Bão Từ Biên Giới
Bóng tối của Sa mạc Gobi-Void không mang lại sự yên bình, nó chỉ là một tấm màn đen lạnh buốt nuốt chửng mọi hy vọng sinh tồn của những kẻ vừa vượt biên.
Bên trong khoang cabin chật hẹp, ngập tràn mùi rỉ sét và dầu máy của siêu xe crawler "Sao Chổi", bầu không khí ngột ngạt đến mức đông đặc. Tiếng cát phóng xạ gõ liên tục vào vỏ thép chắp vá nghe như hàng vạn chiếc kim găm đang cố đâm xuyên qua lớp phòng thủ mỏng manh của họ. Chiếc crawler khổng lồ dài hơn hai mươi mét giờ đây nằm im lìm, kẹt cứng giữa đống đổ nát đổ sụp của Bức tường từ trường biên giới Vùng 1. Những khối bê tông bọc chì dày hàng mét đè nặng lên hệ thống xích sau bên trái, xích xe bị vặn xoắn, rên rỉ kèn kẹt dưới sức nặng hàng chục tấn.
Nguyễn Khánh quỳ một gối trên sàn sắt lạnh ngắt của khoang lái. Cơn sốt cao tột độ bốn mươi độ C do phản phệ của Thể Chitin trung cấp đang thiêu đốt tủy xương anh, biến từng mạch máu thành những đường dẫn lửa lượng tử nóng bỏng. Con mắt trái của anh đã mù hoàn toàn, chỉ còn là một hốc tối rỉ máu loãng bám đầy bụi rỉ sét dưới mảnh thấu kính vỡ nát của chiếc kính bảo hộ huỳnh quang tự chế, được Khánh dùng băng keo đen dán tạm bợ quanh thái dương. Gáy anh—nơi ghim chặt chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker—đang rách da thịt kịch liệt, liên tục rò rỉ thứ dịch đột biến màu lam nhạt phát sáng rực rỡ dọc theo cột sống, nhỏ giọt xuống sàn sắt.
Lồng ngực bọc giáp thạch anh-chitin xám đen nhám của anh đang rạn nứt nghiêm trọng. Những vết nứt rỉ sét chạy dọc theo các thớ sừng, phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc mỗi khi anh hít thở. Đây là dấu hiệu của Bình cảnh Chitin-Silicon (Cấp 1 tối hạn). Lớp giáp chitin đã đạt đến độ cứng tối đa nhưng lại trở nên giòn sinh học dưới tác động của từ trường lượng tử cực hạn rò rỉ từ bức tường sụp đổ, đe dọa gỗ hóa vĩnh viễn da thịt anh thành một khối thạch anh vô cảm.
Ở góc khoang sau, xác của bác sĩ Trần Lực nằm lạnh ngắt dưới tấm bạt rách dính đầy máu khô. Vết cháy sém do đạn bắn tỉa của Tia Chớp trên ngực ông vẫn còn tỏa ra mùi khét lẹt của da thịt cháy, một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của tự do. Cạnh đó, Tấn Phát nằm bất tỉnh nhân sự, cánh tay phải của cậu thiếu niên kỹ sư bị bỏng điện cực nặng từ cổ tay lên đến tận bả vai, da thịt cháy đen co quắp do quá tải dòng điện đệm từ ở trận chiến trước.
"Mẹ kiếp! Hệ thống rơ-le điện chính của động cơ hydro bị dòng điện từ trường nung chảy hoàn toàn rồi!" Cường "Lửa" hét lên, gương mặt gầy guộc đỏ lựng vì nhiệt độ tỏa ra từ lò máy phát. Tay gã cầm chiếc mỏ hàn plasma công suất cao, liên tục bắn ra những tia lửa xanh lè để cố nối lại các đường cáp lượng tử bị cháy sém. "Nếu không hàn gia cố được bộ rơ-le này trong mười phút nữa, bình ắc quy dự phòng sẽ cạn kiệt! Động cơ hydro sẽ đóng băng vĩnh viễn dưới cái lạnh âm ba mươi độ của sa mạc!"
Đột nhiên, một luồng điện từ cực mạnh phóng ra từ tàn tích của bức tường từ trường đổ nát phía sau. Luồng sét lượng tử màu xanh lè xé toạc màn sương điện từ, đánh thẳng vào nóc xe crawler.
