Nhạc nềnEpicBattle2

Lưỡi Sừng Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt trên nền đá hộc dội vào khoang xe crawler rỉ sét, báo hiệu đàn chó săn lai silicon của Răng Sói đã áp sát.


Bên trong khoang cabin chật hẹp của chiếc "Sao Chổi", bầu không khí ngột ngạt đến mức đông đặc. Mùi trứng thối đặc trưng của khí metan rò rỉ từ các kẽ nứt địa chất đang dâng lên cuồn cuộn, hòa lẫn với mùi dầu máy cháy khét và mùi máu tanh nồng. Vy "Mắt Mèo" gục đầu trên vô lăng, hơi thở đứt quãng, bả vai trái rớm máu do những mảnh kính vỡ găm sâu vào da thịt. Cạnh cô, Lâm "Khói" đang quỳ rạp dưới gầm bảng điều khiển, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bấu chặt lấy chiếc Logic-Buster bị cháy mạch một phần. Gã không ngừng ho sặc sụa, làn khói thuốc hít nicotine điện tử màu lam nhạt phà ra từ miệng gã nhanh chóng bị nuốt chửng bởi làn sương độc metan màu lục nhạt đang len lỏi qua các khe hở của vỏ xe.


"Khánh... thiết bị bẻ khóa... bị dội ngược dòng điện từ trường... hỏng mất ba phân khu mạch chính rồi..." Lâm "Khói" thều thào, giọng khản đặc vì ngạt khí. "Nếu chúng ta không thoát khỏi ngách hầm này trong vòng mười phút nữa, nồng độ metan sẽ vượt ngưỡng kích nổ. Chỉ cần một tia lửa nhỏ từ súng laser của tụi thợ săn... tất cả năm trăm con người phía sau sẽ thành tro bụi."


Nguyễn Khánh không đáp. Anh đang quỳ bên kén áp lực bọc titan của Nguyễn An. Con mắt phải còn lại của anh rực lên quầng sáng lam nổi loạn, trong khi hốc mắt trái đã mù hoàn toàn vẫn rỉ ra những giọt máu loãng bám đầy bụi than phóng xạ, thấm đẫm dải băng keo đen quấn tạm quanh thái dương. Gáy anh—nơi chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker ghim chặt vào tủy sống—đang co thắt kịch liệt, liên tục rò rỉ thứ dịch đột biến màu lam nhạt phát sáng rực rỡ dọc theo cột sống. Cơn sốt cao tột độ bốn mươi độ C do phản phệ của Thể Chitin trung cấp đang thiêu đốt từng mạch máu của anh, biến cơ thể anh thành một lò phản ứng sinh học quá tải.


Nhìn qua khe kính nứt vỡ, Khánh có thể cảm nhận rõ ràng những biến động từ trường sinh học của kẻ thù ngoài kia. Cảm ứng từ trường sinh học—giác quan mới thức tỉnh từ hốc mắt mù—đang vẽ ra trong đại não anh ba nguồn phát sóng điện từ mạnh mẽ. Đó là Răng Sói và hai con chó săn lai silicon còn lại của hắn. Chúng đang đứng chặn ngay lối ra duy nhất của ngách hầm ngầm, nơi vách đá sạt lở tạo thành một nút thắt cổ chai hiểm trở.


"Lũ chuột cống mang gen rác thải bên trong nghe rõ!" Giọng nói ồm ồm, méo mó qua bộ lọc âm bọc chì của Răng Sói dội vào vách đá hầm mỏ, vang vọng đầy tàn nhẫn. "Giao nộp tên tội phạm di truyền Nguyễn Khánh và ống virus Chitin-V ra đây! Tao biết chiếc crawler của tụi bay đã hỏng hệ thống treo xích sau. Đừng để tao phải thả xích đàn chó vào xé xác từng đứa một!"


Thanh Sơn siết chặt cán chiếc búa tạ bọc đồng phế thải, cánh tay cơ khí của anh bị chập mạch liên tục bắn ra những tia lửa điện rỉ rả vô dụng. Anh nhìn Khánh, ánh mắt quyết tuyệt: "Khánh, để tao ra ngoài đánh lạc hướng tụi nó. Mày và Vy tìm cách khởi động lại động cơ hydro."


