Vượt Qua Bức Tường Từ Trường
Tiếng rít của cửa trượt bọc thép phía sau toa tàu phẫu thuật trung tâm vang lên kèn kẹt, rạch một đường âm thanh chói tai vào bầu không khí vô trùng ngập mùi ozone của Phòng thí nghiệm di động số 5. Nguyễn Khánh quỳ sụp bên bàn mổ bọc chì, một tay ôm chặt lấy thân thể nhỏ bé, lạnh ngắt của Nguyễn An. Con mắt phải duy nhất của anh rực lên quầng sáng lam nổi loạn, trong khi hốc mắt trái chỉ còn là một khoảng tối rỉ máu loãng, bám đầy bụi rỉ sét dưới mảnh thấu kính vỡ nát của chiếc kính bảo hộ huỳnh quang tự chế. Gáy anh rách da thịt, rò rỉ dịch đột biến màu lam nhạt do chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker dội ngược dòng điện lượng tử.
Từ trong bóng tối của hành lang nối, Đại tá Trịnh Khải bước vào. Chiếc áo choàng quân sự màu xám tro của lực lượng thanh lọc sinh học bay nhẹ theo nhịp chuyển động. Khuôn mặt gã lạnh lùng như tạc tượng bằng đá thạch anh, con mắt trái cấy ghép thấu kính lượng tử màu đỏ sậm phát ra những tia quét hồng ngoại sắc lạnh, quét qua xác chết của Ngô Vũ đang nằm trên vũng máu dưới sàn gạch men trắng tinh. Gã không hề biến sắc, chỉ khẽ nhấc tay, thanh kiếm laser lượng tử bọc chì siêu dẫn bên hông lập tức tuốt vỏ, lưỡi kiếm rít lên tiếng vo vo tần số cao, tỏa ra luồng nhiệt lượng đỏ rực nung nóng không khí.
"Một lũ rác thải di truyền mang gen lỗi," giọng Trịnh Khải trầm thấp, vô cảm như một bản án tử hình lập trình sẵn. "Ngươi đã giết chết Ngô Vũ, đánh cắp retrovirus Chitin-V, và giờ là cố gắng cướp đi mẫu vật thí nghiệm quan trọng nhất của tập đoàn. Ngươi nghĩ mình có thể đưa nó thoát khỏi đây sao, Nguyễn Khánh?"
Khánh nghiến chặt răng, móng sừng đen nhám trên cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin siết chặt lấy chiếc kén áp lực bọc titan của Nguyễn An. Chip khống chế thần kinh trên gáy cô bé vẫn đang phát sáng đỏ rực, liên tục bòn rút tủy xương chứa kháng thể phát sáng màu lam nhạt của cô bé truyền vào bình chứa dung dịch sinh học bên cạnh. Mỗi nhịp nhấp nháy của chiếc chip là một lần cơ thể An co giật nhẹ, chỉ số sinh mệnh trên vòng đeo cổ chân tụt giảm liên tục, chạm sát ngưỡng tử vong.
"Thả con An ra," Khánh khàn giọng, giọng nói của anh mang theo tiếng rít cơ khí của lò sinh học trong cơ thể đang quá tải. "Các người đã thảm sát bảy mươi phần trăm cư dân Phân khu 9, dồn họ vào hầm trú ẩn hoang tàn, coi họ như vật mẫu thí nghiệm vô tính để bòn rút nội tạng. Các người không phải con người. Các người là quái vật!"
Trịnh Khải cười nhạt, bước chân gã tiến lên một nhịp đều đặn, thanh kiếm laser lượng tử vẽ một đường sáng đỏ rực trên nền gạch vô trùng. "Con người? Định nghĩa đó quá lạc hậu đối với trật tự mới. Trái Đất Lớn này thực chất chỉ là một ống nghiệm khổng lồ của Kẻ Quan Sát Xylar. Mười sáu vùng địa lý là mười sáu phòng thí nghiệm ghép nối. Các ngươi, lũ mang gen rác thải F-Grade, chỉ là những vật mẫu thất bại cần được thanh lọc sinh học để nhường chỗ cho thế hệ ưu sinh thuần khiết. Hội đồng Ưu sinh Tối cao đã hoàn thiện cổng dịch chuyển lượng tử lên chiều không gian thứ mười một. Ngày Hội Tụ đang cận kề, và chỉ có giới tinh hoa mới xứng đáng được di cư sang thế giới mới. Sự hy sinh của em gái ngươi là đóng góp cuối cùng của lũ rác thải các ngươi cho sự tiến hóa tối cao."