*Uỳnh! Xoẹt!*
Toàn bộ khung thép của chiếc "Sao Chổi" rung chuyển kịch liệt. Dòng điện từ trường lượng tử phóng trực diện vào khoang lái, chạy dọc theo các đường ống rỉ sét.
"Tránh ra!" Cường "Lửa" hét lên, gã cố gắng hàn gia cố rơ-le điện nhưng dòng điện phản hồi cực mạnh từ bảng mạch đã giật bắn gã văng ra sau. Thân hình gầy guộc của Cường đập mạnh vào vách ngăn cabin, gã rên rỉ một tiếng rồi ngã gục xuống sàn, chiếc mỏ hàn plasma rơi tuột khỏi tay, tóe lửa dập dờn.
Dòng điện lượng tử rò rỉ màu xanh lè không dừng lại, nó bắt đầu bò dọc theo hệ thống dây dẫn hướng thẳng về phía khoang sau—nơi đặt chiếc kén áp lực bọc titan của Nguyễn An. Máy thở di động bọc màng lọc thạch anh rách của cô bé bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp báo động đỏ kịch liệt. Chỉ số sinh mệnh trên vòng đeo cổ chân của An tụt dốc không phanh. Nếu dòng điện này chạm vào kén, hệ thống lọc khí thô sơ sẽ nổ tung, và tủy xương đang hoại tử của An sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn.
Trong giây phút sinh tử, Khánh không hề do dự. Anh gầm lên một tiếng khàn đặc mang theo tiếng rít cơ khí của lò sinh học quá tải. Dồn toàn bộ sức tàn vào bắp chân bọc chitin, anh lao vút đi.
Khánh đưa cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin rạn nứt của mình chụp thẳng vào bó dây cáp điện lượng tử đang phóng điện xè xè. Anh dùng chính cơ thể đột biến của mình làm một bộ tản điện, làm vật dẫn dòng điện rò rỉ đất qua lớp giáp sừng dày đặc.
*Xoẹt! Đoành! rắc rắc!*
Dòng điện mười ngàn vôn chạy dọc qua cánh tay bọc giáp của Khánh, kích hoạt một phản ứng hóa sinh tàn bạo. Lớp vảy giáp thạch anh-chitin xám đen nhám nứt rạn kịch liệt, dịch đột biến màu lam nhạt trong tủy xương anh sôi lên sùng sục, bốc hơi thành những làn khói mỏng hăng nồng mùi hóa chất và lưu huỳnh. Khánh nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ nướu, chảy dọc cằm. Nỗi đau đớn tột cùng như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào dây thần kinh tủy sống gáy, nơi chiếc Neural-Linker đang quá tải tần số phát sáng xanh rực.
"Lâm! Sử dụng Logic-Buster ngay!" Khánh gào lên qua tiếng rít của dòng điện. "Câu dòng điện dư thừa vào bộ điều tốc! Mau lên!"
Lâm "Khói" quỳ rạp dưới gầm bảng điều khiển, mặt nhợt nhạt như xác chết, ngón tay run rẩy liên tục do lạm dụng thuốc hít nicotine. Gã run rẩy cầm bộ bẻ khóa logic Logic-Buster—bảng mạch lượng tử thô sơ bọc chì—cắm trực tiếp vào rơ-le điều khiển trung tâm của bộ điều tốc.
Nhưng ngay khi đầu cáp vừa chạm vào rơ-le, dòng điện từ trường lượng tử cực mạnh đã phóng ra, làm nhiễu loạn toàn bộ mạch của Logic-Buster. Những dòng mã đỏ rực trên màn hình lượng tử cầm tay của Lâm nhấp nháy điên cuồng rồi tắt ngấm.
"Mẹ kiếp! Nhiễu từ quá mạnh! Logic-Buster bị cháy mạch rồi!" Lâm "Khói" hét lên hoảng loạn. "Không có màng bọc chống nhiễu, tao không thể ghi đè lệnh điều tốc!"
"Dùng màng chì dệt sợi carbon của Lan 'Sợi'!" Khánh rống lên, lồng ngực anh bắt đầu rạn nứt sâu hơn, những mảng sừng chitin đen nhám trên ngực rụng xuống từng mảnh nhỏ, để lộ thớ thịt đỏ sậm đang bốc khói nhiệt lượng tử.
