Đuổi Theo Đoàn Tàu Tử Thần
Họng pháo laser của chiếc xe thiết giáp số hai đỏ rực lên xé toạc màn đêm, nhắm thẳng vào cabin chứa hơn một trăm đứa trẻ nghèo Phân khu 9. Luồng sáng đỏ rực nung nóng không khí xung quanh đến mức méo mó, phát ra tiếng vo vo tích tụ năng lượng lượng tử chói tai. Chỉ trong vòng chưa đầy ba giây nữa, phát bắn hủy diệt kia sẽ biến chiếc crawler rỉ sét mang tên "Sao Chổi" thành một đống tro tàn nóng chảy.
Nguyễn Khánh quỳ sụp trên mặt đất cát rỉ sét, con mắt trái đã mù hoàn toàn dưới mảnh thấu kính vỡ nát liên tục rỉ ra những giọt máu loãng nóng hổi dọc theo gò má lem luốc bụi than. Gáy anh bỏng rát, vết thương rách da thịt do chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker dội ngược dòng điện lượng tử vẫn đang rò rỉ thứ dịch lỏng màu lam đột biến phát sáng. Cơn sốt bốn mươi độ C thiêu đốt đại não, và sự co rút cơ kịch liệt do Suy kiệt Calo tàn nhẫn như muốn bẻ gãy từng sợi gân trong cơ thể anh.
Nhưng Khánh không được phép gục ngã. Tùng "Sắt" vừa nằm xuống ngay trước mắt anh, tấm khiên bọc chì của anh ấy đã vỡ vụn thành trăm mảnh dưới chân họng pháo laser của Trần Hùng. Nợ máu của Trần Lực và Tùng "Sắt" đang gào thét trong tủy xương anh.
"Sơn! Nằm xuống!"
Khánh gầm lên một tiếng khàn đặc, dồn chút sức tàn cuối cùng để nâng chiếc Súng phóng đinh bọc sợi carbon tự chế bằng cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin xám đen nhám. Anh không nhắm vào thân xe bọc thép bọc chì dày đặc của địch, mà chĩa thẳng nòng súng vào thấu kính quét hồng ngoại của hệ thống pháo phụ trên chiếc xe thiết giáp số hai.
*Cạch! Đoành!*
Thanh đinh thép bọc carbon chịu lực lao vút đi, xé toạc màn sương điện từ dày đặc, găm thẳng vào thấu kính quang học lượng tử của khẩu pháo phụ.
*Bùm!*
Một quầng lửa điện từ nhỏ bùng lên dữ dội từ bộ cảm biến bị phá hủy. Phát pháo laser phụ bị chập mạch dòng lệnh điều hướng, bắn chệch hướng hoàn toàn, sượt qua nóc xe crawler "Sao Chổi" và nện thẳng vào bức tường đá hầm ngầm phía sau, tạo ra một cơn mưa đá lở dữ dội chôn vùi một phần đường ray.
"Khánh!" Giọng nói của Vy "Mắt Mèo" vang lên thất thanh qua máy bộ đàm lậu bị nhiễu sóng kịch liệt của Lâm "Khói". "Đoàn tàu thiết giáp Phòng thí nghiệm di động số 5 đã lăn bánh từ ga biên giới! Thẩm Hoài đang đưa con An đi! Tốc độ của nó đã lên tới một trăm hai mươi cây số một giờ và đang tăng tốc hướng thẳng về phía bức tường từ trường biên giới!"
Đại não Khánh như có một tiếng sét nổ vang. Con An... em gái anh, mỏ neo nhân tính duy nhất của anh, đang bị đưa đi. Nếu đoàn tàu vượt qua biên giới, Thẩm Hoài sẽ tiến hành phẫu thuật bóc tách tủy xương của cô bé ngay trong phòng thí nghiệm di động bọc chì kín kẽ kia.