"Không được," Khánh khàn giọng cắt ngang, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. Anh đưa bàn tay phải bọc đầy vết chai sẹo lên giữ chặt lồng ngực bọc giáp thạch anh-chitin đang nứt rạn nghiêm trọng. Bình cảnh Chitin-Silicon đang tàn phá cơ thể anh, từng thớ sừng xám đen nhám phát ra tiếng rắc rắc khô khốc mỗi khi anh hít thở. "Cánh tay cơ khí của mày đã hỏng, ra ngoài chỉ có con đường chết. Hơn nữa, khí metan đang tích tụ sát trần hầm. Súng laser của tụi nó mà khai hỏa, cả ngách hầm này sẽ nổ tung. Tao phải ra ngoài dụ tụi nó vào khoảng trống cận chiến."


Khánh lết thân mình đầy thương tích đứng dậy. Cơn Suy kiệt Calo tàn nhẫn khiến các sợi cơ bắp chân anh co rút kịch liệt, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống. Anh thọc tay vào túi áo choàng dệt sợi carbon rách nát, nuốt chửng ống huyết thanh dinh dưỡng F-Grade cuối cùng. Vị chát đắng nồng mùi hóa chất tràn xuống thực quản, dạ dày đột biến của anh co bóp điên cuồng, tiêu hóa nhanh chóng để chuyển hóa thành chút năng lượng sinh học thô sơ cuối cùng.


"Sơn, cầm lấy chiếc Súng phóng đinh bọc sợi carbon này," Khánh trao khẩu súng tự chế cho bạn mình, mắt phải khóa chặt vào vách đá vôi rạn nứt phía trên trần hầm. "Khi tao ra ngoài, hãy chú ý đến tín hiệu của tao. Nhìn lên trần hầm, nơi túi khí metan đang tích tụ dày nhất. Khi tao ra hiệu, hãy bắn đinh carbon tạo tia lửa vào vách đá tầm cao để kích nổ khí gas định hướng. Tuyệt đối không được bắn trúng gầm xe."


Thanh Sơn gật đầu mạnh, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch: "Tao hiểu rồi. Hãy cẩn thận, bả vai trái của mày đang rạn nứt quá sâu."


Khánh không nói thêm, anh đẩy mạnh cửa sập thoát hiểm phía sau xe crawler, bước thẳng ra ngoài màn sương độc metan màu lục nhạt.


Ngay khi thân hình gầy gò khoác áo choàng sợi carbon của Khánh xuất hiện, đàn chó săn lai silicon ngoài kia lập tức rú lên những tiếng rít cơ khí chói tai. Đôi mắt quét hồng ngoại màu đỏ rực của chúng khóa chặt vào dòng dịch đột biến màu lam nhạt đang rò rỉ từ vai anh.


"Haha! Cuối cùng mày cũng chịu ra mặt, con chuột nhắt!" Răng Sói cười sằng sặc, gã đứng trên nóc chiếc xe crawler săn mồi bọc thép, tay lăm lăm khẩu súng phóng đinh điện từ. Gã vung tay, sợi xích điện từ bọc độc sinh học dài hơn ba mét quất mạnh vào không khí, phát ra những tiếng xẹt xẹt chói tai.


*Vút!*


Sợi xích điện từ xé toạc màn sương metan, quấn chặt lấy bả vai trái bọc giáp thạch anh-chitin của Khánh. Dòng điện cao thế hàng ngàn vôn chạy dọc sợi xích, đánh thẳng vào hệ thần kinh tủy sống của anh.


*Xoẹt! Đoành!*


Cơn đau tột cùng ập đến khiến Khánh quỳ sụp xuống nền đá hộc, lớp giáp thạch anh-chitin bả vai trái rạn nứt sâu hơn, khói tản nhiệt bốc lên nghi ngút từ da thịt rách nát. Nhưng thay vì hét lên, con mắt phải của anh rực lên ánh lam nổi loạn dữ dội. Anh nghiến chặt răng, gầm lên một tiếng từ tận đáy lồng ngực.


"Bộc phát... cơ năng Chitin!"


Khánh gồng cứng cơ bắp chân bọc chitin, dồn toàn bộ axit lactic kích hoạt bộc phát tốc độ tối đa. Bàn tay bọc giáp thạch anh-chitin của anh chộp chặt lấy sợi xích điện từ, dùng sức mạnh cơ năng thô bạo giật mạnh một phát duy nhất.


Răng Sói không ngờ lực kéo của một kẻ đang suy kiệt lại khủng khiếp đến thế. Cơ thể gã bị giật mạnh, lôi tuột khỏi nóc xe crawler săn mồi, ngã nhào xuống nền đá hộc lởm chởm ngay trước mặt Khánh.


"Lũ súc vật! Giết nó!" Răng Sói gào lên trong hoảng loạn.