Lâm "Khói" sực nhớ ra, gã cuống cuồng giật lấy tấm màng chì dệt sợi carbon chống nhiệt dính đầy mỡ chì đang phủ trên nắp capo xe crawler, bọc kín chiếc Logic-Buster và bộ giải mã. Khi lớp chì bọc kín thiết bị, những dòng mã hổ phách trên màn hình lượng tử lập tức hoạt động trở lại. Lâm nhanh chóng cắm Logic-Buster bọc chì vào bộ điều tốc, gạt công tắc kích hoạt.
*Tạch! Xoẹt!*
Dòng điện rò rỉ đang tàn phá cơ thể Khánh đột ngột bị hút ngược trở lại, chuyển hướng hoàn toàn vào hệ thống bình ắc quy dự phòng của xe crawler. Khánh ngã quỵ xuống sàn sắt, thở dốc kịch liệt. Cánh tay trái bọc giáp của anh giờ đây cháy sém đen kịt, các khớp giáp thạch anh bị nứt rạn sâu hoắm, rò rỉ dịch lam đột biến liên tục nhỏ giọt.
Nhưng cuộc khủng hoảng chưa dừng lại ở đó. Hệ thống điện của crawler tạm thời được ổn định, nhưng hydro động cơ vẫn chưa thể khởi động. Máy thở của Nguyễn An hoàn toàn tắt lịm. Cô bé trong kén bắt đầu co giật nhẹ, lồng ngực phập phồng yếu ớt, làn da nhợt nhạt trong suốt dọc gân cổ nổi lên những đường gân máu màu tím sẫm đang hoại tử dần do thiếu oxy.
Khánh lết thân mình đầy thương tích đến bên kén của An. Anh biết thiết bị Thước Đo Sinh Mệnh (Entropy Meter) cầm tay rỉ sét bọc đồng thau của Giáo sư Phan Lâm đã bị quá tải cháy sập hoàn toàn sau vụ nổ lượng tử ở biên giới. Cái vỏ đồng thau của nó đã móp méo, nứt vỡ rách nát, chỉ còn lại cái lõi pin hạt nhân dập dờn tia lửa xanh nhạt sắp tắt.
Khánh nghiến răng, sử dụng kỹ năng hàn mạch lượng tử siêu dẫn dã chiến bằng tay không. Anh thô bạo dùng móng sừng chitin sắc nhọn của mình bóc tách lớp vỏ bảo vệ bị nung chảy của Thước Đo Sinh Mệnh, để lộ cái lõi pin hạt nhân mini đang rò rỉ bức xạ gamma nhẹ. Anh áp sát thiết bị nứt vỡ vào lồng ngực yếu ớt của Nguyễn An, dùng tủy xương phát sáng lam của mình làm bộ dẫn dòng điện sinh học kích hoạt thiết bị.
"Kích hoạt... Thước Đo Sinh Mệnh..." Khánh thều thào.
*Xoẹt! rắc!*
Chiếc Thước Đo Sinh Mệnh nứt vỡ phát ra một tiếng rít áp lực cực hạn cuối cùng, tỏa ra luồng nhiệt lượng đỏ rực nung cháy da bàn tay bọc giáp sừng của Khánh. Thiết bị tiêu hao nốt 40% dung lượng pin hạt nhân cuối cùng, nhưng thành công kích hoạt một màng bảo vệ từ trường sinh học lượng tử bao phủ lấy cơ thể Nguyễn An. Chỉ số sinh mệnh của cô bé trên vòng đeo cổ chân lập tức dừng tụt dốc, ổn định tạm thời ở mức 15%. Quá trình hoại tử tủy xương của An được làm chậm lại 80% trong vòng vài giờ.
Khánh thở phào nhẹ nhõm, ngã gục đầu vào cạnh kén của em gái. Nhưng ngay khi anh định sử dụng Quy tắc bảo toàn năng lượng sinh học để hạ nhịp tim xuống 40 nhịp/phút nhằm tiết kiệm năng lượng sinh học cho cơ thể đột biến, đại não anh đột ngột dội lên một cơn đau buốt nhói.