"Sự tiến hóa của các người dựa trên xương máu của đồng loại sao?" Khánh gầm lên. Sự căm phẫn tột độ kích hoạt lò sinh học trong cơ thể anh bộc phát cơ năng Chitin tối hạn. Cơ bắp chân bọc chitin phồng to, những gai sừng đen nhám mọc dài ra từ gót chân găm chặt xuống sàn gạch, đẩy thân hình anh lao vút đi như một mũi tên xám tro xé toạc bầu không khí vô trùng.
Khánh vung mạnh cánh tay trái, rìa ngoài bọc giáp thạch anh-chitin mọc dài ra thành chiếc Roi sừng Chitin sắc bén, chém thẳng vào cổ Trịnh Khải.
*Keng! Sột soạt!*
Trịnh Khải không hề né tránh. Gã chỉ khẽ nâng thanh kiếm laser lượng tử lên chặn đứng đường chém. Lưỡi kiếm laser siêu dẫn nung nóng hàng ngàn độ C dễ dàng cắt đứt lìa lưỡi sừng chitin của Khánh như chém bùn. Lửa nhiệt lượng tử bùng lên từ vết chém, thiêu rụi các sợi cơ sinh học màu đỏ sậm trên cánh tay trái của anh, tỏa ra làn khói khét lẹt. Khánh gầm lên đau đớn, lùi lại một bước, nhưng ngay lập tức anh dồn tế bào tủy sống tái tạo chitin siêu tốc, những sợi cơ đỏ sậm lại co rút, thô bạo khâu chặt vết rách bằng một lớp màng sừng mới.
"Vô ích thôi," Trịnh Khải lạnh lùng nói, con mắt lượng tử đỏ sậm quét qua cấu trúc xương vai của Khánh. "Giáp sừng của ngươi chỉ là đột biến thô sơ của loài côn trùng dưới đáy. Nó không thể chống lại bước sóng năng lượng lượng tử siêu dẫn của ta."
Gã vung kiếm đâm thẳng vào lồng ngực Khánh. Khánh không né tránh, anh biết Nguyễn An đang nằm ngay phía sau mình trên bàn mổ bọc chì. Nếu anh tránh, mũi kiếm laser sẽ xuyên thủng cơ thể yếu ớt của em gái. Khánh gồng cứng lồng ngực, kích hoạt lớp giáp ngực trung cấp bọc thạch anh-chitin xám đen nhám để đón đỡ cú đâm trực diện.
*Phập! Xoẹt!*
Mũi kiếm laser lượng tử đâm sâu vào giáp ngực Khánh, nhiệt lượng khổng lồ lập tức nung chảy lớp thạch anh Silicon-Chitin, tạo ra những vết nứt rạn rỉ sét kịch liệt. Khánh cảm thấy máu trong huyết quản mình như sôi lên, các mạch máu quanh ngực bốc khói xanh lượng tử, đau đớn như bị đổ axit trực tiếp vào tim. Nhưng nhờ khả năng hấp thụ nhiệt của giáp đột biến, anh đã chặn đứng mũi kiếm chỉ cách lồng ngực da thịt đúng một phân, bảo vệ an toàn cho Nguyễn An phía sau.
Cùng lúc đó, Khánh vung nắm đấm phải bằng da thịt thường lao thẳng vào mặt Trịnh Khải. Nhưng khi nắm đấm chỉ còn cách mặt gã mười phân, một màng chắn từ trường màu lam nhạt gợn sóng xuất hiện, chặn đứng hoàn toàn lực đấm vật lý của anh.
