Trạm Nghiên Cứu Bỏ Hoang
Ánh sáng huỳnh quang màu lam từ kẽ nứt bức tường cổ đại rọi thẳng vào khuôn mặt lem luốc máu của Nguyễn Khánh, báo hiệu một chân tướng kinh hoàng chuẩn bị lộ diện.
Chiếc siêu xe crawler thiết giáp "Sao Chổi" rên rỉ kèn kẹt khi Vy "Mắt Mèo" ghì chặt vô lăng, thô bạo húc bay những mảng đá vôi sạt lở cuối cùng để lách qua kẽ nứt kim loại vừa lộ ra. Tiếng kim loại cọ xát vào vách đá hẹp rít lên chói tai, bắn ra những tia lửa điện đỏ quạch trước khi toàn bộ thân xe nặng nề trượt dài xuống một con dốc dốc đứng bọc thép rỉ sét.
Khi bốn bánh xích bọc chì khổng lồ chạm đất bằng một cú chấn động kịch liệt, bầu không khí metan hăng nồng, nóng bức của ngách hầm ngầm sạt lở đột ngột bị cắt đứt. Thay vào đó là một luồng khí lạnh buốt, khô khốc và nồng nặc mùi chất bảo quản hóa học đông lạnh tràn vào qua các khe hở của vỏ xe.
Khánh nằm gục bên cạnh kén áp lực bọc titan của Nguyễn An, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Con mắt phải duy nhất của anh rực lên ánh lam nổi loạn, nhưng hốc mắt trái đã mù hoàn toàn đang rỉ ra những giọt máu loãng, thấm đẫm dải băng keo đen quấn tạm quanh thái dương. Gáy anh—nơi chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker ghim chặt vào tủy sống—đang co thắt kịch liệt, liên tục rò rỉ thứ dịch đột biến màu lam nhạt phát sáng rực rỡ dọc theo cột sống. Cơn sốt cao tột độ bốn mươi độ C do phản phệ của Thể Chitin trung cấp đang thiêu đốt từng mạch máu của anh, biến cơ thể anh thành một lò phản ứng sinh học quá tải.
"Khánh! Mày còn thở không?" Thanh Sơn lết đến bên cạnh, cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh bị chập mạch hoàn toàn sau vụ nổ metan, liên tục bắn ra những tia lửa điện rỉ rả vô dụng. Tay phải bằng da thịt còn lại của anh đang ôm chặt lấy Tấn Phát—thiếu niên kỹ sư đang bất tỉnh nhân sự với cánh tay phải bị bỏng điện cực nặng, da thịt cháy đen từ cổ tay lên đến tận bả vai.
Khánh nghiến răng, dùng lực cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin gượng dậy. Lớp giáp sừng xám đen nhám trên ngực anh phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc. Bình cảnh Chitin-Silicon đang tàn phá cơ thể anh, khiến từng thớ sừng trở nên giòn sinh học và có nguy cơ gỗ hóa vĩnh viễn da thịt anh thành tinh thể thạch anh nếu không được trung hòa.
"Tao... chưa chết được..." Khánh khàn giọng, giọng nói méo mó qua bộ lọc âm bọc chì. Anh quay đầu nhìn qua cửa kính nứt vỡ của crawler.
Trước mắt họ là một không gian rộng lớn, lạnh lẽo và vô trùng của một trạm nghiên cứu y sinh đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Những tháp xử lý dữ liệu lượng tử khổng lồ bọc chì đứng sừng sững như những bia mộ kim loại trong bóng tối ngầm, thỉnh thoảng lại nhấp nháy vài tia sáng huỳnh quang màu lam nhạt từ nguồn điện dự phòng rò rỉ. Bụi bặm của thời gian phủ dày trên những dãy bàn thí nghiệm bằng hợp kim titan, nơi những ống nghiệm thủy tinh và thiết bị phẫu thuật nano nằm ngổn ngang. Đây chính là một cơ sở nghiên cứu tối mật cũ của tập đoàn Elite Zenith - Phân khu Nghiên cứu Y sinh Vùng 1.
Cảm ứng từ trường sinh học—giác quan mới thức tỉnh từ hốc mắt mù của Khánh—đột ngột co thắt kịch liệt. Anh cảm nhận được một luồng sóng điện từ yếu ớt nhưng cực kỳ tinh khiết đang phát ra từ một góc tối của trạm ngầm.
