bòn rút tủy xương của con bé!" Lâm "Khói" hét lên, gã cố gắng dùng Logic-Buster quét tần số sóng của chip nhưng bảng mạch cầm tay liên tục bắn ra những tia lửa điện chập chờn. "Hệ thống máy chủ tự hủy vừa rồi đã kích hoạt giao thức khai thác khẩn cấp của chip! Thẩm Hoài đang điều khiển nó từ xa!"


An ưỡn cong người lên, hai tay cào cấu vào không khí, miệng trào ra dòng máu loãng bám đầy dịch tủy phát sáng màu lam nhạt. Cô bé đang rơi vào Thể Hoại tử phóng xạ (Necrotic Phase) cấp độ 2 cực kỳ nguy hiểm, các liên kết tế bào tủy sống bị phân rã với tốc độ chóng mặt.


"An! An ơi! Nghe anh nói không!" Khánh lao đến, bế thốc em gái ra khỏi kén. Anh đặt cô bé nằm lên chiếc bàn mổ dã chiến dính đầy vết máu khô của bác sĩ Trần Lực.


*Nhịp 1: Chip khống chế trên gáy An phát sáng đỏ rực, hút tủy xương khiến cô bé co giật dữ dội.*

Luồng năng lượng đỏ rực từ chiếc chip hình lục giác cấy sâu dưới da gáy An liên tục nhấp nháy theo nhịp tim hỗn loạn của cô bé. Mỗi lần chip nhấp nháy, các đầu kim siêu dẫn nano lại cắm sâu hơn vào tủy sống, thô bạo trích xuất dòng kháng thể tự nhiên quý giá gửi về máy chủ của Thẩm Hoài. An rên rỉ đau đớn, đôi mắt to tròn trợn ngược vô hồn.


*Nhịp 2: Khánh dùng Thước Đo Sinh Mệnh quét để làm chậm tốc độ bòn rút tủy xương của chip.*

Khánh nhanh chóng chộp lấy chiếc Thước Đo Sinh Mệnh rỉ sét bọc đồng thau—di vật duy nhất của Giáo sư Phan Lâm. Anh kích hoạt thiết bị, áp chặt thấu kính từ trường vào sát gáy An. Một luồng sóng bẻ cong entropy màu lam nhạt phát ra, tạm thời bao bọc lấy vùng tế bào gáy, làm chậm 80% tốc độ bòn rút của chip. Tuy nhiên, chỉ được vài giây, chiếc chip lượng tử bảo mật cấp A của Thẩm Hoài lập tức phát hiện xâm nhập, tự động nâng tần số khai thác lên gấp đôi để đè bẹp từ trường của Thước Đo Sinh Mệnh. Thiết bị cầm tay của Khánh rít lên kèn kẹt, vỏ đồng thau nóng bỏng gây bỏng nhẹ da tay anh.


*Nhịp 3: Lâm "Khói" cố gắng dùng sóng tần số ngắn để nhiễu loạn mạch định vị của chip.*

"Tao đang chèn sóng nhiễu!" Lâm "Khói" gào lên, gã đấu nối Logic-Buster vào bộ phát sóng vô tuyến của crawler, phát ra một dải tần số ngắn cực mạnh hướng thẳng vào gáy An. Luồng sóng điện từ làm chiếc chip đỏ rực khựng lại, ánh sáng đỏ chập chờn liên tục. Nhưng sự nhiễu loạn sóng khiến hệ thần kinh của An bị xung đột, cô bé co giật mạnh hơn, máu tươi trào ra từ mũi.


*Nhịp 4: Khánh dùng móng vuốt chitin bóc tách nhẹ lớp da gáy An để tìm rơ-le ngắt kết nối vật lý.*

Không thể chần chừ, Khánh dồn năng lượng sinh học vào ngón tay trỏ trái bọc giáp sừng. Ngón tay mọc dài ra một lưỡi vuốt chitin sắc bén như dao mổ nano. Anh nghiến răng, giữ chặt đầu An bằng tay phải, rồi dùng lưỡi vuốt chitin bóc tách nhẹ lớp da xung quanh chiếc chip lục giác đang bốc khói nhiệt trên gáy cô bé. Cảnh tượng dưới lớp da khiến anh rùng mình: các sợi dây dẫn sinh học màu đỏ sẫm của chip đã quấn chặt lấy các dây thần kinh tủy sống của An như những chiếc rễ cây ký sinh bám chặt vào đất hốc.