"Đi đi, Khánh!" Thanh Sơn bò dậy từ đống đổ nát, cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh liên tục bắn ra những tia lửa điện rỉ rả vô dụng, nhưng tay phải bằng da thịt còn lại của anh vẫn siết chặt chiếc búa tạ bọc đồng phế thải. "Ở đây tao và đội tự vệ Chitin còn lại sẽ chặn hậu! Tao thề bằng mạng sống của mình, không một tên lính tuần tra nào được chạm vào khoang trẻ em này trước khi tao chết!"
Vy "Mắt Mèo" từ trong cabin crawler nhảy xuống, đẩy mạnh chiếc xe cào cào chạy bằng pin nhiên liệu hydro rác của cô về phía Khánh. Chiếc xe hai bánh thô ráp, chắp vá từ những mảnh vỏ phi thuyền rỉ sét, đang nổ máy kèn kẹt, tỏa ra làn hơi nước nóng hổi từ ống xả.
"Lấy xe của tao!" Vy hét lớn, đôi kính bảo hộ hồng ngoại của cô dính đầy bụi cát. "Mâm bánh từ trường của nó đã được tao cải tạo để bám sát đường ray đệm từ! Mày là người duy nhất có thể đuổi kịp đoàn tàu đó!"
Khánh không nói một lời dư thừa. Anh nhảy lên yên xe cào cào hydro rác. Cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin gồ ghề siết chặt tay ga, những móng sừng đen nhám nghiến chặt vào lớp cao su rách.
*Vút!*
Chiếc xe cào cào lao đi như một mũi tên xám trong màn sương mù điện từ dày đặc của Vành đai phế tích Orion-Void. Phía sau anh, tiếng pháo laser của Trần Hùng lại tiếp tục nổ vang, nhưng Khánh đã không còn ngoảnh đầu lại. Trong tâm trí anh giờ đây chỉ còn hình ảnh khuôn mặt tiều tụy, nhợt nhạt của Nguyễn An dưới chiếc máy thở di động rách nát.
Đường ray từ trường biên giới trải dài vô tận trong bóng tối ngầm, phát ra những tiếng vo vo trầm thấp của dòng điện đệm từ lượng tử. Khánh lái chiếc xe cào cào áp sát mâm bánh từ trường vào gờ thép của đường ray. Lực hút từ tính cực mạnh lập tức khóa chặt chiếc xe vào quỹ đạo, cho phép anh tăng tốc lên mức tối đa mà không sợ bị lật nhào giữa mê lộ đường ống rỉ sét.
Nhiên liệu hydro rác cháy rực trong buồng đốt tự chế, phát ra tiếng gầm rú điên cuồng. Tốc độ hiển thị trên màn hình lượng tử nứt vỡ của xe nhảy vọt: 120... 150... 180 cây số một giờ. Gió rít gào bên tai Khánh như tiếng gào thét của quỷ dữ, xé rách chiếc áo choàng sợi carbon chống nhiệt của anh thành những dải băng đen bay phần phật trong không trung. Vết thương bỏng lượng tử ở gáy anh liên tục bị gió lạnh tạt vào, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, rỉ ra thứ dịch lam phát sáng rực rỡ trong bóng tối ngầm.
Ở phía xa, hình bóng khổng lồ của Phòng thí nghiệm di động số 5 xuất hiện. Đó là một đoàn tàu thiết giáp bọc titan màu xám tro dài hơn một trăm mét, chạy bằng đệm từ trường, lướt đi êm ru nhưng mang theo một áp lực chết chóc kinh hoàng. Những tia lửa điện màu lam nhạt liên tục bắn ra từ mâm bánh từ trường của đoàn tàu, chiếu sáng những vách đá rỉ sét của hầm ngầm biên giới.
"Báo động! Có vật thể lạ đang tiếp cận từ phía sau!" Giọng nói của lính tuần tra trên tàu vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ của tàu thí nghiệm.
Từ nóc các toa tàu phía sau, hai ụ súng máy tự động bỗng nhiên xoay nòng. Những tia laser đỏ rực quét qua màn đêm, nã liên tiếp xuống mặt đường ray xung quanh chiếc xe cào cào của Khánh.