*Oành!*
Lá chắn bảo vệ cá nhân của Trịnh Khải phát ra tiếng nổ điện từ nhỏ, hất văng Khánh lùi lại vài mét, ngã rạp xuống nền gạch dính máu. Khánh thở dốc, trạng thái Suy kiệt Calo kịch liệt khiến tim anh đập nhanh kịch liệt, phổi mất khả năng lọc khí độc ozone, các chi co rút đau đớn.
Bên ngoài cửa sổ kính cường lực của toa tàu, tiếng sấm sét nổ vang rền từ Bức tường từ trường biên giới Vùng 1 dội vào phòng phẫu thuật. Bức tường năng lượng cao hàng trăm mét đang phóng ra những luồng điện từ cực mạnh màu xanh lè, khóa chặt ranh giới giữa Vùng 1 và Sa mạc Gobi-Void. Đoàn tàu thiết giáp đang lao điên cuồng với tốc độ 200km/h hướng thẳng về phía cổng từ trường biên giới đang khép chặt.
Bên dưới đường ray, qua thấu kính hồng ngoại mờ nhạt của mắt phải, Khánh nhìn thấy chiếc siêu xe crawler "Sao Chổi" của phiến quân đang lao song song với đoàn tàu. Vy "Mắt Mèo" đang ghì chặt vô lăng, chiếc xe crawler rách nát chắp vá từ hàng trăm mảng thép titan phế thải đang trượt dài trên nền đá hộc, vỏ bọc chì bị nung chảy nhiều mảng dưới hỏa lực pháo chính của xe thiết giáp tuần tra phía sau. Thanh Sơn đang ôm chặt chiếc kén áp lực bọc titan rỗng bên trong khoang xe, hét lên điều gì đó qua bộ đàm lậu bị nhiễu sóng kịch liệt của Lâm "Khói".
"Khánh!" Tiếng Lâm "Khói" rè rè vang lên trong đại não Khánh qua Khung gá sóng não Neural-Linker ghim sau gáy. "Tụi tao đã áp sát biên giới! Nhưng trạm phát từ trường biên giới đã bị khóa cứng thủ công từ Tầng Đỉnh! Bộ bẻ khóa logic Logic-Buster không thể bẻ khóa được hệ thống tường từ trường hoạt động theo logic phi tuyến tính độc lập này! Nếu đoàn tàu đâm vào tường, tất cả chúng ta sẽ bị nướng chín bởi dòng điện mười ngàn vôn!"
Trịnh Khải bước đến gần Khánh, thanh kiếm laser lượng tử lại đỏ rực lên. "Kết thúc rồi, Nguyễn Khánh. Ngươi không thể bẻ khóa được bức tường từ trường biên giới. Đó là quy luật thanh lọc của Kẻ Quan Sát. Lũ rác thải các ngươi chỉ có một kết cục duy nhất: bị thiêu rụi vĩnh viễn."
Khánh nhìn vào chiếc chip khống chế thần kinh trên gáy Nguyễn An đang phát sáng đỏ rực, rồi nhìn sang bức tường từ trường biên giới khổng lồ phía trước. Đại não anh hoạt động điên cuồng dưới sự hỗ trợ băng thông lượng tử của AI "Khuyết".
*Bức tường từ trường biên giới hoạt động dựa trên sự cân bằng điện từ lượng tử... Nếu mình dùng chính cơ thể đột biến thạch anh-chitin của mình làm bộ dẫn dòng điện quá tải từ lò phản ứng của tàu đệm từ... mình có thể đánh sập trạm phát từ trường biên giới từ bên trong!*
Nhưng cái giá phải trả là sự tự hủy hoàn toàn của lò sinh học trong cơ thể anh, và có thể là cả nhân mạng của chính anh.
*Hứa với tao... phải bảo vệ con An... bảo vệ người nghèo Tầng Đáy...*
Lời hứa cuối cùng của bác sĩ Trần Lực vang vọng trong tâm trí Khánh, dập tắt mọi nỗi sợ hãi cái chết trong anh. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải bẻ gãy bức tường này để đưa em gái và năm trăm con người tị nạn trốn chạy sang Vùng 2.
