Nhạc nềnEpicBattle2

Mạng Lưới Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khánh bước ra khỏi cánh cửa móp méo của container số 407, để lại sau lưng tiếng rít kèn kẹt yếu ớt từ chiếc máy thở dã chiến của Nguyễn An. Làn sương độc clo nồng nặc tràn vào từ những khe hở rỉ sét trên vách thép khiến cuống họng anh bỏng rát. Trên cổ tay nhỏ bé của An, chiếc Thước Đo Sinh Mệnh vẫn nhấp nháy một luồng ánh sáng đỏ u uất, chỉ còn vỏn vẹn mười phần trăm năng lượng bẻ cong entropy. Thời gian của An không còn tính bằng ngày nữa, nó đang đếm ngược bằng từng hơi thở nghẹn ngào. Khánh kéo sụp chiếc mũ áo choàng dệt từ sợi carbon sờn rách, che đi nửa khuôn mặt gầy gò và bả vai trái đang sưng tấy, bỏng rát do cú quất roi điện lượng tử tàn bạo của đốc công Phan Đăng.


Đêm muộn ở Phân khu số 9 là một mê lộ của sắt thép rỉ sét và những dòng nước thải hóa chất phát sáng màu xanh huỳnh quang. Khánh bước đi trên những lối đi bằng lưới sắt treo, đôi tai anh liên tục cảnh giác trước tiếng gầm rú trầm thấp của lò phản ứng hạt nhân cũ sâu dưới lòng đất. Bất chợt, một tiếng vo vo quen thuộc vang lên từ phía trên gantry sắt. Khánh áp sát người vào vách container rỉ sét, nín thở. Một con camera bay của hệ thống Zenith-Eye đang lướt qua hành lang, thấu kính quét màu đỏ của nó lia những luồng sáng hồng ngoại sắc lạnh xuống mặt đất bụi bặm.


Khánh lén xoay nhẹ vòng điều chỉnh thạch anh trên chiếc Kính lọc huỳnh quang tự chế đeo bên mắt trái. Luồng sáng huỳnh quang màu lam nhạt từ thấu kính kích hoạt, hiển thị rõ ràng những đường ranh giới bức xạ vô hình của con drone tuần tra. Trong khoảnh khắc đó, Khánh im lặng quan sát. Anh phát hiện ra một chi tiết kỹ thuật cực kỳ quan trọng: mỗi khi Zenith-Eye chuyển đổi giữa chế độ quét hồng ngoại tầm nhiệt và chế độ quét quang phổ huỳnh quang để nhận diện mã gen, hệ thống cảm biến của nó có một độ trễ vật lý cực ngắn, chính xác là không phẩy năm giây. Đó là khoảng trống thời gian duy nhất mà mắt thường không thể thấy, nhưng lại là kẽ hở chí mạng trong mạng lưới giám sát tối cao của tập đoàn. Khánh ghi nhớ sâu sắc tần số này vào đầu trước khi lách qua vùng tối, hướng thẳng về phía bãi rác công nghiệp.


Tiệm rã xác tàu Thanh Sơn nằm lọt thỏm giữa những khối phế thải titan khổng lồ của các phi thuyền thám hiểm cổ đại rơi xuống từ Ngày Hội Tụ. Bầu không khí nơi đây ngập tràn mùi dầu máy cháy, ozone và tiếng rít của những mối hàn áp lực cao. Khánh đẩy tấm cửa tôn rỉ sét bước vào.


Phía sau chiếc bàn gia công cơ khí bám đầy mỡ đen, Thanh Sơn đang đứng trần lưng, những thớ cơ bắp cuồn cuộn đẫm mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn neon vàng vọt. Cánh tay trái bị cụt của Sơn được thay thế bằng một chiếc tay cơ khí tự chế bọc đồng rỉ sét, các đường ống dẫn thủy lực phát ra tiếng xì xì khe khẽ mỗi khi anh cử động. Sơn đang dùng một chiếc búa thủy lực đẩy áp lực cao để rã một khối động cơ đẩy hỏng, những tia lửa điện bắn ra tung tóe.