*Xoẹt! Xoẹt! Đoành!*
Khánh nghiêng người, điều khiển chiếc xe lách qua trái phải một cách điên cuồng trên gờ ray đệm từ hẹp. Một phát bắn laser sượt qua bả vai trái bọc giáp thạch anh-chitin của anh, nung nóng mảng sừng xám xịt lên hàng ngàn độ C, tỏa ra làn khói khét lẹt. Nhờ khả năng hấp thụ nhiệt của giáp chitin mới mọc, Khánh không bị bỏng thịt bên trong, nhưng cơn đau co thắt từ tủy xương vẫn khiến anh nghiến răng đến mức bật máu môi.
*Đoành!*
Một phát bắn laser chí mạng nện thẳng vào bánh trước của xe cào cào. Lốp xe cao su phế thải lập tức nổ tung, mâm bánh bằng thép rỉ sét va chạm với đường ray từ trường phát ra tiếng rít tai và hàng vạn tia lửa đỏ rực. Chiếc xe cào cào hydro rác bắt đầu mất lái, trượt dài trên đường ray và chuẩn bị nổ tung do rò rỉ bình nhiên liệu.
Khoảng cách giữa Khánh và toa tàu số 3 của Phòng thí nghiệm di động số 5 chỉ còn chưa đầy mười lăm mét. Đoàn tàu đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng 200km/h.
*Không còn đường lui!*
Khánh dồn toàn bộ lượng calo sinh học ít ỏi còn lại, cùng với lượng axit lactic tích tụ trong tủy xương vào cơ bắp chân bọc chitin của mình. Anh kích hoạt kỹ năng bộc phát cơ năng Chitin tối hạn.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Cơ bắp chân của anh phồng to lên gấp đôi dưới lớp quần yếm jean rách rưới, những gai sừng chitin đen nhám mọc dài ra từ gót chân để gia cố lực đẩy. Khánh đạp mạnh chân vào yên chiếc xe cào cào đang bốc cháy, mượn phản lực khổng lồ để nhảy vọt lên không trung.
*BÙM!*
Chiếc xe cào cào hydro rác nổ tung thành một quầng lửa đỏ rực phía sau lưng anh, hất văng những mảnh thép rỉ sét vào vách đá ngầm.
Thân hình Khánh lao đi giữa không trung như một con quái vật sinh học xám tro, xé toạc làn khói nổ. Anh slammed mạnh vào hông toa tàu số 3. Cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin của anh vươn ra, những móng sừng sắc nhọn và dẻo dai như vuốt gián cào mạnh vào gờ cửa sổ bằng titan của toa tàu.
*Kèn kẹt!*
Tiếng kim loại bị xé rách chói tai vang lên. Khánh bị lực quán tính khổng lồ giật mạnh, suýt chút nữa đã gãy lìa khớp vai trái, nhưng anh vẫn nghiến răng, dùng lực đấm thạch anh bám chặt lấy gờ cửa sổ. Thân hình anh treo lơ lửng bên hông đoàn tàu đang lao điên cuồng với tốc độ 200km/h sát các vách đá hầm mỏ bỏ hoang.
Khánh lết người lên, bò dọc theo hông toa tàu dưới sức cản kinh hoàng của gió ngầm. Anh tiếp cận được cửa sập áp lực khẩn cấp của toa tàu số 3. Cánh cửa được làm bằng hợp kim titan dày bọc chì cách ly bức xạ tuyệt đối, khóa chặt bằng một rơ-le điện từ bảo mật cao cấp trung.
Khánh không có thời gian để hack cổng logic lượng tử. Anh dồn năng lượng sinh học từ tủy xương vào rìa ngoài của cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin.
*Rắc rắc!*
Rìa ngoài cánh tay anh mọc dài ra, biến đổi thành một lưỡi sừng sắc bén và dẻo dai màu đen lấp lánh dài gần một mét—đó chính là Roi sừng Chitin.