*Nhịp 5: Dòng máu kháng thể của An phản ứng với chip tạo ra một quầng sáng sinh học màu xanh lam nhạt.*

Khi lưỡi vuốt chitin của Khánh chạm vào rơ-le kết nối vật lý của chip, dòng máu chứa kháng thể tự nhiên của An—vừa thức tỉnh sau khi tích hợp gen Chitin-V ôn hòa—đột ngột phản ứng kịch liệt với các kim siêu dẫn lượng tử. Một quầng sáng sinh học màu xanh lam nhạt đột ngột bùng phát từ vết mổ gáy, tạo ra một lực đẩy từ trường nhẹ hất văng lưỡi vuốt của Khánh ra ngoài.


"Không được cắt trực tiếp!" Lâm "Khói" hét lên khi nhìn thấy dòng cảnh báo đỏ rực trên màn hình bẻ khóa. "Chip này có giao thức tự hủy! Nếu mày dùng dao mổ laser hoặc cắt đứt cưỡng chế các sợi rễ thần kinh, nó sẽ kích nổ một liều độc tố thần kinh cực mạnh trực tiếp vào hành tủy của con bé trong vòng không phẩy một giây! An sẽ chết ngay lập tức!"


Khánh đứng khựng lại, mồ hôi lạnh pha lẫn máu loãng chảy dài trên gương mặt rách nát. Anh rơi vào thế lưỡng nan tột cùng. Nếu không tháo chip, An sẽ bị bòn rút tủy xương đến chết; nếu cố tình cắt bỏ, chất độc của Thẩm Hoài sẽ giết chết cô bé tức thì.


*Sự phản phệ kịch liệt: Chip định vị phát ra sóng lượng tử định vị tầm rộng.*

Ngay lúc đó, chiếc chip trên gáy An đột ngột chuyển sang chế độ phát sóng báo động đỏ, phóng ra những luồng sóng lượng tử định vị tầm rộng xuyên qua các vách đá bọc chì của trạm ngầm.


"Mẹ kiếp! Tín hiệu định vị của con bé đang phát tán cực mạnh!" Lâm "Khói" hoảng loạn gõ liên tục trên bàn phím. "Tụi an ninh biên giới của Phạm Cường và xe thiết giáp của Trịnh Khải sẽ nhận được tọa độ chính xác của chúng ta trong vòng vài phút!"


"Sơn! Lấy màng chì bọc carbon của Lan "Sợi" cho tao!" Khánh thét lên.


Thanh Sơn nhanh chóng lôi tấm màng chì dệt sợi carbon dày cộp từ khoang chứa phế liệu ra. Khánh giật lấy tấm màng, thô bạo bọc kín toàn bộ vùng cổ và gáy của Nguyễn An, siết chặt các đầu đai cao su bọc chì để cách ly hoàn toàn sóng phát xạ lượng tử của chip khỏi môi trường bên ngoài. Ánh sáng đỏ từ chip bị dập tắt dưới lớp màng chì dày đặc, tín hiệu định vị trên màn hình radar của Lâm "Khói" tạm thời biến mất.


Nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế. An vẫn đang rên rỉ yếu ớt dưới lớp màng chì, nhịp tim của cô bé giảm xuống dưới năm mươi nhịp/phút. Thể Hoại tử phóng xạ đang tàn phá tủy xương cô bé từng giây.


*Tính toán hóa sinh thực chiến của Nguyễn Khánh:*

Khánh nhắm mắt lại, đại não hoạt động hết công suất dựa trên những tri thức di truyền của Giáo sư Phan Lâm lưu trữ trong đầu. Anh nhận thấy chiếc chip khống chế hoạt động dựa trên một nguyên lý hóa sinh đơn giản: nó sử dụng nguồn năng lượng sinh học và hoạt tính của tế bào gốc tủy xương An để sạc pin lượng tử và duy trì kết nối. Nếu hoạt tính sinh học của tủy xương giảm xuống dưới ngưỡng tối thiểu, chip sẽ tự động rơi vào trạng thái ngủ đông (hibernation) do thiếu nguồn cấp năng lượng.