"Khuyết! Kích hoạt toàn bộ băng thông lượng tử của gá thần kinh gáy!" Khánh hét lên trong đầu.
*Cảnh báo! Băng thông lượng tử vượt quá 100MHz! Nguy cơ cháy sập dây thần kinh tủy sống cấp tính!* Giọng nói logic của AI "Khuyết" vang lên đầy lo ngại.
"Mặc kệ nó! Kích hoạt ngay!"
Chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker sau gáy Khánh đột ngột phát ra tiếng rít điện từ chói tai, rách toạc da thịt gáy rò rỉ dòng dịch đột biến màu lam phát sáng rực rỡ dọc theo cột sống. Con mắt phải duy nhất của anh rực lên quầng sáng lam nổi loạn tột độ, trong khi hốc mắt trái bị mù vĩnh viễn rỉ ra những dòng máu nóng hổi trộn lẫn dịch lượng tử xanh lục.
Khánh bộc phát cơ năng Chitin tối hạn, lao thẳng vào Trịnh Khải. Gã Đại tá vung kiếm laser chém trực diện vào cổ anh, nhưng Khánh không né tránh. Anh dùng cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin đã bị chém sứt mẻ đỡ lấy lưỡi kiếm laser, chấp nhận để nhiệt lượng nung chảy hoàn toàn lớp giáp sừng bên vai trái, rách cơ vai rỉ máu loãng.
Cùng lúc đó, Khánh vươn cánh tay phải bằng da thịt thường ra, luồn qua nách Trịnh Khải, bám chặt lấy lò năng lượng lượng tử gá sau lưng bộ giáp plasma của gã.
"Ngươi điên rồi!" Trịnh Khải kinh hoàng nhận ra ý định của Khánh. Gã cố gắng kích hoạt hệ thống lá chắn bảo vệ cá nhân để đẩy Khánh ra, nhưng đã quá muộn.
"Xung điện từ sinh học (Bio-EMP) - Kích hoạt!" Khánh rống lên một tiếng xé lòng.
Lò sinh học trong cơ thể Khánh quá tải kịch liệt. Dòng máu đột biến màu lam nhạt chạy dọc hệ thống huyết quản phát sáng rực rỡ dưới lớp da thịt rách nát. Một luồng sóng điện từ sinh học Bio-EMP phát ra từ tủy xương Khánh dưới dạng một quầng sáng hình cầu màu lam nhạt, lan tỏa trong bán kính năm mét.
*Bùm!*
Xung điện Bio-EMP nổ bùng làm chập mạch hoàn toàn hệ thống điều khiển bộ giáp plasma của Trịnh Khải. Màng chắn từ trường bảo vệ cá nhân của gã nhấp nháy liên tục rồi tắt lịm hoàn toàn trong vòng năm giây. Chiếc chip khống chế thần kinh trên gáy Nguyễn An cũng bị luồng sóng điện từ sinh học làm chập mạch, ánh sáng đỏ rực tắt ngóm, ngừng bòn rút tủy xương của cô bé.
Nhưng Khánh chưa dừng lại ở đó. Anh dùng tay phải siết chặt lò năng lượng lượng tử của Trịnh Khải, đồng thời kích hoạt thiết bị Thước Đo Sinh Mệnh (Entropy Meter) đeo bên hông.
Khánh sử dụng kỹ năng hàn mạch lượng tử siêu dẫn dưới áp lực cao để đấu nối dòng điện quá tải từ lò năng lượng của tàu đệm từ, truyền trực tiếp qua Khung gá sóng não Neural-Linker sau gáy, chạy dọc qua cột sống và cơ thể thạch anh-chitin của mình, hướng thẳng vào bảng mạch điều khiển cửa sập áp lực toa tàu đang kết nối với đường ray đệm từ.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tia lửa điện màu lam nhạt chạy dọc cột sống Khánh; cơ thể anh giật mạnh liên tục, lớp giáp chitin bộc phát rực sáng thạch anh xám xịt. Nhiệt lượng khổng lồ nung chảy các sợi cơ sinh học, biến cơ thể anh thành một cột dẫn lôi lượng tử khổng lồ dẫn dòng điện quá tải từ lò phản ứng tàu đâm thẳng vào lưới điện của Bức tường từ trường biên giới Vùng 1.