Khánh vung mạnh Roi sừng Chitin, chém chéo một đường tàn bạo vào khóa cửa sập bọc titan.
*Screeech! Oành!*
Lưỡi sừng chitin được cường hóa bằng tinh thể thạch anh bẻ cong hoàn toàn cấu trúc liên kết kim loại của khóa cửa. Tiếng rít áp suất vang lên kịch liệt khi hệ thống khóa từ trường bị chém đứt lìa, nắp van tròn bật mở ra. Khánh nhanh chóng lách người chui vào bên trong toa tàu trước khi hệ thống súng máy tự động trên nóc kịp xoay nòng khóa mục tiêu.
*Rầm!*
Khánh đóng sập cửa áp lực lại, rơi xuống sàn nhà của phòng thí nghiệm di động số 5.
Bên trong toa tàu hoàn toàn trái ngược với sự rỉ sét, tăm tối và bẩn thỉu của đô thị ngầm Tầng Đáy. Nơi đây là một hành lang dài vô trùng, ngập tràn ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn LED cao cấp, sàn nhà lát gạch men trắng tinh khiết không một vệt bụi, tỏa ra mùi ozone và hóa chất sát trùng hăng nồng.
Khánh lết từng bước chân nặng nề trên hành lang vô trùng, máu từ hốc mắt trái bị mù liên tục nhỏ giọt xuống nền gạch trắng tinh, tạo thành những vệt đỏ rực đầy tương phản. Trên ngực anh, lớp giáp thạch anh-chitin liên tục co giãn theo nhịp thở dồn dập, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc do phản ứng quá tải nhiệt sinh học.
Anh lướt qua các buồng thí nghiệm bọc kính cường lực, nơi chứa đầy các mẫu sinh vật biến dị lỗi bị đông lạnh, cho đến khi dừng lại trước cánh cửa trượt của phòng phẫu thuật trung tâm ở cuối toa tàu.
Cánh cửa tự động mở ra với một tiếng *xoẹt* nhẹ nhàng.
Khánh bước vào, và cảnh tượng trước mắt khiến toàn bộ máu trong người anh như đông cứng lại.
Nguyễn An đang nằm trên bàn mổ bọc chì ở giữa phòng. Cơ thể cô bé mười sáu tuổi nhỏ thỏ, tiều tụy, da nhợt nhạt gần như trong suốt dưới ánh đèn mổ công suất cao, đầu đeo chiếc máy thở di động rách nát bọc thạch anh rách. Cổ chân cô đeo vòng đo sinh mệnh liên tục nhấp nháy đỏ báo động.
Đứng bên cạnh bàn mổ là Bác sĩ mổ sống Ngô Vũ. Gã đàn ông gầy gò, da dẻ xanh xao nhợt nhạt mặc chiếc tạp dề phẫu thuật dính đầy máu khô màu sẫm. Trên tay gã, chiếc dao mổ siêu âm đang hoạt động, phát ra tiếng vo vo tần số cao có khả năng cắt đứt các liên kết tế bào trong vòng một giây. Gã đang chuẩn bị hạ lưỡi dao xuống vùng gáy của Nguyễn An để bắt đầu cuộc bóc tách tủy xương.
"Dừng tay lại!" Khánh rống lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí của một con quái thú bị dồn vào đường cùng.
Ngô Vũ giật mình quay lại. Nhìn thấy Nguyễn Khánh bọc giáp thạch anh-chitin đầy máu bước vào, gương mặt gã bác sĩ biến chất lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã hoảng loạn lùi lại phía sau chiếc bàn thí nghiệm bọc chì dày đặc để tự vệ.
"Tên đột biến rác rưởi! Làm sao ngươi... làm sao ngươi có thể đột nhập vào đây?!" Ngô Vũ điên cuồng hét lên, tay ấn nút kích hoạt hệ thống bảo an tự động trên vách tường.