"Sơn... đỡ tao dậy..." Khánh thầm thì, ngón tay bọc giáp chitin chỉ về phía một chiếc tủ bảo ôn lượng tử bọc chì dày đặc nằm khuất sau những đường ống xả thải rỉ sét. "Ở đó... có thứ chúng ta cần."
Thanh Sơn đỡ Khánh lết từng bước chân nặng nề trên nền gạch men trắng đã rạn nứt. Mỗi bước đi, cơ đùi phải bị rách của Khánh lại giật nảy lên đau đớn, nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào chiếc tủ bảo ôn. Qua lớp kính cường lực bám đầy bụi rỉ, anh nhìn thấy hàng chục ống dung dịch dạng gel màu xanh lục—Gel Cyto-Cool, chất làm mát sinh học cực kỳ đắt đỏ dùng để hạ nhiệt độ tế bào khi đột biến quá nhanh. Ngay bên cạnh chúng, xếp thành hàng ngay ngắn là những khối tinh thể thạch anh phát ra thứ ánh sáng xám lạnh lùng—Tinh thể Silicon Aegite (Nhập lậu) quý hiếm, thứ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống cấu trúc của lớp giáp chitin rạn nứt của anh.
Nhưng ngay khi bàn tay bọc giáp sừng của Khánh vừa chạm vào tay nắm cửa tủ bảo ôn, một tiếng còi báo động chói tai đột ngột xé toạc không gian tĩnh mịch của trạm ngầm.
*Rúuuu... Rúuuu...*
Đèn báo động đỏ rực trên trần nhà quét qua quét lại như những con mắt tử thần. Hệ thống loa phát thanh cổ đại rè rè phát ra giọng nói cơ khí vô cảm: "Cảnh báo! Phát hiện đối tượng mang hệ gen lỗi F-Grade xâm nhập trái phép khu vực bảo ôn cấp trung. Kích hoạt giao thức bảo an tự động."
*Hưu... Hưu...*
Từ trên các ngách trần bọc thép, bốn họng phun kim loại tự động hạ xuống, xoay nòng hướng thẳng về phía Khánh và Sơn. Ngay lập tức, những luồng khí hóa lỏng màu trắng đục phun ra xối xả—đó là nito lỏng (liquid nitrogen) cực lạnh, có khả năng đông cứng và phân rã mọi tế bào hữu cơ chỉ trong vòng năm giây.
"Khánh! Tránh ra!" Thanh Sơn hét lên, cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp đẩy Khánh lùi lại, nhưng cơ đùi rách khiến Khánh không thể di chuyển linh hoạt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Khánh không lùi mà bước tới. Anh gồng cứng toàn thân, dồn toàn bộ năng lượng sinh học còn sót lại vào cánh tay trái bọc giáp chitin-thạch anh. Lớp giáp sừng xám đen nhám bộc phát cơ năng, tạo thành một tấm chắn tự nhiên chặn ngay trước họng phun nito lỏng.
*Xoẹt! Rắc rắc!*
Luồng khí nito lỏng cực lạnh đập thẳng vào lớp giáp sừng của Khánh, lập tức bao phủ một lớp băng giá trắng xóa lên cánh tay anh. Cơn lạnh buốt thấu xương tủy truyền vào hệ thần kinh trung ương, đe dọa đóng băng cả dòng máu đột biến màu lam nhạt. Nhưng Thể Chitin trung cấp của Khánh đã phát huy tác dụng: cấu trúc sừng gián tiến hóa có khả năng tản nhiệt và chịu lạnh cực hạn, giúp anh duy trì được sự liên kết tế bào mà không bị hoại tử khô.
Khánh dùng bàn tay bọc giáp đang đông cứng chộp lấy một mảng màng lọc thạch anh rách nát dưới sàn, thô bạo nhét chặt vào họng phun nito lỏng để ngăn dòng khí rò rỉ.
"Lâm! Đấu nối mau!" Khánh gào lên, khói tản nhiệt bốc lên nghi ngút từ lồng ngực anh.
Lâm "Khói" ở phía sau không chậm trễ một giây. Gã lết thân mình gầy yếu đến sát rơ-le điều khiển trung tâm của tủ bảo ôn. Gã rút bộ bẻ khóa Logic-Buster cầm tay ra, nhưng khi gã cắm chiếc Thẻ từ Zenith-A2 cũ của Kỹ sư trưởng Huy vào đầu đọc, màn hình lượng tử lập tức nhấp nháy đỏ rực:
"Từ chối truy cập! Thẻ định danh mã số Zenith-A2 đã bị vô hiệu hóa và liệt vào danh sách đen từ 5 năm trước do nhân sự bị thanh trừng."