"Khánh?" Sơn hạ chiếc búa xuống, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bả vai trái dính máu của bạn mình. "Mày lại bị người của Phan Đăng đụng vào à? Con bé An sao rồi?"


"An không chịu nổi quá bốn mươi tám giờ nữa." Khánh bước tới, giọng khản đặc, anh cởi bỏ chiếc áo choàng dệt sợi carbon để lộ vết thương sưng tấy. "Phan Đăng đã cắt van khí thở của container. Hắn đe dọa sẽ đưa An vào hầm đông lạnh phế thải để trừ nợ thuế Oxy-Credit. Sơn... tao không còn đường lui nữa. Tao phải đột nhập vào Phòng thí nghiệm tối mật Zenith Vùng 1 để lấy retrovirus Chitin-V."


Sơn im lặng một lúc lâu, cánh tay cơ khí bọc đồng của anh siết chặt cán búa thủy lực đến mức phát ra tiếng rít kim loại rợn người. "Mày điên rồi, Khánh. Đó là khu vực an ninh cấp cao của Tầng Đỉnh. Lũ robot Zenith-Sentry ở đó sẽ bắn nát sọ mày trước khi mày kịp chạm vào cửa phụ. Muốn đột nhập, mày cần một sơ đồ an ninh thời gian thực và một thiết bị có thể đóng băng hệ thống quét sinh trắc học. Một mình tao với đống sắt vụn này không giúp mày làm được điều đó."


"Tao biết." Khánh gật đầu, mắt trái đeo kính huỳnh quang khẽ nhấp nháy. "Vì vậy tao cần Lâm 'Khói'."


Từ trong góc tối của tiệm phế liệu, sau những bó dây cáp quang rách nát, một luồng khói màu lam nhạt tỏa ra, mang theo mùi nicotine điện tử hăng nồng. Lâm "Khói" bước ra, dáng người gầy nhom, lưng gù rạp dưới chiếc áo khoác nhiều túi chứa đầy các loại chip điện tử lỗi. Đôi mắt gã nhợt nhạt, thâm quầng do cả đời không rời màn hình lượng tử.


"Lâm 'Khói' này không muốn tự sát cùng tụi mày đâu." Lâm hít một hơi từ ống hít tự chế, giọng lắp bắp nhưng đầy vẻ mỉa mai. "Đột nhập Lab Zenith? Lũ lính tuần tra của Trịnh Khải sẽ định dạng não bộ tụi mày vĩnh viễn thành những con drone lao động không có ý thức. Tao còn muốn giữ cái đầu này để ngậm nicotine lậu thêm vài năm nữa."


Khánh không nói lời nào. Anh thọc tay vào túi áo choàng, rút ra chiếc Thẻ từ Zenith-A2 bọc trong màng chì chống nhiễu và đặt nó lên mặt bàn cơ khí rỉ sét. Chiếc thẻ nhựa màu xám sẫm có logo mạ vàng của Elite Zenith phát ra một luồng sáng lượng tử nhạt khi tiếp xúc với từ trường của tiệm.


Lâm "Khói" lập tức dừng động tác hít khói. Đôi mắt gã trợn trừng, gã nhào tới như một con sói đói nhìn thấy miếng mồi ngon. Gã đưa những ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt chiếc thẻ. "Thẻ từ Zenith-A2... Thẻ truy cập an ninh cấp trung B-Grade của Phân khu Nghiên cứu! Làm sao một thằng chuột cống F-Grade như mày lại có thứ này?"