Hai con chó săn lai silicon khổng lồ lập tức lao vút tới như hai vệt sáng đỏ hồng ngoại. Móng vuốt silicon sắc nhọn của chúng cào rách toang lớp vải bảo hộ bảo vệ chân của Khánh, cắn xé điên cuồng vào bắp chân phải không bọc giáp của anh.


*Phập! Rắc!*


Máu tươi phun ra, nhưng Khánh không hề lùi bước. Nỗi đau thương tột độ từ cái chết của Trần Lực và Tùng "Sắt" hóa thành ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt đại não anh. Cánh tay trái bọc giáp của anh rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc, rìa ngoài biến đổi mọc dài ra thành một lưỡi sừng chitin sắc bén và dẻo dai dài hơn một mét.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Khánh vung Roi sừng Chitin thực hiện một vòng quét tàn bạo trong không gian hẹp của ngách hầm. Lưỡi sừng sắc bén xé toạc màn sương metan, chém đứt đôi thân hình cơ khí bọc polymer chịu lực của hai con chó săn lai silicon. Những mảnh linh kiện, dầu máy đen và tinh thể silicon vỡ vụn bắn tung tóe lên vách đá ngầm.


Tuy nhiên, cú vung roi sừng đã tiêu tốn chút năng lượng sinh học cuối cùng của Khánh. Cơ bắp đùi phải của anh rách toạc do chuột rút kịch liệt từ hệ quả của Suy kiệt Calo. Anh khuỵu gối xuống, lồng ngực phập phồng yếu ớt, lớp giáp thạch anh bị sứt mẻ nhiều mảng lớn rò rỉ dịch lam liên tục.


Răng Sói lồm cồm bò dậy, gương mặt sạm đen bám đầy bụi cát sa mạc hằn lên vẻ tàn độc. Gã nâng khẩu súng ngắn laser lên, nhắm thẳng vào hốc mắt phải còn lại của Khánh: "Chết đi, đồ quái thai!"


*Xoẹt!*


Phát bắn laser sượt qua ngực Khánh, nung chảy một mảng giáp thạch anh-chitin lớn, nhiệt lượng laser cực cao làm bỏng rát các sợi cơ bên trong lồng ngực anh khiến anh ho ra một ngụm máu đen sậm. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Khánh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí metan nóng bỏng đang tích tụ sát trần hầm ngay phía trên đầu Răng Sói.


Anh giơ cánh tay phải dính đầy máu lên, hướng thẳng về phía cabin xe crawler "Sao Chổi" nơi Thanh Sơn đang cảnh giới.


"Sơn... bắn trần hầm! Tầm cao ba mươi độ!"


*Cạch! Đoành!*


Từ trong khoang cabin, Thanh Sơn bóp cò. Thanh đinh thép bọc carbon chịu lực từ khẩu súng phóng đinh xé toạc màn đêm ngầm, găm thẳng vào vách đá vôi chứa nhiều quặng sắt phía trên đầu Răng Sói, tạo ra một chùm tia lửa điện cao tần rực sáng.


*BÙM!!!*


Tia lửa điện lập tức kích nổ túi khí metan nồng độ cao tích tụ sát trần hầm. Một quầng lửa khổng lồ màu vàng cam bùng phát dữ dội, tạo thành một vụ nổ định hướng cực mạnh quét dọc theo trần ngách hầm, nuốt chửng hoàn toàn Răng Sói và chiếc xe crawler săn mồi của hắn trong biển lửa.


Sức ép kinh hoàng từ vụ nổ metan hất văng Khánh ra xa, va đập mạnh vào vách đá đối diện. Cơn chấn động dữ dội làm sạt lở hàng tấn đất đá từ trần ngách hầm, đổ sụp xuống chôn vùi hoàn toàn toán thợ săn tiền thưởng.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc đất đá sạt lở, cú va chạm cực mạnh của những tảng đá hộc bị nổ tung đã vô tình đập nát một bức tường kim loại cổ đại ẩn sâu dưới vách đá mỏ từ thời tiền chiến.


Từ phía sau kẽ nứt vỡ của bức tường kim loại rỉ sét vừa lộ ra, một luồng ánh sáng huỳnh quang màu lam nhạt, rực rỡ và lạnh lẽo đột ngột phóng ra, soi sáng cả ngách hầm ngầm tối tăm. Đó là ánh sáng phát ra từ hệ thống máy chủ và các bồn bảo ôn lượng tử của một trạm nghiên cứu y sinh bỏ hoang của tập đoàn Elite Zenith.


Khánh lết thân mình đầy máu tươi, con mắt phải rực sáng lam nhạt nhìn chằm chằm vào kẽ nứt kim loại lấp lánh ánh sáng cổ xưa ấy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!