"Mẹ kiếp! Thẻ của lão Huy bị khóa rồi!" Lâm "Khói" rống lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Tường lửa của trạm ngầm này đang quét ngược tần số của tao!"
"Cắt đứt mạch sạc phụ! Đấu nối trực tiếp Logic-Buster vào rơ-le nguồn chính!" Khánh thét lên, bả vai trái bọc giáp của anh bắt đầu xuất hiện những vết rạn sâu do tác động của nhiệt độ cực lạnh.
Lâm "Khói" nghiến răng, giật phăng lớp vỏ bảo vệ bọc chì của tủ điện, dùng kìm cắt dây của Sơn để đấu nối trực tiếp các sợi cáp quang ngầm vào bảng mạch lượng tử của Logic-Buster. Những tia lửa điện màu hổ phách bắn ra tung tóe, làm cháy sém cả những ngón tay gầy guộc của gã.
Cùng lúc đó, hệ thống bảo an của trạm ngầm nâng cấp độ phòng ngự. Thấu kính quét nhiệt lượng tử của camera giám sát trên trần nhà bắt đầu xoay nòng, khóa mục tiêu vào hốc mắt trái đang rỉ máu và tỏa nhiệt lượng cực cao của Khánh.
Khánh nhận ra hệ thống quét hoạt động dựa trên cảm biến nhiệt của võng mạc. Anh nhanh chóng thọc tay vào túi áo choàng, nặn một lượng lớn Gel Cyto-Cool màu xanh lục lạnh ngắt ra lòng bàn tay, thô bạo bôi thẳng lên hốc mắt trái bị mù và vùng da gáy đang bỏng rộp của mình. Chất gel lạnh buốt lập tức triệt tiêu toàn bộ bức xạ nhiệt cơ thể, khiến camera quét mất phương hướng, xoay tròn vô vọng trong không khí.
Nắm lấy thời cơ vàng, Khánh dồn toàn bộ sức mạnh thạch anh-chitin vào cánh tay trái bọc giáp, thọc sâu các ngón tay sừng sắc nhọn vào khe hở của cửa tủ bảo ôn bọc chì dày đặc. Anh gầm lên, dùng lực bẻ ngược cánh cửa thép.
*Rắc... Rầm!!!*
Cánh cửa tủ bảo ôn bị sức mạnh cơ năng thô bạo của Khánh giật đứt lìa bản lề, rơi sầm xuống nền gạch men. Khánh nhanh chóng vơ lấy ba ống Gel Cyto-Cool và hai khối Tinh thể Silicon Aegite thô lấp lánh ánh thạch anh, ném về phía Thanh Sơn.
"Sơn! Bôi gel cho thằng Phát mau! Sạc lại tinh thể cho con An!" Khánh hét lên, nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, một dòng điện dội ngược cực mạnh từ cổng kết nối máy chủ lượng tử trung tâm dội thẳng vào chiếc Kính lọc huỳnh quang tự chế đeo bên mắt trái của anh.
*Đoành!!!*
Chiếc kính lọc huỳnh quang tự chế bị chập mạch hoàn toàn, thấu kính thạch anh màu lam nổ tung thành trăm mảnh vụn rỉ máu. Khánh ngã quỵ xuống nền đất, ôm lấy hốc mắt trái đau đớn tột cùng.
Màn hình lượng tử của máy chủ trung tâm đột ngột sáng lên rực rỡ, chuyển từ màu đỏ cảnh báo sang một màu lam lượng tử lạnh lẽo. Trên màn hình, những dòng mã hóa sinh trắc học bắt đầu tự động giải mã với tốc độ chóng mặt dưới tác động ghi đè của Logic-Buster.
Giọng nói cơ khí vang lên dồn dập: "Phát hiện xâm nhập trái phép cấp trung. Kích hoạt giao thức tự hủy dữ liệu trong 60 giây."
Khánh gượng dậy bằng mắt phải còn lại, nhìn chằm chằm vào màn hình lượng tử đang đếm ngược. Từ trong đống dữ liệu đang bị xóa sạch, một tệp nhật ký video bị ẩn sâu dưới danh mục Dự án nhân bản vô tính người lậu đột ngột hiện lên, mang theo một mã số định danh di truyền quen thuộc đến mức khiến tim Khánh như ngừng đập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!