"Kỹ sư trưởng Huy đã lén để lại cho tao trước khi ông ấy bị lực lượng thanh lọc của Trịnh Khải áp giải đi." Khánh lạnh lùng nói. "Huy đã cài sẵn một backdoor trong hệ thống rơ-le cửa phụ của phòng lab. Nhưng hệ thống quét sinh trắc học thời gian thực của Zenith-Eye sẽ phát hiện ra sự sụt áp dòng điện ngay khi tao quẹt thẻ. Lâm, tao cần mày viết một giao thức ghi đè để đóng băng camera trong ba mươi giây."


Lâm "Khói" lật qua lật lại chiếc thẻ, sự tham lam và nỗi sợ hãi giằng xé dữ dội trên khuôn mặt gầy gò của gã. "Thẻ B-Grade... Đúng là một báu vật. Nhưng vô ích thôi. Hệ thống quét của tập đoàn yêu cầu xác thực tủy sống thời gian thực của nhân sự cấp cao. Nếu tao cố tình làm giả thẻ căn cước di truyền cấp C để lách luật, hệ thống quét tủy sẽ phát hiện ra sự mâu thuẫn sinh học ngay lập tức. Đó là bẫy tử thần."


Để chứng minh, Lâm "Khói" cắm chiếc thẻ A2 vào một bộ giải mã lượng tử cầm tay tự chế bọc chì. Gã gõ liên tục trên bàn phím rỉ sét, cố gắng chạy một đoạn mã lậu để nhân bản danh phận giả.


*Xẹt!*


Một tia lửa điện màu xanh lục bùng lên từ bảng mạch của bộ giải mã. Màn hình lượng tử hiển thị dòng chữ đỏ chói: "YÊU CẦU XÁC THỰC TỦY SỐNG THỜI GIAN THỰC - GIAO THỨC THẤT BẠI". Bảng mạch lượng tử quý hiếm của Lâm "Khói" cháy sập hoàn toàn, tỏa ra mùi khét lẹt của silicon bị nung chảy.


"Chết tiệt!" Lâm "Khói" gầm lên, ném chiếc bộ giải mã xuống đất. "Tao đã bảo rồi! Không thể làm giả danh phận di truyền cấp cao nếu không có mẫu tủy sống thật! Tao vừa mất một bảng mạch lượng tử thế hệ thứ tư, thứ đó đáng giá cả trăm Oxy-Credit ở chợ đen đấy!"


Thanh Sơn bước tới, cánh tay cơ khí bọc đồng của anh đặt mạnh lên vai Lâm "Khói", tạo ra một tiếng rầm nặng nề trên nền lưới sắt. "Câm miệng đi, Lâm. Bảng mạch của mày tao sẽ đền. Tao sẽ bán đứt cái động cơ đẩy phi thuyền salvaged ngoài bãi rác cho lão Tiền cầm đồ để lấy linh kiện thay thế cho mày. Nhưng mày phải giúp Khánh chế tạo thiết bị bẻ khóa."


Lâm "Khói" nhìn cánh tay cơ khí bọc đồng dính đầy dầu mỡ của Sơn, rồi nhìn khuôn mặt kiên định đầy phẫn nộ của Khánh. Gã nuốt nước bọt, biết rằng mình không có lựa chọn từ chối trước sức mạnh vật lý của Sơn và sự quyết tuyệt của Khánh. "Được rồi... được rồi! Sơn, mày phải lo cho tao bảng mạch mới. Khánh, đưa tao bản thiết kế rò rỉ của Huy."


Khánh trải bản đồ hệ thống rò rỉ điện từ của phòng lab lên bàn. Lâm "Khói" bắt đầu đấu nối những sợi dây đồng siêu dẫn phế thải vào một bảng mạch rỉ sét mới, cố gắng chế tạo một thiết bị cầm tay có thể chèn các đoạn mã rác vào rơ-le điều khiển tự động – thứ mà gã gọi là Bộ bẻ khóa logic Logic-Buster.