*Đoành! Đoành! Đoành!*
Thiết bị Thước Đo Sinh Mệnh (Entropy Meter) cầm tay rỉ sét bọc đồng thau phát ra tiếng rít áp lực cực hạn, vỏ đồng thau tỏa nhiệt nóng nung chảy da tay Khánh, trước khi hoàn toàn bị quá tải cháy sập và nổ tung thành trăm mảnh phế liệu vô dụng.
Cùng lúc đó, dòng điện quá tải khổng lồ chạy ngược dòng vào hệ thống trạm phát từ trường biên giới Vùng 1.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm chấn động toàn bộ đô thị ngầm Tân Khánh. Bức tường từ trường biên giới cao hàng trăm mét rạn nứt kịch liệt, phóng ra những luồng sét lượng tử màu xanh lè xé toạc màn đêm ngầm, trước khi hoàn toàn đổ sụp xuống đất bụi, tạo ra một kẽ nứt năng lượng khổng lồ lấp lánh ánh sáng đa sắc của chiều không gian thứ mười một.
Sức ép từ vụ nổ trạm phát tạo ra một kẽ nứt không gian cục bộ sụt lún dữ dội. Lực hút chân không từ kẽ nứt năng lượng khổng lồ bắt đầu nuốt chửng mọi vật chất xung quanh.
Đoàn tàu thiết giáp Phòng thí nghiệm di động số 5 bị chệch bánh khỏi đường ray đệm từ, trượt dài trên nền đá hộc rách nát và bắt đầu phân rã từng toa dưới sức hút của kẽ nứt.
Khánh rơi vào trạng thái hoại tử và gỗ hóa tế bào cực nhanh do thiếu Peptide-Z và Suy kiệt Calo kịch liệt. Con mắt phải của anh mờ dần, cơ thể suy kiệt lâm sàng không còn chút sức lực nào để di chuyển. Anh chỉ kịp dùng chút ý thức tàn cuối cùng để bò đến bên bàn mổ, ôm chặt lấy thân thể Nguyễn An vào lòng, dùng lớp giáp thạch anh-chitin sứt mẻ còn lại bọc kín lấy cô bé.
Bên ngoài, chiếc siêu xe crawler "Sao Chổi" chở hơn năm trăm người tị nạn cũng đang bị lực hút của kẽ nứt năng lượng kéo lê trên mặt đất cát rỉ sét. Vy "Mắt Mèo" cố gắng bẻ lái gắt, nhưng hệ thống xích sau bị hỏng hoàn toàn khiến chiếc xe mất lái, lao thẳng vào kẽ nứt năng lượng đang khép lại.
*Vút!*
Cả chiếc crawler "Sao Chổi" và thân hình bọc giáp của anh em Khánh bị hút mạnh vào kẽ nứt năng lượng khổng lồ của bức tường từ trường sụp đổ, biến mất hoàn toàn khỏi Vùng 1.
Không gian xung quanh đột ngột chuyển đổi từ sự ngột ngạt, vô trùng của phòng lab sang một bầu không khí mịt mù bão cát phóng xạ lạnh buốt xương tủy. Tiếng gió rít gào điên cuồng cào vào vỏ thép rỉ sét của crawler.
Khánh ngã gục trên nền cát mịn, lồng ngực bọc giáp thạch anh-chitin nứt rạn rỉ ra dịch lam nhạt đóng băng nhanh chóng dưới nhiệt độ sa mạc. Con mắt phải của anh mệt mỏi khép lại, nhưng trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng ý thức, qua màn bão cát mịt mù của Sa mạc Gobi-Void (Vùng 2), anh lờ mờ nhìn thấy những bóng mờ lấp lánh ánh tinh thể thạch anh đang lặng lẽ bao vây lấy họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!