Hai khẩu súng laser mini tự động nhô ra từ trần nhà, lập tức khóa mục tiêu vào Khánh.
Khánh không hề né tránh. Anh bộc phát cơ năng Chitin, lao thẳng về phía Ngô Vũ với tốc độ kinh hoàng.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Hai tia laser đỏ rực nã thẳng vào ngực Khánh. Lớp giáp thạch anh-chitin trung cấp của anh rạn nứt kịch liệt, hấp thụ và tản 50% nhiệt lượng từ phát bắn, nhưng xung lực vẫn đẩy anh lùi lại một bước. Khánh nghiến răng chịu đựng, tay trái vung mạnh Roi sừng Chitin.
*Roạt!*
Lưỡi sừng sắc bén chém đứt lìa hai ụ súng laser tự động trên trần nhà, khiến chúng rơi xuống sàn phát ra những tia lửa điện chập chờn vô hại.
Ngô Vũ kinh hoàng trước sức mạnh sinh học tàn bạo của Khánh. Gã điên cuồng vung chiếc dao mổ siêu âm lao vào Khánh để cố thủ. Lưỡi dao siêu âm rít lên chói tai, chém thẳng vào bả vai trái của Khánh.
*Keng! Sột soạt!*
Dao mổ siêu âm chạm vào lớp giáp thạch anh Silicon-Chitin xám đen nhám. Độ cứng thạch anh cực cao kết hợp cấu trúc sừng dẻo dai bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo của lưỡi dao siêu âm. Khánh gầm lên, tay phải bóp chặt lấy cổ tay của Ngô Vũ, bẻ gãy khớp xương của gã bằng một lực siết thép.
"Á!!!" Ngô Vũ hét lên đau đớn, chiếc dao mổ siêu âm rơi xuống sàn gạch vỡ vụn.
Khánh không cho gã bác sĩ biến chất bất kỳ cơ hội nào để cầu xin hay phản kháng. Anh vung Roi sừng Chitin từ cánh tay trái, đâm xuyên qua lồng ngực của Ngô Vũ bằng một đường chém lạnh lùng và dứt khoát.
*Phập!*
Lưỡi sừng chitin đâm xuyên qua lồng ngực gã bác sĩ, máu tươi phun ra nhuộm đỏ chiếc tạp dề phẫu thuật trắng tinh. Đôi mắt Ngô Vũ trợn trừng đầy kinh hoàng, gã co giật vài nhịp trước khi đổ rạp xuống sàn nhà vô trùng, chết không nhắm mắt.
Khánh thu hồi Roi sừng Chitin, hơi thở dồn dập. Anh vội vàng lao đến bên bàn mổ bọc chì, dùng đôi bàn tay run rẩy để nâng đầu Nguyễn An dậy.
"An! An ơi, anh đây! Anh đến cứu em rồi!" Khánh thầm thì, giọng nói run rẩy đầy đau đớn.
Nhưng ngay khi anh nâng bả vai nhỏ bé của cô bé lên, con mắt phải còn lại của Khánh đột ngột trợn trừng vì bàng hoàng kinh sợ.
Tại vùng gáy của Nguyễn An, chiếc chip khống chế thần kinh cấy sâu vào da thịt cô bé đang phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy liên tục với tần số điên cuồng. Chiếc chip không chỉ ghim chặt vào hệ thần kinh, mà những sợi kim loại siêu nhỏ của nó đang cắm sâu vào tủy sống, liên tục bòn rút thứ tủy xương chứa kháng thể phát sáng màu lam nhạt của cô bé, truyền tải trực tiếp vào một bình chứa dung dịch sinh học gắn cạnh bàn mổ.
Mỗi lần chiếc chip nhấp nháy đỏ, cơ thể Nguyễn An lại khẽ co thắt nhẹ, chỉ số sinh mệnh trên vòng đeo cổ chân tụt giảm liên tục, báo hiệu sự sống của cô bé đang bị vắt kiệt từng giây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!