Đột nhiên, từ phía ngoài tiệm phế liệu, tiếng bước chân dồn dập và tiếng chửi thề thô lỗ vang lên. Ba gã du côn thuộc băng đảng Răng Sắt của Duy Mạnh đang lảng vảng quanh đống phế liệu ngoài cửa, tay cầm những thanh xích sắt và dao găm rèn từ thép titan phế thải. Chúng là tai mắt của đốc công Phan Đăng, chuyên đi lùng sục những kẻ trốn thuế khí thở.


"Thanh Sơn!" Một gã du côn có hình xăm quái thú silicon trên ngực gầm lên, dùng xích sắt đập mạnh vào tấm cửa tôn. "Tao biết thằng chuột cống Nguyễn Khánh đang ở trong này! Đốc công Phan Đăng có lệnh bắt nó vì tội trốn thuế và phá hoại niêm phong container số 407! Giao nó ra đây, nếu không tao sẽ đốt rụi cái tiệm phế liệu rác rưởi này của mày!"


Thanh Sơn nhìn Khánh, đôi mắt anh rực lên ngọn lửa giận dữ đã kìm nén suốt mười năm qua dưới hầm mỏ. "Khánh, Lâm, tụi mày tiếp tục hàn mạch đi. Để tao lo lũ chó săn này."


Sơn bước ra ngoài, cánh tay trái bọc đồng rỉ sét rít lên kèn kẹt khi áp lực thủy lực tăng lên tối đa. Anh nhấc bổng chiếc búa thủy lực nặng ba mươi ký lên vai.


*RẦM!*


Sơn nện mạnh chiếc búa xuống khối phế liệu titan trước cửa tiệm. Một tiếng nổ chấn động vang lên, luồng sóng xung kích từ động cơ búa thủy lực thổi bay lớp cát bụi rỉ sét xung quanh, tạo ra một quầng lửa nhỏ do ma sát kim loại. Ba gã du côn bị áp lực hất văng lùi lại vài mét, khuôn mặt chúng biến dạng vì kinh hoàng trước sức mạnh cơ bắp tàn bạo của Sơn.


"Đứa nào muốn làm mồi cho búa thủy lực của tao thì cứ bước tới!" Sơn gầm lên, cánh tay bọc đồng của anh tỏa ra làn khói xám nhạt do dầu thủy lực bị nung nóng. "Về bảo với Phan Đăng, muốn bắt người của tao thì tự mang xác đến đây!"


Nhìn chiếc búa thủy lực khổng lồ đang rít lên tiếng áp lực cao tần, ba gã du côn lồm cồm bò dậy, không dám ho he thêm một lời, vội vàng tháo chạy vào bóng tối của những dãy container.


Bên trong tiệm, Lâm "Khói" đang tập trung cao độ, những ngón tay gầy guộc của gã run rẩy hàn mạch lượng tử siêu dẫn dưới ánh sáng xanh của mỏ hàn lượng tử mini. Gã cố gắng chèn một đoạn mã rác sinh học vào bộ nhớ đệm của hệ thống để lừa camera Zenith-Eye, nhưng hệ thống an ninh của tập đoàn lập tức tự động cập nhật tường lửa, chặn đứng dòng lệnh lậu của gã.


"Không được!" Lâm "Khói" nghiến răng, trán đẫm mồ hôi. "Tường lửa lượng tử của Zenith-Eye quá nhạy. Ngay khi tao gửi tín hiệu giả, nó sẽ tự động chuyển sang tần số quét quang phổ huỳnh quang để kiểm tra tủy sống thời gian thực. Thiết bị Logic-Buster sẽ bị cháy mạch trước khi kịp ghi đè!"


Khánh nhìn chằm chằm vào bảng mạch đang bốc khói nhẹ. Mắt trái anh đeo kính huỳnh quang tự chế khẽ nhấp nháy, tái hiện lại quỹ đạo di chuyển của con drone tuần tra mà anh đã quan sát ngoài hành lang lúc nãy.