Khánh cố dùng Bio-EMP để dập tắt dòng điện từ trường rò rỉ xung quanh xe crawler để đảm bảo an toàn tuyệt đối. Nhưng ngay khi anh định dồn năng lượng sinh học từ lò sinh học cơ thể lên tim, lồng ngực anh co thắt dữ dội. Tim anh đột ngột ngừng đập trong ba giây, phổi nghẹt cứng khí độc clo nồng độ thấp tích tụ từ khoang xe. Khánh ho kịch liệt, phun ra một ngụm máu xanh lục pha lẫn máu tươi đen sậm xuống nền cát rỉ sét. Lò sinh học trong cơ thể anh đã hoàn toàn suy kiệt sau trận huyết chiến bẻ gãy bức tường từ trường trước đó, không thể chịu nổi thêm bất kỳ đợt bộc phát năng lượng nào nữa.
"Khánh! Đừng cố quá tải lò sinh học nữa! Mày sẽ tự giết mình trước khi cứu được con An đấy!" Lâm "Khói" hét lên, gã vừa gõ liên tục trên bàn phím lượng tử của Logic-Buster vừa gạt mồ hôi dính đầy bụi than trên trán.
Khánh gượng dậy, con mắt phải rực sáng lam nhạt nhìn chằm chằm vào dòng điện từ trường đang phóng ra từ đống đổ nát của bức tường biên giới ngoài cửa kính. Nhờ kính lọc huỳnh quang vỡ nát gắn chặt hốc mắt trái rỉ máu, anh quan sát thấy dòng điện từ trường không phóng ra liên tục, mà dao động theo chu kỳ tần số cố định, chính xác là 50Hz.
"Lâm... nghe tao nói..." Khánh khàn giọng, giọng nói mang theo tiếng rít của các thớ sừng chitin co rút. "Dòng điện từ trường... phóng theo chu kỳ 50Hz. Đừng cố hấp thụ nó nữa. Điều chỉnh nhịp xung của bộ điều tốc trùng khớp với pha âm của dòng điện... để triệt tiêu năng lượng."
Lâm "Khói" khựng lại một giây, đôi mắt gầy nhom sáng lên khi nhận ra logic kỹ thuật của Khánh. "Đúng rồi! Giao thức triệt tiêu pha điện từ lượng tử!"
Gã lập tức gõ phím điên cuồng, điều chỉnh tần số xung điện của Logic-Buster bọc chì phát ra các sóng ngược pha 50Hz.
*Vù... Vù... Vù...*
Tiếng rít điện từ chói tai trong khoang cabin đột ngột dịu xuống. Những tia sét lượng tử màu xanh lè đánh vào vỏ xe crawler bị bẻ cong và triệt tiêu hoàn toàn ngay khi tiếp xúc với lớp vỏ thép titan. Hệ thống điện lưới dự phòng của crawler "Sao Chổi" chính thức ổn định, nhưng động cơ hydro vẫn im lìm không thể khởi động do bộ rơ-le chính bị nung chảy quá nặng.
Đúng lúc đó, màn hình radar quét sóng của Logic-Buster bọc chì—vừa được khôi phục nguồn điện dự phòng—đột ngột nhấp nháy đỏ liên tục, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập chói tai.
Lâm "Khói" nhìn vào màn hình, gương mặt gã lập tức xám ngoét như tro tàn, ống hít nicotine điện tử trên môi rơi tuột xuống sàn sắt.
"Khánh... có tín hiệu quét tầm xa lạ đang xuyên qua màn bão cát..." Giọng Lâm run rẩy kịch liệt. "Không phải bão từ tự nhiên. Đó là radar định vị sinh học cao tần của... Biệt kích Sói Sắt!"
Khánh nghiến răng, con mắt phải rực sáng lam nhạt thu hẹp lại.
"Mẹ kiếp!" Lâm "Khói" hét lên. "Lớp vỏ chì của khoang nhiên liệu crawler bị nứt rạn do vụ nổ bức tường biên giới! Quặng Aegite thô đang rò rỉ bức xạ gamma cực mạnh ra ngoài màn cát sa mạc! Đàn chó săn lai silicon của Sói Sắt đã bắt được sóng bức xạ... Chúng đang áp sát tọa độ của chúng ta trong màn sương điện từ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!