"Lâm! Đưa cho tao ống dịch chiết nấm mốc Myco-Shield lậu của bà Năm Thuốc!" Khánh ra lệnh.


Anh đón lấy ống dịch lỏng màu lục nhạt phát sáng nhẹ từ tay Lâm. Dịch chiết nấm mốc Myco-Shield có khả năng hấp thụ kim loại nặng và tạm thời làm chậm tốc độ phân chia tế bào gốc. Khánh dùng bộ kim tiêm y tế bằng hợp kim titan của Trần Lực, hút một liều lượng cực kỳ chính xác—chỉ đúng 0.3ml dung dịch để không gây ngộ độc cho An—rồi tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch cổ sâu sát gáy cô bé, ngay dưới chân chip khống chế.


*Kết quả chiến thuật:*

Dịch chiết nấm mốc nhanh chóng lan tỏa vào tủy xương gáy An. Hoạt tính sinh học của tủy xương lập tức bị ức chế tạm thời, rơi vào trạng thái ngủ đông giả lập. Chiếc chip khống chế thần kinh trên gáy cô bé đột ngột mất đi nguồn cấp năng lượng sinh học. Ánh sáng đỏ nhấp nháy lịm dần, các kim siêu dẫn nano từ từ co rút lại, giải phóng hệ thần kinh tủy sống của An khỏi sự bòn rút tàn bạo.


An thở hắt ra một hơi dài, cơ thể ngừng co giật và rơi vào trạng thái hôn mê sâu ổn định. Chỉ số sinh mệnh của cô bé tạm thời đứng yên ở mức 12%.


"Được rồi... được rồi..." Thanh Sơn gạt mồ hôi trên trán, giọng run rẩy. "Nó dừng lại rồi, Khánh ơi."


"Chỉ là tạm thời thôi," Khánh khàn giọng, anh quỳ xuống bên bàn mổ, vuốt lại mái tóc rụng lơ thơ của em gái. "Dịch nấm mốc chỉ có tác dụng trong mười hai giờ. Nếu không tìm được phương pháp bẻ khóa hoàn toàn chip của Thẩm Hoài, con bé sẽ chết vì hoại tử tủy xương hoàn toàn."


*Cắt ở cao trào:*

Đột ngột, toàn bộ hệ thống đèn báo động đỏ của trạm nghiên cứu bỏ hoang vụt tắt, đẩy không gian ngầm vào một màn đêm tối tăm, tịch mịch đến rợn người.


*Uỳnh... Uỳnh... Uỳnh...*


Những tiếng động chấn động trầm thấp từ phía trên mặt đất dội xuống, mạnh đến mức làm sạt lở hàng tấn đất đá từ trần hầm ngầm. Tiếng xích xe thiết giáp hạng nặng nghiến rầm rập trên nền đá hộc dội vào các đường ống thông gió rỉ sét.


Lâm "Khói" nhìn vào màn hình lượng tử của crawler vừa được sạc lại, gương mặt gã xám ngoét không còn một giọt máu: "Khánh... màng chì bị rách một góc nhỏ do con bé co giật... Một xung tín hiệu định vị cuối cùng đã bị rò rỉ ra ngoài đúng một phần mười giây trước khi chip ngủ đông..."


Trên màn hình radar, hàng chục chấm đỏ rực đại diện cho đoàn xe thiết giáp của Đại tá Trịnh Khải và biệt kích biên phòng của Phạm Cường đang chuyển hướng, tăng tốc lao thẳng về phía lối vào duy nhất của trạm nghiên cứu bỏ hoang.


Tiếng còi báo động đỏ của trạm ngầm đột ngột rú lên một tiếng chói tai cuối cùng rồi tắt lịm, báo hiệu hạm đội quân sự của tập đoàn đã hoàn toàn bao vây lối ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!