"Lâm, điều chỉnh nhịp xung của Logic-Buster sang tần số sóng ngắn lậu." Khánh đột ngột nói, giọng anh lạnh lùng nhưng cực kỳ chuẩn xác. "Hệ thống Zenith-Eye có độ trễ không phẩy năm giây khi chuyển đổi giữa chế độ quét hồng ngoại tầm nhiệt và chế độ quét huỳnh quang. Nếu mày phát xung ghi đè chính xác vào khoảng trống không phẩy năm giây đó, tường lửa sẽ không thể kích hoạt giao thức quét tủy sống kịp thời."


Lâm "Khói" khựng lại, gã nhìn Khánh bằng ánh mắt kinh ngạc. "Không phẩy năm giây độ trễ chuyển đổi phổ quét? Làm sao một thằng kỹ thuật viên cấp thấp như mày lại biết được chi tiết an ninh tối mật đó?"


"Tao đã dùng kính lọc huỳnh quang quét tần số tuần tra của tụi nó ngoài hành lang." Khánh chỉ vào mắt trái của mình. "Mạch tản nhiệt của camera bay cần không phẩy năm giây để xả bớt nhiệt lượng hồng ngoại trước khi thấu kính thạch anh có thể nhận diện quang phổ huỳnh quang. Đó là giới hạn vật lý của thiết bị. Hãy lập trình xung ghi đè trùng khớp với nhịp xả nhiệt đó."


Lâm "Khói" không chần chừ thêm một giây nào. Gã gõ liên tục trên bàn phím, điều chỉnh lại thuật toán của Logic-Buster theo đúng thông số mà Khánh cung cấp. Tiếng hàn mạch lượng tử lại vang lên dồn dập.


*Tít! Tít! Tít!*


Chiếc màn hình của Bộ bẻ khóa logic Logic-Buster đột ngột chuyển sang màu xanh lục ổn định. Lâm "Khói" thở phào nhẹ nhõm, gã lau mồ hôi trên trán và nâng thiết bị cầm tay lên. Thiết bị trông giống như một bảng mạch thô sơ bọc chì chống nhiễu, có dây cắm trực tiếp vào rơ-le điều khiển cửa sập tự động. Giao thức ghi đè tạm thời đã được thiết lập thành công, cho phép họ lách qua hệ thống an ninh tầm ngắn quanh khu vực phòng lab tối mật.


"Thành công rồi..." Lâm "Khói" khẽ cười, giọng gã run rẩy vì phấn khích. "Khánh, mày đúng là một con quái vật cơ khí. Chúng ta đã có Logic-Buster. Chỉ cần tiếp cận được rơ-le cửa phụ, tao có thể đóng băng camera Zenith-Eye trong vòng ba mươi giây để mày lẻn vào."


Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Đột ngột, chiếc màn hình lượng tử của Logic-Buster chớp tắt liên tục, rồi chuyển sang một màu hổ phách lạnh lẽo. Một tiếng bíp dài, trầm thấp phát ra từ loa của thiết bị. Những dòng mã lệnh màu đỏ sậm bắt đầu chạy ngược dòng trên màn hình với tốc độ chóng mặt, ghi đè lên toàn bộ giao thức ghi đè mà Lâm "Khói" vừa thiết lập.


Khuôn mặt Lâm "Khói" lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã đánh rơi ống hít nicotine xuống sàn sắt.


"Chuyện... chuyện gì thế này?" Thanh Sơn bước tới, gầm lên. "Lâm! Mày lại làm cháy mạch nữa à?"


"Không... không phải cháy mạch!" Giọng Lâm "Khói" run bắn lên, gã lùi lại phía sau, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng nhìn vào màn hình thiết bị. "Có một tín hiệu an ninh lạ... cực kỳ mạnh... đang âm thầm quét ngược vị trí của chúng ta từ mạng lưới trung tâm của Elite Zenith! Tụi nó đã phát hiện ra tần số bẻ khóa của chúng ta! Tín hiệu quét ngược đang định vị tiệm phế liệu này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!